1-200

Chương 47

Chương 47

Sau khi tiễn anh em nhà Histania.

Tôi đứng trước cửa phòng tiểu thư với bữa sáng trên tay .

Thực đơn sáng nay là bánh mì nướng thịt xông khói và nước ép “ớt chuông”, món yêu thích nhất thế giới của tiểu thư. Đó là thực đơn tôi tạo ra sau khi cân nhắc sức khỏe của cô ấy trong tâm trí, vì cả tuần qua cô ấy chỉ ăn thịt.

Nước ép làm từ cà rốt và ớt chuông xay nhuyễn, cùng với bánh mì nướng và thịt xông khói giòn rụm.

Khi tiểu thư thấy ly nước ép đặc sệt, chắc chắn cô ấy sẽ nói, “Thứ này không phải đồ ăn cho người.” Tuy nhiên, việc quan tâm đến sức khỏe của chủ nhân cũng là đức tính của một quản gia, nên hôm nay tôi định phạm chút “lạm dụng quý tộc”.

Sau một tuần bành trướng quý tộc, giờ là lúc thu gọn lại.

Chỉ tưởng tượng vẻ mặt tiểu thư sau khi uống nước ép đã khiến tôi vô thức mỉm cười.

- Cốc. Cốc. Cốc.

Không có tiếng trả lời.

Thay vào đó, tôi nghe thấy tiếng ngáy đầy nhiệt huyết của tiểu thư từ phía bên kia cánh cửa.

- Gừ… grừ… Keoook…

- Grừ… keoook. Hiyooo…

Có vẻ tiểu thư đang ngủ say.

Cô ấy đã nói chuyện với Hannah đến khuya, nên tôi hiểu được tiếng ngáy đầy nhiệt huyết này.

Hình như là về Mikhail.

Nghe lén không phải sở thích của tôi, nên tôi không nghe, nhưng rõ ràng cô ấy đã thức khuya hơn giờ đi ngủ bình thường.

Chắc chắn đó là lý do cô ấy ngáy to như vậy.

- Gừ… grừ… Gừ… grừ…

Để tôn trọng giấc ngủ sâu của cô ấy, tôi đợi khoảng năm phút trước cửa rồi mới mở.

- Cốc. Cốc. Cốc.

“Xin phép vào.”

Một căn phòng đầy không khí mát mẻ.

Cửa sổ mở toang.

Tôi đã bảo cô ấy biết bao nhiêu lần đóng cửa sổ trước khi ngủ, nhưng hôm nay, như mọi khi, tiểu thư ngủ với cửa sổ mở rộng.

Tôi thở dài.

“Thật tình, sau khi khổ sở vì cảm lạnh lần trước… lại nữa…”

- Hừm… Keoook…!

Thấy cô ấy ngủ ngon lành,tôi không lỡ nói ra lời cằn nhằn nào .Có lẽ một phần đó cũng lỗi của tôi vì không kiểm tra kỹ càng. Tôi sẽ phải chú ý hơn vào lần sau.

Tôi tiến đến bên giường tiểu thư và nói nhỏ.

“Còi báo động không kích…”

Giật mình.

Tiểu thư nhíu mày.

Tôi tiến sát tai cô ấy và thì thầm, như một ASMR từ kiếp trước.

“Tiểu thư, còi báo động không kích.”

Nghe tiếng gọi đánh thức, tiểu thư cố kéo chăn trùm đầu, nhưng với tư cách là quản gia đã đánh thức cô ấy suốt 13 năm, tôi dễ dàng ngăn lại.

Tôi nắm mép chăn để cô ấy không trốn vào trong.

“Hí! …Ughhh…”

Tiểu thư cau mày.

“Ricardo… lực hấp dẫn mạnh quá… cái chăn không chịu nhúc nhích…”

Tôi bật cười. Tôi thấy tội lỗi khi đánh thức giấc ngủ sâu của cô ấy, nhưng với tư cách là quản gia tin rằng cô ấy phải ăn sáng, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đánh thức cô ấy dậy.

Tiểu thư chắc chắn sẽ tức giận, nhưng sức khỏe của cô ấy quý hơn bất cứ thứ gì.

Chọc. Tôi chạm vào má tiểu thư.

Cô ấy nhăn mặt.

Thấy vẻ mặt dễ thương của cô ấy, tôi đưa miệng đến tai cô ấy. Và rồi.

- Aaa—nhóp!

Tôi cắn tai cô ấy.

“Hieek!!!”

Mắt tiểu thư bật mở và cô ấy hét lên.

“Hieek! Tôi bị ăn thịt! Bị ăn bởi một con slime… hả?”

Tiểu thư ngồi bật dậy ầm ĩ.

Trên đầu tiểu thư, một cửa sổ xanh quen thuộc bắt đầu hiện ra.

[Desmond Olivia Lv.0.5]

[Chức nghiệp: Thất nghiệp]

[Độ thiện cảm: 82]

[Chủ đề trò chuyện yêu thích: Đồ ăn. Thịt. Bom tắm. Sức khỏe của Ricardo. Đồng vàng. Đi dạo (Mới)]

[Chủ đề trò chuyện không thích: Mikhail. Rau củ. Ớt chuông. Quá khứ. Nợ nần]

‘Hả…?’

Thiếu cái gì đó.

Là gì…?

Tôi dụi mắt, nghĩ mình nhìn nhầm, nhưng một từ khóa đã tồn tại suốt một năm đã biến mất.

Cái tên quen thuộc luôn chiếm vị trí đầu tiên trong danh sách chủ đề trò chuyện yêu thích.

[Mikhail]

Cái tên đó đã biến mất.

Tôi dụi mắt, tự hỏi chuyện gì đang xảy ra.

Một từ khóa cũ mà tôi nghĩ, ‘Rồi một ngày nó sẽ biến mất.’

Tôi hỏi tiểu thư, người đang ném con búp bê vào tôi, chỉ để chắc chắn đây không phải mơ.

Liệu cô ấy đã kết thúc mối tình đơn phương dài lâu?

Hay chỉ là tạm nghỉ?

Tôi thận trọng hỏi tiểu thư.

“Tiểu thư.”

Lau nước miếng trên tai một cách cáu kỉnh, tiểu thư nhìn tôi.

“Gì…”

Tiểu thư, dụi đôi mắt ngái ngủ.

“Cô ngủ ngon không?”

“Ricardo đánh thức tôi nên tôi không ngủ ngon.”

“Đó là phép màu đánh thức công chúa ngủ trong rừng.”

“Tôi là công chúa à?”

“Không. Cô là heo.”

Tiểu thư cau mày.

Tôi hỏi cô ấy một câu.

Tôi không có thói quen kìm nén sự tò mò.

“Tiểu thư, về Mikhail.”

“Mikhail?”

Khi nghe tên Mikhail, vẻ mặt tiểu thư cứng lại ngay lập tức.

Tôi cảm thấy mình sắp bị mắng.

Như thể tôi vừa giẫm phải mìn.

Tôi tự hỏi liệu mình có vội vàng quá không, nhưng.

Với tôi, sự xác nhận quan trọng hơn.

“Cô vẫn thích Mikhail chứ?”

“Sao anh lại hỏi vậy?”

“Tôi chỉ có chút tò mò thôi.”

Tiểu thư có lẽ không ngờ được rằng tôi đã hỏi cô ấy những lời đó , từ một người mà chỉ luôn có lời nguyền rủa Mikhail.

Nếu cô ấy trả lời ‘có’, cô ấy biết lời nguyền ‘lolicon…’ sẽ tuôn ra từ miệng tôi.

Cô ấy cũng biết bầu không khí sẽ trở nên căng thẳng.

Tôi tự nghĩ.

Nếu cô ấy vẫn thích Mikhail, cô ấy sẽ chửi tôi, còn nếu cảm xúc với anh ta đã nguội lạnh, cô ấy sẽ không nói gì.

Tôi đợi câu trả lời của tiểu thư.

Dù tôi đã quen với việc bị chửi, nhưng tôi cảm thấy tim mình sẽ nhói một chút nếu nghe cô ấy vẫn thích Mikhail.

Cửa sổ thiện cảm không nói dối.

Nó luôn đúng với mọi người và cả với tiểu thư.

Nhưng ý nghĩ cái tên Mikhail biến mất khỏi trái tim cô ấy còn khó tin hơn. Tôi muốn tự mình nghe điều đó.

Nắm chặt khay trên tay.

Tôi đợi câu trả lời của cô ấy.

“Hmm…”

Tiểu thư chìm trong suy nghĩ. Cô ấy lấy ly từ khay, áp lên trán để làm mát.

“Anh biết không, Ricardo.”

“…”

“Tôi muốn anh đừng nhắc đến Mikhail nữa.”

“Tôi xin lỗi.”

“Tôi… giờ…”

Môi tôi khô lại.

Dù biết cô ấy sẽ nói gì, nghe từ miệng cô ấy vẫn đáng sợ.

Tôi lo mình sẽ phải bắt đầu một cuộc chiến dài lần nữa và sẽ thất vọng nếu cô ấy không cho câu trả lời tôi mong đợi.

Cắn môi mạnh, tôi đợi câu trả lời, và tiểu thư thốt ra những lời tôi muốn nghe suốt năm qua.

“Tôi không thích Mikhail.”

“Cái gì?”

“Tôi không thích anh ta. Anh ta xấu.”

“Không, cô chẳng phải nói anh ta đẹp trai sao?”

“Không.”

Tiểu thư nhìn tôi.

“Anh ta xấu. Gầy quá, nên tôi không thích.”

‘Thật.’

Không có chút dối trá trên mặt tiểu thư.

“Thật sao?”

“Ừ.”

Không được.

Hôm nay, tôi sẽ ra ngoài với tiểu thư…

- Ực… Ực…

Hả?

Sao lại uống cái đó?

Tiểu thư đang uống nước ép.

Cô ấy uống hỗn hợp ớt chuông và cà rốt như thể đó là thuốc độc, như một người đàn ông thực thụ.

‘Oh, tệ quá.’

Uống cạn ly, tiểu thư nhìn tôi với vẻ mặt ngẩn ngơ.

“Cái… gì đây?”

“…Nước ép ớt chuông.”

“Ớt… chuông?”

Phụt. Tiểu thư phun nước ép ra khỏi miệng.

“Keok…!”

Tiểu thư ngã quỵ, phun nước ép.

Một vụ ám sát thành công, theo cách riêng.

Tôi bắt đầu ngày mới với tâm trạng tốt. Tôi cảm thấy như mình có thể bay, như vừa nhổ được cái răng đau.

Tuy nhiên, tâm trạng tiểu thư không tốt.

Tiểu thư lườm tôi.

“Kẻ lạm dụng quý tộc.”

“…”

“Sát nhân quý tộc.”

“…”

“Thích khách quý tộc.”

Sau vụ ám sát vô ý thành công, tiểu thư thu mình trong góc giường, lườm tôi.

Tiểu thư, giờ tuyên bố sẽ không bao giờ ăn thứ tôi đưa.

Tiểu thư, không chịu bình tĩnh, quay đầu đi ngay cả khi tôi đưa ba viên sô-cô-la, bĩu môi và nói đừng cố thương lượng trừ khi là mười viên.

Tiểu thư tuôn ra những lời oán giận với tôi.

Viết chữ nhỏ trên một mảnh giấy.

[Ớt chuông là tệ nạn xã hội.]

Tiểu thư, tiến hành cuộc phản đối nhút nhát.

Tôi không nên cười, nhưng tiếng cười cứ thoát ra.

Tiểu thư hét lên khi khóe miệng tôi nhếch lên. Tiểu thư, hét trong khi súc miệng, “Phì, phì.” Tôi nghĩ mình sẽ chết vì sự dễ thương của cô ấy.

“Sao anh cười!”

“Tôi không cười… pfft… cười.”

“Anh cười mà!”

“Không… pfft… Puhahaha! Ý tôi là, sao tôi không cười chứ? Ớt chuông phun ra từ mũi cô… Pfft…!”

Tiểu thư cáu kỉnh vo viên giấy trong tay.

“Eeeek…!”

Rồi tiểu thư đứng như một cầu thủ bóng chày và ném.

- Vút!

Nó vẽ một đường cong hoành tráng.

- Bịch.

Nó rơi thảm hại xuống sàn.

Ánh mắt chúng tôi gặp nhau ngượng nghịu qua quả bóng giấy rơi thảm.

“Pfft…!”

“Đừng cười!”

Cả hai vai chúng tôi đều run.

Vai tôi run vì cố nín cười.

Vai cô ấy run vì cố kìm giận.

Tôi giơ ngón cái với tiểu thư.

“Đường bay tuyệt vời. Cố chút nữa, cô có thể ném trúng tôi.”

Tiểu thư ném cây bút trong tay.

---

Sau một thời gian, và sau khi 15 viên sô-cô-la được cất vào túi khẩn cấp của tiểu thư, tôi cuối cùng cũng xoa dịu được cơn giận của cô ấy.

Tiểu thư, mỉm cười rạng rỡ khi nhìn những viên sô-cô-la lấp ló từ ngực mình.

Tiểu thư hào phóng đưa một viên sô-cô-la cho tôi và nói. Một viên sô-cô-la ấm nóng. Tôi nên cất nó vào ngăn kéo.

“Tôi giàu. Giàu!”

“…Cô vui đến thế à?”

“Ừ. Ricardo chỉ cho tôi một viên sô-cô-la mỗi ngày.”

“Đó chẳng phải vì sức khỏe của cô sao, tiểu thư?”

Tiểu thư ngúng nguẩy quay đầu đi.

“Đó là lạm dụng quý tộc. Tôi sẽ báo anh lên Ủy ban Nhân quyền Quý tộc.”

“Có cái đó sao?”

“Không.”

Tôi bị trả đũa bằng chính trò đùa của mình.

Sau khi kết thúc bữa sáng dài, tiểu thư chỉ vào một góc phòng.

Một vật bọc trong giấy bóng có dải ruy băng. Đó là món quà sinh nhật tôi không thể tặng vì cô ấy thấy vết sẹo của tôi.

Tiểu thư chỉ vào món quà bằng ngón tay và nói.

“Cái đó. Mang lại đây.”

“Ý cô là món quà?”

“Ừ, cái đó.”

Với tiếng sột soạt, tôi đặt món quà vào lòng tiểu thư.

Hắng giọng! Tiểu thư hắng giọng và nói, “Tắt đèn đi và nhắm mắt lại.”

Tôi mỉm cười nhỏ và làm theo lời cô ấy.

Đèn tắt.

Với âm thanh ‘ttogak’, tiểu thư bắt đầu xếp sô-cô-la lên đĩa. Có vẻ cô ấy đang làm bánh.

Nhìn qua khe mắt, tôi hài lòng nhìn tiểu thư lấy sô-cô-la từ túi ra.

“Không được mở mắt.”

“Vâng.”

“Thật sự không được mở.”

“Tôi sẽ không mở.”

Tiểu thư mỉm cười hài lòng.

Sột soạt. Sột soạt. Tôi nghe tiếng giấy gói quà bị xé. Có vẻ không dễ xé, vì tiểu thư xé với tiếng kiai to, ‘Hí! Hwaaaap!’

Sụt sịt. Cô ấy lau nước mũi lên váy.

Rồi lau tiếp.

Cô ấy chẳng giống con gái nhà quý tộc.

Có vẻ cô ấy đã sẵn sàng.

Qua khe mắt, tôi mờ mờ thấy cô ấy đặt một cây nến lên chiếc bánh sô-cô-la và hắng giọng, hắng.

Tiểu thư nói tôi có thể mở mắt.

Tôi từ từ mở mắt.

Ánh nắng buổi sáng tràn qua rèm, nhưng bầu không khí ấm áp, mềm mại không biến mất.

Mắt tôi rơi vào tiểu thư đang cầm chiếc bánh làm từ sô-cô-la nghiền và một đôi găng tay. Gương mặt rạng rỡ, mỉm cười của cô ấy đẹp hơn bao giờ hết.

Tiểu thư đặt đĩa lên giường và cầm món quà cô ấy đã chuẩn bị trong tay.

“Là găng tay à?”

“Ừ. Giờ là mùa đông. Tay anh sẽ đau nếu bị lạnh.”

Một đôi găng tay màu vàng với hình thêu chú gà. Một cử chỉ chu đáo từ tiểu thư, nghĩ đến mùa đông.

Tiểu thư bắt đầu đeo găng tay cho tôi.

Những động tác vụng về, đôi tay mát lạnh của cô ấy cẩn thận chạm vào tay tôi, cảm giác lạ lùng dễ chịu.

Ấm áp.

Và ấm cúng.

Khi đeo găng tay, tiểu thư nói với tôi.

“Tuy đã muộn , nhưng chúc mừng sinh nhật.”

“Cảm ơn.”

“Tôi xin lỗi vì không mua được thứ gì đắt tiền.”

Cô ấy nói với tôi, cúi đầu.

Tôi lắc đầu và đáp.

“Đối với tôi, chúng đắt hơn cả triệu vàng.”

“…Chúng có giá một vàng.”

Tiểu thư trở nên thật thà vào những lúc kỳ lạ.

Đôi găng tay bắt đầu sưởi ấm tay tôi. Một cảm giác mềm mại, ấm áp dâng lên, và một góc trái tim tôi trở nên ấm áp.

Khoảng ba phút trôi qua.

Tiểu thư, vẫn đang đeo găng tay, phát ra âm thanh kỳ lạ.

“Hả…?”

Hự! Với một tiếng cố sức, tiểu thư nhìn xuống chiếc găng tay, kẹt ở mu bàn tay tôi.

Nó quá chật và không thể đeo tiếp.

Tiểu thư nhìn tôi, gần như bật khóc. Mũi cô ấy phập phồng, cô ấy sụt sịt, và nước mắt trào lên trong mắt.

“Cái này… nhỏ quá à?”

Tôi nói với nụ cười gượng.

“Vừa khít.”

“Hic…! Đừng nói dối…”

Tiểu thư khóc.

Đổ lỗi cho cô hầu đã mua sai kích cỡ.

“Hwaaaaaaah!!!”

Cô ấy khóc nức nở.

Tôi tự nghĩ.

Làm sao ai có thể ghét một tiểu thư như thế này?

---

Sân tập của học viện.

Mikhail, mái tóc bạc bay trong lúc đấu kiếm, nhìn đối thủ, Hannah, và nói.

“Thanh kiếm đó… trông đẹp quá.”

Hannah mỉm cười nói,

“Đó là một món quà quà.”

Nghĩ về bài tập sau một tuần, Mikhail hỏi Hannah.

“Tôi mượn thanh kiếm đó một chút được không?”

Hannah chế nhạo và nói,

“Cút đi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!