Bên trong sòng bạc u ám.
Giữa sòng bạc ngập khói và ánh đèn lờ mờ, người đàn ông trung niên khẽ nuốt nước bọt, vẻ mặt căng thẳng.
‘Tứ quý…!’
Hai năm kể từ khi bước vào con đường đỏ đen nhưng đây là lần đầu tiên trong đời, hắn cầm trên tay một bộ bài vàng. Tứ quý 9. Một bộ bài được gọi là “bất khả chiến bại” trong poker. Biết rằng đây có thể là cơ hội duy nhất trong đời, gã nghiến răng, cố giấu nụ cười đang nhích dần lên khóe môi.
‘Đừng có bỏ bài, mấy người... cứ chơi tiếp đi...’
Hắn liếc nhìn ba người cùng ngồi quanh bàn tròn.
Một ông già râu trắng dài thượt.
Một gã khác có vẻ chẳng liên quan gì đến chốn cờ bạc.
Và một gã tóc vàng — hắn đã gặp nhiều lần ở đây, có vẻ là tay chơi chuyên nghiệp như mình.
Cuối cùng là người thứ tư.
“Ah… uh…”
Một chàng trai trẻ tóc đỏ.
Thằng nhóc mà hắn đã để ý từ đầu — một kẻ thua đủ tiền để xây cả căn nhà nơi biên giới. Có vẻ nó vừa phát tài đâu đó, còn non trẻ, chẳng thuộc về thế giới lừa lọc tàn nhẫn này. Biểu cảm thì lộ rõ trên mặt, thua một ván là lại đâm đầu chơi tiếp để gỡ — ‘một con mồi ngon lành’ .
Ván cược bắt đầu. Đúng như hắn mong, tiền trong pot càng lúc càng lớn. Nhìn đống chip ngày càng cao, khóe môi gã trung niên run lên vì phấn khích.
‘Tuyệt… Tuyệt quá!!!’
Có vẻ gã tóc vàng cũng đang nắm bài đẹp, nhưng không sao — nữ thần may mắn đang đứng về phía hắn.
Nếu thắng ván này, hắn có thể trả hết nợ, ngẩng đầu trước người vợ suốt ngày mắng là đồ nghiện cờ bạc. Hơn nữa, nếu đóng lại học phí cho con gái, khoản mà hắn đã lén lấy đi để đánh bạc — hắn có thể sống như một người cha đàng hoàng.
Với khát vọng được người đời công nhận cờ bạc là “nghề nghiệp” chứ không chỉ là “thú vui”, hắn dõng dạc nói:
“Tất tay!”
Ông già có vẻ chẳng màng tiền bạc cũng bật cười sảng khoái, đẩy toàn bộ chip lên bàn:
“Ta cũng tất tay.”
Gã tóc vàng làm theo.
“Tôi cũng tất tay!”
Người đàn ông nhìn sang chàng trai trẻ, gương mặt cậu ta tái nhợt, rồi hỏi:
“Còn cậu? Tất tay chứ? Hay úp bài?”
“C-chuyện đó… không… cái này…”
Thấy vẻ bối rối của cậu, hắn thoáng dấy chút áy náy — nhưng trong thế giới này, lòng thương hại là thứ xa xỉ. Nghĩ rằng đây sẽ là bài học đắt giá, hắn nói với giọng “ân cần”:
“Sao không úp bài đi? Thua thêm nữa là không còn đường lui đâu.”
“Ah… nhưng mà…!”
Chàng trai trẻ nuốt khan rồi run run đẩy toàn bộ chip ra giữa bàn.
“Tất tay!”
Hắn nghĩ thầm.
‘Tên ngốc. Tao đã cho cơ hội mà mày còn không biết nắm lấy.’
Rồi từng người lật bài.
Một nụ cười nở dần trên môi hắn.
“Xin lỗi nha, là tứ quý đấy.”
‘Suýt nữa… nhưng tao có tứ quý 9...!’
Ông già lật bài, cười khà khà:
“Đôi J.”
Chiến thắng gần như chắc chắn, gã trung niên không kìm được nữa, bật cười lớn, đưa tay gom chip.
“Xin lỗi nhé mọi người! Phù... nín cười muốn chết luôn! Cứ tưởng mấy người bỏ bài hết rồi chứ. Tôi có tứ quý 9 đây! Hahahaha!"
Niềm vui chiến thắng khiến hắn cười rạng rỡ. Nhưng giữa lúc hắn đang đắm chìm trong niềm vui đó, một giọng nói lạnh lùng vang lên, cắt ngang niềm phấn khích.
“Không định xem bài của tôi à?”
“Hả?”
“Bài của tôi. Anh nên xem thì hơn.”
Chàng trai tóc đỏ nói bằng giọng điềm tĩnh. Khuôn mặt ngây thơ lúc nãy biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng, bình thản.
Thwack. Cậu khẽ xoay cổ tay, trải bộ bài xuống bàn. Cơ thể gã trung niên cứng đờ như hóa đá.
“Thùng phá sảnh hoàng gia.”
“Cái gì... Không thể nào...”
Vẻ mặt chàng trai khi đặt ra bộ bài mạnh nhất poker lại không hề vui sướng mà lạnh nhạt như thể đang cho thấy điều hiển nhiên. Đôi mắt hắn run rẩy khi nhìn những quân bài đó.
“Không... không thể nào... Tôi chắc chắn…”
Chàng trai nhìn hắn, khẽ nói:
“Tôi đã bảo rồi, đáng ra anh nên úp bài đi.”
[Phá vỡ giớ hạn ‘May mắn’ của bạn.]
“Đáng tiếc thật.”
[Gwen Billian]
[Nghề nghiệp: Con bạc]
[Thiện cảm: 100 → -50]
[Chủ đề yêu thích: Tứ quý. Cú thắng đổi đời. Ván bài tôi đang cầm là tứ quý 9. ‘Cha sắp về nhà rồi!’]
[Chủ đề ghét: ‘Em yêu, anh xin lỗi’. ‘Cha yêu con, con gái’. ‘Đừng gọi anh là con bạc’. Gia đình tan nát.]
Chàng trai đặt một con chip — loại đắt nhất, vào tay người đàn ông, rồi nói:
“Từ bỏ đi. Vì gia đình anh.”
Người đàn ông nhìn cậu bằng đôi mắt trống rỗng, khẽ hỏi:
“Cậu… tên gì?”
“Hãy gọi tôi là Agu xứ Hamel.”
“Agu...”
Đó là khởi đầu cho huyền thoại của con bạc vĩ đại nhất Đế quốc — Agu.
____________________________________
Trên đường tới cửa hàng với một đống tiền.
Tôi bước về phía cửa hàng nơi tiểu thư đang chờ, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ.
Nghĩ đến việc gương mặt ủ rũ của tiểu thư sẽ rạng rỡ trở lại, nụ cười bất chợt nở trên môi tôi.
“À mà… thật không ngờ Tháp chủ lại có mặt ở đây.”
Ông lão râu trắng. Chủ nhân của Tháp Ma thuật Đế quốc. Tôi chưa bao giờ nghĩ một trong năm Đại pháp sư hiếm hoi của Đế quốc lại xuất hiện ở chốn như thế này.
Với tính cách phóng khoáng của ông, có mặt ở đâu cũng không lạ, nhưng tôi không ngờ lại gặp ông trong sòng bạc.
'Ông đến gặp Ruin sao?'
Không phải.
Tôi nhớ ra một chuyện gần đây và gật đầu.
Hans. Hình như ông đã hiếm khi đi tìm học trò sa ngã của mình.
Lạnh người vì cuộc gặp gỡ ấy, tôi bước xuống phố thì—
—Plop.
Một thứ ướt át rơi trúng đỉnh đầu tôi. Nó quá nặng để gọi là mưa, và không dễ chịu để gọi là tuyết.
Tôi chửi thầm trong bụng, đưa tay lên che đỉnh đầu rồi thở dài khi thấy chất dịch trắng dính trên ngón tay.
“Hah… Là hình phạt sao?”
Cái rơi vào đầu tôi là phân chim bồ câu. Nó không nặng mùi lắm, nhưng phân chim là biểu tượng của xui xẻo.
Tôi đứng im và chấp nhận tai họa vừa ập tới.
Cũng không lấy làm lạ.
‘Phá vỡ giới hạn’. Một kỹ năng đẩy khả năng người dùng lên tới giới hạn, nhưng đồng thời cũng là kĩ năng có mức hình phạt cụ thể.
Là khả năng tôi có ngay khi mở mắt ở thế giới này. Đó là kĩ năng bậc cao nhất tôi sở hữu và là năng lực tối thượng đã tạo nên con người hôm nay.
Nhờ kĩ năng này, tôi mới đạt được trình độ võ thuật xuất sắc ở độ tuổi còn trẻ.
Hình phạt của ‘Phá vỡ giới hạn’ thì rất rõ ràng. Dùng cho may mắn có thể dẫn đến điều xui xẻo như bị phân chim rơi trúng đầu, hoặc cả ngày làm gì cũng hỏng. Dùng để vượt qua giới hạn thể chất thì đau cơ dữ dội, dùng để trị thương thì mang đến cơn đau cực độ. Hình phạt là điều không thể tránh khỏi, nhưng phần thưởng cũng là một năng lực vượt quá trí tưởng tượng.
'Tôi mừng là hình phạt hôm nay chỉ dừng lại ở phân chim, nhưng vẫn khó chịu thật.'
Khi tôi quay về cửa hàng, bỏ lại đám con bạc tan nát phía sau—
“Ho ho… Cậu may mắn đấy, thanh niên.”
Ông lão râu trắng gọi tôi.
Gương mặt ông hiền hậu. Chính là ông già vừa ngồi ở bàn lúc nãy — Chủ Tháp Ma Thuật.
Tôi hơi cúi đầu chào ông.
“Tôi không có ý trả tiền lại đâu.”
Ánh mắt ông mở to kinh ngạc khi nghe tôi nói. Hình như ông không ngờ tôi sẽ nhắc tới tiền.
Tôi mỉm cười nhỏ với viên Chủ Tháp ngạc nhiên rồi nói,
“Tôi có thể cho ông đủ tiền về nhà.”
“Ho ho…”
Ông vuốt râu rồi cười.
“Đúng là người thú vị.”
“Tôi biết mà.”
Tháp chủ. Ông có một tương lai nơi sẽ bị học trò mình — Hans — giết chết. Đó là một tương lai xa, nhưng cũng là một tương lai tôi quyết ngăn chặn.
Tirfing nằm trong tay tôi, và tôi định ngăn cản cái chết của ông.
Tôi cúi đầu chúc ông mạnh khỏe.
“Vậy nhé, cháu đi mua chút đồ ngon bằng tiền của ông đây.”
“Cậu đang trêu ta sao?”
“Dạ.”
“Hahaha… Thật là một chàng trai thú vị.”
___________________________________________
Cùng lúc đó, bầu không khí lạnh lẽo lan khắp cửa hàng.
“Cái gì?”
Một nữ sinh mập mạp nhìn xuống Olivia bằng vẻ khinh bỉ, và Olivia ngẩng lên, đôi mắt đầy sát khí nhìn lại cô ta.
Dù ở thế yếu 1 chọi 3, Olivia không nao núng, chỉ lặng lẽ nhìn họ.
“Im đi.”
“Pfft…!”
Cô nữ sinh mập nhìn bạn mình rồi phá lên cười.
“Nó nói gì thế?”
“Chả biết, hình như bảo im mồm gì đó.”
“Pff.”
“Puhaha!”
Tiếng cười chế giễu vang khắp cửa tiệm. Giữa những tiếng khúc khích và mấy câu đùa cợt như thể bọn họ sắp cười đến chết, Olivia vẫn im lặng — chỉ từ tốn, như đang siết chặt sợi thòng lọng quanh cổ con mồi.
Cô nữ sinh mập bước tới gần Olivia và nói,
“Này. Nói lại đi.”
“...”
“Tôi bảo cô nói lại đi. Cô sẽ giết tôi à? Puhaha, cô có nghĩ mình vẫn là Olivia trước kia sao?”
“...”
“Cô không còn địa vị để khiến chúng tôi nói ‘Ôi, xin lỗi’ chỉ bằng một câu nữa đâu. Bớt ảo tưởng đi.”
“...”
Olivia thở dài sâu, rồi nói với cô ta trước mặt,
“Trông cô như một con orc bị đập vỡ đầu bằng thước, mà cứ lải nhải ầm ĩ thế.”
Olivia đưa tay ngoáy tai khi nhìn họ.
Dù đã bị cảnh báo, họ chỉ phản ứng mạnh hơn.
“Sao cơ?”
Olivia mỉm cười mơ hồ và hỏi,
“Tôi nói sai chỗ nào à?”
Lời nói chính là vũ khí chính của Olivia.
Và—
—Vrooom...!
Một thứ vũ khí vững chắc cũng đang bảo vệ cho Olivia.
_________________________
Cửa hàng trông như vừa trải qua một trận chiến.
“…?”
Tôi cầm túi tiền trên tay, ngẩn người nhìn tiểu thư đang đứng ngơ ngác giữa căn phòng bừa bộn.
“Có con quái vật nào xuất hiện à?”
“Không…”
“Ờ… vậy là có thiên thạch rơi xuống đây hả?”
Tiểu thư buồn bã lắc đầu.
“Không phải…”
Nhìn dáng vẻ tiểu thư co người lại, giọng nói nhỏ xíu như sắp biến mất, tôi chợt có linh cảm chẳng lành.
Tôi hỏi, giọng run run:
Cửa hàng tan hoang, ánh mắt hoảng loạn của người bán, và những nữ sinh đang run rẩy nhìn tiểu thư.
“Hà… Tiểu thư.”
“Vâng …”
Nghe tôi thở dài nặng nề, đầu tiểu thư cúi gằm xuống.
Tôi nói chắc như đinh đóng cột:
“Cô bị cướp rồi.”
“Hả?”
“Đừng lo. Cứ nghĩ là cô vừa làm việc thiện, quyên góp chút tiền đi.”
Tôi xem xét khắp người tiểu thư, kiểm tra xem có vết thương nào không.
“Ngón tay vẫn còn nguyên…”
“Khuôn mặt thì… vẫn xinh đẹp.”
“Heehee…"
“Tốt rồi, cô không bị thương.”
“Cảm ơn anh.”
Tiểu thư mỉm cười ngượng ngùng, nhưng vẫn không dám ngẩng đầu. Giọng cô nhỏ nhẹ, đầy vẻ tội lỗi:
“Ờ thì…”
“Cô bị thương à?”
“Không phải…, là tôi đã đánh nhau với họ.”
“Cái gì cơ?”
Tiểu thư giật mình khi nghe giọng tôi cao lên.
“Cô đánh nhau?”
“Ừm.”
“Với bọn họ sao?”
Tôi hỏi, nhìn về phía mấy nữ sinh đang nằm sõng soài dưới đất.
Cảnh tượng trông thật thảm hại: quần áo cháy xém, mặt mũi bầm dập. Tôi khẽ xoa đầu tiểu thư và nói:
“Thế… cô có bị thương không?”
“Huh?”
Tiểu thư ngẩng lên, đôi mắt ngạc nhiên ánh lên vẻ tội lỗi, nước mắt lấp lánh nơi khóe mi.
“Anh không mắng tôi à?”
“Không.”
“Tại sao?”
“Vì chắc cô có lý do chính đáng để làm vậy. Tôi tin là tính cách của cô đã được ‘nâng cấp’ hoàn hảo rồi.”
“Tính cách… nâng cấp?”
“Ờ, đại loại vậy.”
Tiểu thư gật đầu, cắn môi đầy hối hận.
“Tôi gây ra thiệt hại nhiều lắm…”
“Tôi còn tiền mà.”
“Ricardo nói tôi không được đánh người, nhưng tôi đã đâm vào họ…”
“Lần sau cẩn thận hơn là được.”
“Còn nữa…”
Tiểu thư kể lại từng lỗi lầm bằng giọng buồn bã — rằng cô đã va vào người ta bằng chiếc Fe-x-ri Số 1, rồi buông lời khó nghe.
Tôi khẽ véo má cô, giọng dịu dàng:
“Thế là cô không bị thương gì đúng chứ?”
“Không…”
Thấy cô vẫn cúi đầu ủ rũ, tôi mỉm cười:
“Vậy thì tốt rồi.”
Tiểu thư nói lí nhí:
“Tôi chửi họ…”
“Cô nói gì vậy?”
“Beep—!”
“Ồ…”
Tôi kéo nhẹ má cô:
“Nhưng cô không động chạm đến cha mẹ họ, đúng chứ?”
“Cha mẹ họ là người đáng quý mà.”
“Tốt. Thế là được rồi.”
Tôi hiểu rõ tính cách của tiểu thư — vừa hiền lành, vừa nóng nảy.
Vì thế, tôi cho rằng kết cục thế này là khá ổn rồi.
Tôi đưa xấp tiền kiếm được hôm nay cho người bán hàng và nói:
“Phần còn thiếu, chúng tôi sẽ thanh toán sau.”
2 Bình luận