1-200

Chương 46

Chương 46

Ngay khi ánh mặt trời buổi sáng ló dạng, anh em nhà Histania chuẩn bị rời khỏi dinh thự.

Hannah phải đến học viện, còn Malik phải trở về đội hiệp sĩ sau kỳ nghỉ ngắn. Tôi không muốn nhìn họ ròi đi, nhưng bạn không thể giữ chân những người bận rộn nhất Đế quốc.

Tôi thậm chí chưa được nói chuyện nhiều với Hannah.

Tôi muốn nghe cô ấy kể về việc đã hạ gục Mikhail ra sao, về những ngày sau đó, nhưng cô ấy rời đi sớm hơn tôi nghĩ, để lại chút tiếc nuối.

Đứng ở cổng, tôi đưa Malik một túi giấy đã chuẩn bị sẵn.

Túi giấy chứa công thức tteokbokki và một chiếc bánh tự làm. Malik nhìn vào túi và mỉm cười nhẹ.

“Tự làm à?”

Đúng như kỳ vọng từ ông trùm ngành nhà hàng.

Anh ta nhận ra ngay chỉ qua cách gói vụng về.

Tôi cười gượng và đáp lại Malik. Thông thường, mua bánh từ tiệm tráng miệng tử tế mới là phép lịch sự, nhưng vì không có tiệm nào mở cửa, tôi tự làm bánh.

Hy vọng anh ta thích.

“Vâng, haha… Giờ này không có tiệm nào mở, nên tôi thử tự làm. Tuy nhiên, tôi không dám chắc về mùi vị.”

“Sẽ là thiệt thòi nếu mở tiệm giờ này.”

Malik nở nụ cười hài lòng.

Hồi tôi còn là quản gia tập sự, tiểu thư từng nói.

Gửi khách về tay không là không lịch sự. Họ đã đi đường xa đến đây; thật buồn nếu họ trở về mà không có gì.

- Ricardo liệu tôi có được nhận quà không nếu tôi đánh nhau ở tiệc?

- Hôm nay cô kéo tóc ai?

- Celia.

- Ai vậy?

- Anh biết đấy. Là cô ta… một cô gái béo, xấu xí.

- Dù vậy, kéo tóc thì…

- Cô ta gọi tôi là kẻ ăn bám chỉ biết ăn chực!

- Làm tốt lắm. Địa chỉ nhà cô gái đó là gì?

- Hả? Dù sao, anh không được quà khi anh đánh nhau à?

- Không.

- …Buồn quá.

Đó là bài học từ kinh nghiệm của tiểu thư.

Malik và Hannah, dường như rất trân trọng sự chu đáo này, mỉm cười và cảm ơn.

“Tôi sẽ thưởng thức nó.”

“Tôi sẽ thưởng thức nó!”

Trước khi rời cổng.

Hannah quay lại nhìn tôi.

Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt đầy ý nghĩa, má ửng hồng. Liệu cô ấy bị sốt? Lo lắng, tôi vô thức đặt tay lên trán Hannah.

“Hả?”

Mặt cô ấy đỏ như quả hồng chín.

Tôi nhận ra quá muộn rằng mình đã sai.

Những việc tôi thường làm cho tiểu thư đã trở thành bản năng. Nghĩ mà xem, tôi lại đặt tay lên trán một cô gái chưa chồng.

Ở kiếp trước, tôi đã bị còng tay rồi.

Mắt Hannah mở to.

“C-C-Cái gì thế này?”

Với ánh mắt như muốn hỏi, ‘Chuyện gì đang xảy ra?’

Phe phẩy tay làm mát khuôn mặt nóng bừng, Hannah lẩm bẩm, “L-Là… đây là cái gọi là tán tỉnh sao?”, thở ra hơi nóng.

Tôi vội rút tay khỏi trán Hannah. Không quên cúi đầu xin lỗi.

“Tôi xin lỗi. Mặt cô đỏ quá, tôi nghĩ cô bị sốt.”

“Mặt tôi đỏ…? Ôi. À… Ugh…”

Hannah phát ra âm thanh kỳ lạ. Cô ấy chạm vào chỗ tay tôi vừa đặt, liếc nhìn mặt tôi, rồi che khuôn mặt ửng đỏ bằng hai tay và nói.

“Tôi không sốt… Không. Có lẽ tôi sẽ sốt. Nếu anh có thể chạm lại vào nó…”

“Tôi sẽ lấy thuốc hạ sốt.”

Hannah vội vã xua tay từ chối.

“Không cần đâu. Chỉ là… tôi bất ngờ quá thôi.”

“Tôi xin lỗi.”

“Không, anh không cần xin lỗi, nhưng một lần nữa… không… thôi bỏ đi.”

“Cô không cần phải ngại vì tôi. Trong dinh thự có thuốc khẩn cấp.”

“Thật sự không sao. Thật mà…!”

Malik nhìn cảnh này, mỉm cười như một ông lão.

“Ôi, tuổi trẻ… Keuk!”

Hannah thúc cùi chỏ vào hông Malik. Có vẻ cô ấy dùng cả Aura; không biết anh ta ổn không.

Tôi nghe thấy tiếng xương gãy…

Malik ôm hông không động đậy một lúc.

Làn gió mát thổi qua cổng mở. Mặt trời buổi sáng đang lên, tiếng chim hót líu lo.

Malik chỉnh lại quần áo, xoa hông và chìa tay ra với tôi. Một cảnh hiếm thấy khi một quý tộc bắt tay với thường dân. Thứ mà ngay cả ở học viện nơi bình đẳng được đảm bảo cũng khó để thấy được.

“‘Po-x-sche No. 1’ chúng ta nói hôm qua sẽ hoàn thành sớm nhất vào tháng Mười Hai. Thư cảm ơn…”

“Tôi sẽ gửi khoảng 10 trang, ép chặt.”

Mặt Malik cứng lại.

“Tôi không đọc nổi thư anh viết, đừng viết.”

Lòng tự trọng của tôi bị tổn thương đủ kiểu.

Chúng tôi nói lời tạm biệt cuối cùng.

Hannah ôm chặt tôi và nháy mắt với ý “Lần sau chắc chắn nhé,” trong khi Malik sốt sắng gõ chân, mong chờ món mới ra mắt tại Forest Friends.

Malik thúc giục Hannah, người bám lấy tôi như búp bê yêu quý.

“Đi thôi.”

“Chút nữa thôi.”

“Không có thời gian. Chúng ta phải ghé tiệm, không thể chậm trễ.”

“Anh trai, anh không đi đến Đội Hiệp sĩ Đế quốc à?”

“Trễ chút cũng không sao.”

Malik nghiêm túc với việc phụ hơn công việc chính.

Trước khi đi, Malik quay lại nói với tôi. Như thể vừa nhớ ra điều gì đã quên.

“À, tôi quên nói. Học sinh học viện có lẽ sẽ sớm đến Hamel.”

“Học sinh học viện? Họ đến ăn tiệc nhóm hay gì à?”

“Không, tôi nghe nói họ dùng một hầm ngục chưa khám phá để thi. Anh biết không?”

Tôi biết.

Vì một câu chuyện mới sắp bắt đầu.

Câu chuyện thức tỉnh của Mikhail.

Câu chuyện Yuria bị giáo phái bắt cóc và Mikhail đi cứu cô ấy sẽ bắt đầu tại Hamel. Tôi đã biết từ lâu.

Đó là lý do tôi tìm cách thay thế bàn tay phải của mình.

Tôi lắc đầu.

“Tôi không biết.”

Hoo. Malik thở dài, lấy điếu thuốc từ túi, đưa lên môi. Khi anh ta định châm lửa.

- Vút.

Tay Hannah nhanh như chớp, hất điếu thuốc qua hàng rào.

“Tôi bảo anh đừng hút thuốc. Hôi lắm.”

“…Hút ngoài trời thì không hôi.”

“Tôi bảo đừng hút.”

“…”

Malik nhìn tôi với ánh mắt tiếc nuối.

“Anh có em gái không?”

“Không. Tôi mồ côi.”

Malik gật đầu.

“May thật.”

Malik thở dài, nhìn tiếc nuối điếu thuốc biến mất qua hàng rào.

“Đó là điếu cuối cùng của tôi…”

“Dù sao, tôi nghĩ đó không phải cuộc gặp tốt, nên nói với anh. Tôi nghĩ rằng sẽ không tốt cho anh hay bọn trẻ đó nếu mấy người gặp nhau.”

Malik không vòng vo. Đó là tính cách của anh ta, và là lý do anh ta nói vậy.

Tôi gật đầu nhẹ và bày tỏ lòng biết ơn.

“Chắc tôi sẽ phải ở trong dinh thự một thời gian.”

“Điều đó tùy thuộc vào anh.”

Hannah rời dinh thự với vẻ mặt thất vọng.

---

Bên trong cỗ xe ngựa hướng về thủ đô.

Hannah hỏi Malik, người đang đọc bản vẽ.

Anh ta cười khúc khích như đang đọc tạp chí khiêu dâm, trông như kẻ bệnh hoạn.

“Cái gì vậy?”

“Tạp chí người lớn.”

“Anh điên à?”

“Không.”

Malik mỉm cười nhẹ.

“Trẻ con không được xem.”

“Đó là nếu thứ đó có tồn tại, cho em xem đi.”

“Không.”

Malik giấu bản vẽ vào áo khoác.

Vì anh ấy cảm thấy sẽ gặp rắc rối lớn nếu cô ấy biết anh sẽ chi 3 triệu vàng.

Ngay cả với gia tộc Histania, một gia đình kiếm sĩ danh giá, 3 triệu vàng cũng là hơi quá. Tuy nó có thể giải quyết bằng cách biển thủ quỹ cá nhân và tài chính gia đình.

Nhưng anh cảm thấy mình sẽ bị mắng.

Anh đã hào hứng đồng ý nhưng giờ nghĩ lại, đó là số tiền quá lớn. Nó trở thành vấn đề anh phải mang theo cho tới khi xuống mộ nên chỉ có tiếng thở dài thoát ra từ môi Malik.

Một dự toán anh ta tự thổi phồng trong phấn khích.

Tuy nhiên, ‘Po-x-sche No. 1’ xứng đáng cho điều đó nên anh ấy không hối tiếc. Khi một thứ làm trái tim đàn ông bùng cháy là phải làm tới. Và vì đã nói là sẽ làm, nhiệm vụ của một hiệp sĩ là phải giữ lời.

- Anh là hiệp sĩ thật không?

Lời của vị quản gia tài năng hiện lên trong đầu, Malik bật cười khan.

3 triệu vàng. Không phải đặt tên cho một con chó nào, vậy mà anh ta dễ dàng đồng ý như một gã điên. Nghĩ rằng đó là người mình đã trở thành.

Đúng là anh ta chi nhiều tiền, nhưng không phải lãng phí.

Vì món quà anh ta nhận được xứng đáng, và chính nhờ người đó mà anh ta có thể ngồi cùng em gái mình.

- Anh xin lỗi vì đã đối xử tệ với em bấy lâu? Đùa à…? Tôi cảm thấy muốn chết vì anh và chị… giờ anh xin lỗi?

- Sao? Cha bảo anh mang em về vì em thức tỉnh Aura à?

- Hay giờ anh muốn làm anh trai tốt? Đi học kiếm thuật với cha đi, anh trai tuyệt vời. Em sẽ sống cuộc đời của em.

Nhờ người đó, tôi không bỏ cuộc.

- Sợ à?

Rõ ràng anh ta sẽ trêu tôi không ngừng nếu tôi gặp lại mà chưa thay đổi.

Nhờ anh ấy, tôi nhận ra mình thiếu sót điều gì.

Và tôi nhận ra mình bất tài ra sao. Tôi nghĩ đó là lý do tôi càng bám lấy.

Tôi xung đột, xin lỗi, bị từ chối, nhưng sau nỗ lực bền bỉ, em gái tôi chấp nhận lời xin lỗi.

- Tôi không định chấp nhận tha thứ hay gì cả, tôi định rời khỏi cái gia đình chết tiệt này. Nhưng…

Em gái tôi khóc.

Lần đầu tiên trước mặt tôi.

- …nghĩ rằng tôi đã ngu ngốc chờ đợi những lời này bấy lâu… thật bất công.

Đó là lần đầu tôi trò chuyện tử tế với em gái, và nhờ người đó thúc đẩy từ phía sau mà tôi nhận ra mình là một kẻ tệ hại.

3 triệu vàng có lẽ là cái giá quá rẻ.

Malik thở dài sâu.

‘Làm sao với cha đây?’

Đứa con thứ hai muốn từ Hannah, còn cha chỉ im lặng và ngầm đồng ý… Ngay cả anh ta cũng nghĩ gia đình mình vô vọng.

Hannah thậm chí không muốn nhìn mặt cha. Malik kẹt giữa lằn ranh, thấy tiếng thở dài của mình tăng lên.

Cỗ xe ngựa tiến về đích.

Qua Hamel, đến thủ đô.

Khi Cung điện Hoàng gia hiện ra qua cửa sổ.

Malik bất chợt hỏi em gái.

“Em gái.”

“Vâng?”

“Em thích người đó à?”

- Bốp!

Hannah in dấu tay lên lưng Malik. Một dấu tay đỏ rõ ràng còn lại. Malik linh cảm nó sẽ bầm khi về đến nhà.

Dù vậy, Malik vẫn nói.

Vì phản ứng của em gái rất thú vị.

“Anh ta đẹp trai, giỏi kiếm thuật, rõ ràng là ứng cử viên cho vị trí chồng tốt.”

“…Im đi.”

“Anh trai này ủng hộ em, em gái. Có vẻ anh ta cũng chưa có vị hôn thê.”

Hannah lắc đầu.

“Em đoán vậy…”

“Hả?”

Hannah, tựa vào cửa sổ, thở dài sâu và nói.

“Em không chắc.”

“Anh ta có vị hôn thê à?”

“Không. Chỉ là em cảm thấy có gì đó tương tự.”

Hannah bỏ lửng và nhìn chăm chăm ra ngoài cửa sổ. Vì những sự kiện tối qua cứ lặp lại trong đầu cô.

- Tiểu thư, cô không thích anh Mikhail sao?

- Ư…?

Gương mặt bối rối của nữ công tước.

Không phải xấu hổ vì bị phát hiện thích ai đó, mà là biểu cảm thực sự ngạc nhiên.

- À… ừm.

Nữ công tước nói rõ ràng.

- Tôi nghĩ mình không thích anh ta nữa.

Nụ cười gượng gạo của nữ công tước khiến Hannah trĩu lòng.

‘Có vẻ làm vợ chính sẽ  khó khăn.’

Hannah rất nhạy bén trong những việc như thế này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!