Rượu làm cho con người say.
Nó khiến ta có thể nói những điều không nói được vì buồn bực, và đôi khi cho mượn dũng khí từ men say để nói những điều khó nói.
Tôi kiếp trước cũng thế.
Khi một người bạn lâu không liên lạc hỏi ra uống, nói rằng sẽ khao. Vì dùng men say để hỏi vay tiền, ký bảo hiểm.
Tôi vẫn nhớ rõ. Lee X-woo, thằng khốn đó...
Dù sao. Rượu làm con người ta thành thật.
Gần đỉnh núi Hamel, nơi lửa trại ấm áp cháy nhẹ.
Tiểu thư nhăn mặt nhìn ly. Mắt đầy nghi vấn liệu đây có phải đồ uống cho người, tiểu thư suy tư nhìn tôi lạ lùng khi tôi uống một hơi, và nói.
"Đắng."
"Phải thế."
"Đắng kinh khủng."
"Đương nhiên."
Sau khi uống hết nửa ly một hơi và nhận ra vị đắng của rượu, tiểu thư. Cô ấy nhìn ly với biểu cảm sẽ không bao giờ đụng rượu nữa, nhưng trước lời trêu của tôi, lẫn giọng mỉa 'Cô vẫn là trẻ con', cô ấy chìa ly.
"Rót thêm."
"Chẳng phải nói dở sao?"
"Không, ngon."
"Dối trá."
Má tai tiểu thư bắt đầu ửng hồng nhạt.
Tôi giấu chai sau lưng từ chối, tiểu thư nói chịu được, ưỡn ngực tự hào rằng mình gan khỏe.
Tiểu thư nói với mắt hơi mất nét. Tôi chẳng tin chút nào.
Cô ấy thường gầm gừ đánh nhau với Gomtang, nên tôi từ chối với ý nghĩ nếu cô ấy say thật cô ấy sẽ thành chó mất.
"Uống thêm nữa cô sẽ thành chó."
"Tôi đã là chó."
"Sẽ thành chó điên."
"Sao anh lại tiếc chỉ một ly !. Rót thêm đi."
"Không được."
"Rót đi! Không thì tối nay tôi không về nhà."
Tiểu thư hờn dỗi 'hmph' và ngoan cố.
Là quản gia phục vụ tiểu thư 13 năm, tôi biết cô ấy luôn giữ lời, nên để tránh ngủ ngoài trời, tôi thở dài dài và nói.
"Haa... Chỉ một ly nữa thôi."
"Heehee. Được."
Tiểu thư e thẹn nhận rượu và uống.
Men say đang ngấm dần.
Cho cả tiểu thư và tôi.
Có lẽ do lâu không uống, cảm giác ngà ngà của rượu từ từ phá bộ lọc miệng tôi.
-Mikhail, thằng khốn.
-Sao anh lại chửi Mikhail!
-Nó không khó chịu sao? Trông anh ta thật đẹp trai.
-Đúng. Thế tôi nói, Ricardo, thằng khốn!
-Sao chửi tôi?
-Anh lấy sô-cô-la của tôi.
-Mai không có đồ nhắm cho cô.
-Heek... Ricardo là thiên thần!
-Muộn rồi.
Cuộc trò chuyện vô nghĩa qua lại.
Chỉ phun ra gì nghĩ đến, cười như ngu, và nghiêm túc bàn chuyện vặt như orc hay gấu mạnh hơn.
Chúng tôi trò chuyện bình thường. Không chủ đề nặng như chính trị hay học viện, mà kiểu tán gẫu nhỏ tìm vui từ chuyện vặt, mà chúng tôi đang có nhờ rượu.
"Tôi nói anh nghe! Tôi từng được gọi là bông hoa xã hội thượng lưu!"
"Bông hoa đó không phải bẫy ruồi, phải không?"
"Hoa hồng! Tôi được gọi là hoa hồng!"
"Gai chọc chết người."
"Eek! Đừng trêu tôi!"
"Puhaha!"
Kiếp trước tôi uống ba chai soju vẫn ổn...
Vì uống rượu đắt? Hay vì uống với người đẹp, rượu ngọt hơn thường lệ.
Nhấp.
"Ugh..."
Nhấp.
"Ồ...?"
Nhấp.
"Ehehe!"
Tiểu thư từ từ quen vị rượu.
Lách tách. Nơi lửa trại nóng nhảy múa, tiểu thư cầm ly do dự một lúc.
Nói gì đây.
Khi nghiêng ly suy tư sâu, tiểu thư với biểu cảm nghiêm túc cẩn thận mở miệng.
"Ricardo."
"Vâng?"
"Anh biết..."
Mắt chìm trong suy tư sâu.
Vì men say, mắt tiểu thư sâu suy tư cảm giác lạ lùng gợi cảm.
Tiểu thư thở dài dài và ném câu hỏi cho tôi.
"Ricardo, anh sẽ kết hôn à?"
Trước câu hỏi đột ngột, tôi cười rỗng. Kết hôn. Tôi chưa từng nghĩ đến điều đó.
Cuộc sống tôi quá bận rộn.
Và chẳng có phụ nữ quanh tôi.
Phụ nữ tôi tiếp xúc chỉ Hanna, Yuria, và tiểu thư, và chẳng cách nào họ thích tôi đủ để cưới.
Họ đều thành công.
Để họ thích thường dân như tôi... quanh họ thừa người tốt. Tôi trả lời tiểu thư với nụ cười đắng chát.
"Sao cô lại hỏi về kết hôn?"
"Chỉ là... Ricardo, anh ở tuổi kết hôn rồi."
"Hmm... Đúng. Tôi chưa từng nghĩ đến điều đó, nên tôi cũng không biết nữa."
"Anh sẽ không kết hôn?"
"Ừm..."
Tiểu thư hỏi tôi , mắt dán vào rượu lấp lánh trong ly. Cô ấy không ngẩng lên, nên tôi không thấy biểu cảm của cô ấy, nhưng tôi có thể đoán được cảm xúc đằng sau câu hỏi.
'Tôi không muốn chia xa.' Phải không?
Có lẽ vì lo rằng tôi không ở bên cô ấy mãi mãi. Dù thường ích kỷ ngoan cố, cô ấy vẫm biết nghĩ tương lai, và tôi đoán được cảm xúc của tiểu thư chịu đựng một mình khi hỏi thế.
Vì men say khiến chúng ta nói những điều giấu kín trong tim.
Vì tôi, sắp cuối tuổi đôi mươi, thậm chí chẳng có phụ nữ tiếp xúc chứ đừng nói vị hôn thê, cô ấy chắc lo một mặt, mặt khác sợ tôi luôn bên cạnh có ngày sẽ rời đi. Tôi nghĩ cô ấy mượn dũng khí từ rượu để nói điều mà mình cất giữ trong đầu.
Tôi nhìn tiểu thư và trả lời kiên định. Không quên pha nụ cười nhỏ, ý xóa lo lắng trong tim cô ấy.
"Kết hôn... chắc tôi không thể rồi, phải không?"
"Uh...?"
Trước lời tôi 'không thể', biểu cảm tiểu thư lạnh đi.
Thấy tiểu thư nhìn tôi với biểu cảm rõ ràng, như nghĩ mình giữ chân tôi, tôi nghĩ tốt vì cô ấy không hứng diễn xuất.
Vì biểu cảm quá rõ rằng.
Tôi nói với tiểu thư, pha trò.
"Đó sẽ là tội lớn với thế giới nếu người đàn ông tuyệt vời như tôi không kết hôn, nhưng..."
"...Cũng có thể là phước lành."
Tiểu thư thành thật kỳ lạ. Tôi búng trán cô ấy và tiếp tục.
"Vì tôi thấy vẻ đẹp vĩ đại nhất thế giới hàng ngày, nên tiêu chuẩn của tôi cao quá."
"Vẻ đẹp?"
"Vâng, vẻ đẹp với đầu óc trống rỗng và yêu sô-cô-la. Phụ nữ đẹp không còn lọt mắt tôi nữa."
Tiểu thư đỏ mặt lẩm bẩm "Ừ, đúng rồi..." và cười e thẹn.
Nhìn cô ấy, tôi đùa.
"Tôi nói về mình trong gương."
"...Không phải tôi?"
"Không."
Chỉ sau khi thấy nụ cười sáng của tiểu thư kêu la ném nĩa, tôi mới buông lo lắng.
Tôi nói cảm xúc thật trong tim.
'Tôi có thể đi đâu được chứ, bỏ cô chủ lại một mình? thật ngỡ ngẩn nếu phải nghĩ về điều đó haha'
Lo quá không đi được xa.
Với nụ cười nhỏ, tôi hỏi tiểu thư.
"Vậy cô không kết hôn sao, tiểu thư?"
"Tôi...?"
Biểu cảm tiểu thư ủ rũ.
Tôi nghĩ 'Hỏng rồi', nhưng đã quá muộn để rút lời, nên tôi ép mình cười sáng nói với tiểu thư.
"Nếu chân tôi khỏe, thì..."
"Tôi đoán vậy."
Tiểu thư cười nhạt nhìn tôi.
"Có lẽ tôi sẽ cưới Ricardo thôi."
"Sao cô chọn chồng dễ thế? Phải nghĩ tới vị trí của tôi nữa chứ."
Tiểu thư bĩu môi lườm tôi.
"Anh không muốn?"
Đàn ông nào từ chối lời đó? Trong đầu tôi đã nghĩ con trai, con gái, thậm chí chắt, tôi tự tin trả lời.
"Cô muốn bao nhiêu con?" [note83024]
"...Biến thái."
Hôm nay nữa, tôi bị tiểu thư từ chối.
Rượu cho phép cười trừ cuộc trò chuyện nghiêm túc. Làm có thể nhẹ nhàng bỏ qua chuyện sẽ buồn lâu nếu nói tỉnh.
Tiểu thư và tôi chia sẻ lo lắng với tiếng cười nhẹ.
Đánh nhau. Chính trị. Bạn bè. Tai nạn. Có nhiều món nhắm rượu, nhưng tôi nghĩ tình yêu hợp nhất.
Khi cuộc trò chuyện tương lai chuyển sang lãng mạn.
Tôi cẩn thận hỏi tiểu thư câu hỏi trước.
"Tiểu thư."
"Hm?"
"Gu của cô là gì?"
"Tôi?"
"Vâng."
"Hmm..."
Tiểu thư nhăn mặt suy tư sâu. Cô ấy tập trung cao khi nói lãng mạn.
Tiểu thư giơ ba ngón tay và gập từng cái nói.
"Thứ nhất, phải đẹp trai."
"Ồ. Cô cứ nói thẳng là tôi." [note83025]
"Ricardo, anh xấu."
"Nhưng tôi đẹp hơn Ruin."
"Đó không phải người, là thằn lằn."
Vô tình thắng Ruin, tôi siết nắm đấm. Không biết có nên cảm ơn tiểu thư vì đã coi tôi như con người.
Tiểu thư gập ngón thứ hai.
"Thứ hai, phải tốt bụng."
"Vậy chính xác là tôi rồi. Còn đâu tìm người tốt như tôi trên thế giới này?"
Tiểu thư lườm tôi mắt nghi ngờ.
"Lần trước anh trộm tiền người vô gia cư chạy mất..."
"Cô thấy à?"
"Ừ."
Tôi cười khẩy nói với tiểu thư.
"Chẳng phải tôi đã dùng tiền đó mua xiên gà ăn cùng tiểu thư sao?"
"Ồ... Vậy thì anh là người tốt. Đậu."
Tôi nhận con dấu phê duyệt từ tiểu thư.
Khi gập ngón thứ ba, tiểu thư nói kiên định.
"Cái này chắc anh không làm được, Ricardo."
"Tôi là đàn ông làm được mọi thứ."
"Nói dối."
Tiểu thư sắc bén một cách không cần thiết.
"Thứ ba, chân thứ ba của anh phải..." [note83026]
Tôi nhanh chóng bịt miệng tiểu thư.
Mặt tôi nóng bừng. Không tin những gì vừa nghe, tôi nghi ngờ tai mình.
Tiểu thư mắt ngây thơ. Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt nói rằng không biết mình đã nói sai gì.
Tôi hỏi tiểu thư.
"C-cô học từ đâu!"
"Từ sách triết Ricardo đưa. Nó nói trong 'Cha, Cha Không Thể Thế Này!'"
"Không... Haa..."
Cảm giác tỉnh rượu.
Cảm giác ngà ngà rượu tan biến hoàn toàn. Tôi nhẹ nhõm có lẽ tránh lái xe đẩy say, nhưng nhìn mắt trống tiểu thư, tôi nghĩ phải kiểm duyệt lại sách đưa từ đầu.
Tiểu thư hỏi với biểu cảm ngây thơ.
"Sao? Sách nói càng to càng tốt, của anh nhỏ à, Ricardo?" [note83027]
"Gì?"
Tiểu thư chọc vào sự tự ái lớn nhất của một người đàn ông.
Tôi đỏ mặt thở dài sâu.
"Không... đó... không phải, nhưng..."
Trong tình huống mỉa mai người trả lời xấu hổ hơn người hỏi, mặt tôi nóng như điên.
Tiểu thư gật đầu hài lòng.
"Sách nói thế. Chân thứ ba đàn ông phải chắc chắn và khổng lồ."
Tiểu thư đang đùa tục vô ý.
Tiểu thư lại ném câu hỏi cho tôi.
"Vậy gu của anh là gì, Ricardo?"
"Của tôi... n-ngực..."
Khoảnh khắc sắp nói.
"Hic... Tôi say rồi."
Tiểu thư ngã.
"Eek! Eeheeheeheet!"
Tiểu thư say.
Tiểu thư cầm ly quay vòng vòng. Cô ấy lặp trái phải như con lắc.
"Eek? Ricardo. Thế giới quay... Tôi bay!"
Cô ấy như thành điên.
"Ricardo... sao anh không uống? Uống thêm đi."
Tiểu thư vui vẻ.
Cô ấy ôm Gomtang gọi là tôi, ngửi nói ngon, bắt đầu gặm đầu Gomtang.
Tiểu thư cố đứng dậy hét vào ly trống của tôi.
"Ly Ricardo trống."
"Tôi dừng đây."
"Ahem!"
Tiểu thư mang chai đến ly tôi, mắng ly trống như trưởng phòng, mặt cười ngốc.
Tôi cẩn thận đặt tay lên chai tiểu thư cầm và nói.
"Cô chủ, cô say lắm rồi."
"Không, tôi không... Tôi tỉnh táo hoàn hảo!"
Lời say nói không say chẳng đáng tin. Thấy mắt tiểu thư hơi điên khiến tôi nghĩ thế hơn.
"Eek... Tay anh rơi."
Lời cằn nhằn nghe ở tiệc công ty. Nếu tiểu thư làm văn phòng, chắc thành 'kkondae'.
Tôi miễn cưỡng nhận rượu tiểu thư rót.
Rượu rót vào ly bắt đầu tràn không giới hạn. Rượu không chỉ đầy ly mà tràn ra. Không biết tiểu thư có nhận ra, nhưng cô ấy nhún vai cười ngốc nói 'Uống đi. Uống đi.' Nếu uống thêm, tôi cảm thấy sẽ thành chó tệ hơn Gomtang nằm bên.
Khi tôi cẩn thận lấy ly từ tay tiểu thư, cô ấy mở to mắt nhìn tay trống.
"Hả?"
Tiểu thư giật mình.
"Sao thế?"
"Ai đó trộm ly tôi."
Nước mắt dâng trong mắt cô ấy.
"Haa..."
Tôi nghĩ không nên để cô ấy uống nhiều.
*
Về biệt thự.
Tiểu thư nằm trên giường, ngủ ngon.
Tiểu thư ngủ chảy nước miếng lên gối.
Tôi vuốt đầu cô ấy và nói khẽ.
"Gu của tôi là..."
Lúc đó, với ánh sáng mờ từ tay tôi.
Cửa sổ xanh hiện mờ.
[Bàn tay phục hồi kích hoạt.]
"Khụ...."
Máu chảy từ miệng tôi, nhưng nụ cười trên môi không phai.
"...Đó là cô, tiểu thư."
6 Bình luận