Tôi đang mơ.
-Này, nghe nói mày lại làm hỏng buổi xem mắt.
-Tao không làm hỏng nó, tao bị từ chối.
-Nói nhảm, với khuôn mặt có thể vượt Thái Bình Dương.
-Nếu nó có tác dụng, tao đâu có ra nông nỗi này?
Quán nhậu khu phố quen thuộc.
Trong mơ, phiên bản mờ ảo của tôi kiếp trước hiện ra, uống rượu với món nhắm súp oden.
Khuôn mặt và chiều cao giống bây giờ.
Tôi kiếp trước, tóc đen dài thay vì đỏ hiện tại, đang uống với bạn cùng trại mồ côi ở quán.
'Lâu rồi không gặp thằng đó. Lee X-woo, thằng khốn lấy tiền tao chạy mất.'
Tôi nghĩ sẽ vui khi gặp lại sau lâu ngày, nhưng nó chẳng vui chút nào, giờ tôi chỉ muốn đấm mặt nó.
'Thằng khốn.'
Trong mơ, tôi nghiêng ly nói với bạn. Phụ nữ bàn bên lén nhìn tôi, ngưỡng mộ nụ cười nhỏ khi đùa.
Bạn vỗ vai tôi nói.
-Thấy chưa. Đồ ngu.
-Đừng nói nhảm.
Kiếp trước tôi không có bạn gái.
Có lẽ vì gu lạ.
Có lẽ tiêu chuẩn cao.
Hoặc tính cách tôi không tốt, nhưng tôi sống cuộc đời độc thân từ thuở lọt lòng, dù qua tuổi 23.
Sở thích duy nhất của tôi là đọc tiểu thuyết, nên chính tôi nghĩ mình nhàm chán.
Bạn tôi thì thầm nhỏ để phụ nữ bàn bên không nghe thấy.
-Đó là lý do tao bảo mày bỏ tiểu thuyết kỳ quái đi tán gái. Ai trên đời nói mơ harem trong buổi xem mắt?
-Tao không nói thế. Cô ấy hỏi trước. Hỏi nếu mọi người ở đây thích tao thì sao. Tao đùa bảo sẽ ôm hết.
-Giống nhau, đồ ngu. Lúc ấy phải chọn người thích nhất.
-Đàn ông cần bao dung.
-Nói nhảm.
Tôi cười khẽ gạt lời bạn.
Tôi kiếp trước yêu tiểu thuyết.
Vì thích thấy rằng người đàn ông đẹp trai như tôi, lớn lên gia đình bất hạnh, sang thế giới khác sẽ thành công.
Tôi thích thấy nhân vật chính, sống mòn mỏi vì công việc ở hiện tại sẽ sống tuyệt vời ở thế giới lộng lẫy.
Vì ghen tị nhân vật chính được mỹ nhân yêu mến.
Còn yêu cả elf.
Harem.
Chuyện nực cười, nhưng mơ mộng lãng mạn thế một lần có sao? Tưởng tượng là miễn phí mà.
Nhảm...
Tôi gõ nhẹ đầu bạn nói.
"Dù sao, đó là lãng mạn của người đàn ông mà?"
"Đồ ngu."
Tôi hiện tại nhìn tôi kiếp trước nói khẽ.
'Dù một người cũng khó khăn.'
Rất khó.
*
Tiếng ồn lớn vang.
"Hiiik.. Còi báo không kích...!!!"
Âm thanh lớn lan khắp biệt thự từ sáng.
Tiếng hét tràn đầy năng lượng của tiểu thư chào buổi sáng sảng khoái vang như sấm từ tầng hai.
Trước giọng nói của tiểu thư vang vọng khắp hành lang, tôi dụi mắt chào buổi sáng năng động.
"Haaahm... Hả...?"
Khi duỗi người lảo đảo ra khỏi giường, chóng mặt khiến tôi loạng choạng.
-BEEEEEEEP─────
'Điên...'
[Giá sử dụng 'Bàn tay phục hồi' lên 'đối tượng ô nhiễm hắc ma thuật', '1% Sinh lực' đã tiêu hao.]
Với cơn ù tai, nhức đầu kinh hoàng ập đến, tôi ngã sấp mặt xuống giường như sắp ngất đi.
Đây có lẽ là hậu quả của việc lạm dụng tối qua.
Đau đầu dần lan sang ngực.
Cơn đau như trái tim muốn vỡ ra.
"Hah.... Hah..."
Không thở nổi.
Cảm giác như toàn thân đang bị kim châm.
Đau buốt ,lạnh lẽo,cơn đau như tim nổ tung, bao phủ cơ thể.
Tôi nghiến răng giữ ý thức để không phát ra tiếng động lạ.
'Tỉnh táo.'
Thế này chẳng là gì so với cơn đau tay thối rữa vì ma thuật đen.
Hít thở rối loạn, tôi nằm sấp trên giường chờ cơn đau dịu đi.
Khoảng 10 phút sau,cơn đau rùng mình dần tan.
Tôi thở hổn hển thử cử động.
Xoay vai.
Phát aura kiểm tra cơ thể, may không ảnh hưởng trực tiếp vật lý.
Không biết vì chỉ dùng 1%, nhưng có vẻ nó không ảnh hưởng tới khả năng chiến đấu của tôi.
Chỉ một thứ đang làm phiền tôi lúc này.
"Achoo...!"
Cảm giác sức khỏe tệ hơn một chút. Tôi sờ cổ họng xước nghĩ thầm.
"Sniffle...."
Có lẽ tôi đã mắc cảm cúm.
Tôi đoán 'sinh lực' ảnh hưởng nội tại, không liên quan tới cơ thể bên ngoài.
Tôi nhìn gương cười với khuôn mặt đẹp trai.
"Tốt."
Tôi lặng lẽ đi đến phòng tiểu thư, nơi tiếng sấm vang.
"Tôi đến rồi đấy!"
*
"Ư... Ricardo. Mặt trời chói quá."
Hôm nay nữa, tiểu thư quấn chăn, đánh trận sống còn với mặt trời.
Dù đã tỉnh đậy, tiểu thư thất vọng vì không chinh phục xứ sở mộng mơ, đang đánh nhau dữ dội với ánh nắng qua cửa sổ, mặt thò ra từ chăn nhìn tôi.
Tiểu thư chỉ tấm rèm đang bay theo gió và nói.
"Ánh nắng ác độc. Xử lý nó."
Không đời nào.
Tôi nắm mép chăn vẫy mạnh.
Chăn quấn chặt vẫy, tiểu thư quay vòng. Cô ấy nhăn mặt, như ma cà rồng, kịch tính chết, 'Aaaack! Chết... cứ chết đi!'.
Diễn xuất thật chân thành.
Tiểu thư thường không có tài diễn xuất, nhưng cô ấy lại trở thành bậc thầy mỗi khi ngủ.
Tiểu thư dụi mắt nhìn tôi.
Có vẻ oán tôi đánh thức giấc ngủ ngọt.
"Ricardo phá hủy Xứ sở Sô-cô-la."
"Xứ sở Sô-cô-la là gì?"
"Giấc mơ hôm nay của tôi."
Với nụ cười dễ chịu, tiểu thư kể về giấc mơ của mình.
Giảng tay rộng khoe cung điện sô-cô-la khổng lồ và cô ăn hết nó.
Thấy cô ấy cười, tôi đặt câu hỏi nhỏ.
"Chẳng phải cô mới là người phá hủy Xứ sở Sô-cô-la sao, tiểu thư?"
"Không, Ricardo phá. Tôi định ăn từ từ."
Nếu dân Xứ sở Sô-cô-la nghe điều này có lẽ họ sẽ đều ngất xỉu, ôm gáy cam chịu.
Kể xong giấc mơ, tiểu thư nằm vật ra giường. Tiểu thư héo như chậu hoa thiếu nước.
Có vẻ nôn nao rượu tối qua chưa tan.
Tay run rẩy xin nước mật ong, tôi tốt bụng đặt nước mật ấm vào tay cô ấy.
Tiểu thư giơ ngón cái.
"Ricardo, như mong đợi. Luôn chuẩn bị mọi thứ."
"Tôi biết. Tôi là Quản gia đẹp trai và hoàn hảo nhất thế giới."
"...Thêm nhiều lời quá."
"Uống nước mật ong đi."
Tôi chặn phàn nàn thực tế của tiểu thư bằng nước mật ong.
"Hooo... Hooo..."
Ôm chặt nước mật ong, tiểu thư thổi cần mẫn làm nguội nước mật ong vì sinh tồn.
Có vẻ cô ấy đã bị nôn nao đánh mạnh vì coi nhẹ nó.
Tiểu thư ôm nước mật ong như nước trường sinh, nhưng vai cô ấy giật bắn vì vị khách không mời.
-Groooowl...!
Tiểu thư lườm dữ Gomtangi đang nhìn mắt lấp lánh.
Gomtangi vẫy đuôi điên cuồng vì mùi mật ngọt.
Sinh vật lạ thích mật hơn thịt.
Gomtangi lắc đuôi bé tí, biểu đạt ý mạnh mẽ.
-Grooowl.
'Chủ nhân tầm thường. Cho tôi nữa.' Thú cưng thấp kém thèm nước mật ong của chủ nhân.
Tiểu thư nhẹ nhàng bỏ qua Gomtangi tập trung nước mật ong, nhưng trước cử động nặng nhảy của Gomtangi, cô ấy cảm thấy đe dọa về sinh mạng nên nói.
"Cút!"
-Groooowl!
"Ta bảo cút đi! Của ta!"
-Groooooooowl!
"Eek! Ta chết nếu không uống.. ư.."
"Không được nôn ở đây."
"Ư... Buồn nôn."
Tiểu thư khổ vì nôn nao.
Với cử động nặng tiếp của Gomtangi, giường rung nhẹ. Trên giường lắc lư, ly trà tiểu thư sóng sánh.
Bịch. Va chạm mạnh vào giường.
"Á, nóng!"
Tiểu thư đổ nước mật lên chân.
Tôi lao đến chân tiểu thư nơi nước mật đổ. Không nóng bỏng, nhưng tôi nghĩ đôi chân mảnh mai tiểu thư sẽ chịu nổi.
Tôi nhanh kéo chăn che chân tiểu thư.
Tiểu thư nhìn chân mình biểu cảm trống.
"Hả?"
Tôi hét với tiểu thư bất động.
"Sao anh lại đứng yên! Mau..."
Ánh mắt ngượng ngịu của chúng tôi nhìn nhau.
Tiểu thư nhìn chân mắt vỡ, và tôi kéo chăn, đông cứng thấy đôi chân trắng lộ ra.
Tôi đỏ mặt.
Tiểu thư đỏ vì lý do khác.
Tôi lẩm bẩm khẽ.
"Quần lót gấu?"
"Eeeeeek...! Không!"
Tiểu thư mặc đồ lót đơn giản.
Sau hỗn loạn.
Tiểu thư chỉ chân nói.
"Nóng."
Trước biểu cảm hoảng hối của tiểu thư, tôi siết nắm đấm nói.
"Nóng?"
"Ừ."
Tiểu thư gật đầu mạnh không rời mắt chân gầy mình.
Tôi hỏi tiểu thư lại.
"Thật...? Không phải đổ tay nóng?"
Tôi cố giấu phấn khích, nhưng giọng tôi run rẩy vì hy vọng lóe lên trong tim tôi.
Vì tiểu thư không thể cảm nhận gì ở chân. Thần kinh đứt, mất cảm giác hạ thân, chân không cảm nóng hay tê.
Khi thấy sự phấn khích trong ánh mắt của tiểu thư, tôi thả khăn ướt đang cầm xuống.
"Thật sao?"
"Ừ.... Tôi đột nhiên 'Á!' và nóng."
Tiểu thư véo chân mình như khoe, nhăn mặt giả 'Đau', mở to mắt lấp lánh.
Cảm giác chưa có hơn hai năm.
Tiểu thư vẫn ngượng ngùng, véo vào chân mình để thử cảm giác đau.
Vì sốt ruột, tôi hỏi tiểu thư liên tục. Tôi lo lắng không biết liệu chân tiểu thư có cử động được không.
"Cử động.... Cử động! Có thể?"
Tiểu thư mặt căng tập trung nhăn trán.
"Chờ đó, tôi thử xem."
Tiểu thư tập trung.
"Eeeeeeeek!!!"
Với tiếng hét lớn, tiểu thư căng cứng, tôi vô thức siết nắm đấm cổ vũ, nhưng.
"...Ricardo."
Tiểu thư nhìn tôi mặt hờn dỗi nói.
"Tôi phải đi vệ sinh."
Có vẻ cử động vẫn là bất khả thi.
"Số hai?"
"Hỏi một quý cô như thế là rất thô đấy."
"...Tiểu thư quần lót gấu."
Tiểu thư nhìn Gomtangi hét.
"Cắn hắn!"
-Groooowl!
"Á! Đừng cắn tao! Cắn Ricardo kìa!"
Như mong đợi, Gomtangi nghe lời chủ nhân của nó.
Chứng kiến cảnh này, tôi siết chặt nắm đấm.
'May quá.'
Cảm giác thật nhẹ nhõm khi giải quyết được vấn đề vô giải.
6 Bình luận