1-200

Chương 95

Chương 95

Rõ ràng là tôi đến đây với tư cách khách hàng, vậy mà giờ lại phải làm việc.

“Hả?”

Khi hoàn hồn lại, tôi nhận ra mình đang đứng trước gương, mặc đồng phục đầu bếp trắng tinh.

Trong gương, tôi thấy bản thân đang đeo găng tay nilon trong suốt và đội mũ trắng trên đầu.

Malik, người đang nhìn tôi ngẩn ngơ trong gương với nụ cười đầy tự hào, nói:

“Hợp lắm đấy.”

“…Cái gì cơ?”

“Tôi nói là hợp lắm. Nếu được, tôi muốn cậu làm ở đây suốt đời luôn.”

Tôi nhìn đôi găng trên tay rồi hỏi:

“Đây là gì?”

“Đồng phục làm việc.”

“Khoan đã, sao tôi lại phải mặc cái này?”

“Cậu nói đến đây để ăn mà, đúng không?

“Không phải anh nói là sẽ cho tôi ăn sao?”

“Tôi không có ý định cho cậu ăn miễn phí đâu.”

Malik nói như thể điều đó là hiển nhiên. Anh ta cứ nói nhăng nói cuội như tiểu thuyết vậy, nào là “mời đến ăn” mà giờ lại bắt tôi làm việc. Tôi nghĩ ngay cả Gomtang – con thú cưng tôi gửi ở khách sạn thú nuôi – còn nói lý hơn hắn.

Tôi tháo găng tay ra và chuẩn bị rời đi.

“Rất vui được gặp. Tôi đi về đây.”

“Cậu định đi đâu?”

“Về nhà.”

“Hmm… tốt nhất là cậu đừng nên đi.”

Malik buông một câu đầy ẩn ý.

Anh ta, sau khi vừa xuýt xoa ngợi khen chiếc "Fe-x-ri Số 1” của Tiểu thư, liền lấy ra một tờ giấy nhỏ từ túi áo trong và chìa cho tôi xem.

[Friend Forest (Đồ ăn nhẹ) – Hóa đơn]

Phí cung cấp công thức: 500.000 vàng

10% doanh thu: 50.000 vàng

Lợi nhuận ý tưởng khác: 100.000 vàng

Tổng cộng: 650.000 vàng

“?”

Chỉ là tờ hóa đơn vài con số, nhưng sao tôi lại thấy nó như đang phát sáng? Tôi dụi mắt nhìn kỹ tờ hóa đơn trong tay Malik.

“Tôi nhìn không rõ vì hào quang của ngài. Cho tôi xem kỹ hơn được không?”

“Vậy tôi xóa bớt vài con số 0 nhé?”

“Không cần đâu, thưa ngài.”

Tôi vội vàng đeo lại đôi găng tay nilon vừa tháo ra, sẵn sàng làm việc. Nghĩ đến việc bắt đầu ca làm lúc 3 giờ chiều, tôi tự nhủ: ‘Chắc tan ca sớm thôi.’ Một nụ cười hạnh phúc nở trên môi.

“Một nhân viên có ngoại hình bắt mắt, làm việc không biết mệt mỏi. Tôi, Ricardo, đang đứng ngay đây rồi — còn ai tốt để thuê hơn chứ?”

“Chỉ hôm nay thôi. Đầu bếp chính có việc đột xuất phải nghỉ.”

“Nếu anh cần, tôi sẵn sàng liếm cả chân anh.”

Malik nhăn mặt:

“Không cần.”

“Tôi cũng chẳng muốn thật đâu.”

“...?”

“Tôi chỉ đùa thôi.”

Để mặc Malik bối rối, tôi quay sang Tiểu thư đang xoa bụng nói:

“Tiểu thư, cô chỉ cần ngồi đây xem thôi. Tôi sẽ làm cho cô một phần tteokbokki thật ngon rồi mang tới.”

“Okay.”

Malik nhẹ nhàng đẩy xe lăn của Tiểu thư rồi lắc đầu.

“Tiểu thư Olivia sẽ ngồi với tôi.”

“Cái gì?”

“Chúng tôi cần nếm thử món tteokbokki vị bạc hà mới và nghe đánh giá của cô ấy về chiếc “Fe-x-ri Số 1”.”

Nghe giọng nói nhã nhặn của Malik, Tiểu thư hơi gật đầu, lí nhí nói:

“Ricardo bảo tôi không được đi theo người lạ… Nhưng mà, hình như anh ấy quen anh rồi, nên chắc không sao.”

“Chúng tôi chỉ ra phòng nghỉ sau bếp nói chút chuyện thôi.”

“Đừng nói trống không với tôi.”

“Cô cũng đừng nói trống không với tôi.”

“Eeeek…”

“Vậy, Ricardo… tôi nên làm gì?”

Tiểu thư nhìn tôi như xin phép. Tôi khẽ cười và nói:

“Vậy chỉ có mình tôi phải làm việc thôi chứ gì.”

“Yep.”

“Vậy đi đi.”

Và thế là tôi bắt đầu làm việc.

________________________

Kiếp trước, tôi từng nghĩ mở nhà hàng với công thức riêng của mình sẽ hay lắm. Không ngờ ngày đó thật sự tới.

Nhìn dòng khách tấp nập, tôi thấy vừa kỳ lạ vừa xúc động — như thể hoàn thành được một điều trong danh sách mơ ước. Nhưng đồng thời, tôi cũng thấy mình bị thiệt.

Nghĩ đến tờ hóa đơn khiến tôi có thêm động lực, nhưng nghĩ đến chuyện đến ăn mà thành nhân viên thì lại chán nản.

“Khách tiếp theo!”

“Oppa! Anh đẹp trai quá!”

“Tôi biết.”

Một nữ sinh trong đồng phục học viện hét lên. Trông em ấy như sinh viên năm nhất. Tôi chẳng thấy vui. Tôi phải tập trung làm việc.

Tôi không nói gì, xúc cho cô bé ấy gấp ba lần phần tiêu chuẩn.

Cô bé tròn mắt nhìn tôi:

“Uh…?”

“Cô cũng xinh lắm, tiểu thư.”

“Cảm ơn ạ!”

Tôi nháy mắt rồi gọi khách tiếp theo.

Người kế tiếp là nam sinh trạc tuổi cô bé. Nhìn thấy cô gái nhận bát đầy ụ, cậu ta nhìn tôi với ánh mắt mong đợi:

“Hyung…! Anh đẹp trai thật!”

“Ừ.”

Tôi đưa cho cậu ta đúng phần tiêu chuẩn. Cậu nhìn tôi đầy tủi thân.

“Thật đấy à?”

“Xin lỗi. Quy định quán là vậy.”

“...”

Cậu lặng lẽ đi ngồi với vẻ u sầu.

Cách vận hành này mà Malik thấy chắc tức điên, nhưng biết sao được. Đã giao quán cho tôi thì phải chấp nhận rủi ro thôi.

Tôi hơi áy náy, nhưng đành nghĩ rằng chủ quán sẽ hiểu — tôi vốn là người cực kỳ thiên vị mà.

Tôi nhìn hàng người dài dằng dặc, hô to:

“Khách tiếp theo!”

Dù sao thì, đã đến nước này, làm thì làm cho ra hồn.

Công việc không vất vả như tôi nghĩ.

Có lẽ vì trước đây tôi từng làm thêm ở quán ăn nên dòng người không làm tôi rối. Thêm nữa, thân thể khỏe mạnh giúp tôi càng làm càng nhanh.

Giờ tôi giống như một quái vật trong ngành dịch vụ ăn uống, vừa chiên tempura vừa nấu tteokbokki cùng lúc.

‘Nhưng mà… mấy người này giỏi thật.’

Tôi nhìn mấy nhân viên bên cạnh — người thì phục vụ, người phụ bếp, người thu ngân — tất cả chỉ có bốn người kể cả tôi, mà vẫn xử lý trơn tru lượng khách khổng lồ.

Họ phối hợp như một thể thống nhất.

Thái độ với khách cũng cực kỳ chuẩn mực.

Cách xử lý khách khó chịu thì tuyệt vời.

‘Không biết họ được trả bao nhiêu nhỉ.’

Đúng là những người tài mà Malik có thể tự hào.

Rồi một, hai, …, mười nhóm.

Khi tôi phục vụ đến hơn hai mươi nhóm thì—

“Khách tiếp theo, cho hỏi quý khách dùng gì ạ?”

“…Tôi muốn…”

Một giọng nói quen thuộc vang lên.

Một giọng nói trong trẻo.

Tôi ngẩng lên theo phản xạ. Và thấy một cô gái tóc hồng đang đứng đó.

“Ồ?”

Cô gái tóc hồng cầm chiếc ví hồng sờn cũ. Nhìn cô đang ngập ngừng xem bảng giá, tôi nói:

“Ồ? Chúng ta lại gặp nhau rồi, Tiểu thư Yuria.”

Nhân vật chính của cuốn tiểu thuyết.

Yuria.

Tôi thấy rõ vẻ bối rối hiện lên trên khuôn mặt cô.

Yuria rụt người lại như thể vừa phạm lỗi, môi mấp máy mà chẳng nói được gì.

Càng chần chừ, tiếng càm ràm của hàng người phía sau càng lớn.

– Gì thế kia?

– Sao chưa gọi món?

– Nhanh lên đi, trời lạnh quá!

Tiếng kêu than của những kẻ thèm tteokbokki.

Một vài người vừa ăn xong tô đầu còn quay lại xếp hàng lần hai.

Vì tôn trọng những “nô lệ của tteokbokki” đó, tôi nhẹ nhàng lên tiếng:

“Ờm, Tiểu thư Yuria?”

“...”

“Tiểu thư Yuria?!”

“D- Dạ!?”

Yuria giật mình, hoàn hồn.

Tôi chỉ vào đám khách đang sốt ruột phía sau.

“Cô nên gọi món đi.”

“À… ờ thì…”

“Cá nhân tôi đề xuất loại tteokbokki truyền thống thêm tempura. Cô muốn dùng món gì?”

“À… vâng.”

Yuria do dự một lúc rồi hỏi lại:

“Anh có vị giống lần trước tôi ăn ở học viện không?”

“Ở học viện?”

“Vâng… món anh từng nấu cho tôi khi đó.”

“À… chờ chút.”

Tôi cố nhớ lại.

Lúc đó hình như là đầu học kỳ — khi Yuria bị bạn bè bắt nạt, bị tẩy chay.

Bọn học sinh đang nói chuyện rôm rả mà cô vừa vào là im bặt. Tôi biết khi đó cô chẳng bao giờ đến căng tin ăn trưa.

Vì xấu hổ.

Giờ ăn, cô chỉ lặng lẽ ra ngoài, ăn cơm hộp, hoặc nhịn.

Tôi khi ấy cũng bị tẩy chay, nên thường nấu ăn cho cô.

Tôi nhớ rõ cảnh lén gọi cô đến ký túc xá và nấu cho cô món đó.

Hồi đó, tôi là học sinh cá biệt, toàn trốn học để đi săn lùng những “sự kiện ngẫu nhiên” trong học viện.

Tôi hiểu ngay món cô nói đến, gật đầu.

“Cô nói món tteokbokki rosé đúng không?”

“Ro…sé?”

“Loại tteokbokki cay nhưng béo, sốt màu đỏ nhạt.”

“À…”

Yuria gật đầu.

“Tôi nghĩ đúng là nó.”

Tôi mỉm cười và nói nhỏ:

“Món đó không có trong thực đơn, nhưng tôi sẽ làm riêng cho cô, Tiểu thư Yuria. Còn hai người phía sau kia…”

Tôi liếc nhìn Mikhail và Ruin đang đứng lúng túng phía sau cô.

“Hai người nhịn đi.”

“Hả?”

“Khách tiếp theo!”

Tôi quyết định không bán cho hai tên đó — vì tôi biết chắc họ sẽ chê món ăn của tôi thôi.

“Biến đi cho khuất mắt!”

Mikhail và Ruin chỉ biết trố mắt nhìn tôi.

_______________________________

Cảm ơn các bạn đã gợi ý 1 vài tên cho Friend Forest, nhưng sau 1 hồi suy nghĩ thì mình thấy để nguyên tên tiếng anh thì hơn. Dù sao thì cũng cảm ơn mng đã gợi ý.

 (Hôm qua quên cảm ơn nên nay cảm ơn bù). :D

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!