1-200

Chương 35

Chương 35

“Chói lóa quá…! Lấp lánh. Lấp lánh.”

Tiểu thư, người có công việc là nằm dài trên giường, đã tìm được một sở thích mới.

Một sở thích xa xỉ là cầm chiếc vòng cổ lên trước ánh nắng chiếu qua cửa sổ. Nhờ chiếc vòng cổ với độ bóng lộng lẫy, khuôn mặt tiểu thư ngày càng rạng rỡ.

Nụ cười tươi sáng hiện trên môi cô.

Ví tiền của tiểu thư căng phồng.

“100,000 vàng… Nếu bán cái này, được 100,000 vàng!”

Nhìn tiểu thư nở nụ cười thực dụng, tôi nghĩ.

‘Mừng là mình đã tặng nó cho cô ấy.’

Nếu tôi nói, ‘Không có quà cho cô đâu, thưa tiểu thư’… chắc tôi phải chứng kiến cô ấy ủ rũ như rau héo cả tuần mất…

Tôi nhớ khoảng ba tháng trước, khi tôi bị bắt quả tang ăn gà ở chợ sau lưng cô ấy, tôi đã phải khổ sở vì cô ấy rơi vào ‘trạng thái héo’ này cả ngày.

- Tôi không tắm đâu. Dù sao tôi cũng là ăn mày, nên tôi sẽ từ một kẻ lang thang sạch sẽ thành một người vô gia cư bẩn thỉu.

Tôi đã dâng bao nhiêu sô-cô-la và sản phẩm tắm để xoa dịu cơn giận của cô ấy? Tôi không nhớ chính xác, nhưng tôi nhớ là khá nhiều.

Tiểu thư, người đã hòa làm một với chiếc giường, ngọ nguậy như một con sâu.  Khi cô ấy vẫn đang tận hưởng cuộc sống lười biếng như thể từ bỏ làm người, tôi hỏi cô ấy.

“Cô thích nó đến thế sao?”

“Ừ. Nó siêu lấp lánh.”

“Cô định bán nó sau này à?”

“K-không… Tôi chưa định bán nó.”

Tiểu thư nhét chiếc vòng cổ vào giữa ngực. Tiểu thư ôm chặt vòng cổ bằng trái tim rộng lớn của mình.

Tôi nhìn chiếc vòng cổ và nghĩ.

‘Thật đáng ghen tị, chết tiệt.’

Gần đây, tôi thấy mình hay cảm thấy ghen tị với những vật vô tri. Tôi tức giận vì một món đồ vô tri lại được hưởng đặc quyền mà ngay cả quản gia cũng không có. Hoàn toàn không phải vì tôi là kẻ biến thái thích ngực, mà vì… những đặc quyền.

“He he… 100,000 vàng. Đó là thịt cho mười năm.”

Tiểu thư ôm chặt cái vòng cổ và cười khúc khích. Như một người keo kiệt ăn cơm với món cá khô treo lơ lửng làm đồ nhắm, cô vuốt bụng và mỉm cười mãn nguyện, nhe răng ngốc nghếch.

Có vẻ chỉ nhìn thôi đã khiến cô no bụng.

Tôi quyết định để cô ấy như vậy và cầm thanh kiếm dựng ở góc phòng.

“Anh đi đâu vậy?”

“Tôi đi luyện kiếm. Gần đây tôi thấy hơi cứng người.”

“Luyện tập?”

Tiểu thư nghiêng đầu.

Cô nhìn tôi với biểu cảm như nói, ‘Gã lúc nào cũng trốn tiết kiếm thuật ở học viện giờ lại luyện tập?’ Thật khó biện minh vì đúng là tôi từng sống như một kẻ lêu lổng.

Tôi trốn tiết vì giáo viên kiếm thuật phân biệt đối xử với thường dân, và tôi hiếm khi cầm kiếm trước mặt tiểu thư.

Tiểu thư là một pháp sư xuất sắc,nhưng dù sao cô cũng không hứng thú với kiếm thuật, và tôi hơi ngần ngại cho cô thấy phong cách kiếm thuật thô ráp của mình.

Không như kiếm thuật nặng nề, đáng ngưỡng mộ, thẳng thắn của Mikhail, hay phong cách hoa mỹ của Histania, kiếm thuật của tôi thô kệch và đơn điệu nên tôi khá bài xích để thể hiện nó trước mặt tiểu thư.

“Anh định luyện tập ở đâu?”

“Tôi định tập luyện ở sân dinh thự.”

Tôi chỉ ra sân dinh thự đầy nắng ngoài cửa sổ.

Nơi tiểu thư có thể nhìn thấy trực tiếp từ tầng hai.

Tiểu thư nhìn tôi chằm chằm.

Với ánh mắt đầy khó chịu.

Nghe tôi định ra ngoài, cô ấy thể hiện sự bất mãn, có lẽ cô ấy nghĩ tôi sẽ rủ cô ấy đi cùng.

Cô nhìn ánh nắng chói chang ngoài cửa sổ và cau mày sâu, khiến tôi không nhịn được cười trước cách cô thể hiện sự khó chịu công khai.

Tôi hỏi tiểu thư.

“Cô muốn ra ngoài cùng tôi không?”

Tiểu thư lắc đầu dữ dội.

“Không. Mặt trời đang giận, nên sẽ có chuyện xấu nếu tôi ra ngoài.”

“Cứ nói là cô lười ra ngoài đi.”

“…Rõ ràng vậy sao?”

“Vâng.”

Bị lộ suy nghĩ thật, tiểu thư ngã vật xuống giường và phẩy tay với tôi.

“Xù—xù—”

Sân dinh thự tắm trong ánh nắng rực rỡ.

Tôi thả lỏng vai phải, xoay nó như cối xay gió.

Sau trận chiến với Balak, tôi cảm thấy mình còn thiếu xót khi đối đầu với kiếm sĩ dùng đại kiếm, nên giờ tôi đứng đây để sửa chữa khuyết điểm trong kiếm thuật.

Tôi nhìn lên và thấy tiểu thư đang nhai chocolate , nhìn tôi từ tầng hai. 

Tôi vẫy tay nhẹ.

“Tiểu thư. Cô lấy sô-cô-la ở đâu vậy?”

“Sô-cô-la?”

Tiểu thư tự hào ưỡn ngực. Rồi cô chỉ vào ngực mình và nói đầy tự tin.

“Đây.”

Hôm nay, tôi thấy mình ghen tị với một miếng sô-cô-la.

Tôi nhanh chóng khởi động.

Tôi thả lỏng cổ tay bằng cách xoay kiếm theo hình số tám.

Tôi cũng duỗi chân.

Sau khi thả lỏng cơ thể cứng nhắc, tôi nắm kiếm bằng tay phải.

[‘Thiên tài Võ thuật’ phát hiện vũ khí ‘Kiếm (劍)’]

- Độ thành thạo tăng đáng kể.

- Hiểu biết về kiếm tăng đáng kể.

- Bạn trở thành thiên tài kiếm thuật.

Thông báo vang lên. Tôi hồi tưởng trận chiến lúc trước trong đầu.

- Vậy là kiếm sĩ trẻ cũng chặn được đòn này.

Một nhát chém mạnh xuống.

-Thật ấn tượng.

Tôi khó khăn lắm mới chặn được.

Tôi nhớ khoảnh khắc đó, tay tôi run rẩy, thanh đại kiếm đến ngay trước mũi. Khoảnh khắc tôi bị đẩy lùi với mỗi nhát chém của Balak.

Tôi tưởng tượng hình ảnh Balak trước mắt.

Tôi cầm kiếm thẳng.

Kiếm sĩ dùng đại kiếm cơ bản mạnh về sức mạnh thuần túy.

Mỗi nhát chém nặng như búa đập, mạnh đến mức nếu như chặn đứng có thể làm gãy lưỡi kiếm.

Trận chiến trước cũng vậy.

Tôi thấy hình ảnh Balak cầm đại kiếm.

Balak, với tầm với dài và hào quang bùng nổ.

Đối mặt với tư thế của Balak chỉ tập trung tấn công, tôi nuốt khan.

‘Hắn đúng là quái vật.’

Nếu không vì Yuria, có lẽ tôi đã chạy không ngoảnh lại, nhưng thấy hình dạng quái vật của hắn lần nữa, tinh thần cạnh tranh trỗi dậy trong tôi.

‘Được thôi, vậy tới đi.’

Tôi thiếu kỹ thuật.

Tôi có quá nhiều thói quen khó bỏ trong cơ thể để tìm một sư phụ, và quá nhiều dấu vết kinh nghiệm nhuộm cơ thể để sửa từ đầu đến cuối.

Tài năng duy nhất của tôi là khả năng ‘Thiên tài Võ thuật’ và việc tôi là một bức tranh rộng, sẵn sàng để vẽ.

Nhiều bức tranh đã được vẽ trên bức tranh là tôi, nhưng vẫn còn nhiều khoảng trống để vẽ tiếp nó.

Một bức tranh sẽ được lấp đầy bằng cách gặp nhiều đối thủ mạnh và tích lũy kinh nghiệm.

Tôi nắm chặt kiếm.

‘Tới đi.’

Trong khoảnh khắc căng thẳng này.

Tôi tập trung mọi giác quan vào thanh kiếm.

Với quyết tâm không bị đẩy lùi như lần trước, tôi rút sức mạnh từ lõi.

Tôi vung kiếm một cách bùng nổ.

Vút. Tưởng tượng trước tương lai những đường kiếm cắt qua gió, sẽ chém qua Balak, tôi vung mạnh.

Hình ảnh Balak trong tâm trí tôi cũng vung đại kiếm rộng như lúc đó.

Khoảnh khắc hai thanh kiếm va chạm.

- Lạch cạch!

Khi thanh kiếm vô lực tuột khỏi tay, hình ảnh Balak chém qua cổ tôi.

Hả.

Một khoảnh khắc ngượng ngùng trôi qua.

Thanh kiếm tuột khỏi bàn tay phải run rẩy của tôi.

Tôi nhìn qua lại giữa thanh kiếm rơi trên mặt đất và cánh tay phải của mình.

“Cái… Sao lại thế này?”

Tôi nhặt thanh kiếm rơi và sửa lại tư thế. Với quyết tâm không để kiếm rơi lần này, tôi nắm cán kiếm chặt đến mức phát ra tiếng kêu.

Tôi lại vung kiếm rộng.

- Lạch cạch.

Lần nữa, thanh kiếm vô lực rơi xuống đất.

Cúi người, tôi nuốt khan. Mồ hôi lạnh chảy xuống lưng, và đầu ngón tay tôi run rẩy với một nỗi lo kỳ lạ.

Lạ thật.

Sao tôi không thể dùng sức ở tay phải?

Sáng nay tôi vẫn ăn uống bình thường, vậy sao tay phải lại không nghe lời? Tôi nhìn lên tiểu thư trên tầng hai với nụ cười gượng.

May mắn là tiểu thư không nhận ra điều gì bất thường và đang vui vẻ ăn sô-cô-la.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Thấy tôi chỉ đứng đó, tiểu thư hét lên bảo tôi lên nhanh. Nếu không luyện tập, chúng ta nên ngắm vòng cổ cùng nhau, cô ấy nói.

Tôi thẳng lưng.

Tôi nhìn thanh kiếm đã rơi một lúc, tôi rồi thở dài và lên dinh thự.

Tay phải tôi đang run.

Sau khi đợi cơn run dừng lại, tôi đứng trước cửa phòng tiểu thư.

- Tủ quần áo?

- Ừ. Chuẩn bị bánh sô-cô-la và… và…

Leng keng…

- Đây là tiền

- Không, tiểu thư! Nếu cô lấy tiền từ đó…

- Không sao. Tôi có nhiều tiền.

- Không phải vấn đề tiền… Và cô đưa tôi nhiều quá.

- Đó là tiền tip. Đổi lại, cô phải làm như tôi yêu cầu.

Tiểu thư, đang có một cuộc trò chuyện đầy ẩn ý với người hầu gái.

Vì họ thì thầm khe khẽ nên tôi không nghe rõ tiểu thư và người hầu gái nói gì, nhưng ghép lại những gì tôi nghe được, có vẻ tiểu thư đang giao việc lặt vặt cho người hầu gái.

Tiểu thư chạy việc vặt…

Tôi từng thắc mắc cô ấy lấy đâu ra nhiều sô-cô-la thế, nhưng nghĩ rằng nhà cung cấp là người hầu gái. Phát hiện ra cuộc giao dịch bí mật của tiểu thư khiến tôi mỉm cười.

‘Thật tinh nghịch.’

Tôi không muốn làm phiền niềm vui nhỏ của tiểu thư.

Bằng cách chạy việc, cô ấy học về kinh tế, và người hầu gái kiếm được tiền tip, nên cả hai đều có lợi. Tôi quyết định quan sát thêm một chút.

Cuộc trò chuyện giữa tiểu thư và người hầu gái kéo dài khoảng ba phút, rồi tôi nghe giọng người hầu giá lịch sự chào tiểu thư để đi làm việc khác.

- Vậy tôi sẽ chuẩn bị đúng ngày cô yêu cầu.

- Được. Tôi trông cậy vào cô.

- Két.

Khi cửa mở, người hầu trung niên và tôi chạm mắt.

“Ngài quản gia…!”

“Suỵt. Làm ơn im lặng.”

Tôi đặt ngón tay lên môi, ra hiệu cho người hầu im lặng.

Và thời gian lướt qua nhanh chóng, đã ba ngày kể từ đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!