1-200

Chương 94

Chương 94

Trên đường đến quán tteokbokki mới mở ở thủ đô.

Tiểu thư ngồi buồn bã trên chiếc “Fe-x-ri Số 1”, đầu cúi gằm.

“Xin lỗi…”

“Không sao đâu.”

“Vì tôi mà Ricardo đã tiêu hết số tiền cực khổ kiếm được.”

“Ổn mà. Tôi đâu có cực khổ kiếm ra số tiền đó. Với lại, vốn dĩ nó cũng không phải của tôi.”

“Nhưng mà…”

Tiểu thư trông thật ủ rũ.

Cô tự trách mình — nếu khi ấy chỉ kiềm chế một chút thôi, có lẽ chuyện này đã không xảy ra, và cô đã có thể mua quà cho cha.

Tôi liếc nhìn gương mặt buồn bã của tiểu thư, rồi lấy từ trong túi ra một chiếc hộp đen nhỏ bằng lòng bàn tay, đưa cho cô xem.

“Cái này là gì vậy?”

“Là trâm cài cà vạt.”

“Huh…?”

Tiểu thư tròn mắt nhìn tôi.

Tôi cười gượng, nói nhỏ:

“Tôi tưởng là không đủ tiền, nhưng hóa ra lại vừa khéo.”

“...Huh?”

“Tôi đã nói chuyện với người bán hàng lúc cô vào nhà vệ sinh, thưa Tiểu thư.”

Dĩ nhiên, đó là lời nói dối.

Tôi đã phải năn nỉ người bán:

— Xin lỗi cô, nhưng có thể cho chúng tôi ghi nợ cái trâm này được không? Đây là món đồ chúng tôi nhất định phải mua...

— À... vâng, được thôi.

— Cảm ơn cô rất nhiều. Tôi sẽ trả sớm nhất có thể, mong cô thông cảm.

— Không sao đâu. Số tiền anh đưa cũng đủ tiền sửa chữa rồi.

Nhờ vậy, tôi có thể mang trâm cài ra khỏi cửa hàng tan hoang đó.

May mắn là người bán là một nhân viên cấp cao, còn chủ tiệm thì không quá khắt khe, nên chuyện thương lượng diễn ra suôn sẻ.

Hơn nữa, nhóm nữ sinh đã gây chuyện với tiểu thư vốn bị cửa hàng liệt vào danh sách đen, nên tôi thậm chí chúng tôi còn được cảm ơn:

— Nhờ cô ấy mà tôi thấy nhẹ lòng hẳn. Tôi sẽ báo lại với chủ tiệm, anh cứ yên tâm về đi nhé.

Tôi đã bồi thường 90% thiệt hại bằng số tiền thắng ở sòng bạc, phần còn lại cũng không đáng là bao. Vì tiểu thư nhanh trí nên không làm hư váy, áo hay đồ đắt tiền, nên số tiền đền bù chẳng đáng kể.

Chỉ cần bắt vài tên tội phạm truy nã xuất hiện giữa truyện là tôi có thể trả hết, nên cũng chẳng áp lực gì.

Để cô không cần phải lo, tôi đặt chiếc hộp đen đựng trâm cài vào tay cô.

“Quà sinh nhật cho gia chủ. Cô nên là người tặng thì hơn, tiểu thư.”

“Ricardo…”

Tiểu thư cúi đầu, nghẹn lời.

“Nếu tôi chịu nhịn một chút thôi thì đâu đến mức này.”

“Nhịn tức chỉ khiến cô sinh bệnh. Chính cô từng nói rồi đấy, tiểu thư — có thể nhịn đói, nhưng không thể nhịn tức.”

“…Phải rồi.”

Tiểu thư vốn có tính khí nóng nảy.

Từ trước đến giờ, cô luôn là người dễ bùng cháy — nhưng cũng sắc sảo trong lời nói.

Trước mặt tôi, cô giống một con mèo tròn lười biếng, nhưng trước người khác, có lẽ lại mang dáng vẻ của một nữ phản diện chính hiệu.

Dẫu sao, tiểu thư trong cuốn tiểu thuyết vốn còn tàn nhẫn và độc ác hơn bây giờ rất nhiều.

Có lẽ vì biết một khía cạnh mà ngay cả cô cũng không biết, nên tôi mới thấy cô đáng thương hơn đáng giận.

Người khác có thể gọi cô là “con nhỏ điên”, nhưng với tôi, cô lại giống một thiên thần.

“Các người chẳng biết thế nào là một nữ phản diện thật sự đâu.” — tôi nghĩ.

Tôi nhẹ nhàng chỉnh lại khăn choàng cổ của cô. Dù tâm trạng xấu, cô vẫn phải giữ sức khỏe.

“Không mặc ấm sẽ bị cảm đấy.”

“Hức... Tôi biết rồi.”

Tiểu thư khẽ nói, giọng nhỏ như gió:

“Cảm ơn.”

“Không có gì.”

Đi thêm một đoạn, tôi dè dặt hỏi:

“Tiểu thư, tại sao cô lại đánh nhau với họ?”

“Ah”

Giọng cô pha chút tức giận:

“Bọn họ gọi tôi là con què.”

Tôi sững người.

“Tôi sẽ quay lại ngay.”

“Anh định đi đâu?”

“Có vẻ như họ chưa bị đánh đủ.”

Tiểu thư vội kéo vạt áo tôi, ngăn lại. Đôi tai cô đỏ lên — không rõ vì lạnh hay ngượng.

“Đừng đi. Tôi mắng họ rồi.”

“Không được. Tôi phải đi gõ thước vào đầu từng đứa.”

“Tôi không sao thật mà.”

Tôi hình dung ra khuôn mặt mấy đứa con gái nằm sõng soài dưới đất:

Con thì giống orc bị bẹp đầu.

Con thì như yêu tinh.

Con thì trơ như thân tre khô.

Thầm thề rằng nếu sau này có gặp lại bọn chúng ngoài đường, tôi sẽ cho chúng bay sạch tiền tiêu vặt trong một tháng.

Tôi giả vờ như không cưỡng lại nổi cái kéo tay của cô mà đứng yên lại.

“Cô thật sự ổn chứ?”

“Ừm. Giờ tôi chỉ thấy đói thôi.”

“Haaaa…”

Tôi quay người, theo hướng tay cô kéo, vừa thầm nguyền rủa đám kia sau này chỉ toàn gặp chông gai.

“Chắc tôi phải làm gì đó để lần sau không tái diễn chuyện này.”

“Lần sau tôi sẽ cố nhịn hơn.”

“Đừng nhịn. Chỉ cần đừng trút giận lên tôi là được.”

“Thế tôi sẽ chỉ nổi giận một chút thôi.”

Chúng tôi bước chậm rãi về phía quán ăn. Cơn gió lạnh thoảng qua bổng trở nên thật ấm áp.

Không biết vì cơn giận vừa qua, hay vì sự ấm áp giữa hai người, mà tôi thấy cái lạnh này cũng chẳng tệ.

_________________________________

Trước quán tteokbokki đông nghẹt người.

Tôi nhìn hàng dài người đang xếp hàng khẽ nói:

“Cái gì đây?”

“Là hàng chờ đó.”

“Tôi biết, nhưng… có phải hơi dài quá rồi không?”

Một đám đông khổng lồ — trải dài trước mắt tôi và tiểu thư, thật khó tin rằng tất cả chỉ đến để ăn tteokbokki.

“Wow, đông khủng khiếp thật.”

“Vậy, …chúng ta không được ăn sao?”

Tiểu thư hỏi, vẻ mặt lo lắng. Cô lẩm bẩm rằng mình đã đói vì giận rồi, nếu không được ăn thì buồn lắm.

Tôi muốn nói điều gì đó an ủi, nhưng nhìn dòng người chẳng giảm đi chút nào, tôi chỉ biết đáp mơ hồ:

“Tôi biết, nhưng đông quá…”

“Nhưng tôi đói mà…”

Quán tteokbokki nhỏ hơn tôi tưởng. Tấm biển hiệu đỏ nổi bật và tòa nhà chỉ rộng chừng 15 pyeong (~50m²).

Quán được dựng theo kiểu gian hàng vỉa hè, bên trong không có chỗ ngồi — chỉ bán mang đi, với vài chiếc bàn nhỏ kê tạm bên ngoài cho khách đứng ăn.

Tôi nhớ lại lần nói chuyện với Malik ở dinh thự, lúc đó tôi chỉ nói đùa thôi, không ngờ anh ta lại làm thật.

— Anh trai à.

— Đừng gọi thế, tôi quen mất thì phiền.

— Vậy, Chủ tịch.

— …Gọi tôi là Malik đi.

— Anh biết cách ăn tteokbokki ngon nhất không?

— Là dùng nguyên liệu tốt chứ gì?

— Không.

Malik đã lắng nghe tôi một cách nghiêm túc — nghiêm túc hơn cả khi bàn chuyện về Aura.

— Là bầu không khí.

— Bầu không khí?

— Mùa đông lạnh, một bát súp nóng và một đĩa tteokbokki.

— …

— Ngon nhất là khi ăn ngoài trời, chứ không phải trong nhà.

— Nhưng vậy lạnh lắm

— Chính cái lạnh đó mới là cái đặc biệt của nó.

— Ừ… cũng có lý.

Hồi đó anh ta còn ghi chép lại cẩn thận — và giờ, nhìn hàng người xếp dài, tôi mới thấy Malik quả thực rất có năng lực.

Không ngờ ở thế giới này, tôi lại được chứng kiến một khung cảnh gợi nhớ đến kiếp trước. Tôi lặng người, chìm trong ký ức hoài niệm.

— Ọc ọc.

Một âm thanh lạ vang lên bên cạnh.

Tôi nhìn sang, thấy tiểu thư đang nhìn chằm chằm vào quán tteokbokki, nước dãi gần như chảy ra.

“Tôi đói quá.”

“Chắc do lâu rồi cô mới phải vận động đấy.”

“Đúng vậy. Nhưng hàng dài quá…”

“…”

Tôi gật đầu. Quả là dài thật. Ở kiếp trước, tôi từng thắc mắc liệu tteokbokki có đáng để xếp hàng thế này không — nhưng ở đế quốc này, đây là quán duy nhất bán nó.

Tôi từng có ý định mở quán riêng, nhưng so với Malik thì mình chẳng thể làm được như vậy, nên thôi.

Tôi nhìn tiểu thư, hỏi:

“Chúng ta xếp hàng nhé?”

“Ừ. Mau lên, kẻo lát nữa người còn đông hơn.”

Tiểu thư không hề đề nghị ăn món khác. Có vẻ giờ cô chỉ muốn tteokbokki mà thôi.

Khi tôi đang nhẹ nhàng đẩy xe lăn của cô tiến lên, một giọng đàn ông quen thuộc vang lên sau lưng.

“Ricardo.”

Một quý ông điển trai.

Một vị ân nhân đáng kính.

Một người hợp với dao bếp hơn là kiếm.

Malik gọi to, nhìn về phía chúng tôi:

“Đi đâu đấy? Bên này cơ mà.”

Anh ta chỉ tay về cửa sau của quán.

“Vé ưu tiên đó.”

Quả là một người đàn ông tuyệt vời.

__________________________________

Cùng lúc ấy.

Để xua đi tâm trạng u uất, Yuria đã có lần hiếm hoi ra ngoài chơi cùng Ruin và Mikhail.

Cả ba đều đang bị đình chỉ học. Trong đó, Ruin — người bất mãn với hình phạt, vừa đi vừa càu nhàu. Bỗng cậu dừng lại, khi ngửi thấy một mùi cay lan tỏa từ con phố bên cạnh.

“Huh…?”

Mùi này quen quá.

Yuria cũng khựng lại — hương vị món ăn cô đã lâu không được nếm.

[Forest Friends – Chi nhánh Tteokbokki]

— Công thức nhặt được từ một con quái vật ở vùng biên giới.

Ruin liếc nhìn Yuria, hỏi:

“Muốn ăn không?”

“Huh?”

“Nhìn cô là biết muốn rồi.”

Yuria khẽ gật đầu:

“Ừ.”

Cô thật sự rất muốn ăn — món ăn Ricardo từng nấu cho cô ở học viện mỗi khi cô buồn.

Vì vậy, cả ba xếp hàng.

Và khi đến lượt mình—

“Huh?”

Một gương mặt quen thuộc trong bộ đồng phục đầu bếp hiện ra trước mắt cô.

“Oh?”

“Huh? Chúng ta lại gặp nhau rồi, cô Yuria.”

Ở nơi không ngờ tới nhất — Yuria gặp lại Ricardo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!