1-200

Chương 91

Chương 91

Khi tôi vừa chuyển sinh vào thế giới này.

Tôi nhập vào cơ thể của một đứa trẻ sống ở khu ổ chuột.

Một cơ thể gầy trơ xương.

Tôi mở mắt ra trong một thân xác yếu ớt, chỉ cần cử động nhẹ thôi là bụng đã réo lên vì đói.

Cái quái gì thế này… Mẹ kiếp.

Khuôn mặt giống hệt với kiếp trước của tôi.

Chỉ khác mỗi màu tóc. Cơ thể ấy, mang gương mặt y như tôi trước kia, lại chứa đầy những ký ức chẳng mấy vui vẻ.

Ký ức của một đứa trẻ được sinh ra bởi gái điếm, rồi bị bỏ rơi.

Tôi đã nhập vào thân xác có ký ức tồi tệ, bị chết đói ngoài đường.

Ban đầu, tôi lang thang vô định, chửi rủa bất kì vị thần nào tồn tại, rằng nếu đã cho tôi tái sinh thì ít nhất cũng nên cho tôi làm quý tộc. Nhưng bản năng sinh tồn của con người khiến tôi dần dẹp bỏ cái suy nghĩ bi quan ấy.

Chuyển sinh hay gì cũng được — miễn là sống đã.

Thế là tôi bắt đầu đi ăn xin.

Chị gái xinh đẹp ơi! Chồng tương lai của cô đang run đây này!

Hohaho? Cậu vừa gọi ta là “chị” à? Ta hơn bốn mươi rồi đó.

Ối trời, ai mà dám gọi là chị, trông cô trẻ như thiếu nữ ấy chứ.

Hohohong~ Thằng bé này khéo miệng thật đấy.

Một cơ thể tầm thường, chẳng có gì nổi bật, nhưng tôi khơi lại ký ức của kiếp trước — khi còn kiếm tiền lẻ ở ga Seoul — và dần dần cải thiện cuộc sống của mình.

Dù thế nào, tôi vẫn có “kinh nghiệm”.

Tôi đã sống như một kẻ lập dị. Tôi là một tên khốn nạn , nhìn những đứa trẻ rụt rè xin ăn với những lon rỗng, cười nhạo chúng là " nghiệp dư", rồi chế giễu bằng cách khoe lon đầy ắp của mình.

Nhìn cái gì? Đồ ăn mày hạng bét.

Đến chính tôi cũng thấy mình đúng là một tên khốn nạn.

Sau khi bị một gã to con cướp hết tiền xin được, tôi còn mò đến tìm hắn vào đêm tối, cầm theo một hòn đá trong tay.

Mày ăn ngon miệng bằng tiền tao à, đồ orc khốn nạn?

Hey…hey…hey…! Có gì từ từ nói, bỏ cái đó xuống đi!

Đây là Excalibur, chứa chan tình yêu của tao dành cho mày đấy, tên khốn!

Sau một năm sống ở những con hẻm bẩn thỉu đó, tôi dần trở thành “đại ca” của khu ổ chuột.

Không phải là kẻ dính dánh vào ma túy hay tội phạm, mà là “đại ca” của bọn trẻ bị cha mẹ bỏ rơi.

Được rồi. Từ giờ, tụi mày phải gọi tao là Đại ca.

Nhưng tao lớn tuổi hơn mày mà.

Rồi sao? Kiếm được nhiều tiền hơn tao đi rồi nói chuyện.

…Ai kiếm được nhiều tiền hơn thì người đấy là đại ca.

Tôi cũng từng bị đánh nhiều lần.

Có lần còn bị mấy đứa trẻ khác đánh hội đồng suýt chết, nhưng tôi vẫn sống sót, kiên cường đứng dậy — rồi trở thành người hùng trong mắt bọn trẻ khu ổ chuột.

Có lẽ tôi đang phán chiếu hình bóng của chính mình lên những đứa trẻ đó. Nhìn những thân hình gầy gò ấy, chẳng khiến tôi thấy dễ chịu chút nào.

Cảm giác như đang nhìn thấy quá khứ của chính mình — và tôi biết rõ hơn ai hết, làm trẻ mồ côi mà sống sót trong thế giới này khó đến mức nào.

Tôi nghĩ… có lẽ đó là lần đầu tiên tôi làm một việc “thiện” trong đời.

Và dĩ nhiên, tôi vẫn phải lo cho cái bụng của mình nữa.

Tôi sống như thế — cho đến khi gặp tiểu thư.

Sống như thế — cho đến ngày được cô đưa ra khỏi khu ổ chuột.

Ăn xin rồi lại đánh nhau.

Tối đến, tôi sẽ chia sẻ bánh mì mua được cho lũ trẻ, vừa ăn vừa giảng đạo, bảo chúng phải hy vọng vào tương lai.

Đó là cuộc sống của kẻ chuyển sinh mang tên Lee Min-hyuk trong kiếp trước.

Rồi một ngày nọ.

Một cậu bé tóc bạc bị vứt bên vệ đường.

Toàn thân đầy những vết bầm tím.

Trông như có thể sẽ chết bất kì lúc nào.

Cái quái gì… Sao lại có thằng nhóc ở đây?

Cậu quen nó à?

Không? Lần đầu thấy luôn.

…?

[Mikhail – Cấp độ 2]

[Nghề nghiệp: Thất nghiệp]

[Thiện cảm: 50]

[Chủ đề yêu thích: Gia đình, Tôi đói, Tôi không muốn bị bỏ rơi, Tình cảm, Đau quá, Cứu tôi]

Trước hết, cứ mang thằng bé theo đã.

Đó là lần đầu tiên tôi gặp Mikhail.

Dù giờ đây… cậu ấy chẳng còn nhớ đến tôi nữa.

_______________________________________

Kyle nhìn thẳng vào tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo.

Anh ta cầm điếu thuốc, hít vào không khí lạnh buốt rồi thở ra làn khói trắng. Trong đôi mắt xanh của Kyle ánh lên sự giận dữ.

“Tôi đã gửi cho anh một bức thư cách đây một năm.”

“Là thư về chuyện của Mikhail.”

“Anh biết rõ điều đó mà.”

Một năm trước, Kyle đã gửi cho tôi một bức thư tràn đầy tức giận.

Anh ta yêu cầu tôi báo cáo chi tiết mọi thứ và lý do khiến Tiểu thư phải sử dụng hắc ma pháp, đồng thời yêu cầu tôi phải viết lại mọi thứ về Mikhail.

Dù sự việc xảy ra là do lỗi của Tiểu thư, nhưng bức thư lại được viết ra từ tình yêu thương dành cho em gái, khăng khăng rằng tên thường dân kia phải chịu trách nhiệm vì đã hủy hoại một quý tộc.

Một bức thư đáng lẽ phải chứa đầy những lời buộc tội và thông tin bất lợi về Mikhail.

Kyle yêu cầu tôi ghi lại mọi mối quan hệ cá nhân của Mikhail.

Những điểm yếu, và thậm chí là những người cậu ấy trân trọng.

Trước bức thư của Kyle đòi tôi chịu trách nhiệm vì đã đụng chạm đến một thành viên của gia đình Desmunt, tôi đã gửi lại một câu trả lời ngắn gọn: 'Tôi xin lỗi. Tôi không thể nói cho anh biết được.'

Và giờ đây, Kyle đang hỏi lại về sự thật đằng sau lời từ chối đó.

Giọng anh ta bình tĩnh, nhưng cơn giận của người thừa kế gia tộc Desmunt thì thật khó mà tưởng tượng nổi.

Khi khoảng lặng kéo dài, Kyle dùng ma pháp đốt điếu thuốc trên tay, biến nó thành tro. Làn khói trắng dày đặc bốc lên, như đè nặng lên đôi vai tôi.

“Tại sao anh không gửi cho tôi thông tin về tên thường dân khốn kiếp đó.”

“Xin lỗi.”

Giọng Kyle trầm xuống.

“Tôi không hiểu nổi.”

Anh ta lại thở dài, rồi hỏi tiếp bằng giọng bình thản đến đáng sợ.

“Tôi đã cho người điều tra hắn. Từ trước khi hắn được nhận nuôi ở Tu viện Roxanne cho đến bây giờ.”

“…”

“Khó hơn tôi tưởng. Đào bới thông tin của một thường dân tốn rất nhiều tiền và thời gian.”

“Anh chắc hẳn đã rất vất vả.”

“Ừ, cũng khá phiền phức... Nhưng cậu biết không, càng điều tra, tôi càng chẳng tìm được gì cả. Ngoài việc hắn xuất thân từ tu viện và sau đó vào học viện. Đó là tất cả những gì tôi diều tra được trong một năm. Mặc dù vây, có một điều cuối cùng tôi cũng tìm ra được…”

Kyle lấy từ túi áo ra một tờ giấy nhỏ, giơ lên trước mặt tôi.

Đó là một bức hình chụp những đứa trẻ đang cười rạng rỡ.

Trên đầu là tấm biểu ngữ viết “Nhà ăn từ thiện miễn phí”, và trong ảnh, một cậu bé tóc bạc đang ôm chặt lấy một cậu bé tóc đỏ có vẻ mặt lạnh nhạt.

“Tên thường dân biết dùng kiếm đó — hắn xuất thân từ cùng khu ổ chuột với anh. Anh có gì muốn nói không?”

Một khoảng im lặng dài bao trùm.

Kyle — người đang chờ câu trả lời, và tôi — người không thể dễ dàng mở miệng.

Tôi không muốn nói về quá khứ.

Bởi vì đó là một quá khứ buồn và nặng nề.

Sau cùng, Kyle buông một tiếng thở dài.

“Tôi không nghĩ anh tiếp cận nhà Desmunt với ác ý. Nếu có, tôi đã phát hiện từ lâu, và cha tôi đã giết anh rồi.”

“Tôi không có ý đồ đó.”

“Điều tôi muốn biết là…”

Đôi mắt xanh sắc lạnh của Kyle lóe lên:

“Hãy nói cho tôi biết anh biết gì về tên đó.”

“Tôi có thể hỏi lý do không?”

“Tôi sẽ bắt hắn chịu trách nhiệm.”

Giọng Kyle lạnh đến rợn người.

Nó chứa đầy thù hận, chẳng còn chút nào của con người điềm đạm mà tôi từng biết.

“Tôi sẽ khiến từng người mà hắn yêu quý phải trả giá, và bắt hắn chịu trách nhiệm cho những gì hắn đã làm.”

“Việc đó thật vô nghĩa.”

“Anh đang nói rằng những gì em gái tôi trải qua là vô nghĩa à?”

Kyle gằn giọng, không chịu nhượng bộ.

“Thằng đó đã làm tổn thương Olivia.”

“Nguyên nhân nằm ở phía chúng ta.”

“Kết quả là Olivia bị thương.”

“Mikhail cũng vậy, vì chúng ta…”

“Anh đang đứng về phe nào đấy, Ricardo!”

Nhìn Kyle siết chặt nắm tay, tôi cảm thấy nỗi lo trong lòng càng thêm nặng nề.

“Ricardo. Anh nghĩ một thường dân làm hại quý tộc là chuyện hợp lý à?”

“Không. Tôi chỉ nói thế vì Mikhail là bạn tôi.”

“Bạn à? Tôi nghe nói hai người còn chẳng ưa nhau ở học viện. Anh gọi thế là bạn sao?”

“…”

“Trúng tim đen rồi à.”

Kyle lại nói tiếp:

“Tôi định dạy cho thằng đó biết uy danh nhà Desmunt là như thế nào.”

“Tiểu thư sẽ không vui đâu.”

Nghe đến tên “Tiểu thư”, Kyle hơi khựng lại.

Tôi liền nhân cơ hội lên tiếng:

“Cậu ấy từng là người mà cô ấy thích, đúng chứ? Dù giờ cảm xúc đó đã phai, tôi tin Tiểu thư sẽ ghét việc Mikhail bị tổn thương vì cô ấy.”

“Vô lý. Tôi nghĩ cô ấy sẽ vui đấy.”

Tôi ngẩng nhìn lên tầng ba, nơi Tiểu thư có lẽ đang ngủ — và nói:

“Tôi không nghĩ vậy. Kyle, anh biết rõ mà — Tiểu thư thích đánh người, nhưng lại ghét giết họ.”

“…”

“Dù cô ấy có mong muốn điều đó đi chăng nữa…”

Tôi nhìn thẳng vào mắt Kyle:

“Tôi không thể tiết lộ bất kỳ thông tin nào về cậu ta.”

Bởi nếu tôi làm vậy, Yuria chắc chắn cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Dù sao, Mikhail và Yuria vốn đã định sẵn sẽ đối mặt với khó khắn từ giữa tiểu thuyết rồi. Tôi không muốn họ phải đối mặt thêm với một ác quỷ như Kyle.

Tôi không quan tâm đến thằng Mikhail đó.

Nhưng Yuria thì khác.

Kyle rút từ túi áo ra một điếu thuốc khác, châm lửa.

“Haa... Tôi biết mà.”

Cậu ta gật đầu, như thể đã đoán trước kết quả, rồi lấy ra một tấm bảng gỗ đưa cho tôi.

“Đeo cái này đến hết ngày mai.”

Trên bảng viết:

[Tôi sẽ không nói dối.]

“Nếu là tôi của một năm trước, tôi đã giết hắn rồi.”

“…”

“Nhưng có vẻ Olivia đã trưởng thành hơn một chút. Nên lần này tôi sẽ bỏ qua bằng một lời cảnh cáo nhẹ. Nếu chuyện như thế này lặp lại…”

“Thì tôi sẽ tự mình xử lý.”

“Anh nói anh là bạn hắn cơ mà?”

“Giờ chúng tôi là kẻ thù. Thằng lolicon khốn kiếp đó.”

“Loli?”

“Đó là từ ngữ nguy hiểm có thể khiến anh bị Quân đội Đế quốc bắt giữ bất lúc nào.”

Kyle lập tức ngậm miệng.

“…Tôi sẽ chú ý.”

Sau khi đưa cho tôi tấm bảng gỗ, Kyle phủi tay, quay lưng đi và bước vào bên trong dinh thự.

Rồi, anh ta dừng lại.

“Cảm ơn vì đã ở bên Olivia.”

Anh ta nói lời cảm ơn bằng giọng thật lòng.

 ________________________________

Sáng hôm sau.

Tiểu thư, với gương mặt ủ rũ, nhìn vào góc hành lang nơi cô bị phạt ngày hôm qua và hỏi:

“Anh đang làm gì vậy?”

“Bị phạt.”

“Hôm qua tôi cũng như thế này à?”

“Đúng vậy.”

Khuôn mặt Tiểu thư méo xệch:

“Eeeek!!! Anh Hai!!!”

Nhìn Tiểu thư đối mặt với hiện thực cay nghiệt, tôi không nhịn được mà bật cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!