Sau khi xóa sạch mọi hình vẽ graffiti trên tường, tôi nhìn bức tường sạch sẽ với vẻ mặt sảng khoái.
"Hoàn hảo."
Không còn bức graffiti nào nữa.
Hôm nay là ngày tôi ra ngoài với tiểu thư.
Đây không phải chuyện thường ngày.
Đây là ngày mà tiểu thư của tôi, một người ghét ra ngoài, cuối cùng cũng chịu rời khỏi nhà để thay đổi không khí.
Một trong năm nhà hàng hàng đầu của đế quốc.
**Bạn Của Rừng**.
Một nhà hàng đã biến Hamel từ một nơi chẳng có gì đặc biệt thành một trong những điểm đến du lịch thu hút nhất đế quốc. Hôm nay, tiểu thư và tôi sẽ đến một nhà hàng nổi tiếng với sự hòa quyện giữa món bít tết mọng nước và rau củ tươi ngon.
Có một chuyệnmà tôi muốn nói với tiểu thư hôm nay.
Một tin tốt mà tôi suy nghĩ không biết nên nói khi nào.
Tôi định nói với tiểu thư rằng cuối cùng chúng ta đã trả hết nợ.
Tôi tự hỏi cô ấy sẽ hạnh phúc thế nào khi biết mình không còn phải ngủ dưới đống báo nữa. Tôi tò mò về biểu cảm của cô ấy.
‘Cô ấy sẽ vui lắm.’
Trước khi trở về dinh thự.
Tôi kiểm tra lần cuối xem trên tường có chữ gì lạ không.
Đây là một chuyến đi chơi hiếm hoi, và tôi muốn tiểu thư chỉ nhìn thấy những điều tốt đẹp.
Tôi đã nghĩ đến việc xóa đi những dòng chữ graffiti như ‘Đuổi con ả phản diện độc ác khỏi thị trấn’ hay ‘Ngôi nhà nơi ả phản diện sống’ sẽ giúp cô ấy rời khỏi dinh thự với tâm trạng nhẹ nhõm hơn.
Vì nếu cô gái trẻ yếu đuối của tôi thấy những câu nói như vậy, cô ấy có thể bị tổn thương.
Dù luôn chửi bới và càu nhàu, cô ấy có một mặt bất ngờ dễ tổn thương, sợ gián, khóc nức nở sau một cơn ác mộng, và rên rỉ đòi tôi ngủ cùng.
Bảo vệ trái tim mong manh của tiểu thư cũng là nhiệm vụ của một quản gia.
- *Bạn Của Rừng?*
- *Vâng.*
- *Tôi không nghe nhầm chứ?*
- *Nếu nhầm thì sao?*
- *Tôi sẽ giận đấy.*
Cô ấy cũng tham ăn.
Và hay dỗi.
Trong mắt tôi, cô ấy chỉ là là một cô gái ngây thơ hơn hầu hết mọi người.
"Ricardo! Nhanh lên nhanh lên!"
Giọng nói thôi thúc của tiểu thư vang lên từ tầng hai của dinh thự. Cô ấy có vẻ rất phấn khích khi nghĩ đến việc được ăn thịt.
Cô ấy giống như một đứa trẻ nằng nặc đòi đi công viên giải trí. Nếu tôi nói không đi, trông cô ấy như thể sẽ òa khóc.
‘Cô ấy thích thịt đến vậy sao?’
Tôi tưởng chúng tôi ăn thịt khá thường xuyên, nhưng có vẻ vẫn chưa đủ với cô ấy.
Giờ sau khi đã trả hết nợ. Có lẽ chúng tôi có thể ăn thịt khoảng năm lần một tuần.
Chúng tôi đã là một con người hoàn toàn khác ,thoát khỏi tài khoản số dư âm.
Chúng tôi là những quý tộc sa sút đã đặt nền móng cho một cuộc sống quý tộc xa hoa với việc cải tạo dinh thự, sửa mái nhà dột, và thuê người làm vệ sinh, nên thịt không còn là chi phí đáng sợ nữa.
Dù chúng tôi sẽ phải thỏa hiệp khi chọn phần thịt.
Ưu tiên đầu tiên sẽ là thay trà xanh rẻ tiền.
Tôi quyết định sẽ ghé tiệm trà trước khi đến phố chính.
"Ricardo!"
"Vvâng!"
Tôi nên nhanh lên. Cứ thế này cô ấy sẽ khóc mất.
"Cậu chậm quá."
Tiểu thư ngồi trên giường lườm tôi.
"Sao cậu lại chậm như thế!"
"Ngoài kia có nhiều rác lắm."
"Dù vậy, cậu vẫn chậm quá!"
Tiểu thư muốn đi nhanh, cô ấy không hài lòng với sự chậm chạp của tôi. Cô ấy khoanh tay , chu môi và hừ một tiếng làm tôi chỉ muốn kéo đôi môi của cô ấy.
- *Lườm.*
Tiểu thư gửi cho tôi ánh mắt của một nữ phản diện.
"Hừ."
Tôi chống lại cuộc tấn công tâm lý gây cảm giác tội lỗi bằng cách kéo má tiểu thư.
"Đừng kéo!"
Cảm giác rất mềm chúng như bánh gạo vậy. Nó kéo giãn khi tôi kéo sang một bên.
"Tôi bảo đừng kéo mà!"
"Ồ..."
"Nó sẽ rách mất. Hức hức...! Sẽ rách mất!"
"Quá mềm luôn!"
Khi tôi kéo sang một bên, nó nảy sang bên kia.
"Hức!"
Sau khi tận hưởng cảm giác thỏa mãn từ má cô ấy một lúc lâu, tôi cuối cùng cũng thả ra sau khi bị cô ấy đấm một cú mèo, với nắm đấm siết chặt và tiếng "Uishi."
Tiểu thư vẫn chưa nguôi giận , cô ấy tung thêm một cú đấm nữa. Một cú đấm đầy sát ý với đôi mắt đầy khó chịu.
Tôi nhẹ nhàng né cú đám và lấy hai mảnh giấy từ túi trong, dán chúng lên trán tiểu thư.
Tiểu thư, cứng đờ như một cương thi, dịu đi cơn giận bằng cách ngửi tờ giấy.
"Hít hít."
"Là thật."
"Huuuu... Thật không?"
"Tất nhiên là thật, nếu không sao tôi lại bảo cô chuẩn bị?"
"Huuuu. Tôi vui quá."
Tiểu thư là người giỏi thay đổi thái độ.
Tiểu thư ăn diện lần đầu tiên sau một thời gian dài.
Bộ đồ ngủ yêu thích mà cô ấy mặc mỗi ngày đã nằm trong giỏ giặt và cô ấy ngồi e lệ trên giường trong chiếc váy đen phù hợp cho một buổi dạ tiệc.
Có lẽ bởi vì đã quá lâu kể từ lần cuối tôi thấy cô ấy mặc đẹp trông tiểu thư thật xinh đẹp.
"Cô xịt nước hoa à?"
"Đúng vậy. Muốn ngửi không?"
Tiểu thư hất tóc ra sau và khoe gáy. Mặt tôi đỏ lên khi thấy phần gáy trắng ngần, được để lộ không chút do dự.
‘Điên rồ.’
Đó là một biểu cảm quá sức với một chàng trai.
Tôi quay đầu đi.
‘Cái này khiến tôi phát điên.’
Đã lâu lắm rồi tôi mới thấy tiểu thư đẹp đến mức được gọi là nữ thần sắc đẹp, khiến tim tôi rung động, nhưng...
"Tiểu thư..."
"Sao?"
Hừm...
"Cô định ra ngoài thế này à?"
"Sao chứ?"
"Không, chỉ là."
Tôi lấy gương từ bàn trang điểm và cho tiểu thư xem.
Tiểu thư nghiêng đầu, không thấy gì lạ.
"Sao? Tôi đẹp quá à?"
Không. Đó Là...
Tiểu thư đang trang điểm như nhân vật trong một bộ phim lịch sử Nhật Bản.
Trang điểm mắt đậm. Son môi dày cộp. Và má hồng đỏ quá mức.
Có vẻ cô ấy hào hứng vì lần đầu ra ngoài sau một thời gian nên đã bôi gì đó lên mặt.
Trông cô ấy như một học sinh tiểu học ăn cắp mỹ phẩm của mẹ.
Tôi lau mặt Olivia bằng bông tẩy trang.
Sự phản kháng của tiểu thư, phát ra âm thanh "Eh, tweh tweh" đầy khó chịu. Tôi xóa lớp trang điểm để bảo vệ phẩm giá của một quý tộc.
"Cô quá xinh đẹp nên tôi sợ cô sẽ gặp nguy hiểm nếu ra ngoài thế này."
"Thật sao? Tôi có trang điểm hơi quá không?"
"Vâng, quá mức, nên tôi nghĩ sẽ nguy hiểm theo nhiều cách."
"Thật à?"
Tiểu thư cười toe toét khi được khen về ngoại hình của mình.
"He he. Làm tôi đẹp lên đi."
Tiểu thư nhìn tôi với nụ cười ngốc nghếch. Tôi không biết làm sao để ghét cô gái này nữa.
Tôi đã quen trang điểm sau khi đã sửa lại lớp trang điểm của tiểu thư nhiều lần ở các buổi dạ hội. Trước đây, khi tiểu thư túm tóc một cô gái khác ở dạ hội và đi lại với lớp trang điểm lem luốc, tôi thường sửa lại cho cô ấy.
Tôi bắt đầu sửa lại lớp trang điểm một cách tự nhiên.
Không quá đậm.
Nhưng cũng không thể quá hiền lành.
Tôi hoàn thiện lớp trang điểm theo phong cách cô ấy thích.
Và cho cô ấy xem mình trong gương.
"Ôi...!"
Tiểu thư, phồng má, nhìn qua lại giữa gương và tôi. Hài lòng với lớp trang điểm cô ấy giơ ngón cái lên và đưa ra lời nhận xét hài lòng.
"Nhìn đẹp lắm."
"Đó là vì cô đã rất xinh đẹp, thưa tiểu thư."
"Hehe..."
Lớp trang điểm nhẹ, không nặng nề.
Tiểu thư với lớp son đỏ nhẹ, mỉm cười e thẹn.
Mọi thứ đã sẵn sàng.
Tôi quay lưng lại với giường và ngồi xổm xuống.
"Được rồi, một... hai... ba...!"
"Hức."
Tiểu thư trèo lên lưng tôi một cách quen thuộc.
Cảm giác như vừa mới hôm qua tiểu thư không cho tôi cõng bởi vì xấu hổ nhưng thói quen tự nhiên giao phó cơ thể của mình cho tôi khiến tôi thấy ấm áp.
Tôi thấy rất vui vì cảm giác như chúng tôi đã trở thành một cặp đôi có thể dựa vào nhau.
Hức. Tôi đùa trong khi cõng tiểu thư.
"Ôi, nặng quá."
"Đừng nói dối."
"Thật mà. Cô không lén ăn chocolate sau lưng tôi chứ?"
"...Tôi nặng lắm à?"
Tôi chỉ muốn đùa nhưng có lẽ lại tình cờ biết được bí mật tôi không muốn biết.
Tiểu thư vội vàng lảng tránh tìm một chủ đề trò chuyện khác.
"Thời tiết bên ngoài thật đẹp phải không?"
"Cấm một tuần."
"...Tôi xin lỗi."
Buộc dây đai quanh eo, chúng tôi ra ngoài.
Ánh mắt đổ dồn về phía chúng tôi.
Hình ảnh tôi cõng một cô gái trên lưng chắc chắn thu hút sự chú ý của dân chúng.
- *Mẹ, sao cô kia được cõng?*
- *Vì cô ấy bị khó chịu ở đâu đó.*
- *Khó chịu ở đâu?*
- *Mẹ cũng không biết, đúng không?*
Tiểu thư, bị áp lực bởi những ánh nhìn lộ liễu, ôm chặt cổ tôi hơn.
"Hự! Tiểu thư. Thở. Thở đi!"
"Suỵt..."
Tiểu thư cảm thấy xấu hổ.
Cô ấy xấu hổ vì cơ thể bất tiện của mình.
Và mọi cuộc trò chuyện nghe được quanh cô ấy đều như lời chỉ trích nhắm vào cô.
Càng xa dinh thự, lời nói của tiểu thư càng ít đi. Dù đội mũ rộng vành, cô ấy giật mình và chỉ bận nhìn xuống đất.
"Hức."
"Tôi nặng lắm à?"
Tiểu thư thì thầm khẽ vào tai tôi. Giọng cô ấy trầm xuống có vẻ cô ấy đang rất căng thẳng.
"Không. Tiểu thư nhẹ đến mức tôi chẳng biết đang cõng cô ở trên lưng."
"Dối trá."
"Không. Thật mà."
Cô ấy nhẹ hơn thanh kiếm tôi thường mang.
Không biết có phải vì tôi đang vui khi ra ngoài với tiểu thư lần đầu sau một thời gian nhưng hôm nay tôi tràn đầy năng lượng.
Tôi muốn để lại một kỷ niệm đẹp cho cô ấy, nhưng cứ thế này, tôi sợ ký ức duy nhất còn lại trong đầu cô ấy sẽ là đếm gạch trên mặt đất.
Tôi đổi hướng từ tiệm trà sang nhà hàng.
Trong khi đi bộ đến nhà hàng, tôi kể một câu chuyện cũ để giảm bớt sự ngượng ngùng.
Tôi không biết liệu cô ấy có hứng thú không. Nhưng tôi hy vọng sự căng thẳng của tiểu thư sẽ dịu đi.
"Cô có nhớ lần ở học viện khi dây giày tôi bị đứt không? Tôi đã cõng cô về ký túc xá."
"...Um."
"Hồi đó cô nặng thật."
- *Bốp*
Tiểu thư tung một cú đấm mèo.
"Đau đấy."
"Tôi đánh để đau mà."
"Phì haha... Có chỗ nào để đánh quản gia đáng yêu của cô đâu?"
"Nhiều lắm."
Tiểu thư vùi mặt vào lưng tôi. Cô ấy bị áp lực vì sự chú ý của mọi người không ngừng, và vùi mặt vì biết ơn khi quản gia của mình đùa giỡn.
"Cô không phải rùa, sao cứ trốn trong lưng tôi thế này?"
"Tôi sẽ làm rùa."
"Phh hahaha..."
Tiểu thư nhút nhát lén nhìn khu phố chính, dùng lưng rộng của quản gia làm mai rùa. Một con rùa tò mò về thế giới bên ngoài, nhưng bị áp lực bởi ánh nhìn của mọi người.
Khi sự căng thẳng dịu đi một chút, cô ấy ngẩng đầu và từ từ ngó nhìn xung quanh.
"Ồ..."
Tiểu thư bị cuốn hút bởi khung cảnh khu phố mà đã lâu cô ấy không được nhìn thấy.
Một tòa nhà chưa từng có đã xuất hiện. Một tòa nhà từng có thì đã biến mất. Và một tòa nhà đầy kỷ niệm vẫn như xưa.
Olivia dần thả lỏng.
Hồi ở học viện, cô ấy thường xuống dinh thự để ăn vặt, đến tiệm váy và tiêu xài, nói ‘từ đây đến kia’. Một mặt cô ấy thấy hối tiếc nhưng mặt khác, những kỷ niệm thân thương trôi qua sống động.
"Nhìn kia."
"Kẹo bông gòn à?"
"Chúng ta thường mua và ăn ở đó."
"Đúng thật.Đã Lâu lắm rồi."
Olivia lấy hết can đảm và nói.
"Ăn xong chúng ta mua kẹo bông ở đó nhé?"
Tôi sẵn sàng trả lời.
"Được thôi."
Điểm đến ở trung tâm khu phố dần hiện ra. Một nhà hàng nhộn nhịp dù đã muộn.
Tôi bảo tiểu thư giữ vé ăn tôi để trong túi.
"Hãy đưa vé ăn khi thấy nhân viên."
"Um."
Malik đã nói.
- *Tấm vé này rất đặc biệt, nên nếu anh đưa cho nhân viên, Anh có thể ăn ngay mà không phải xếp hàng. Nó đặc biệt nên đừng ngốc mà đứng xếp hàng, cứ đi thẳng vào.*
*Ồ...!*
Một nhà hàng nhộn nhịp. Tiểu thư và tôi từ từ tiến vào nhà hàng, chen qua hàng dài.
"Xin lỗi."
"Xin lỗi."
"Xin lỗi."
"Xin lỗi.
Tiểu thư và tôi chen qua đám đông lớn. Tôi thấy một nhân viên ở phía xa và nói to.
"Bên này! Tiểu thư, vẫy tay đi!"
"Ừ... ừ!"
"Ngài~"
"Ở Đây... ở đây!"
Đột nhiên. Ai đó nắm lấy chúng tôi. Tôi dừng bước và quay đầu lại.Đó là một người quen đứng sau tôi.
"Ha. Cái gì đây?"
Môt giọng đầy khó chịu Và sự khinh bỉ.
"Các người đang làm gì ở đây?"
Một người đàn ông với mái tóc màu xanh tảo. Ruin đang đứng đó nhìn chúng tôi.
8 Bình luận
đôi này cute vch hẹ hẹ
Btw cố dịch hết ông nhé , mê quá 😭😭