Sân tập học viện giờ ăn trưa.
Học sinh kết thúc lớp học đi tới căng tin, nói về chuyện lớp học hôm nay.
Bài học khó nhằn.
Giáo sư luôn lảm nhảm.
Học sinh cằn nhằn ông kỳ vọng quá.
Trong đó, nhóm nữ sinh trò chuyện con gái cười sáng.
-Nói gì thì nói, Hôm nay tiền bối Mikhail ngầu quá phải không?
-Ừ, khi đấu với giáo sư, anh ấy ngang cơ! Và phần đó! Khi anh ấy thở dài lau mồ hôi, quyến rũ quá... Em đã bị giáo sư mắng vì ngẩn ngơ nhìn anh ấy.
-Em nhìn lộ liễu quá.
-Dù sao, em đủ năng lượng Mikhail hôm nay!
-Puhaha!
Năng lượng Mikhail.
Thuật ngữ lóng chỉ nữ sinh, nghĩa rửa mắt mỏi vì nhìn nam sinh kiếm thuật cơ bắp, bằng ngắm Mikhail đẹp trai.
"Thở dài..."
Hannah thở dài dài xem đám con gái bàn chuyện với nhau.
'Họ không học hành gì cả..'
Hannah là người không hòa hợp với những nữ sinh trong trường.
Hannah đi qua nhóm nữ sinh đến sân tập. Muốn vung kiếm thêm, dù cô phải bỏ ăn trưa.
Cô ấy muốn cải thiện kiếm thuật và không lãng phí thời gian của mình cho những việc vô ích, Hannah điên cuồng luyện tập.
'Phải khoe với quản gia mới được...'
Mục tiêu Hannah lệch hướng lạ lùng.
Hannah thiếu kỹ năng xã hội.Nên cô ấy tập trung kiếm thuật hơn quan hệ bạn bè.
Ngay trước khi gặp Ricardo, Hannah cũng ưu tiên kiếm thuật hơn là bạn bè. Hơn nữa, vì là người thức tỉnh Aura trẻ nhất, bạn cùng lớp cũng không có nhiều thiện cảm với cô.
Đó là chuyện thường tình.
Người ta luôn ghen tị những người thành công.
Hannah ít chú ý ánh nhìn ấy.
Thay vào đó , cô ấy gặp vấn đề khác.
'Điên thật.Mình không ngừng nghĩ về anh ấy...!'
Gần đây đầu Hannah đầy quản gia tóc đỏ. Dù vung kiếm hay học,cô không thể tập trung vì nghĩ tới người quản gia đã gặp gần đây.
-Sao cô lại nghĩ cô không đánh bại được Mikhail?
-Cô làm được, tiểu thư Hannah.
Liên tục nhớ tới hình ảnh người quản gia nhìn cô với ánh mắt tin tưởng kiên định.
-Kyahaha...! Á~ Muốn gặp tiền bối Mikhail nữa.
Nữ sinh trở nên phấn khích. Sau khi nghe tin Mikhail thức tỉnh Aura và cứu họ trong hầm ngục, họ phấn khích lạ thường.
Nhìn họ như vậy, Hannah thở dài.
"Mình cũng từng như vậy sao..."
Là người từng thích Mikhail, Hannah không thấy hành vi họ dễ chịu.
Cô ấy không run khi thấy tiền bối Mikhail như đám gái trước mặt, cũng không ầm ĩ nhặt khăn rơi giữ mãi như báu vật, nhưng nhìn bên thì cũng tương tự như họ.
Không phải muốn bên anh ấy.
Nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ, nhưng Hannah cảm thấy mình không khác biệt gì là bao.
'Ư...'
Hannah rùng mình nổi da gà khi nghĩ tới quá khứ mình.
"Nên luyện tập tiếp thôi."
Chẳng có gì tốt như luyện tập để xóa đi những suy nghĩ vẩn vơ.
Hannah lặng lẽ nắm chặt thanh kiếm, bắt đầu vung ở sân tập sau khi mọi người rời đi.
Quản gia sẽ nói gì nếu thấy mình?
-Tại sao cô lại bỏ ăn trưa? Nó không tốt cho sức khỏe... Chúng ta cần phải ăn trưa để sống chứ. Mau đến đây. Không thì tôi bị tiểu thư mắng mất.
'Có lẽ anh ấy sẽ nói vậy.'
Hannah cười nhỏ, rồi lắc đầu nhận sai.
'Mình điên mất rồi, lại nghĩ tới anh ấy...!'
Hannah bực bội khi Ricardo sống trong đầu cô mà không có sự cho phép.
Cầm lấy thanh kiếm, Hannah chìm trong suy nghĩ.
'Không... phải là yêu chứ?'
Thiếu gì đó để gọi yêu.
Người giải phóng cô ấy từ lồng chim mắc kẹt. Cảm giác muốn báo ơn, dù bằng thân thể,đây không thể gọi là yêu.
Anh ấy là người giúp mình thức tỉnh Aura và lần đầu tiên chống lại cha cô ấy, Chỉ huy Hiệp sĩ duy nhất Đế quốc.
' 'Ân nhân' hợp hơn.'
Người cha thiên vị. Anh trai bỏ qua cô. Chị gái coi như không tồn tại. Người giải phóng từ lồng chim ngột ngạt vô lối thoát không phải Mikhail, không giáo sư, mà đó là người quản gia chưa từng gặp trước đây.
Đó là lý do điều đó ảnh hưởng lớn tới cô.
Cảm giác khác với tình yêu.
Yêu... cảm xúc ấy chỉ cản trở kiếm thuật.
Trong sách, tình yêu được mô tả là bản thân sẽ run rẩy tim đập khi gặp người mình thích.
Cảm xúc liên tục muốn gặp, muốn ở bên.
Cảm xúc này chưa từng có với Hannah.
Cô ấy muốn gặp hàng ngày, nhưng vì báo ơn. Muốn bên mãi, nhưng cũng đó cũng là cảm giác báo ân lớn hơn.
Với Hannah, một người không có kinh nghiệm lãng mạn, yêu là quá khó.
Bạn bè tận hưởng viễn cảnh màu hồng với hôn phu hay bạn trai ở học viện, nhưng cô ấy chỉ tập trung kiếm thuật.
Tiếp cận ấm áp không hợp với tính cách của cô ấy.
Thẳng thắn và thích vung kiếm hơn vui chơi, Hannah chắc chắn chưa từng chú ý tới sự lãng mạn.
Khi cô đứng yên sân tập, mải chìm vào những suy nghĩ vô nghĩa.
"...Hannah."
Khuôn mặt quen thuộc xuất hiện trước mặt cô.
Với mái tóc bạc.
Người nổi nhất học viện đứng trước cô, cầm lấy thanh kiếm tập.
Hannah giật mình bất ngờ nói,
"Tiền bối Mikhail."
Mikhail cầm kiếm chặn đường.
Mikhail nâng kiếm nhẹ. Rồi hỏi Hannah lịch sự,
"Chúng ta đấu tập được không?"
Đấu với Mikhail.
Nếu ở trong quá khứ, chắc chắn cô sẽ vui sướng khôn siết và nói với giọng run 'V-với em?'. Nhưng giờ đây, không còn vui khi đấu với Mikhail nữa.
Có việc nhận giải thay anh ấy, chưa kể quản gia, và cô ấy đã cãi senior trong họp hội học sinh.
Không hối hận. Chỉ là sự ngượng ngùng ở hiện tại khi phải đối mặt.
Hannah cười ngượng nâng kiếm.
"Vâng... được."
Mikhail gật đầu , đạp đất rồi lao tới.
Với 'keng', kiếm tập va mạnh.
Thanh kiếm của Hannah ưu tiên tốc độ.
Còn kiếm của Mikhail tập trung vào phát lực đầy đủ với hình thức chính xác, dù chậm chạp.
Va chạm với tốc độ chóng mặt, nhưng kiếm Hannah đến sườn Mikhail trước.
"Kuh..."
Mikhail nhăn mặt xoay người. Kiếm Hannah suýt trượt.
Hannah không cho Mikhail kẽ hở.
Một lần cổ.
Một lần đùi.
Và lại sườn.
Trong mắt Hannah,những điểm lỏng lẻo Mikhail lộ rõ. Kiếm thuật mơ hồ không tập trung vào phòng thủ hay tấn công.
Hannah tặc lưỡi.
'Kiếm thuật thế này từng được coi là ngầu với mình.'
Kiếm thuật không có sát ý.
Kiếm thuật tập trung khống chế, không để dành chiến thắng.
Hannah cảm thấy vô vị với kiếm thuật phản ánh rõ bản chất chu đáo của tiền bối Mikhail.
- Cô đang nghĩ quá cơ bản. Xuống. Lên. Bên. Sau mười chiêu, Tới cả bà tôi chắc cũng đoán được chiêu đằng sau.
-Cơ bản không quan trọng sao?
-Cơ bản chỉ là cơ bản.
Người quản gia đè bẹp cô ấy của quá khứ và toàn bộ niềm tự hào về kiếm thuật của cô ấy khi đó.
Không nương tay vì cô là con gái mà đánh nhẹ tay, Chỉ là một vòng lặp cơ bản đánh ngã, đỡ dậy, đánh ngã lại, lặp lại cho đến khi giúp tìm kiếm thuật hợp với cô ấy.
Và.
-Tôi bên cô, nên cô sẽ không chết.
Cô ấy thậm chí còn trải qua trận đánh hết sức.
Với Mikhail , Hannah không còn thấy gợi cảm giác ấy. Dùng kiếm thuật nửa vời như chờ đợi anh hùng, Hannah cảm thấy mệt với Mikhail , người không chủ động bao giờ mà chỉ với kiếm thuật thụ động.
Mikhail cố kéo Aura.
Aura vàng lấp lánh như hơi nóng.
"..."
Quá vụng về.
Quá khứ mình chắc giống vậy, nhưng Aura của tiền bối Mikhail không đáng sợ hay mạnh.
Cảm như nương tay với đối thủ thay vì giết, Hannah nhăn mặt nói với Mikhail,
"Tiền bối. Không đấu thật sao?"
Cô ấy không muốn đối mặt nữa. Nghĩ rằng thức tỉnh Aura sẽ là cuộc chiến tử tế...
Thế này... không phải tough love.
Thất vọng Mikhail, Hannah hạ kiếm nói,
"Tôi xong rồi."
"Gì...?"
"Anh làm gì thế? Không ý định thắng, không tấn công với sát ý... Anh là tuần tra đường phố à, tiền bối? Kiếm sĩ kiểu gì chỉ khống chế?"
Trước kiếm thuật nhạt nhòa thiếu sát ý, Hannah quay lưng rời đi.
Mikhail đứng ngẩn ngơ trong sân tập, với cặp mắt trống rỗng nhìn vào thanh kiếm trên tay.
Mặt trời lặn dần sau giờ tan học.
Hannah nhìn hoàng hôn đỏ ngẩn ngơ rồi thở dài.
-Đây là quà sinh nhật.
'Anh ấy không chịu rời khỏi đầu tôi.'
Mỗi khi cô ấy nhìn thấy hoàng hôn, ký ức vào ngày hôm ấy lại hiện rõ.
Hoàng hôn đỏ thẫm.
Hơi ấm của việc ôm quản gia, người chống lại cha cô ấy—khi cha cô ấy buộc cô ấy phải từ bỏ kiếm thuật sau khi cô dễ dàng đánh bại đối thủ mạnh nhất cô ấy từng đối mặt—vẫn thật ấm áp.
"Haa..."
Có lẽ cô nên nghỉ học.
Cô muốn gặp người quản gia.
Hannah nhìn lá thư tay.
[Histiania Rowen]
Thư từ cha.
Biết trước nội dung của lá thư nên cô đã không nhìn nó.
Nguy hiểm, bỏ kiếm.
Lá thư sẽ giống như vậy.
Dù cô ấy có cố chứng minh, ông ấy vẫn sẽ không tin. Dù thức tỉnh Aura nhanh hơn cha, ông đáp không thừa nhận mà thờ ơ. Cằn nhằn cha chỉ khiến Hannah thở dài hơn.
"Phiền thật."
Không tránh được nghĩ về quản gia những lúc thế này.
Người khác nghĩ về cha mẹ lúc khó khăn... còn mình...
Hannah lau mặt , thở dài đứng dậy.
Khoảnh khắc đứng nhìn hoàng hôn đỏ.
-Ding.
-Nhiệm vụ xảy ra.
[Q. Nếu anh ấy không tồn tại....]
Cửa sổ xanh lạ lùng hiện lên trước mắt cô.
5 Bình luận
:))