Hai năm trước.
Gia tộc của ta rơi vào khủng hoảng.
Nơi mà ta đã dành trọn cả đời để phụng sự.
Gia tộc mà ta đã vun đắp, với niềm kiêu hãnh rằng bản thân có thể vượt qua cả người sáng lập đầu tiên.
Đã sụp đổ... chỉ vì tình yêu của con gái ta.
_________
“Thưa ngài! Có chuyện khẩn cấp! Tiểu thư...!”
“Olivia lại đánh nhau à? Mong là con bé thắng.”
“Không phải chuyện đó! Tiểu thư… đã dùng hắc ma pháp!”
“Cái gì!?”
Mọi thứ sụp đổ chỉ trong chốc lát.
Những khoản hối lộ mà ta từng dâng lên hoàng tộc.
Những công lao và cống hiến bao năm qua bỗng chốc trở nên vô nghĩa, cả thế giới bắt đầu quay lưng với gia tộc ta
Tin tức lan tràn khắp đế quốc. Dân chúng tẩy chay gia tộc ta. Ngay cả hoàng thất cũng muốn nghiền nát chúng ta bằng luật pháp.
Niềm tin rằng ta có thể vượt qua gia tộc Histania, đối thủ truyền kiếp, đã tan biến chỉ vì một sai lầm mà ta chẳng hề gây ra.
KWA-A-A-ANG!!!
Số bàn làm việc mà ta đập vỡ trong cơn giận của mình, đã không thể đếm nổi.
Vừa khi mọi chuyện tưởng như đã lắng xuống, những hành vi sai trái của Olivia tại học viện lại bị phơi bày, dập tắt mọi hy vọng vực dậy. Những bài báo ác ý khiến các dự án kinh doanh của gia tộc sụp đổ trước cả khi bắt đầu.
Gia tộc Desmunt chao đảo đến mức “Hiệp hội Đồng Vàng” — nơi đã hợp tác với gia tộc ta suốt nhiều đời — cũng cắt đứt quan hệ, nói rằng việc tiếp tục là “quá khó khăn”.
Ta căm hận đứa con gái của mình.
Dù nó là đứa con ta yêu thương hết lòng, nhưng khi chứng kiến tất cả những gì ta gây dựng hóa thành tro bụi, nỗi oán giận trong lòng ta cứ lớn dần từng ngày.
Ta tự hỏi liệu có vơi đi phần nào không nếu ta tước đoạt mọi thứ nó có. Ta lấy hết trang sức, tiền bạc của nó, nhưng cơn bực tức vẫn không nguôi.
Trái lại, ta càng thấy tức giận và bế tắc hơn.
Vì thế, ta đã quyết định không gặp con gái nữa.
Dù nó có đáng yêu đến đâu, dù là bảo bối trong mắt ta, thì tổn thất do một sai lầm của nó gây ra là điều không thể tưởng tượng nổi.
Ta đã bao dung cho nó nhiều lần, nhưng lần này, ta tự nhủ sẽ không tha thứ nữa.
Ngay cả con trai ta, đứa luôn yêu chiều em gái, cũng buông lời độc địa nguyền rủa nó.
Gia tộc đã cứt đứt mọi quan hệ với Olivia.
__________
“Nghe nói tiểu thư sẽ không bao giờ đi lại được nữa.”
“…Từ nay đừng nhắc tên Olivia nữa. Con bé không còn là người nhà này.”
Ngay cả khi nghe tin nó không thể đi được nữa, ta cũng không tới thăm.
Ngay cả khi biết nó đang sống khổ cực, không tiền bạc — ta cũng không giúp.
Vì nể Ricardo, người vẫn ở bên nó đến cuối cùng, ta chỉ để lại cho nó danh hiệu quý tộc, còn bản thân thì chẳng thấy chút thương xót nào với Olivia, người sẽ phải sống cuộc đời còn tệ hơn thường dân.
Đó là hình phạt duy nhất mà ta có thể ban cho. Cũng là phản ứng tuyệt vọng của một người cha bất lực.
Con trai ta đã đến đất nước khác để lập nghiệp. Những người hầu gắn bó bao năm, không chịu nổi sự khinh miệt của dân chúng, đều âm thầm rời đi. Giữa dinh thự trống trải, ta sống cùng nỗi giận dữ dành cho Olivia.
Ta thậm chí còn hối hận vì đã không tước bỏ họ Desmunt khỏi con bé và nghĩ rằng có lẽ khi đó, dư luận sẽ bớt căm thù ta hơn.
Ta nghĩ: “Giờ vẫn chưa muộn.”
Một đêm nọ, khi ta uống rượu một mình, sau khi một thương vụ nữa lại đổ bể vì những bài báo ác ý
Ta nhận ra mình phải đưa ra quyết định. Một quyết định rõ ràng, dứt khoát, không chừa lại chút hy vọng nào.
Vì lợi ích của gia tộc.
Nó đau đớn, nhưng ta đã nghĩ rằng mình phải chấm dứt mọi thứ.
— Nhiệm vụ hoàn thành.<Câu chuyện bên lề thứ 53: “Đứa con gái không thể trở về” hiện đã được mở khóa>.
Ta đã nhìn thấy quá khứ và đổi ý. Bởi ta đã thấy cái kết bi thảm của con gái mình, thứ mà một người cha không bao giờ muốn thấy.
Ta nghiến răng chịu đựng dù rất đau đớn, và lần đầu tiên sau nhiều năm, ta bật khóc, thốt lên lời cầu nguyện:
“Cảm ơn Chúa… Cảm ơn vì con vẫn còn sống… Cảm ơn Chúa.”
_____________
Trên chiếc bàn lộng lẫy.
Bữa tiệc thịnh soạn bày ra trước mắt, mọi người dè dặt nhìn nhau.
“…Hic…”
Ngay cả tiểu thư, người vốn chẳng bao giờ để ý điều gì, cũng trở lên im lặng
“Ahem…”
Cả Darbav, gia chủ nhà Desmunt.
“Haha…”
Còn tôi, quản gia của tiểu thư, cũng chỉ biết nuốt nước bọt, dõi theo người phụ nữ đang khoanh tay, đôi mắt sắc bén ngồi ở đầu bàn.
“Anh yêu.”
“…Olivia, mẹ đang gọi con kìa.”
“Không, bà ấy gọi cha.”
“Vậy thì chắc là gọi Ricardo.”
“Tôi không có hứng ngoại tình, thưa ngài.”
Trước lời cầu cứu của Darbav, cả tiểu thư lẫn tôi đều lạnh lùng quay mặt đi. Chúng tôi cũng phải bảo toàn mạng sống của mình.
Phu nhân của gia tộc Desmunt. Vợ của Darbav — Rosanna Desmunt — đang trừng mắt nhìn ba người chúng tôi, những kẻ dám xuất hiện không báo trước. Đặc biệt là nhìn chồng mình.
Giữa bầu không khí im lặng, người phụ nữ ấy khẽ thở dài rồi lên tiếng:
“Em nhìn anh âu yếm quá nhỉ.”
“Đúng vậy. Đến mức em phát điên mất thôi. Anh nói sẽ không bao giờ gặp lại con bé nữa, thế mà giờ dắt nó về nhà… thật là…”
Rosanna nghiến răng.
“Thật là nực cười”
“Hic!”
Tiểu thư nấc lên trước giọng nói đầy giận dữ của mẹ. Vừa đập ngực vừa tìm nước uống, cô quay sang tôi, ánh mắt run rẩy:
“Ricardo…”
“Sao vậy?”
“Chúng ta… tiêu rồi phải không?”
Đôi tai Rosanna giật nhẹ khi nghe tiếng thì thầm. Bà tỏa ra sát khí, quát lớn:
“Olivia! Mẹ đã bảo con bao nhiêu lần rồi, đừng nói những từ thô tục nữa!”
“…Mẹ cũng nói mà.”
“Khi nào?”
"Hôm đó ở buổi tiệc do Tháp Pháp Thuật tổ chức… khi mẹ tát quý cô kia vì bà ta liếc mẹ…”
“Là vì con mụ đó khiến mẹ nổi giận!”
“…”
Tiểu thư lập tức ngậm miệng.
Chủ gia tộc là Darbav. Chủ ngôi nhà là Rosanna. Thứ bậc trong nhà Desmunt rất rõ ràng.
Dù Darbav có là đại pháp sư vĩ đại, thì khi về nhà, ông vẫn phải cúi đầu nghe lời vợ mình. Cũng chính vì sự mạnh mẽ ấy mà ông đã yêu bà, nên giờ… ông chẳng thể nói gì.
Để làm dịu cổ họng khô khốc, Darbav uống ngụm nước rồi nói với giọng gượng gạo:
“Thôi nào… ăn đi. Các con đi xa chắc mệt rồi, phải đói lắm chứ?”
“Đói à? Anh có biết nó đã khiến nhà mình khốn đốn đến mức nào không?”
"Heek... Hic."
Tiểu thư buồn bã, chỉ im lặng nhét miếng bánh mì vào miệng.
“Olivia! Mẹ đã bảo ăn bánh phải dùng nĩa bao nhiêu lần rồi hả? Ăn bằng tay là bất lịch sự!”
“Ricardo không nói gì mà.”
“Ricardo!”
“Xin thứ lỗi, thưa phu nhân.”
Tôi cũng không dám nói thêm gì. Bởi khi phu nhân Rosanna nổi giận, chẳng ai có thể ngăn cản.
Từ lâu, Rosanna đã là giữ hòa khí của gia đình. Nếu con trai nổi nóng, bà sẽ nổi nóng hơn để dập tắt nó đó. Nếu Darbav gặp chuyện khó xử trong công việc, bà sẽ dùng sự vững vàng của mình để hỗ trợ. Một người phụ nữ tài giỏi và mạnh mẽ.
Tôi cũng từng được bà giúp đỡ nhiều khi còn sống trong dinh thự ở thủ đô. Thậm chí, khi tôi bị phân biệt đối xử vì xuất thân thường dân, bà còn đích thân dạy dỗ cho đám hiệp sĩ một trận. Có lẽ vì từng là mạo hiểm giả nên bà hơi bộc trực, nhưng trong bà luôn ẩn chứa sự nhân hậu.
Và giờ đây, ánh mắt bà đang dừng lại nơi đôi chân gầy guộc của tiểu thư.
“…”
Không nói lời nào, đôi mắt Rosanna dần nhòe đi, môi bà run run cắn chặt.
“Hmph… Thế, giờ con định tính sao?”
Rosanna khịt mũi, quay đi, lén lau nước mắt.
Ngôi biệt thự này, chúng tôi đến theo lời đề nghị của Darbav:
“Nếu con chưa ăn gì thì cùng ăn đi.”
“Cha… cha không ghét con sao?”
“Đủ rồi. Ăn rồi nói. Ricardo, cậu cũng ăn cùng đi. Lâu rồi ta mới có dịp ăn cùng nhau, không được sao?”
“Được thôi, thưa ngài.”
Darbav ban đầu bước vào nhà đầy tự tin, nhưng giờ, dưới áp lực của Rosanna, ông chẳng thể làm gì.
“Chỉ là một bữa ăn thôi mà, Rosanna, có sao đâu?”
“Haizz…”
Tiếng thở dài của Rosanna vang vọng khắp bàn ăn tĩnh lặng.
“Nếu Kyle về thì sao? Nếu nó lại nổi giận như lần trước, anh có chịu trách nhiệm không?”
“…”
“Lần trước, anh chỉ nói ‘tới gặp Olivia để nói đôi lời’, rồi giờ sao? Giờ lại con bé dẫn về nhà, anh nghĩ thằng bé sẽ nói ‘Lâu rồi không gặp, em khỏe chứ?’ à? Anh thật sự nghĩ thế sao?”
“Anh… đã có chuẩn bị rồi.”
“Chuẩn bị cái gì! Anh chỉ dắt nó về vì một phút bốc đồng thì có!”
Trước tràng càm ràm của vợ, vai Darbav dần cụp xuống.
Giọng nói sắc bén nhưng vẫn đẹp đẽ của Rosanna đối với Darbav có lẽ vẫn hấp dẫn, nhưng đẹp và bị mắng là hai chuyện khác nhau.
Trong khi họ tranh cãi, tôi lặng lẽ ăn súp.
“Ồ… ngon quá.”
“Thật sao? Cậu thấy thế nào? Tôi nấu đó.”
Rosanna rạng rỡ hẳn lên khi nói chuyện với tôi.
“Ngon lắm đúng không? Tôi làm theo công thức cậu gửi trong thư đấy. Mấy vị khách cũng khen ngon, nên tôi làm lại.”
“Trong... thư?”
Nghe vậy, Darbav ngẩng đầu, dựng tai lắng nghe.
“À…”
Rosanna cười gượng, nhìn tôi rồi nhìn chồng.
“Chúng em… đã trao đổi thư từ.”
“Từ bao giờ.”
“Khoảng hai năm rồi? Anh có chịu kể gì đâu, nên em… cài gián điệp.”
Tiểu thư, đang chọc miếng bánh bằng nĩa, quay sang nhìn tôi với ánh mắt phản bội:
“Eek...! Ricardo!”
“Tôi xin lỗi, tiểu thư. Tôi không còn cách nào khác.”
“Đồ phản bội!”
Rosanna mỉm cười hiền hậu. Bà kể lại những chuyện trong thư, khen ngợi Olivia đã trưởng thành, đã học được cách sống tự lập.
Tôi hiểu rằng lý do bà đối xử tử tế với chúng tôi như thế, là nhờ những lá thư ấy suốt hai năm qua.
Tôi cũng đã báo trước trong thư rằng chúng tôi sẽ đến dự sinh nhật gia chủ.
Darbav, người vốn nghĩ rằng vợ mình sẽ nổi giận như mọi khi, giờ chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt giống hệt Olivia:
“Đồ phản bội.”
“Cha nói đúng.”
“Con gái ngoan của ta.”
“Vâng.”
Đúng là cha nào con nấy.
Rosanna, trong lúc trò chuyện, mang ra miếng bít-tết chín vừa từ bếp, rồi bắt đầu kể câu chuyện khiến bà ấy nhớ nhất trong những bức thư.
“Anh yêu, anh có biết không? Olivia từng cố kiếm tiền đấy.”
“Olivia à?”
“Ừ, nó khâu mắt cho gấu bông để bán…”
Mặt tiểu thư đỏ bừng, hét lên:
“Eeeek!!! Đừng kể nữa! Ngại chết đi được!”
“Ơ kìa~ Mẹ tự hào về con mà. Giờ mẹ phải ủng hộ con gái chứ~”
“Eeeek!!! Ricardo, nói bà ấy dừng lại đi!”
"Thứ lỗi, tiểu thư.”
“Anh là quản gia của tôi mà!”
“Nếu tiểu thư không hài lòng, xin hãy trở thành nữ chủ nhân của nhà Desmunt đi ạ.”
“Eeeek!!”
Rosanna mỉm cười hiền hòa, ánh mắt đầy yêu thương. Bà gắp một miếng thịt nóng hổi đặt lên đĩa tôi và nói:
“Cảm ơn cậu.”
Tôi không dám ngẩng đầu lên.
________________________
Khi mặt trời dần buông xuống:
Rosanna và Darvav ngồi trong phòng làm việc, lần đầu tiên sau nhiều năm, lặng lẽ cụng ly cùng nhau.
Trong làn gió nhẹ thôi qua, mỗi lần cụng ly của họ đều mang theo chút dư vị của hoài niệm.Rosanna đặt khay đồ ăn nhẹ lên bàn, Darvav cất giọng trầm ấm hỏi:
“Bọn nhỏ đâu rồi?”
“Olivia đang ngủ. Còn Ricardo nói sẽ ngủ sau.”
“Ừm…”
Darvav khẽ gật đầu, nhấp một ngụm rượu đắng.
“Em bảo Ricardo rằng cậu ấy có thể về, nhưng cũng nói hãy ở lại đến sinh nhật của ngài. Em làm thế… có ổn không?”
Trước nụ cười hiền của Rosanna, Darvav cũng mỉm cười, khẽ đáp:
“Em làm tốt lắm.”
Một bầu không khí yên bình lan khắp căn phòng.Sau bao năm, gia đình họ lại được quây quần bên nhau.Darvav mỉm cười, cảm giác trọn vẹn ấy khiến trái tim ông nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
Rosanna nhìn chồng, nhẹ nhàng hỏi:
“Vì sao anh lại đưa con bé về? Chính miệng anh đã nói sẽ không bao giờ gặp nó nữa mà.”
“Chỉ là… anh muốn được nhìn thấy nó.”
Ánh trăng tròn trịa phản chiếu trong đôi mắt Darvav khi ông nói.Rosanna khẽ cười, đáp lại bằng một giọng ấm áp:
"Anh làm tốt lắm"
__________________________
Sáng hôm sau.
Biệt thự vốn yên tĩnh bỗng trở nên hỗn loạn bởi tiếng la hét vang trời của hai kẻ nào đó.
"Hiiiik! Báo động không kích!!!”
“Kuh-huh-huk...! Tình huống khẩn cấp của Đế quốc…!!”
“Im lặng đi!!!”
Tiếng ồn ào vang vọng khắp hành lang tựa như tiếng chim cu gáy vào buổi sáng bình yên.
12 Bình luận
Cùng vấn đề trên, nhưng là về hội thoại giữa các dấu ngoặc kép. Nên xuống dòng thì xuống, cái nào không xuống cần để tách ra chứ đừng để dính chùm
Ngoài ra, còn có 1 đoạn lỗi chính tả:
Gia tộc đã cứt đứt .... -> cắt
Nó dính vào nhau nên khó phân biệt đc ai đang nói