Một buổi sáng ấm áp ở thủ đô.
Tôi thức dậy sớm hơn thường lệ, khoác lên mình bộ đồng phục quản gia quen thuộc rồi bước xuống bếp.
Thump-thump-thump.
Từ dưới nhà, vang lên âm thanh dao thớt đều đặn. Thấy bóng dáng một người phụ nữ vừa khe khẽ ngân nga vừa băm rau, tôi vội vàng bước nhanh hơn.
“Chào buổi sáng, phu nhân Rosanna. Nhưng… sao người lại đang nấu ăn ạ?”
Rosanna, đang đeo tạp dề đứng bên bếp, mỉm cười rạng rỡ.
“Sao dậy sớm thế? Cậu nên ngủ thêm chút nữa.”
“Tôi vẫn luôn dậy vào giờ này mà.”
“Thật sao? Cậu chăm chỉ quá.”
Nói rồi, Rosanna đổ phần nấm đùi gà vừa băm nhuyễn vào chảo dầu đang nóng.
“Lâu lắm rồi ta mới có hứng vào bếp.”
“Đáng lẽ người nên để người hầu làm, mệt người mất...”
“Đây là bữa cơm gia đình, Ricardo à.”
Rosanna lại nở nụ cười hiền và tiếp tục chuyên tâm với món ăn.
Tôi lặng lẽ rửa tay, rồi bắt tay vào giúp bà.
Từ phần nấm mỡ và thịt băm trên bàn, tôi đoán được bà đang chuẩn bị món risotto cho bữa sáng.
Tôi tìm một chỗ trống và bắt đầu vo gạo.
“Ôi trời… cậu định giúp ta à?”
“Thật ra, tôi định chuẩn bị bữa sáng. Không ngờ phu nhân lại dậy sớm hơn tôi.”
“Phu nhân Rosanna à… gọi ta là mẹ vợ đi.”
“Người đùa hơi quá đấy ạ.”
Rosanna bật cười khúc khích, nụ cười quý phái đặc trưng của giới quý tộc, rồi khẽ đấm vai tôi một cái đầy thân mật.
Tôi đáp lại bằng một nụ cười nhỏ, có phần ngại ngùng.
Căn bếp chỉ còn vang lên tiếng nước chảy và tiếng dao băm đều đều.
Sau một lúc im lặng, tôi khẽ lên tiếng:
“Phu nhân Rosanna...”
“Sao?”
“Người… có ghét chúng tôi không?”
Phập.
Âm thanh chặt vang vọng bên tai tôi, chợt dừng lại.
Đó không phải là câu hỏi tôi tùy tiện thốt ra.
Đêm qua, mọi chuyện trông có vẻ yên ả nhưng tôi biết, trong lòng bà, có lẽ không đơn giản như vậy.
Địa vị mà bà xứng đáng có được.
Những điều đã xảy ra vì chúng tôi.
Việc một người từng tung hoành giữa giới thượng lưu, giờ phải rón rén từng bước, chẳng thể nào được xoa dịu chỉ bằng một lời “xin lỗi”.
Tôi chỉ muốn biết cảm xúc thật của bà — về điều mà có lẽ chẳng thể tha thứ.
Bởi là kẻ không có gia đình, tôi không hiểu hết được quyết định ấy.
Giữa không khí nặng nề, Rosanna khẽ đáp, giọng trầm xuống:
“Ta có ghét chứ.”
“...”
“Đúng vậy. Ghét lắm là đằng khác.”
“Khi đó, ta đã nghĩ rằng sẽ không bao giờ gặp lại 2 đứa. Ta từng nghĩ… có lẽ gia tộc này sẽ sụp đổ thật rồi. Ta thậm chí còn muốn quay lại làm một mạo hiểm giả.”
Nói rồi, bà lại tiếp tục băm rau.
“Nhưng khi nhìn thấy 2 đứa, những ý nghĩ đó biến mất. Đặc biệt là khi thấy Olivia… không còn đi lại được nữa, tim ta như bị bóp nghẹt.”
Trên gương mặt bà lúc ấy, dù mang theo nụ cười thoáng buồn, tôi vẫn thấy thấp thoáng nơi khóe mắt hai chữ “nhân hậu”.
Tôi đứng đó, trầm mặc hồi lâu, rồi cất giọng nhỏ:
“Nhưng dù vậy… chúng tôi—”
“Ricardo.”
Rosanna cắt ngang, mỉm cười hiền từ:
“Cậu lấy giúp ta củ hành nhé?”
Ánh mắt và nụ cười ấy rõ ràng muốn tôi đừng hỏi thêm nữa.
Tôi cúi đầu đáp khẽ:
“Vâng, tôi hiểu rồi.”
Dẫu cả đời chưa từng có một mái nhà thật sự, lúc ấy tôi chợt hiểu — thì ra, cảm giác gọi là “gia đình” là như thế này.
Và đúng lúc bữa sáng sắp hoàn tất…
-Báo động không kích!!!
-Tình huống khẩn cấp của Đế quốc!!!
Những tiếng ồn vang vọng từ xa.
Rosanna và tôi nhìn nhau, rồi không nhịn được bật cười.
“Pfft…!”
“Thưa phu nhân… haaa…”
Có vẻ như hôm nay, cả hai chúng tôi đều cùng một tần số.
_____________
"Mmm..."
"Nnngh."
Hai cha con ngồi ở bàn ăn, dụi đôi mắt còn ngái ngủ.
Trước mặt họ là phần risotto nấm nóng hổi cùng bát súp nghi ngút khói.
Tôi đặt dao nĩa trước mặt tiểu thư và ngài Darbav, rồi cúi đầu chào bằng một nụ cười tươi:
“Chào buổi sáng, tiểu thư và gia chủ.”
“…Bây giờ có phải buổi sáng đâu.”
Tiểu thư vừa ngáp vừa nhìn ra bầu trời rạng sáng bằng đôi mắt lim dim.
Với cô, người phải dậy sớm hơn thường lệ cả tiếng, thế giới này hẳn vẫn còn là giữa đêm.
“Thế giới này diệt vong rồi.”
“Không đâu ạ, chỉ là tiểu thư đang buồn ngủ thôi.”
Cô nàng lim dim, đầu gật gù như sắp gục.
“Olivia!”
“Ư-ưm!”
“Con ngủ gật trên bàn ăn là sao hả? Còn anh nữa!”
“…Khò…”
Ngài Darbav thì đã úp mặt xuống bàn ngủ mất rồi.
Đúng là cha nào con nấy. Hai người họ giống nhau đến mức buồn cười.
Rosanna thở dài, rồi túm lấy hai bên má của Darbav rồi véo.
Trông có vẻ hơi “bạo lực” với gia chủ, nhưng vì bà làm đúng nên tôi cũng chẳng nói gì — chỉ làm y hệt với tiểu thư ngay bên cạnh.
“Aaa đau quá! Sắp rách mất rồi!!”
“Dậy đi!”
“Ah… hiểu rồi! Hwuek!!!”
Sau vài cú véo, cả hai cha con đều tỉnh hẳn, hai má đỏ bừng..
Vừa ăn muỗng risotto đầu tiên, cả hai đồng loạt tròn xoe mắt.
“Oh!”
“Ngon quá!”
Mắt họ sáng rực lên.
Rosanna và tôi chỉ mỉm cười nhẹ.
“Hai người thích là ta vui rồi.”
“Ta biết, chắc tại có Ricardo giúp nên mới ngon thế này.”
“Không đâu ạ, là nhờ tay nghề tuyệt vời của mẹ đó.”
“Hô hô hô~. Con vừa gọi ta là mẹ đấy à? Giỏi lắm.”
“…”
Rosanna quả là thích trêu người khác.
Sau bữa ăn hỗn loạn nhưng vui vẻ, hai cha con, giờ đã no nê, ngồi nhâm nhi ly ca cao tráng miệng với vẻ mặt nghiêm túc.
“Cha này.”
“Sao thế?”
“Hôm nay cha định làm gì?”
“Chơi.”
Đôi mắt của tiểu thư mở to ngạc nhiên.
“…Cha thất nghiệp rồi sao?”
Darbav cúi đầu, gượng cười buồn, trông như một người vừa mất trắng tám tỷ vậy.
“Phải. Con là người khiến cha thất nghiệp còn gì.”
“Con… xin lỗi…”
“Không sao. Được nghỉ ngơi thế này cũng hay, đến mức cha còn muốn ở mãi thế này cơ.”
Nghe vậy, Rosanna thở dài thật sâu rồi nói:
“Anh yêu.”
“Sao thế, vợ của một kẻ thất nghiệp?”
“Anh nên nói với con bé là anh đã xin nghỉ phép thì hơn.”
“…Chẳng vui gì cả.”
Darbav nhìn sang cô con gái đang sụt sịt vì áy náy, ánh mắt ông lại dịu hẳn đi.
Tiểu thư, cảm động trước ánh nhìn đầy tình thương đó, khẽ gật đầu.
“Cha giàu mà, nên không cần đi làm cũng được.”
“Cha đang thất nghiệp nên không thể đi làm được…”
“Vậy à… con ghen tị thật đó.”
Trong thoáng chốc, Darbav đã buột miệng nói ra nỗi lòng thật sự của mình.
Trái ngược với lời ông nói, gia tộc Desmunt lúc này đang trên đà phục hồi mạnh mẽ sau cú ngã năm xưa. Người con trai cả — Kyle, người thừa hưởng tài năng của Darbav, đang mở rộng kinh doanh của gia đình với tốc độ chóng mặt, còn chính Darbav cũng đang dần lấy lại vị thế trong Đế quốc.
Tuy chưa thể trở lại thời kỳ hoàng kim như hai năm trước, nhưng về mặt tài chính, gia tộc Desmunt đã đứng vững trở lại.
Điều đó cũng có nghĩa là — vị gia chủ bận rộn kia hôm nay đã xin nghỉ chỉ để ở bên con gái.
Nhận ra cha mình không thật sự thất nghiệp, tiểu thư Olivia thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt long lanh sáng lên:
“Cha… cha không thất nghiệp thật sao?”
“Dĩ nhiên rồi. Cả thế giới này sẽ không để vị gia chủ vĩ đại nhất lịch sử như cha bị bỏ rơi đâu.”
“Oh…”
Ánh mắt của Olivia lấp lánh ngưỡng mộ.
Darbav, hài lòng trước phản ứng đó, mỉm cười đắc ý và nói:
“Vậy thì, lâu rồi cha con mình chưa đi chơi cùng nhau nhỉ? Cha, người đang tràn đầy tiền bạc, muốn tặng con món quà sinh nhật mà lần trước chưa kịp mua.”
Olivia suy nghĩ một lát, rồi khẽ lắc đầu:
“Ưm… chắc không được đâu. Hôm nay con đã hẹn đi ăn tteokbokki với Ricardo rồi.”
Khuôn mặt Darbav lập tức đông cứng lại.
Không chịu nổi cú sốc vì bị “con gái rượu” từ chối, ông quay sang nhìn tôi, giọng đầy tuyệt vọng:
“Không thể dời sang hôm khác sao?”
“Dạ, được chứ ạ.”
“Tốt! Vậy thì hôm nay con đi chơi với cha nha. Olivia.”
Tiểu thư quay sang nhìn tôi:
“Ricardo, có sao không nếu chúng ta không đi trong hôm nay?”
“Chúng ta có thể đi vào ngày mai, thưa tiểu thư.”
“Oh…”
Olivia khẽ gật đầu, rồi nở nụ cười tươi rạng rỡ nhìn cha mình:
“Vậy đi thôi, cha!”
Nghe thấy thế, Darbav lập tức đứng dậy chuẩn bị.
Ông khoác lên mình bộ quần áo lộng lẫy, bên hông treo cây gậy đen biểu trưng cho giới quý tộc, vẻ mặt hớn hở như một đứa trẻ sắp được đi hội chợ.
Ông nắm lấy tay cầm của chiếc “Fe-x-ri Số 1” — chiếc xe lăn đặc chế — với đôi mắt sáng rực hứng khởi.
Khóe miệng ông khẽ giật, báo hiệu tâm trạng đang cực kỳ phấn khích.
Rosanna, nhìn cảnh tượng đó, chỉ có thể thở dài:
“Không thể để cây gậy đó ở nhà được sao?”
Đối với bà, cây gậy ấy — thứ đã phá sự hoàn hảo của bộ trang phục — thật sự là một điều khó chịu.
Darbav lắc đầu dứt khoát, đáp với vẻ nghiêm trang:
“Không thể bỏ lại biểu tượng của quý tộc được.”
“Haaa…”
Tiếng thở dài của Rosanna ngày càng nhiều hơn theo thời gian.
Phớt lờ lời khuyên của vợ, Darbav quay sang nhìn chiếc xe lăn của Olivia, ánh mắt sáng lấp lánh như trẻ con thấy đồ chơi mới:
“Này, Olivia.”
“Vâng ạ?”
“Cha có thể thử ngồi lên đó một chút được không?”
“…Không.”
Darbav tiu nghỉu.
“Tiếc thật…”
__________________
Và rồi, sáng hôm sau, bầu không khí trong dinh thự trở nên tất bật.
Vô số người hầu vội vã quét dọn, đánh bóng từng hành lang, chuẩn bị một bữa tiệc xa hoa, trong khi Rosanna đứng trước cổng chính, ánh mắt thoáng căng thẳng.
“Olivia.”
“Vâng ạ.”
“Dù anh con có nói gì đi nữa… con cũng đừng để tâm.”
“...”
Tiểu thư, người đang đứng cạnh mẹ để đón khách, không sao giấu được vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt.
Ngay cả Darbav, người vốn luôn tươi cười khi ở bên con gái, cũng đang nhìn chằm chằm về phía cổng với gương mặt lạnh lùng, nặng trĩu.
“Tối nay nên ăn gì nhỉ…”
Có lẽ, tôi đã lầm khi nghĩ ông đang bình tĩnh.
Một lát sau, cánh cổng lớn chậm rãi mở ra, để lộ bóng dáng một người đàn ông mang khí chất lạnh lẽo.
Đôi mắt xanh lam, sắc lạnh.
Bộ đồng phục đen vừa vặn, đường nét khuôn mặt sắc bén, đôi mắt trầm nặng chứa sự mệt mỏi pha lẫn khinh miệt.
Người đàn ông ấy — nhìn tôi và tiểu thư đang đứng trước cổng — khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề đến lạnh người.
“Haaah…”
Desmunt Kyle.
Pháp sư xuất sắc của Đế quốc.
Người kế vị tiếp theo của gia tộc Desmunt.
Và là anh trai ruột của Olivia.
Kyle dừng lại trước mặt tôi, giọng nói vang lên trầm thấp, chứa đựng cơn giận dữ được nén lại đến cực hạn:
“Cút khỏi đây. Ngay bây giờ.”
Cạch — tiếng nghiến răng kèn kẹt.
Hai nắm tay siết chặt đến run lên.
Chỉ một cái nhìn thôi cũng khiến người khác phải cảm nhận được ngọn lửa phẫn nộ đang bùng cháy trong anh ta.
Đôi mặt của Olivia run lên dữ dội.
“Cút khỏi… dinh thự của gia tộc. Ngay lập tức, Olivia. Trước khi anh phải tự tay ném em ra ngoài.”
Trong câu “gia tộc” mà Kyle nói ra —Olivia không nằm trong đó.
9 Bình luận
TFNC
Cố lên trans sống cùng với pj này đi :)))