Một cửa sổ xanh hiện ra trước mắt cô.
Cửa sổ xanh chứa câu chuyện u ám, đủ khiến người ta nhăn mặt, hiện lên trước mắt Hannah.
[Q. Nếu anh ấy không ở đó...]
Hystania Hannah, người phụ nữ số phận bất hạnh. Cô vốn định mệnh phải chết.
Dù bị cha phân biệt đối xử liên tục và sự thờ ơ của họ hàng máu mủ, Hannah vẫn cố chạy hết sức, chỉ cầu được công nhận.
Với niềm tin duy nhất rằng một ngày nào đó, cô cũng sẽ được đối xử như họ.
Cô liên tục tiến bộ.
Cô có tài năng về kiếm thuật đáng kinh ngạc và khả năng học hỏi xuất sắc.
Tuy nhiên, cha không cho cô sự chú ý mong muốn.
Ông nghĩ tập trung vào Malik thay vì Hannah là vì lợi ích gia đình.
Hannah khao khát nhận được lời khen.
Nếu chỉ có một người bên cạnh khen cô làm tốt, bi kịch có thể tránh được...
Một ngày hè nóng bức.
Hannah đưa ra lựa chọn cực đoan.
Biết mình không thể thắng nổi, nhưng để cải thiện kiếm thuật và được cha công nhận. Hannah leo dãy Hamel.
1. Đọc thư Histania Rowen gửi. (0/1)
2. Gặp Histania Rowen. (0/1)
3. Chinh phục chiến binh orc tinh nhuệ dãy Hamel (0/30)
Phần thưởng: Bạn có thể xem 〈Phụ truyện 41〉 'Nếu anh ấy không ở đó...'.
Hannah chớp mắt.
Tình huống gì đây? Sao cô thấy được nó? Cô hiểu bằng cơ thể, nhưng không bằng đầu óc.
Có phải vì cô đã huấn luyện quá khắc nghiệt?
Hay vì bỏ bữa?
Cô chớp mắt liên tục, nhưng cửa sổ xanh trước mắt không biến mất.
'Đây là gì...'
Cô nổi da gà khắp người.
Cửa sổ xanh khắc lên những nội dung u ám rằng cô sẽ chết nếu không gặp quản gia.
Ngón tay Hannah run nhẹ trước nội dung đâm xuyên bản thân quá khứ, vung kiếm vô tư chỉ vì công nhận của cha.
'Tại sao mình chết...'
Hannah nghĩ rằng mình mạnh mẽ.
Cả ở quá khứ và hiện tại.
Cô nghĩ lý do chịu đựng cả đời bị bỏ qua là do tinh thần cô mạnh mẽ.
Rằng mình sẽ không gục ngã trước sự coi thường của cha, Bản thân đưa ra lựa chọn ngu ngốc là điều mà cô không tưởng tượng nổi, nhưng vì biết rõ bản thân hơn bất kì ai, cô không giấu nổi trái tim run rẩy của mình.
Linh cảm u ám khiến mắt cô cứ quay về cửa sổ xanh.
Trong lòng phủ nhận rằng đó đều chỉ là nói nhảm, nhưng nghĩ về bản thân lúc đó, cô nghĩ cô có thể làm điều ngu ngốc.
Nếu như...
Nếu lúc đó không đi gặp quản gia...
Hannah lắc đầu, cố xua tan suy nghĩ.
- Bốp!
Hannah tự tát má bằng hai tay để tỉnh táo.Cô nghĩ mình thấy lạ vì chỉ nghĩ về quản gia và không tập trung huấn luyện, Hannah lắc đầu và ý chí biến mất trong đầu.
Khi mở mắt chặt, cửa sổ xanh nói điều u ám đã biến mất.
"Vì mệt... vì mệt."
Khó khăn đứng dậy, Hannah ôm chặt thư cha và lên ký túc xá.
*
3 ngày trước.
Tổng tư lệnh Hiệp sĩ Đế quốc, Histania Rowen, ngồi bàn làm việc, cầm bút lần đầu sau một khoảng thời gian .
Ông xoa trán nhức đầu và chìm trong suy nghĩ.
[Đến Hannah...]
Tay cầm bút vẫn không nhúc nhích.
Nên viết gì?
Dùng lời nào?
Không nghĩ ra được điều gì, Rowen thở dài.
"Hoo..."
Lời cậu trai tóc đỏ lúc đó không rời đầu ông.
- Đến bắt orc tinh nhuệ ở tuổi này là việc chỉ kẻ điên sẽ làm.
- Chẳng phải tuyệt sao? Sao không vỗ tay?
- Ngài chưa từng làm thế này...
Cậu trai bảo vệ Hannah bằng cặp mắt chính trực. Không phải dũng cảm bình thường.
Chắc cậu nhóc biết tôi là Tổng tư lệnh Đế quốc.
Sát ý phát ra biến mất như chưa từng xuất hiện khi thấy tôi. Và tôi tận mắt thấy aura mờ nhạt cũng gọn gàng xóa đi. Đây là tình huống có thể suy luận được.
Dù vậy, lời cậu trai nói không đổi mắt, vẫn cứ vương vấn trong ký ức của ông.
"Thằng nhóc hỗn láo..."
Hôm nay, bút trong tay Rowen nặng đặc biệt.
Ông đối mặt vô số đối thủ mạnh và đánh biết bao trận đánh vượt qua ranh giới sinh tử, nhưng cái bút hôm nay nặng hơn thanh kiếm ông hay cầm hàng trăm lần.
'Hoo...'
Lá thư chưa viết đẫm mực bút.
Rowen vò thư và thở dài thêm một lần nữa.
"Điên thật."
Sau lưng Rowen là một núi thư bị vò nát.
Bắt đầu bằng 'Đến Hannah.'
Mất một giờ viết lời chào đơn giản như 'Con khỏe không?', nhưng Rowen xé hết.
Nó đã sai ở đâu?
Rowen, chỉ nghĩ tới điều tốt nhất,ông không thể biết.
Lời khen Hannah lan tràn quanh ông. Rằng ông phải tự hào có con gái thức tỉnh aura trẻ nhất.
Đồng nghiệp và quý tộc xung quanh, tôn cô là may mắn của gia đình, không tiếc khen ngợi. Nhưng Rowen người trong cuộc, không vui với những lời khen ngợi của họ.
'Mình đã sai sao?'
Dù tự hỏi hàng trăm ngàn lần, câu trả lời vẫn luôn là phủ nhận.
Vì ông không sai.
Khi viết thư, chỉ có những lời sắc nhọn được viết ra.
- Buông kiếm đi.
- Buông thanh kiếm nguy hiểm đó sẽ tốt cho con.
Nếu như trước khi Hannah thức tỉnh aura, ông sẽ viết thư nhắc tới tài năng của cô, nhưng giờ cô con gái đã đạt thứ không thể chê bai bằng tài năng. Điều đó giờ là không thể.
Vì gia đình, đúng là nên hỗ trợ Hannah. Nhưng ảo giác lúc đó khiến ông viết ra những lời tiêu cực trong thư.
- Cứu con... Cha.. cứu con..
Rằng Hannah sẽ chết...
Là điều ông chưa từng nghĩ tới.
Nên ông càng trở nên rối bời.
Không người cha nào trên đời nghĩ con mình sẽ chết đi. Rowen không phán đoán lý trí.
Vì vinh quang gia đình, đúng là nên hỗ trợ Hannah.
Dù Malik thức tỉnh aura và biểu hiện xuất sắc,nó vẫn là mức thảm hại so với danh tiếng của Hannah.
Nếu nghĩ lý trí... đó là đúng.
Nhưng chỉ cần nghĩ tới việc Hannah cầm kiếm, trái tim ông run lên.
- Cứu con. Con không muốn chết thế này.
Rắc... Rowen bẻ gãy bút.
"...Phải nghĩ cách khác."
Rowen thở dài và lấy giấy mới.
- Đến Hannah.
'..."
Thư lại ướt mực.
*
[Đọc thư Hystania Rowen gửi. (0/1)]
- Nhăn.
Hannah ngồi bàn, nhìn lá thư trước mắt đầy suy nghĩ phức tạp.
Thư đầy dấu cố xé ra , nhưng lại không nỡ.
Hannah đấm bàn lo lắng.
- Thịch...
"Giờ ông muốn nói gì."
Nắm đấm siết run.
Cô không muốn xem.
Vì cô đã quá rõ ông sẽ viết gì dù không cần nhìn nó.
- Buông kiếm đi
- Con có không tài năng.
Hannah chắc chắn ông sẽ viết những lời như vậy.
Lần này ông định dùng lời gì để sỉ nhục tôi?
Hannah sợ ông gọi cô là nỗi nhục của gia đình.
Cô cũng sợ cha.
Và ghét cha không thay đổi dù cô đã chứng minh giá trị của bản thân.
Hannah chỉ nhìn thư trước mắt , trong lòng rối bời, không mở.
"Tôi đã chứng minh..."
Chứng minh rồi, ông còn muốn gì... Hannah không hiểu.
Hannah lườm cửa sổ xanh trước mắt mắt ngấn lệ.
[Q. Nếu anh ấy không ở đó...]
1. Đọc thư Hystania Rowen gửi. (0/1)
2. Gặp cha, Hystania Rowen. (0/1)
3. Chinh phục chiến binh orc tinh nhuệ dãy Hamel (0/30)
Phần thưởng: Bạn có thể xem 〈Phụ truyện 41〉 'Nếu anh ấy không ở đó...'.
"Tôi sẽ không đọc nó."
Tốt hơn tránh những kết thúc không muốn thấy.
Giờ tôi đã sống đủ hạnh phúc. Không muốn dính líu tới quá khứ, và có người ủng hộ tin tôi, khác với người cha lạnh lùng chỉ biết từ chối.
Hannah lạnh lùng từ chối cửa sổ xanh trước mắt.
Nhưng.
Cô không khỏi lo lắng.
Nếu. Nếu nghe chuyện cửa sổ xanh cho...
Tôi cảm thấy sẽ không bao giờ gặp mặt cha nữa.
Hannah ngẩng trời lòng rối.
"Hah... Nhớ quản gia quá."
Hôm nay, Hannah thấy mình nhớ người quản gia tóc đỏ.
***
"Ngồi!"
Trong căn phòng tiểu thư yên bình.
Tiểu thư với khuôn mặt nghiêm túc hơn bao giờ hết ,cầm miếng thịt bò khô cố dạy Gomtang ngồi dưới giường.
Gomtang không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nghiêng đầu nhìn tay tiểu thư, và chỉ số khó chịu tiểu thư tăng không kiểm soát.
Tiểu thư hét Gomtang.
"Ngồi! Đồ thú thấp kém!"
- Gom?
Gomtang hoàn toàn bỏ qua lời tiểu thư.
Mắt Gomtang chỉ dán vào miếng thịt bò khô trên tay tiểu thư.
Gomtang chờ đợi, chảy nước miếng.
Tiểu thư xoay thịt bò khô trước mắt Gomtang và nói.
"Ngồi thì tao sẽ cho."
- Nom!
Gomtang ăn thịt bò khô cùng tay tiểu thư. Tiểu thư, không theo kịp phản xạ của loài thú, nhìn tay phải ướt nước miếng vẻ trống rỗng.
Thịt bò khô biến mất tức thì.
- Gooom!
Gomtang vẫy đuôi vui.
"Eeeeeek...! Đồ gấu khốn!"
"Là chó, không phải gấu."
"Gấu hay chó! Phiền!"
Tiểu thư vung tay dọa Gomtang, nhưng với tôi, chỉ dễ thương.
Là ngày yên bình.
Nắng sáng rực.
Không những vị khác không mời.
Một ngày hoàn hảo để lười biếng.
Đây mới là cuộc sống.
Tôi muốn sống thế này mãi mãi.
Không làm gì, chỉ chơi và ăn, tận hưởng đời thất nghiệp yên bình, ném việc cho Mikhail... đời thất nghiệp dịu dàng...
Lúc đó.
Gomtang, chơi đùa với tiểu thư, leo giường, nhìn ra ngoài, bắt đầu sủa.
- Sủa! Sủa!
"Eek!! Mày đi đâu! Phải phạt!"
Tiểu thư, hét Gomtang bỏ qua, nhìn ra cửa sổ Gomtang nhìn và nghiêng đầu, 'Huh, ai đấy?'.
"Ricardo. Trộm đến."
"Gì? Nhà mình chẳng có gì trộm."
"Có."
"Gì?"
"Tôi , người đẹp nhất thế giới."
Tôi nhẹ bỏ qua lời tiểu thư.
"Sao anh lại bỏ qua!"
"..."
"Eeeeeek!!"
Tôi nhún vai.
Ai đến căn dinh thự trông như ma ám như này chứ?
Tôi nguyền rủa kẻ phá đời thất nghiệp hạnh phúc trong lòng và quyết treo biển cảnh báo cổng [Vào là ác nữ cắn.].
Tôi chậm nhìn ra cửa sổ.
Người đàn ông tóc nâu đứng trước cổng, chờ ai ra.
Chiều cao vượt trội.
Diện mạo đẹp.
Là người sẽ thành thầy Mikhail.
Histania Rowen.
Tôi nói tiểu thư.
"Báo động không kích!!!"
"Hieeeek!!!"
Chúng tôi cúi xuống ẩn náu dưới giường.
2 Bình luận