1-200

Chương 52

Chương 52

Mikhail thở hổn hển, run rẩy giơ kiếm lên.

Anh ta nhìn tôi với đôi mắt quyết tâm tìm kiếm chiến thắng bằng mọi giá, nhưng đôi chân run rẩy khiến anh ta chẳng đáng sợ chút nào. Nó chỉ khiến tôi tò mò xem anh ta đi được bao xa.

Với Mikhail, phủ đầy bụi từ đầu đến chân, tôi nói.

“Đứng dậy.”

“Im đi.”

Tôi thậm chí có thể nghe thấy tiếng nghiến răng của anh ta từ nơi tôi đứng.

Mikhail không kìm được sự thất vọng.

Hình ảnh Mikhail phủ bụi.

Vừa đáng thương nhưng cũng thật sảng khoái.

Tôi nghĩ mình có thể nghiện cảm giác này…

Mikhail lại vung kiếm về phía tôi.

Như thể đã đạt đến giới hạn, thanh kiếm của Mikhail run rẩy. Đó là một đòn tấn công đầy tuyệt vọng nhằm giải tỏa cảm xúc hơn là hiệu quả.

Tôi nhẹ nhàng né đường kiếm của Mikhail và đánh vào bên hông để lộ của anh ta bằng vỏ kiếm. Với lực đủ để không gãy xương, nhưng đảm bảo rằng nó sẽ để lại vết bầm tím trong vài ngày.

Bốp. Một âm thanh xé toạc vang lên, và Mikhail loạng choạng dữ dội.

“Guk… Hyaaaah!!”

Thấy Mikhail cố chịu đựng với một tiếng thét dài, tôi lại nói.

“Chân trái của anh đang lộ sơ hở.”

Không kịp nói hết lời, tôi đánh vào chân Mikhail bằng vỏ kiếm. Cơ thể Mikhail bay lên không trung và rơi xuống đất với một tiếng thịch nặng nề.

Một đám mây bụi bay lên.

Khi đám bụi dày che mờ tầm nhìn, Mikhail biến mất khỏi mắt tôi.

‘Vút’ Mikhail nhanh chóng tìm điểm mù trong đám bụi và đâm kiếm, nhưng tôi, đã đoán trước qua giác quan, nhẹ nhàng né đòn và nói tiếp.

“Lần này, bên phải.”

Lại một âm thanh xé toạc vang vọng trong hẻm.

Tôi có thể chắc chắn rằng với cú đánh đó.

Anh ta sẽ không đứng dậy nổi.

Dù với Mikhail, người có tinh thần mạnh mẽ có thể đứng dậy sau hàng trăm lần gục ngã, cơn đau từ nội tạng bị sau khi kiếm khí tác động sẽ không đơn giản như vậy.

Ba giây im lặng.

Trong cơn đau tột độ, Mikhail không thể hét lên và chỉ ôm bụng ho khan. Leng keng, thanh kiếm của Mikhail rơi khỏi tay. Đồng thời, tôi thấy Mikhail ngã xuống đất.

Tôi bước về phía Mikhail đang nằm.

Chậm rãi, không nhanh không chậm, tôi tiến đến nhân vật chính của tiểu thuyết này.

Đôi mắt Mikhail run rẩy.

Từ vẻ mặt tan nát, tôi thấy nỗi sợ với việc phải hứng chịu cơn đau đó lần nữa, và đồng thời, sự bất lực trước chênh lệch kỹ năng quá lớn.

Tôi cúi nhìn Mikhail và nói.

“Dừng lại được chưa?”

“Tôi vẫn tiếp tục được…!”

- Crack.

Năng lượng đỏ lấp lánh từ đầu ngón tay tôi bắt đầu siết cổ Mikhail.

Tôi ấn vai Mikhail để ngăn anh ta đứng dậy, bắt đầu ăn mòn tinh thần bất khuất của anh ta.

Mikhail nghiến răng, cố vượt qua cơn khủng hoảng.

Tôi cười ngượng và thì thầm với Mikhail.

“Dừng lại đi. Thêm chút nữa là cơ thể anh sẽ sụp đổ.”

“Đừng giả vờ lo lắng. Chút thế này chẳng là gì…”

“Anh sẽ chết thật đấy.”

Giọng nói tràn ngập sát khí khiến đồng tử Mikhail run rẩy dữ dội.

“Đừng nhúc nhích.”

“Hiểu chưa?”

Tôi cũng biết.

Mikhail ghét một người như tôi thế nào. Tôi bắt nạt người phụ nữ anh ta thích và đứng về phía người phụ nữ anh ta ghét để hành hạ anh ta.

Tôi hiểu tại sao anh ta ghét tôi và không nghe tôi nói.

Tôi không mong Mikhail hiểu.

Hy vọng về điều đó thật là trơ trẽn.

Chỉ một điều, tôi chỉ hy vọng anh ta hiểu điều này. Như Yuria là một tồn tại quan trọng với Mikhail, tiểu thư là một tồn tại to lớn với tôi.

Hành động này chỉ là một cách trút giận đơn giản, không hơn gì cơn giận của đứa trẻ con, nhưng tôi hy vọng anh ta hiểu chút ít về tôi.

Tôi cúi xuống nhặt thanh kiếm Mikhail làm rơi.

Hwoong. Tôi vung nhẹ một lần.

Tôi kiểm tra lưỡi kiếm, trước và sau.

Thanh kiếm của Mikhail, chứa đựng vô số giờ nỗ lực, đến mức để lại dấu tay trên chuôi. Đó là một trong những báu vật của Mikhail được nhắc trong tiểu thuyết.

Nghe nói đó là thanh kiếm này là do nữ tu nuôi dưỡng anh ta mua tặng. Là thanh kiếm quý giá nhất của Mikhail, thanh kiếm làm nên con người anh ta hôm nay.

Mikhail nghiến răng và nói với tôi.

“Đừng chạm vào nó bằng đôi tay bẩn thỉu của anh.”

“Tôi rửa tay rồi.”

“Tôi bảo đừng chạm…!”

Tôi nhẹ nhàng bỏ qua lời Mikhail và quan sát thanh kiếm kỹ lưỡng.

“Đây là một thanh kiếm tốt.”

Đó là dối trá. Vì tôi biết câu chuyện đằng sau thanh kiếm.

Một thanh kiếm rẻ tiền, nặng nề, trọng tâm tệ hại. Một thanh kiếm có thể mua ở chợ với 1 vàng còn dư, nhưng tôi biết rõ nó quý giá với Mikhail hơn bất cứ thứ gì.

Và Mikhail có lẽ cũng biết. Không đời nào một người đã tập luyện hàng trăm lần với thanh kiếm, lại không biết chất lượng của thanh kiếm này.

Vì đó là quà từ nữ tu khiến anh ta thành kẻ ngốc chỉ biết tới công lý, tôi không thể nói dễ dàng.

Sau khi vung kiếm một cách nhẹ nhàng, tôi nói với Mikhail, người đang thở hổn hển.

“Anh nên học kiếm khí nhanh đi. Như thế mới dùng thanh kiếm này lâu dài được.”

Mikhail im lặng.

Anh ta chỉ lặng lẽ nhìn tôi với đôi mắt lo lắng, như tự hỏi, ‘Sao gã này lại nói những điều như vậy?’

Là một người chuyển sinh biết trước mọi điều trong tiểu thuyết, tôi thêm một lời khuyên chân thành.

“Nó có vẻ sắp gãy rồi… nên anh tốt nhất là nhanh lên.”

Chiến đấu với Mikhail hôm nay khiến tôi nhận ra nhiều điều.

Việc kiếm thuật của Mikhail chưa phát triển đúng cách không phải do thiếu cơ hội mà vì tôi, người đã khiến mọi thứ trở nên quá dễ dàng cho anh ta.

Những vấn đề anh ta phải đối mặt trong học kỳ đầu.

Cuộc tấn công của dị giáo.

Sự phản bội của bạn bè.

Cả sự điên rồ của tiểu thư.

Tôi nhận ra hơi muộn rằng bằng cách giảm thiểu những vấn đề Mikhail phải đối mặt, sự phát triển của anh ta đã chậm lại. Với tốc độ này, anh ta có lẽ sẽ bị Pascal giết ngay lập tức, huống chi là trong sự kiện này.

Vì một cuộc sống chuyển sinh yên bình, tôi nghĩ đã đến lúc tôi tránh xa những thử thách của Mikhail.

Tôi thở dài.

“Tôi sẽ đánh anh lần cuối.”

***

Tiếng thở gấp vang lên.

Mikhail nằm dìa trên mặt đất, nhìn lên trời.

Vẻ mặt anh ta chứa đựng nhiều cảm xúc lẫn lộn. Anh ta có vẻ oán giận và đau lòng vì bị nghiền nát hoàn toàn mà không thể chạm vào tôi.

Tôi thở dài và ngồi xuống cạnh Mikhail.

“Mikhail.”

“…Anh trêu đùa tôi chưa đủ sao?” [note82858]

“Không. Tôi định trêu chọc anh cả đời.”

Mikhail nhìn tôi với vẻ mặt tuyệt vọng. Nhìn anh ta thở dài và che mắt bằng tay trông thật đáng thương, nhưng điều này chẳng là gì so với bi kịch sắp đến.

Yuria sẽ tiếp tục tọc mạch.

Và Mikhail sẽ phải chiều theo sự tọc mạch đó.

Vì tôi cảm thấy vừa căm ghét vừa tội lỗi, tôi nhìn lên bầu trời Mikhail đang nhìn và nói khẽ.

“Nhục nhã, đúng không?”

“…Không.”

“Thôi nào… dối trá.”

Chỉ có sự im lặng.

Khi ánh sáng bình minh chiếu qua tôi.

Tôi nói với Mikhail vài lời sến sẩm.

“Mikhail, anh ghét chúng tôi, đúng không?”

“…”

“Tôi cũng ghét anh, Mikhail.”

Bỏ qua Mikhail không đáp lại, tôi tiếp tục tự nói. Vì tôi cảm thấy nếu không phải bây giờ, đó sẽ là không bao giờ.

“Anh biết tôi ghét anh thế nào vì sự đẹp trai, nổi tiếng, và luôn nhận hết đống thư tình không?”

“Tôi…”

“Suỵt. Chúng ta đang có cuộc nói chuyện nghiêm túc. Im lặng và lắng nghe.”

Tôi từ chối lời phản bác của Mikhail.

Kẻ thua cuộc phải vâng lời người thắng.

Tôi cảm thấy nếu Mikhail cãi lại thêm một lần nữa, tôi sẽ đánh gục anh ta mất. Nên tôi bịt miệng Mikhail lại.

Không khí bình minh thật dễ chịu.

Nó làm mát lồng ngực lạnh lẽo và ngột ngạt của tôi.

Tiểu thư chắc đang ngủ với cửa sổ mở toang.

Nếu tôi về muộn, tiểu thư có thể sẽ thành quý tộc đông lạnh. Tôi phủi mông và đỡ Mikhail dậy.

“Anh biết đấy. Tôi biết tôi là kẻ xấu. Nếu không thể thuyết phục bằng lời nói, tôi sẽ dùng bạo lực, và nếu không có tiền, tôi móc túi ai đó… như cách tôi vừa lấy ví anh.”

Mikhail sờ túi quần. Thấy túi mình trống rỗng, Mikhail lẩm bẩm “đồ khốn” và thở dài.

“Chẳng có bao nhiêu tiền. Nếu thói quen chi tiêu của một ngôi sao đế quốc thế này, kẻ xấu như tôi phải ăn gì để sống?”

“…”

“Đùa thôi.”

Đây thực sự sẽ là lần cuối.

Lần cuối tôi và Mikhail gặp nhau.

Tôi quyết định tránh xa những thử thách của Mikhail.

Và nếu tôi can thiệp thêm, tôi có thể không xử lý nổi những gì sẽ xảy ra trong tương lai.

Dù không trực tiếp can thiệp vào câu chuyện, đôi khi tôi vẫn có thể giúp đỡ một chút, nhưng tôi định tránh can thiệp như ở học viện.

Vì thu hút sự chú ý của dị giáo sẽ thật mệt mỏi.

Vì thế, tôi đưa ra lời khuyên chân thành cuối cùng.

“Đừng lo chuyện bao đồng nữa.”

“Không phải chuyện bao đồng…”

“Đây là lời khuyên chân thành.”

Vì anh sẽ bị thiêu cháy nếu làm thế.

“Chỉ là làm ơn....làm ơn hãy nhớ lời tôi nói.”

Đó là lời khuyên chân thành của một người chuyển sinh biết cốt truyện gốc.

---

Trên đường về sau khi để lại Mikhail nằm trong hẻm.

Sau khi thấy cửa sổ của tiểu thư hôm nay lại mở toang trong lúc ngủ, tôi bước nhanh hơn.

Một nụ cười nở trên môi khi nghĩ đến tiểu thư chẳng chịu nghe dù tôi nói bao nhiêu lần. Nghĩ rằng sáng mai không nên cho cô ấy sô-cô-la, tôi nhanh chóng bước đi.

Khi qua bức tường và đến lối vào dinh thự.

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ tầng hai.

Giọng nói không nên nghe vào giờ này đang gọi tôi.

“Ricardo!!!!”

Với giọng nghẹn ngào, tiểu thư hét lên với tôi.

Tiểu thư, vẫy tay và gọi tôi.

Khi tim tôi sắp rớt ra vì lo lắng.

Lời tiểu thư nói ra làm dịu trái tim rối bời của tôi.

“Có con gián!!! Hyaaaaah!!!!”

“Híc! Tôi phải chạy thôi!”

“Yaaaaaah!!!!”

Tôi mỉm cười và chạy đến phòng tiểu thư.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
We all know what’s gonna happen, don’t we (≧▽≦)
We all know what’s gonna happen, don’t we (≧▽≦)