1-200

Chương 22

Chương 22

Clang! Clang!

Âm thanh sắc nhọn của kim loại va chạm vang vọng khắp thánh đường.

Trận chiến giữa Malik và Pascal.

Đó là một cuộc giằng co đầy căng thẳng.

‘Có lẽ anh ấy có thể tự làm được.’

Với sự tập trung tuyệt đối, anh ấy đang đẩy lùi Pascal.

Khi thanh kiếm của Malik chạm vào dao găm của Pascal, tư thế của Pascal lung lay dữ dội.

Nhìn kiếm thuật áp đảo, mạnh mẽ và thống trị của Malik, tôi cho rằng Malik thực sự có thể thắng.

‘Vậy đây là gia tộc Histania.’

Con trai của hiệp sĩ chỉ huy. Nam phụ thứ hai, Malik.

Sức mạnh võ thuật của con trai cả Histania vượt xa những gì tôi nghĩ.

Tài năng của Malik rõ ràng đến mức tôi cuối cùng cũng hiểu tại sao Lowen từng nói Hannah không có tài năng.

Anh ấy mất một phút để nắm bắt kiếm thuật của Pascal.

Ba phút để tính toán thời gian triển khai ma thuật đen.

Thể hiện khả năng thích nghi quái vật trong trận chiến này, mất chưa đến năm phút để hiểu đối thủ.

Sự bình tĩnh để chống lại ma thuật của Pascal, nhắm vào điểm mù, bằng ma thuật tăng cường thể chất, và làm bị thương vai Pascal bằng cách xen lẫn đòn đánh thật giữa những đòn giả trong khi phân tâm hắn bằng những đường kiếm hoa mĩ.

Anh ấy có mọi lý do để tự tin nói rằng anh có thể bắt Pascal một mình.

Với trình độ này, hầu hết tội phạm sẽ chọn đầu hàng thay vì kháng cự. Tôi không biết liệu Hiệp sĩ Hoàng gia có toàn quái vật như thế này không, nhưng điều chắc chắn là kỹ năng của Malik ngang ngửa với Pascal.

Tuy nhiên, nếu đánh giá theo kinh nghiệm, Malik không thể theo kịp Pascal.

Người đã vượt qua ranh giới sinh tử trong vô số trận chiến thực tế.

Kinh nghiệm của Pascal, đã dập tắt sinh mạng của nhiều nhà mạo hiểm đó đơn thuần là sự áp đảo.

Pascal cũng sở hữu tài năng xuất sắc như Malik.

Và hắn thậm chí đang ở đỉnh cao qua vô số trận chiến sinh tử.

-Clang...!

Chặn thanh kiếm của Malik bằng con dao găm dài đến cẳng tay, Pascal mỉm cười.

"Chẳng phải hơi dễ quá sao?"

Từ góc nhìn của người thứ ba, rõ ràng Malik là người chiếm ưu thế trong trận chiến, nhưng Pascal vẫn khiêu khích với nụ cười thoải mái.

Malik thể hiện sự khó chịu trước lời khiêu khích của Pascal.

"Ngươi phát điên vì nghĩ đến việc quay lại nhà tù sao?"

"Không. Chỉ là ta sợ vì cái tên Histania thôi."

Vút. Dao găm của Pascal lao tới.

Malik không thể né.

Khi máu đỏ chảy ra từ má anh ta.

Pascal mỉm cười rạng rỡ và liếm máu trên lưỡi dao.

"Ngươi thảm hại hơn ta nghĩ. Kì hì hì."

Là người đã đọc cuốn tiểu thuyết, tôi biết rằng Pascal là Tổng Giám mục Điên loạn. Một thằng khốn điên cuồng hay cười.

Hắn là một kẻ điên sẽ luôn khiêu khích đối thủ, bất kể tình hình thế nào.

Đặc biệt là khả năng của hắn.

-Lảo đảo.

Đó là khả năng kiểm soát cơ thể con người.

Cơ thể Malik lảo đảo mạnh mẽ.

Sau khi má bị Pascal chém lướt qua, việc kiểm soát cơ thể trở nên cực kỳ khó khăn.

Càng lay động, vết thương trên cơ thể Malik càng nhiều, và khi Pascal thưởng thức máu trên

lưỡi đao, sức lực dần rời khỏi cơ thể anh ta.

Khi cơ thể lảo đảo trái với ý muốn, Malik hỏi Pascal.

"Ngươi đã làm gì?"

Pascal trả lời bằng cách nhún vai.

"Đoán xem ?"

Rầm.

Malik vung kiếm. Nhắm chính xác vào cổ Pascal.

Anh ta thực hiện một nhát chém ngang lớn, nhưng thanh kiếm không hướng về Pascal mà chẻ đôi một hàng ghế thánh đường.

"Ngươi đang vung vào đâu vậy? Mùa đông còn chưa đến mà ngươi đã định chặt củi sao?"

"Im miệng…"

"Kì hì hì hì…"

Pascal cất dao găm vào thắt lưng và bước về phía Malik. Khi tiếng lạo xạo sắc nhọn của đôi giày đế cứng vang vọng khắp thánh đường, như thông báo kết thúc trận chiến, Malik run rẩy dữ dội.

"Giờ thì~ Ngài Malik… Ngài Malik… ngài thích thể loại gì, ngài Malik?"

Cơ thể Malik không thể di chuyển dù pascal đã trong tầm với. Malik cắn môi mạnh và cố gắng hết sức vung kiếm, nhưng cơ thể đã từ lâu không thuộc kiểm soát của anh ấy.

"..."

Pascal tự tin rằng Malik đã rơi vào ma thuật đen của hắn.

Hắn bước thẳng đến trước mặt Malik và nói.

"Một tác phẩm nghệ thuật khác của ta sắp hoàn thành. Ta nên đặt tên nó là gì đây…"

Pascal nhìn tôi, người đang ngồi trên hàng ghế, và nói.

"Hay gọi là 'Tình bạn'?"

Trước ánh mắt tìm kiếm sự đồng tình của hắn, tôi chậm rãi đứng dậy từ ghế.

"Tôi không thích hài kịch lắm."

"Gì cơ?"

"Cá nhân tôi thích sự lãng mạn hơn hài kịch."

"Diễn viên xuất hiện trong tác phẩm của ta không có quyền chọn thể loại, ngươi biết chứ?"

"Aha! Giống như côn trùng không thể chọn nơi sinh sản?"

"Chết đi."

Malik, bị cướp mất quyền kiểm soát cơ thể, bước về phía tôi. Khi khoảng cách giữa chúng tôi thu hẹp, Pascal cười một cách điên loạn.

Malik,Cầm trong tay thanh kiếm, thi triển phép tăng cường cơ thể. Anh ta chìm trong sự ghê tởm.

"…Chạy đi. Ngay cả ngươi cũng không đánh bại hắn được."

Malik nhắm chặt mắt.

Hiện tại thứ duy nhất anh có thể làm là gào thét.

‘Chết tiệt.’

Ta không muốn trở thành gánh nặng.

Ta đã tự tin nói rằng mình có thể làm được.

Để rồi thảm hại mà không làm được gì. Thật đáng xấu hổ.

Đáng lẽ ta nên bỏ cuộc và ngừng ngoan cố khi hắn bảo đừng đi. Nếu vậy, ta có thể tránh được sự nhục nhã này.

Malik cắn chặt môi.

Hình ảnh máu chảy xuống cằm anh ta nhìn thật tệ.

"Tôi xin lỗi."

Malik chĩa kiếm vào tôi.

Lưỡi kiếm sắc bén đang lịch sự đặt trên gáy tôi, sẵn sàng cắt cổ tôi bất cứ lúc nào.

Tay anh ta run rẩy.

Có vẻ anh ta đang kháng cự theo cách của mình.

Trước vẻ ngoài đáng khen ngợi của anh ta, tôi nói chân thành.

"Anh biết không, Malik."

"Chạy đi…"

"Anh đang xấu hổ kinh khủng lúc này, đúng không?"

"Chết tiệt."

Malik chỉ buột miệng chửi thề.

Anh ta chắc hẳn ghét tôi lắm vì đã giẫm đạp lên tinh thần hy sinh cao quý của anh ta.

Nhưng tôi làm gì được khi tôi muốn trêu chọc anh ta? Ăn gà trước mặt người đang ăn kiêng là việc vui nhất.

Tôi nhếch mép cười và nói :

"Anh nói anh có thể làm một mình. Người nói điều đó có thể chạy đi đâu rồi?"

"Im miệng."

"Thấy không, Hannah tuyệt vời hơn. Ít nhất Hannah còn đập bọ ngựa bằng vợt ruồi."

Trước từ 'vợt ruồi', cơ thể Pascal giật nảy. Có vẻ hắn đang bị PTSD.

"Giờ thì, quan sát kỹ đi."

Tôi rút kiếm.

Rồi đổ đầy Hào quang vào thanh kiếm của mình.

Tôi nhồi nhét Hào quang vào đến mức cảm giác như sắp nổ tung.

"Đây là cây gậy tình yêu."

Ban đầu, con người bắt đầu bằng việc bị đánh và học bài học bằng việc bị đánh.

"Có thể đau, nhưng chịu đựng đi. Đó là cách duy nhất để phá ma thuật đen."

[Limit Break (L) thử thách giới hạn của Hào quang (A).]

Tôi cũng nói với Pascal.

Vì cơ hội cải tạo nên được trao bình đẳng.

"Ông Bọ ngựa. Quan sát kỹ đi."

"?"

"Đây là vợt ruồi điện."

Hào quang đỏ tụ lại và tụ lại.

Tôi cảm thấy có gì đó sai sai.

"Ồ, tôi đổ quá nhiều sức mạnh."

Lóe lên, và tầm nhìn của Malik trắng xóa.

*

*

*

Bên trong nhà thờ, với mặt trời buổi sáng rực rỡ.

Malik tỉnh lại và đứng dậy từ ghế, ôm cái đầu như sắp vỡ toang của mình.

"Đây là gì vậy."

Bên cạnh anh ta, Pascal đang ngất xỉu, sùi bọt mép, nắm chặt cánh tay chính hắn.

"Anh tỉnh rồi sao, Thiếu gia?"

Một hiệp sĩ gia tộc chào anh ta với hai tay chắp lịch sự. Ngỡ ngàng vì trời đã sáng và vì Pascal đang nằm bên cạnh anh ta.

Nhiều câu hỏi nảy ra, nhưng anh ta chỉ tò mò một điều.

Malik hỏi hiệp sĩ.

"Hắn đi đâu rồi?"

Hiệp sĩ né tránh ánh mắt Malik và nói.

"Anh ta nói ở qua đêm bị cấm và quay về vào lúc bình minh hôm qua."

Malik nghĩ đến người quản gia tóc đỏ.

Thật là một thằng khốn.

***

"Thả ra!"

Lần này, Pascal đang được hộ tống như một con côn trùng bị gắn. Tôi rơi nước mắt thương hại cho hắn.

"Đừng khóc."

Malik, không một chỗ nào trên người lành lặn, vỗ vai tôi với vẻ mặt hốc hác.

"Xấu hổ lắm. Đừng khóc nữa."

"Nhưng… thật buồn khi để một nguồn thu nhập tốt như vậy đi…"

"Làm ơn…"

Malik dường như đã nhận được một số giác ngộ từ trận chiến với Pascal. Anh ta chưa thức tỉnh Hào quang, nhưng có thể nói anh ta đã trưởng thành như một con người?

Quả thật, đối với con người, một trận đòn là câu trả lời.

[Malik Histania Cấp 48]

[Nghề: Hiệp sĩ Hoàng gia 'Hiệp sĩ']

[Độ hảo cảm: 34]

[Chủ đề trò chuyện yêu thích: Biết vị trí của mình / Kiếm thuật / Trả nợ / Xin lỗi / Hòa giải]

[Chủ đề trò chuyện không thích: Cầu toàn / Thiếu tôn trọng / Phân biệt đối xử / Pascal / Côn trùng]

Tính khí vẫn tệ, nhưng có vẻ anh ta đánh giá khá cao về tôi.

Malik nói với tôi.

"Ngay khi chuyện này kết thúc, tôi sẽ xin lỗi Hannah."

"Anh đã trở thành một người tử tế."

"Đúng vậy."

Thật tốt khi được thấy sự thay đổi của Malik.

"Nếu Hannah nói cô ấy sẽ đánh anh,anh sẽ phải chịu đựng nó."

"…em ấy sẽ đánh tôi sao?"

"Cô ấy nói nếu có cơ hội, cô ấy sẽ đánh anh nhừ tử."

"…"

Malik ho khan.

Một trận đòn từ đứa em đã thức tỉnh Hào quang.

Có vẻ sẽ đau lắm.

Malik, người đã lên xe vận chuyển Pascal, nói.

"Phí yêu cầu đã hứa, tôi có thể chuyển vào tài khoản anh đưa cho tiền thưởng lần trước, đúng không?"

"Vâng."

"Được rồi."

Trước khi rời đi, Malik lấy ra hai tờ giấy từ sâu trong túi ngực và đặt vào tay tôi.

"Và nhận lấy cái này."

"Cái gì vậy?"

Malik nói bình tĩnh, như thể chẳng có gì.

"Là phiếu ăn cho 'Bạn của Rừng'. Đó là nơi khó đặt chỗ,anh nên đi với tiểu thư của anh khi có thời gian."

Bạn của Rừng.

Trong tiểu thuyết, đó là một trong năm nhà hàng tốt nhất. Tôi nghĩ tiểu thư sẽ thích.

Nghĩ lại thì.

Danh hiệu Malik dùng để gọi tiểu thư đã thay đổi từ con gái của gia đình phá sản thành 'tiểu thư'.

Tôi cười nhẹ.

"Cảm ơn."

Nghĩ đến việc đi chơi với tiểu thư lần đầu tiên sau thời gian dài khiến tôi cảm thấy vui vẻ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!