1-200

Chương 56

Chương 56

“Grrrr…!”

- U… u…

“Grrr!! Woof! Woof!”

---

Phòng tiểu thư, hôm nay vẫn yên bình như mọi ngày.

Tiểu thư hiện đang ngồi trên giường đấu ý chí với chú cún mà tôi mới mang về.

Cô ấy nói rằng cần phải lập thứ bậc trong nhà này, rồi tiểu thư ở tư thế mèo trên giường, đối đầu chú cún.

Cô nhìn chú cún với ánh mắt sắc bén, và chú cún đen trốn sau lưng tôi, run rẩy rên rỉ.

Không có sự khoan nhượng trong trận chiến ý chí của tiểu thư.

Lý do chính mà cô có thể trị vì như nữ hoàng trong thế giới xã hội đầy mưu mô và lừa dối chính là nhờ những cuộc đấu sức ban đầu này.

Tiểu thư luôn nói với tôi.

Ấn tượng đầu tiên phải mạnh mẽ.

“Nếu bị nhớ là người mềm mại như kẹo bông, sau này họ sẽ chà đạp bạn. Tốt nhất là đè bẹp tinh thần họ ngay từ đầu, không để lại oán hận.” Đây là câu nói nổi tiếng của tiểu thư, người từng giật một nắm tóc của một quý cô khác.

Tiểu thư đang cho chú cún thấy cô là người như thế nào.

Rằng cô là người điên… không, người hơi lệch lạc ở khu vực này.

“Grrr! Woof!”

Tiểu thư nói ngôn ngữ động vật. Tôi chỉ thấy dễ thương.

Khi lần đầu thấy chú cún, tiểu thư không hài lòng. “Thứ lông lá rụng khắp nơi thì có gì dễ thương?” cô ấy nói vậy nhưng lại lén liếc nhìn và ngọ nguậy ngón tay. Là người phục vụ cô 13 năm, tôi lập tức nhìn thấu lời nói dối của cô.         

- Gấu!

- Là cún, thưa tiểu thư.

- …Cái đó?

- Vâng.

- Không phải gấu sao?

- Nó có bốn chân, nên là cún chứ?

- Vậy sao?

Khi tôi nói sẽ nuôi nó làm máy diệt gián, tiểu thư nhanh chóng đồng ý.

Vì tiểu thư cần một máy hút gián vượt qua cả robot hút bụi.

Trước khi chấp nhận thành viên mới, tiểu thư đã lo lắng nói với tôi.

- Nhưng, nhỡ nó cướp việc của tôi thì sao?

- Việc của cô?

- Đúng vậy. Tôi cũng có việc.

Tôi không hiểu nổi tiểu thư khi nói về nghề nghiệp, nhưng với đánh giá khách quan tiếp theo của cô, tôi không thể không gật đầu.

- Canh nhà. Đó là việc của tôi.

- Cô thành công rồi. Thậm chí cô đã có việc.

- Tất nhiên. Tôi không thể sống như kẻ vô dụng.

Nghĩ rằng tiểu thư người tôi tưởng không nghề, thực ra đang làm việc, tôi vô tình trở thành ông chủ tham nhũng không trả lương.

Dù sao, tiểu thư giờ đang làm quen với thành viên mới. Là cách cổ điển, nhưng đôi khi, những cách như vậy là tốt nhất.

Người huấn luyện chó giỏi cũng nói vậy.

- “Thứ bậc giữa chủ và thú cưng cực kỳ quan trọng. Nếu trông như kẻ dễ bị bắt nạt, bạn sẽ bị cắn.”

Tôi cầu mong tiểu thư đạt được thỏa thuận thân thiện với chú cún.

“Grrrrrr…”

Trước ánh nhìn của tiểu thư, như thể sắp tung cú đấm mèo bất cứ lúc nào, chú cún hạ cái đuôi ngắn hơn ngón út xuống sàn.

Thấy chú cún thích nghi với thế giới của kẻ mạnh sống sót, tiểu thư cười hài lòng.

Thắng trong trận chiến dài, tiểu thư thẳng vai đầy kiêu hãnh.

Tiểu thư tự tin ưỡn bộ ngực đầy đặn. Cảm giác thật tốt khi mắt tôi được thanh lọc.

“Ricardo. Tôi thắng.”

“Cô đã làm rất tốt, thưa tiểu thư.”

“Đó là trận chiến khó khăn. Cảm giác như đấu với gấu.”

“Là cún.”

“…”

Tiểu thư một hơi dài , ‘Hoo,’ và lau mồ hôi trên trán.

Cô đã hờn dỗi vì không được tắm, nhưng tôi thấy cơn giận của cô đã dịu đi từ vẻ mặt sảng khoái sau khi đấu một trận kịch liệt sau thời gian dài.

Tôi nghĩ cô sẽ hờn dỗi cả ngày. May quá. Tôi biết ơn chú cún ngồi ủ rũ trên sàn.

Tôi ngồi xổm, vuốt đầu chú cún, và lén ném cho nó ít thịt bò khô.

Tâm trạng tôi sáng lên khi thấy chú cún vẫy cái mông lông xù và lao đến thịt bò.

Nó ăn ngon lành.

Việc chữa trị cũng ổn.

Tôi thấy nó hơi khập khiễng, nhưng so với khi không dùng được chân sau, đã tiến bộ vượt bậc.

Có thể hiệu quả lớn hơn vì là động vật, hoặc tôi không kiểm soát được sức mạnh.

Điều chắc chắn là hiệu quả rõ rệt.

Tôi cảm thấy tự hào kỳ lạ.

Đồng thời, một cảm giác nặng nề ập đến.

Kỹ năng ‘Bàn Tay Phục Hồi’ không phải thứ tôi có thể dùng thường xuyên.

Nó chỉ dùng được mỗi tháng một lần.

So với hiệu quả chữa lành, gánh nặng lên cơ thể tôi quá lớn.

Chóng mặt điên cuồng và chảy máu mũi.

Chỉ số sức bền giảm.

Và cả cảm giác lạnh báo hiệu sức khỏe xấu đi.

Tôi không chắc, nhưng rõ ràng nó không tốt cho cơ thể.

Đôi khi tôi tự hỏi liệu dùng kỹ năng cho một chú cún là lựa chọn tốt nhất, nhưng mặt khác, tôi cũng thấy nhẹ nhõm.

Vì tôi biết được tác dụng phụ.

Nếu tôi dùng nó cho tiểu thư mà không suy nghĩ, tôi đã ngã ngay trước mặt cô.

Với tính cách của tôi, tôi sẽ dùng ‘Vượt Giới Hạn’ và dồn hết năng lượng để phục hồi cho tiểu thư.

Nếu tôi ho ra máu trước mặt cô khi dùng kỹ năng, cô có thể không bao giờ cho tôi chạm vào người nữa.

Tôi quyết định kiểm soát kỹ năng từ từ.

Tôi lo lắng cho tiểu thư nhưng cũng phải nghĩ cho bản thân.

Tôi quyết tâm chỉ dùng một chút cho việc phục hồi của tiểu thư và rồi phong ấn nó. Tôi nhìn chú cún đang vui vẻ ăn thịt bò khô với vẻ tự hào.

Một chú cún bị mẹ bỏ rơi vì khuyết tật.

Tôi đã đợi ở đó một giờ, nhưng không có con chuột nào đi qua, huống chi là mẹ nó.

Sao cả quản gia lẫn thú cưng đều là mồ côi? Tim tôi nhói lên với cảm giác đồng cảm.

Tiểu thư thấy chú cún ăn hết thịt bò và ngửi sàn, cô đưa tay ra.

“Đưa đây.”

Theo lệnh của số một trong thứ bậc dinh thự, tôi nắm hai bên chú cún và đánh giá tình trạng.

Tôi đã tắm cho nó một lần, nhưng tôi kiểm tra kỹ vệ sinh, xem có bọ chét không, và cuối cùng, kiểm tra điều quan trọng nhất: giới tính.

Dù là động vật không nói được, ý nghĩ về một con đực với bộ phận sinh dục đực thở hổn hển trong tay tiểu thư có lẽ sẽ khiến nó bị đá ra sân. Vì mạng sống của chú cún, đây là vấn đề phải giải quyết.                                     [note83019]

Bụng sạch phủ lông đen.

Con cái.

‘Đạt.’

Lo lắng phải nuôi ngoài sân biến mất.

Khi nó hoàn toàn đáp ứng tiêu chuẩn thú cưng, tôi đặt chú cún vào tay tiểu thư.

“Hì.”

Khi chạm vào bộ lông xù, tiểu thư cười như cô gái nhỏ.

Thấy nụ cười trong trẻo hiếm hoi của tiểu thư, tôi cũng cười theo.

May mà tôi đã mang nó về.

Tiểu thư ôm chặt chú cún. Thấy cô nhìn nó với ánh mắt như không bao giờ buông, tôi hơi thất vọng.

Tôi lo thứ tự ưu tiên của mình bị đẩy lùi.

Vì phụ nữ không cưỡng lại được đồ dễ thương.

Tôi nhìn tiểu thư với trái tim cay đắng, nhưng.

Cô nói điều hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của tôi.

“Từ hôm nay, tên ngươi là Sagol (Canh Xương Bò).”

Tôi nghe nhầm à?

Tôi lau tai và tập trung vào lời tiểu thư lần nữa.

“Nào, nhắc lại. Sagol.”

Có vẻ tôi không nghe nhầm.

Tôi thận trọng hỏi tiểu thư về nguồn gốc cái tên. Hy vọng không phải lý do tôi đang nghĩ.

“Tiểu thư?”

“Hử?”

“Sao lại đặt là Sagol? Không phải tên đẹp như Elizabeth I, hay Kkotbuni…”

Tiểu thư cau mày.

“Sến.”

Có vẻ tôi không có tài đặt tên. Dù vậy, tôi lại hỏi tiểu thư về nguồn gốc cái tên.

Vì cái tên Sagol dường như dự báo tương lai của sinh vật này.

“Sagol không hơi quá sao?”

Tiểu thư gật đầu như hiển nhiên và trả lời.

“Vì Ricardo bệnh, tôi cần biến nó thành thực phẩm bổ dưỡng.”

Ực. Tiểu thư nuốt nước bọt.

“Xin lỗi?”

Tôi là quả là một quản gia kém cỏi , nên giờ mới có thể hiểu được ánh mắt trìu mến của tiểu thư.

Tôi muốn vỗ tay cho ý định nuôi chú cún làm thực phẩm bổ của tiểu thư, nhưng tiếc là tôi không định ăn người bạn này.

Thú cưng là gia đình, không phải thức ăn.

Tôi bình tĩnh giải thích công dụng của chú cún cho tiểu thư.

“Tôi sẽ không ăn nó.”

“Hử?”

“Chú cún, chúng ta nuôi để làm cảnh.”

Mắt tiểu thư lạnh đi.

“Không ăn nó?”

“Không.”

“Anh không mang nó về để vỗ béo rồi ăn sao?”

“Là cún.”

“Nhìn thế nào cũng không giống cún.”

“Là cún.”

Tiểu thư chỉ vào bàn chân trước to lớn của chú cún để nhấn mạnh.

“Nhìn này, chân nó to lắm.”

“Tôi nghĩ đó là cún lớn lên to.”

“…Vậy sao?”

Chân nó quả thực to.

Như thể sẽ xé người khi lớn lên.

Móng vuốt sắc trên bàn chân đen ấn tượng, nhưng cún không thể thế sao?

Đây là ý kiến của một người xem YouTube động vật tận tụy, kiếp trước chỉ cho mèo hoang ăn đồ hộp.

Tiểu thư bị thuyết phục. Cô cũng chưa từng nuôi động vật.

Dù có vẻ chấp nhận, cô lườm chú cún với ánh mắt nghi ngờ, hỏi “Ngươi không phải chó, đúng không,” tiểu thư chất vấn dòng dõi của chú cún, nhưng chú cún chỉ đáp bằng ánh mắt quyến rũ và tiếng ‘U u.’

“Hừ.”

Hứng thú nguội đi, tiểu thư đặt chú cún xuống khỏi đùi.

Cô mất hứng vì nó không phải thực phẩm khẩn cấp hay đồ ăn.

Phủi lông khỏi người, tiểu thư đề xuất ý kiến để tìm một cái tên phù hợp.

“Vậy Tangsuyuk (Thịt Lợn Chua Ngọt) thì sao?”

Chủ nhân như quản gia, tiểu thư có gu đặt tên vô vọng.

Chúng tôi nhìn chú cún đen co ro ở góc phòng, chìm vào suy nghĩ. Với mục tiêu chung là tìm cái tên xứng với uy danh của nữ phản diện Olivia.

Chúng tôi tập trung và tập trung.

“Maximus thì sao?”

“Sến.”

“Vậy, Lam-borghini.”

“Cái gì thế?”

“Để sau này nó kéo xe trượt tuyết…”

“Bác bỏ.”

Sau khoảng 10 phút nghĩ ngợi.

Giữa chừng, những cái tên ngớ ngẩn như ‘Hosigi, Goby, Cá Bơn’ xuất hiện, nhưng khi một cái tên tạm ổn cuối cùng thốt ra từ miệng tiểu thư, chú cún ở góc phòng vểnh tai nhìn chúng tôi.

“Gomtang (Canh Xương Gấu).”

Dù là cái tên kinh khủng nhất trong số các tên đã xuất hiện, chú cún vẫy cái đuôi ngắn hơn ngón út như thể thích nó.

Tiểu thư và tôi nhìn nhau và cười.

“Cái tên này hay.”

“Đúng không?”

Tiểu thư gõ lên giường.

“Sagol, lại đây.”

“Là Gomtang, không phải Sagol.”

“…”

Hầu như giống nhau, nhưng.

Gomtang nghe dũng mãnh hơn.

Với vẻ miễn cưỡng, tiểu thư gọi lại tên chú cún.

“Gomtang, lại đây.”

- Gừừừ!

Gomtang, lao vào tay tiểu thư với tiếng kêu mạnh mẽ. Có vẻ nó thích tên mình.

Tôi nhìn Gomtang trong tay tiểu thư và cười nhẹ.

“Ugh, sến quá.”

May mà đã mang nó về.

“Này, đồ khốn! Cái đó là của ta! Đồ ăn của ngươi ở dưới sàn!”

Tiểu thư chơi đùa vui vẻ với Gomtang.

Tiểu thư, trong trận chiến đẫm máu với Gomtang, kẻ thèm thuồng đồ ăn vặt của cô và âm mưu nổi loạn, đẩy đầu Gomtang khi nó cố leo lên giường cướp đồ ăn, tuôn ra những lời nguyền rủa chết chóc.

- Gừừừ!!

“Eek!! Biến đi!”

- Gừừừừ!

“Eeeek!! Biến đi, ta nói rồi! Ta sẽ bôi đậu đỏ lên ngươi!”

Trước lời đe dọa chết chóc, Gomtang hạ đuôi. Nó xuống giường bằng đôi chân ngắn và vùi mặt vào bát thức ăn đầy hạt.

Hổn hển… hổn hển. Thở ra từng hơi, tiểu thư, thở phào vì bảo vệ được đồ ăn, nhìn Gomtang với đôi mắt run rẩy và nói.

“Ricardo. Nhìn thế nào tôi cũng không nghĩ đó là cún.”

“Là cún, thưa tiểu thư.”

“Nhìn kìa.”

Rắc!

Tiểu thư chỉ tay vào Gomtang, đang nhai hạt ngon lành.

“Cún nào ăn thế kia!”

“Cũng có thể, thưa tiểu thư. Cô đang phân biệt cún.”

“…Vậy sao?”

Tiểu thư gật đầu chấp nhận.

“Tôi sẽ huấn luyện nó không leo lên giường từ giờ.”

“Làm ơn.”

Thực ra, tiểu thư không quan tâm đó là gấu hay gì. Cô chỉ khó chịu vì nó cướp đồ ăn vặt.

Tôi sắp xếp trong đầu những thứ cần dạy Gomtang và cho một miếng bít tết vào miệng tiểu thư.

“Nom… ngon.”

Đêm tối dần buông xuống.

Nhiều chuyện đã xảy ra.

Là một ngày đầy sự kiện khi chúng tôi có thêm thành viên mới trong gia đình.

Và.

Là ngày tôi có được kỹ năng cần thiết nhất.

Tôi đặt Gomtang vào một phòng trống và lặng lẽ nói với tiểu thư.

“Tiểu thư.”

“Hử?”

“Ta-da!”

Tôi lấy một lọ thuốc mỡ nhỏ từ túi.

Một lọ thuốc mỡ rẻ tiền thường thấy ở chợ. Là cách tự nhiên để tiếp xúc với chân tiểu thư.

Tôi giơ lọ thuốc, cười ngượng và nói.

“Tôi tìm được thuốc thần…”

Tiểu thư nói chắc nịch.

“Đó chắc chắn là đa cấp.”

Tiểu thư rất rành đời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
tác nữ có khác
tác nữ có khác