Phòng Hội Học Sinh Học Viện.
Các thành viên hội học sinh ngồi quanh bàn tròn đều trầm xuống.
Shartia, chủ tịch hội học sinh, thở dài nặng nề.
Mikhail có mặt với tư cách là nhân chứng.
Và cả Ruin cáu kỉnh lẫn Thái tử.
Hội học sinh, tụ họp vì sự cố xảy ra trong kỳ thi cuối kỳ gần đây.
Shartia không vui vì cô có thêm việc phải làm. Cô phải nghĩ biện pháp cho kỳ thi bị đình chỉ, và với tư cách công chúa, phải tiến hành điều tra xác minh sự thật. Cô không có lý do để cảm thấy vui trong trường hợp này.
- Bốp!
“Học viện khốn kiếp này chưa bao giờ vận hành tử tế.”
Shartia giận vì nghĩ sau cuộc họp phải viết thư cho nhóm phụ huynh, bảo họ đừng lo.
Shartia xoa dịu trái tim giận dữ bằng hơi thở run rẩy. Thế nhưng để cuộc họp diễn ra đúng cách cô cần phải suy nghĩ thật lý trí.
Cô hít sâu và nhìn Mikhail trước mặt mình. Mikhail hiện tại mặt đầy sẹo , sắc mặt anh có vẻ không tốt, dường như cú sốc từ đòn tấn công của dị giáo vẫn còn.
Thấy anh ta không thể trấn tĩnh dù đã một tuần sau sự cố… điều đó có nghĩa là đây hẳn là cú sốc rất lớn.
Thấy biểu cảm của Mikhail, người luôn đầy phẩm giá và tự tin, Shartia chán nản.
“Mikhail. Anh kể lại chuyện lúc đó được không? Để cuộc họp tiến hành, chúng tôi cần biết chuyện gì đã xảy ra.”
Mikhail gật nhẹ.
Mikhail đứng dậy và bắt đầu kể chuyện ngày đó trước các thành viên hội.
“Nó bắt đầu từ tiếng rên của một người đàn ông.”
Anh kể chi tiết.
Cách anh đi sâu hơn vào hầm ngục, và lý do anh cố cứu tên dị giáo , Mikhail nói thật lòng không giấu giếm điều gì.
Nhưng khi câu chuyện đến cao trào,Mikhail không thể mở miệng.
“Chúng tôi suýt bị giết chết, rồi…”
Mikhail không nói được.
Shartia thở dài.
Vì cô biết lý do Mikhail không nói. Việc nhận giúp đỡ từ kẻ anh ta ghét chắc đang níu giữ lòng kiêu hãnh của Mikhail.
Trước lời khai của Mikhail không khác biệt so với báo cáo, Shartia vẫy tay với Mikhail đang im lặng và bảo anh ta ngồi xuống ghế.
“Được rồi, anh vất vả rồi. Chúng ta hãy nói phần còn lại qua báo cáo.”
Shartia chỉ tay vào phần tài liệu trên bàn. Báo cáo chứa chi tiết sự cố.
Lời khai Mikhail và Yuria.
Shartia nhìn cuối báo cáo, tóm tắt lời khai của các hiệp sĩ bị dị giáo tấn công, với vẻ suy tư.
Mikhail cúi đầu khi thấy phần Shartia chỉ. Là thứ anh ta không muốn tự miệng nói.
Anh ta có thể nghiến răng kể về bị dị giáo tấn công và Yuria gặp nguy, nhưng tại sao anh lại không thể kể lại lúc đó.
Vì xấu hổ?
Hay là do anh ngại vì được người mình ghét cứu ?
Mikhail chỉ cúi đầu.
Shartia nói với Mikhail.
“Ricardo cứu anh, đúng không?”
“Vâng.”
“Haa…”
Bực bội, Shartia lau mặt.
Ricardo…
Tên này chỉ xuất hiện vào những lúc thế này thôi sao?
Xét theo tình hình, khó thấy Ricardo dính líu tới dị giáo. Không, nếu Ricardo bên dị giáo, đúng ra phải giết Mikhail.
Và Shartia biết Ricardo cô quen không phải loại dính vào dị giáo vì phiền phức.
- Phòng hội học sinh là nhà anh à? Haa… lần này đến làm gì?
- Tấn công bạn học!
- …Sao không thử sống bình tĩnh một chút?
- Kìm nén thì sẽ bị bệnh. Sống lâu khỏe mạnh là mơ ước của tôi…
Hắn là kẻ lạ luôn dính sự cố đáng ngờ, nhưng mỗi lần dính líu đến điều gì chúng đều tránh được viễn cảnh tệ nhất.
Khi cháy học viện.
Khi bắt dị giáo giả dạng học sinh.
Và cả khi Yuria bị bắt nạt, Ricardo xuất hiện khắp mọi nơi nhưng anh ta đều mang kết quả tích cực.
Đến mức cô nhẹ nhõm khi tên anh ta xuất hiện trong báo cáo. Dù vui khi thấy tên Ricardo sau một khoảng thời gian, Shartia thở dài.
“Chắc chắn là Ricardo?”
“Vâng.”
Mikhail cúi đầu.
Shartia cũng xoa đầu và thở dài nặng nề.
“Tôi sẽ cử người nói cho Ricardo, cứ biết vậy.”
Chắc hắn sẽ nói ‘May mắn thôi’, nhưng Shartia nghĩ thế cũng nhẹ nhõm.
1 chết. 30 bị thương.
Tất cả thành tích của Ricardo.
Nếu Ricardo không xuất hiện, số người chết sẽ không dừng ở một dị giáo, mà là hàng chục người chết.
Shartia thở dài nhìn Mikhail cúi đầu im lặng, và lật tài liệu.
‘Mikhail… anh không còn thú vị nữa.’
Mikhail, luôn mang niềm vui bằng hành động chính nghĩa. Là nguồn sống trong đời học viện nhàm chán của cô.
Có lẽ vì gặp Ricardo, độ yêu thích của Shartia với Mikhail giảm mạnh.
Vì cô không thích sự ngột ngạt, bực bội, cứng nhắc của anh ta.
Trước đây, cô hơi ấn tượng Mikhail không sợ quý tộc, nhưng có lẽ vì thấy kẻ điên ném găng tay vào quý tộc bất cứ lúc nào, cô không thấy điểm tốt nào ở Mikhail nữa.
Đọc báo cáo viết thẳng thắn, cô hơi bực hành động của Mikhail, như nghẹn thở.
Tên đó sẽ viết ‘Đánh vì hắn chọc tức’.
Tự cười, Shartia lật trang.
- Lật.
Trang này chứa báo cáo chi tiết cá nhân dị giáo chết trong hầm ngục.
[Vigni]
[Tuổi: 32]
[Thuộc: Dị giáo]
[Tiền án: Có]
[Chi tiết]
Giết 3 nhà thám hiểm làng Selena.
Giết 2 dân thường làng Rubini.
Nghi giết 11 nhà thám hiểm hầm ngục Selena.
·
·
·
Shartia lẩm bẩm.
“Tên điên.”
Cướp, bắt cóc, giết người. Không tội nào hắn chưa phạm phải. Như cố lấy bằng tội phạm, Shartia không nói tử tế trước lịch sử tội lỗi dày đặc.
Tim cô thắt lại vì tên thế này ở cùng không gian với học sinh, nhưng đồng thời nhẹ nhõm vì đã tiêu diệt được mối hiểm họa này.
Shartia đọc báo cáo to vừa đủ nghe.
Khi bắt đầu đọc tiền án thủ phạm, mặt các thành viên hội ngồi bàn thay đổi đa dạng.
Kẻ mặt kinh hoàng như cô.
Kẻ nhăn mặt ghê tởm.
Các biểu cảm thở dài đa dạng của thành viên hội hiện rõ với Shartia.
Trong đó, người nghiêm túc nhất là Mikhail.
Vẻ mặt Mikhail tái nhợt và cứng lại.
Như không tin những gì mình nghe là thật. Shartia nghĩ Mikhail sốc vì đấu với tên tội phạm nguy hiểm như vậy, định an ủi vài lời, nhưng Mikhail chìm vào suy nghĩ phức tạp.
Mikhail nghĩ thầm.
‘Hắn là kẻ giết người?’
Anh nghe tin đồn dị giáo tà ác, nhưng anh luôn nghĩ rằng đó chỉ là phóng đại.
Anh tự lừa mình rằng chúng trở nên như vậy vì hiểu lầm đáng tiếc hay nền tảng đen tối, nhưng nếu Ricardo không xuất hiện và anh thả hắn, vấn đề sau đó hiện ra trong đầu, mặt Mikhail tái nhợt.
Mikhail nghĩ thầm.
‘Mình đã sai sao…?’
Sau khi nói hết, các thành viên hội trong hội toát ra vẻ mặt mệt mỏi, thở dài và nói về sự kiện ngày đó.
- Suýt nữa. Hắn là kẻ giết người… wow.
- May quá. Nếu không có tiền bối Mikhail, chúng ta cũng có thể chết, biết không?
- Đúng, đúng!
Giữa các học sinh cười khúc khích nói về Mikhail.
- Bốp!
Hannah, đập tài liệu lên bàn và đứng dậy.
Hannah đập biên bản họp tay viết lên bàn, sắp xếp gọn, và lườm từng kẻ luyên thuyên về Mikhail.
Các nữ sinh giật mình.
Hannah nhìn họ và lẩm bẩm.
“Tai các người bị nghẽn à?”
Hannah không vui.
Chương trình cuối viết chủ yếu tập trung thành tích Mikhail.
Mikhail cứu học sinh gặp nguy.
Quá trình có sự giúp đỡ từ người khác, nhưng rất nhỏ, và Mikhail thắng trận với Yuria nhưng quá trình anh ta phạm lỗi giết người là không thể tránh khỏi.
Kết luận là thế.
Hãy trao giải cho Mikhail.
Mikhail là anh hùng.
Vớ vẩn.
Hannah, phải viết hết từ họp với tư cách thư ký, bực mình.
Là bên thứ ba, cô không biết chi tiết ngày đó, nhưng chắc chắn quản gia giúp Mikhail.
Hannah linh cảm tên quản gia ngốc bị vắt kiệt rồi vứt bỏ.
Hannah bắt đầu cảm thấy tức giận.
Vì bất công.
Anh hùng giải quyết vụ việc là người khác, nhưng lại trao giải cho kẻ vô tội khiến cô nổi giận.
Hannah giơ tay và nhìn chủ tịch hội học sinh.
“Xin lỗi, tôi có được quyền đề xuất không?”
Khi mắt Shartia, mệt mỏi từ cuộc họp, quay sang Hannah, Hannah lườm Mikhail dữ dội rồi tự tin nói những gì nghĩ trong họp.
“Tôi nghĩ đóng góp của anh Ricardo trong việc này rất lớn.”
Bốp…!
“Này. Im mồm và ngồi xuống.”
Ruin nói, lườm Hannah.
Ruin, phun ra những lời tục tĩu như thể cô đang nói nhảm.
Hannah không nhúc nhích. Muốn đe dọa một ai đó thì bạn phải có khả năng trước đã.
Lời đe dọa của Ruin, người bị cô loại ở trận chọn rank trước còn kém đáng sợ hơn cả gián bay qua mặt.
Hannah lạnh lùng bỏ qua Ruin, nhưng Ruin, giận vì bị đàn em phớt lờ, nhìn Hannah dữ dội và nói.
“Tiền bối đang nói. Im mồm lại.”
“Anh im đi. Là tôi thì tôi đã xấu hổ chết đi rồi.”
“…Ha, con khốn!”
Ruin, suýt nhảy khỏi ghế.
Hannah tụ aura vào tay, nhưng với tiếng bốp và ánh nhìn dữ tợn của Shartia, cô thả nắm đấm.
“Nơi đây là nơi nào mà hai người dám đánh nhau trong phòng hội thiêng liêng…”
Giật mình. Ruin có nhiều điều muốn nói, nhưng trước ánh nhìn dữ tợn của Shartia, anh ta đá ghế và ra khỏi phòng hội.
Shartia nhìn Hannah.
“Em muốn nói gì?”
Hannah tự tin nói.
“Hãy phê duyệt việc Ricardo và chị Olivia quay lại trường.”
Shartia thở dài và nói.
“Bác bỏ.”
10 Bình luận