1-200

Chương 80

Chương 80

[Mức độ sụp đổ của Hans đã vượt quá ngưỡng.]

Vì Hans đã hoàn toàn biến thành một 'kẻ phản diện' không còn có thể thuyết phục được nữa.

[Nhiệm vụ 'Thuyết phục' đã thất bại.]

-Ding !

[ ý chí của những người chống lại Hans đã tan vỡ]

[Lý do]

Ruin: Tình bạn lâu dài

Mikhail: Niềm tin chính đáng vào việc không giết người

Yuria: Không có khả năng chiến đấu / Trái tim yếu đuối không thể giết bạn bè

[Không tìm thấy ai có ý định giết Hans.]

[Nhiệm vụ 'Đánh bại Hans' đã thất bại.]

[Nhiệm vụ đã thất bại.]

Vào khoảng khắc này tôi bắt đầu nghi ngờ câu hỏi của Hans.

Cửa sổ xanh rung lên một tiếng chuông báo hiệu kỳ lạ, báo hiệu câu chuyện đã kết thúc. Cửa sổ xanh, tuyên bố rằng chúng tôi những người đã mất đi điều kiện tiên quyết không còn hy vọng gì nữa, đã tuyên bố kết quả "thất bại".

Khi nhắc đến sự sụp đổ,đôi mắt Yuria run lên dữ dội.

Biểu cảm của cô trở nên tối sầm lại khi nghĩ rằng có lẽ đã quá muộn và cảm giác tội lỗi vì không thể bảo vệ được Hans.

— Hans...

— Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó. Dù sao thì cũng đã quá muộn rồi.

Hans nói với Yuria, người đang có vẻ mặt đáng thương, bằng giọng điệu khinh thường.

— Tôi nên tiếp tục những gì tôi đã nói trước đó. Tôi muốn biết cô nghĩ rằng mình đã làm thế nào để có thể sống sót trong ngục tối mà không cần học bất kỳ phép thuật tấn công nào.

Lời nói của Hans khơi dậy những câu hỏi mà Yuria đã lãng quên từ lâu. Với một nụ cười nham hiểm, anh ta thách thức kết luận mà cô đã đưa ra — rằng Ricardo phải chịu trách nhiệm cho những gì đã xảy ra ngày hôm đó.

— Cô không tò mò sao? Rằng cô đã sống sót thế nào?

Yuria nghĩ rằng đó là do Ricardo bày trò.

Cô đã nghĩ rằng có thể không phải do anh ta, nhưng nếu Ricardo không liên quan, thì việc cô được đưa ra khỏi ngục tối là điều vô lý. Cô nghĩ anh ta hẳn phải có ít nhất một mối liên hệ nào đó giữa mọi thứ.

Khả năng đây chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên là cực kỳ thấp.

Nhưng quan điểm khác biệt của Hans bắt đầu làm lung lay kết luận mà cô đã đưa ra.

— Sự thật là, tôi cũng ở đó. Tôi đến ngục tối để thử nghiệm một số phép thuật hay ho mà tôi đã học được.

Nói một cách thản nhiên, Hans đặt tay lên đầu Ruin.

Anh nói rằng lần này anh sẽ không thất bại, Hans trói Mikhail bằng những sợi xích đen, phát ra sức mạnh ma thuật đen tối trong khi nhìn chằm chằm vào Yuria.

— Đã một tiếng đồng hồ rồi à? Tôi nghe thấy những âm thanh kỳ lạ ngoài hành lang. Có người bảo đừng tán tỉnh Mikhail nữa, nói rằng họ không ưa cô ngay từ đầu, bảo một thường dân đừng có cư xử không đúng với vị trí của mình. Ngay khi nghe thấy, tôi biết ngay đó là cô. Thật tình, ai mà nghe được những lời như vậy chứ? Phải không?

Hans phớt lờ lời nguyền đau đớn của Ruin và tiếp tục kể lại những gì đã xảy ra ngày hôm đó.

Với đôi mắt như rắn độc bảo cô đừng nhìn đi chỗ khác.

— Bọn họ thật là độc ác. Nếu muốn sỉ nhục cô, đáng lẽ phải làm sau lưng cô, nhưng lại làm ngay trước mặt cô. Rồi chúng dùng phép thuật phá sập lối ra... Tôi muốn giúp cô. Nhưng...

Hans xóa đi nụ cười yếu ớt của mình.

— Khi tôi dọn sạch con đường bị chặn, cô đã biến mất.

" ... "

— Cô biết không, Yuria... cô đã nghe về câu chuyện ma trong ngục tối ở Học viện chưa? Câu chuyện về việc bị ma ám nếu cô bước vào ngục tối một mình.

— Anh đang cố nói gì vậy?

Hans khịt mũi trước câu hỏi của Yuria và nói:

— Cô nên biết. Bởi vì cô đã bị con ma đó nhập vào.

Trong tay Hans là một quả cầu chứa đựng ma thuật đặc trưng của Ruin, rực đỏ. Nhìn xuống Ruin đang thở hổn hển, Hans giẫm lên đầu hắn và từ từ hấp thụ ma thuật.

Cảm nhận được năng lượng nóng bỏng, Hans mỉm cười và tiếp tục giải thích cho Yuria đang bối rối.

— Cô có biết về Calips phải không?

Hans nở một nụ cười nham hiểm.

— Người này chính là một nhân vật trong câu chuyện ma đó.

— ... Đừng đùa nữa. Làm sao một người đã chết cách đây hơn 100 năm lại có thể...?

— Ai nói anh ta đã chết?

— Không... Tôi đoán là anh ta đã chết rồi, phải không?

Hans búng tay.

Quả cầu đỏ vốn là phép thuật độc nhất của Ruin bắt đầu phát ra hàng trăm tia sáng, chiếu sáng trần nhà tối tăm.

Yuria nheo mắt trước ánh sáng đột ngột và không nói nên lời trước cảnh tượng trước mắt.

Trần nhà và tường nhà được bao phủ bởi vô số vết kiếm và những ký tự cổ xưa dày đặc.

Hans đọc được ánh mắt kinh ngạc của Yuria và nói:

— Vẫn không nhớ được gì à?

Vào khoảnh khắc đó, những ký ức bị lãng quên nhanh chóng hiện về trong tâm trí Yuria.

— Cô Yuria, hãy giữ bình tĩnh. Khi tôi đếm đến ba, cô chạy ra đó. Hiểu chứ?

— Đừng sợ.

— Tôi sẽ lo liệu mọi việc. Cứ nhìn về phía trước và chạy đi.

Trong ký ức mơ hồ, khuôn mặt người đàn ông bị che khuất như bị sương mù bao phủ, nhưng giọng nói dịu dàng vang lên rõ ràng là giọng nói mà Yuria biết rõ.

Khi những ký ức ùa về như sóng, Yuria lắc đầu.

— Không. Hồi đó, chắc chắn là...

Nhìn Yuria lẩm bẩm một mình, Hans lắc đầu và thở dài.

— Thật đáng thương cho Ricardo.

Khoảnh khắc khả năng đặc biệt của Ruin được hấp thụ hoàn toàn vào cơ thể Hans.

— Rắc rắc!

— Áááá!!!

Ánh sáng đỏ bắt đầu phát ra từ cơ thể Hans.

Ánh sáng đỏ đột ngột bao trùm lấy Hans. Năng lực đặc thù của Ruin vốn đang hấp thụ vào cơ thể Hans bắt đầu trở lại dạng cầu và tách khỏi anh ta, trong khi Hans hét lên đau đớn tột độ, ôm chặt đầu.

— Aaaaargh!!! Cái gì thế này! Mình đã thực hiện công thức một cách hoàn hảo... Đã sai ở đâu cơ chứ?!

Quằn quại trong đau đớn, Hans cảm thấy có điều gì đó không ổn và nghiến răng, cố gắng tìm ra nguyên nhân, nhưng anh không thể xác định được nguồn gốc giữa dòng ma thuật đen đang hoành hành.

— Bây giờ là cơ hội của chúng ta!

Nắm bắt cơ hội, Mikhail thoát khỏi sự trói buộc và lao vào Hans, và phép thuật độc nhất của Ruin mà Hans đang nắm giữ bay lên không trung và rơi xuống sàn.

Ruin bò trên sàn nhà, với lấy phép thuật đã rơi xuống của mình.

Mikhail đối mặt với Hans.

Yuria ôm đầu giữa những ký ức mơ hồ lướt qua trong trạng thái hỗn loạn.

Hans, bối rối trước sự hoành hành của ma thuật đen, lẩm bẩm một cái tên quen thuộc với giọng đầy oán giận.

— Anh có phải đã biết trước những điều này không? Ricardo...!

Hans lẩm bẩm nhìn vết kiếm khổng lồ vẽ trên trần nhà. Nhìn vết kiếm đã xóa sạch những ký tự phức tạp, Hans thốt lên một lời nguyền cay đắng.

Giữa lúc mọi người đang đấu tranh vì mạng sống của mình, khung cửa sổ xanh vốn im ắng nay dần hiện ra trước đôi mắt trống rỗng của Yuria.

— Hình phạt cho việc thất bại trong nhiệm vụ, <Ngoại truyện #42> 'Kẻ không đủ tư cách' sẽ được mở ngay lập tức.

Vào khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng lại đối với Yuria.

Mikhail đối đầu với Hans bằng thanh kiếm của mình.

Đống đổ nát nằm trên sàn nhà.

Và Hans ôm đầu giữa cơn thịnh nộ của ma thuật đen.

Mọi người đều đông cứng như thể đã biến thành băng, ngay cả bụi bay trong không khí cũng đứng yên, không di chuyển.

— Hả...?

Yuria có một câu hỏi nhỏ.

Cô cũng không thể di chuyển tự do trong thời gian đóng băng. Tất cả những gì cô có thể làm lúc này là nhìn vào dòng chữ màu xanh hiện ra trước mắt.

Một cảm giác bất an bắt đầu tràn ngập Yuria.

— Cô không tò mò sao?

Những lời của Hans chợt lóe lên trong tâm trí cô.

Câu chuyện mà cô không biết. Sự thật rằng có những ký ức ẩn giấu trong những gì cô nghĩ đã kết thúc khiến Yuria run rẩy nhìn về phía cửa sổ xanh.

[Trong 10 giây nữa, Phần 1 'Lý do anh ấy cứu' sẽ được mở.]

10.

...

3.

2.

1.

[Bắt đầu xem.]

Tầm nhìn của Yuria trở nên tối sầm.

***

Yuria mở mắt ra ở một nơi quen thuộc.

Phía trước đài phun nước của Học viện.

Yuria đang đứng ở nơi có nhiều học sinh đi qua.

Lúc đó trời vẫn còn sớm.

Bình minh sớm với bầu trời xám phản chiếu trên đài phun nước.

Yuria bối rối nhìn quanh , cô nhận ra đây không phải là sự thật khi cô nhìn thấy một người phụ nữ tóc đen.

— Hmm.

Cô con gái út của gia đình Desmont, người có uy tín sánh ngang với Tháp Ma thuật, với mái tóc đen bóng trước khi cô bắt đầu sử dụng ma thuật đen.

Nhìn thấy hình dáng trước đây của Desmont Olivia, Yuria nhận ra mình đã trở về quá khứ.

— Đây có phải là mơ không?

Cô không chắc mình có ngất xỉu không, nhưng điều chắc chắn là bây giờ cô đang vô hình với họ.

Olivia đang ngồi trên lan can đài phun nước. Nữ công tước trẻ tuổi với đôi mắt dữ tợn của quá khứ đang nhai sôcôla trước mặt một người đàn ông tóc đỏ.

— Vậy anh đã làm những gì tôi yêu cầu chưa?

— Gắn đinh vào giày đi trong nhà?

— Đúng.

— Tôi không làm điều đó.

— Tại sao?

— Thật là phiền phức.

— Muốn bị đuổi việc à?

— Cắt.

— Eeeek!!

Hai người đang trò chuyện bình thường. Thấy họ vẫn đùa giỡn như trước, Yuria nắm chặt tay.

Cô không vui khi thấy hai người mình không ưa. Yuria nghiến răng phát ra tiếng lập cập khi thấy họ thản nhiên nói về việc nhét đinh vào giày đi trong nhà của cô.

Sau một hồi trò chuyện ngắn, Olivia thở dài và nói với Ricardo:

— Tôi chỉ nói điều này một lần thôi, vì vậy hãy lắng nghe thật kỹ.

Yuria thả lỏng nắm đấm khi nghe thấy những lời phát ra từ miệng Olivia.

— Cái gì...?

Như để nói lên suy nghĩ của mình, Ricardo nói với Olivia trong quá khứ bằng giọng ngạc nhiên:

— Cô nói gì thế?

— Anh nghe tôi nói rồi đấy.

— Không... ha.

Ricardo bối rối đưa tay vuốt tóc. Đôi mắt anh nhìn Olivia với vẻ bực bội, thoáng hiện chút tức giận.

Ricardo nói với Olivia. Cố nén cơn giận và nói giọng bình tĩnh, Ricardo lặp lại những gì mình đã nghe.

— Ý cô là sao khi để Yuria một mình trong ngục tối?

Ricardo chất vấn Olivia với vẻ buộc tội. Yuria nghĩ thầm khi thấy Ricardo hét lên rằng như vậy là quá đáng, tự hỏi tại sao lại để Yuria, người thậm chí còn không biết sử dụng phép thuật tấn công, một mình trong ngục tối.

— Tại sao anh ấy lại có biểu cảm như vậy?

Yuria không thể hiểu nổi cơn thịnh nộ của Ricardo. Đó không phải là biểu cảm mà kẻ đã bắt nạt cô sẽ thể hiện.

— Anh ấy không nên vui mừng về điều đó sao?

Yuria cảm thấy ký ức của mình có thể sai.

Olivia trong quá khứ đang tránh ánh mắt của Ricardo.

— Đó không phải ý tưởng của tôi.

— Vậy thì của ai...!

— Kaila.

Một cái tên quen thuộc lướt qua tai cô.

— Kaila.

Mặc dù là con của một hầu tước cấp cao, cô lại là người bạn quý giá đầu tiên tiếp cận Yuria khi cô bị xa lánh.

Khi cái tên này bất ngờ xuất hiện, Yuria cảm thấy choáng váng, như thể bị đánh mạnh vào đầu bằng một cây gậy.

Bởi vì cô ấy muốn tin rằng đó chỉ là một giấc mơ.

Bởi vì họ đã hòa thuận với nhau.

Yuria không thể giấu được nỗi sợ hãi trong lòng khi biết rằng Kaila, người đầu tiên an ủi cô khi cô sống sót trở về từ ngục tối, chính là kẻ chủ mưu đằng sau mọi chuyện.

— Kaila đã làm thế sao...?

— Không đời nào. Kaila tốt bụng như vậy.

— Chúng tôi ăn cùng nhau, làm bài tập cùng nhau, chúng tôi rất thân thiết.

Trong khi phủ nhận sâu sắc điều đó trong lòng và cố gắng tập trung vào lời nói của Olivia, Yuria vẫn không thể thoát khỏi những suy nghĩ rắc rối của mình.

Olivia bắt đầu kể cho Ricardo lý do tại sao cô bị bỏ rơi trong ngục tối ngày hôm đó.

— Kaila cũng thích Mikhail. Nên cô ấy đề nghị chúng ta dạy cho Yuria một bài học, nói rằng nếu chúng ta không nghiền nát Yuria để cô ta không thể tán tỉnh Mikhail nữa, Thì Yuria sẽ cảm thấy bị đe dọa.

Ricardo thở dài trước lời tuyên bố thực tế của Olivia.

— Vậy là cô đồng ý rồi à?

— Không. Tôi đã nói là tôi sẽ không làm thế vì nó có thể gây ra tin đồn.

— Cô làm tốt lắm.

— Tôi biết.

Ricardo ôm chặt đầu đang đau nhói. Lẩm bẩm tại sao mình luôn dính vào những chuyện như thế này, anh kể với Olivia về Kaila.

— Tuần trước có phải Kaila cũng là người bỏ con chuột chết vào tủ đồ không?

— Vâng. Tôi sợ chuột nên không dám chạm vào chúng. Anh làm giúp tôi được không, Ricardo?

— Không? Tôi cũng không thích chuột.

— Đồ hèn nhát.

Dường như Ricardo đã biết từ lâu. Kaila là người như thế nào, cô ta có ý đồ gì khi tiếp cận cô. Ricardo dường như đã biết từ lâu.

— Cái gì thế này...

Yuria trở nên lo lắng vì câu chuyện quá khác so với những gì cô biết.

— Tại sao... Kaila?

Olivia kể lại những gì cô nghe được từ Kaila, Ricardo gật đầu khi lắng nghe.

Yuria cảm thấy có gì đó không ổn khi nhìn thấy hai người đó, và đầu cô bắt đầu đau nhức vì những suy nghĩ hỗn loạn.

— Đó là lời nói dối phải không?

Yuria không thể tin rằng người bạn thân nhất của cô lại cố giết cô, cô cũng không thể tin Olivia lại kể điều này với Ricardo.

Giữa những suy nghĩ hỗn loạn của cô.

Ricardo mặc áo ngoài vào và nói với Olivia:

— Hôm nay tôi xin phép nghỉ.

— Đi cứu cô ấy à?

— Đúng vậy. Tôi không thích nhìn thấy bạn mình gặp rắc rối.

Anh ấy nói là bạn.

Gọi cô ấy là bạn của anh ấy.

Yuria cảm thấy thật lạ khi một người mà cô từng ghét lại gọi cô là bạn.

Olivia bảo Ricardo muốn làm gì thì làm. Cô nói mình không phải bạn của Yuria, nên cô không quan tâm Yuria sống hay chết.

Ricardo tò mò hỏi Olivia:

— Nhưng tại sao tiểu thư lại nói cho tôi biết? cô cũng ghét Yuria mà, phải không?

— Đúng, tôi không thích cô ta. Nhưng...

Olivia đứng dậy khỏi lan can và nói với vẻ mặt rõ ràng:

— Chết thì hơi quá đáng. Và tôi đã đánh nhau với Kaila... [note83210]

— Cô có thắng không?

Olivia lấy ra từ trong túi một thứ trông giống như một lọn tóc của Kaila và nói:

— Có.

Đó là hành vi phù hợp với danh tiếng bất bại của Olivia.

— Và ngay cả khi tôi bảo anh đừng đi, thì anh vẫn sẽ đi thôi.

— Không. Nếu cô bảo tôi không được đi thì tôi sẽ không đi.

— Nói dối. Lần trước anh cũng âm thầm giúp mà.

— Đó chỉ là may mắn thôi.

— Lời nói dối của anh thật vụng về.

— Tôi sẽ luyện tập.

Sau khi tiễn Olivia trở về ký túc xá, Ricardo quay lại với vẻ mặt nghiêm nghị.

Và anh bắt đầu bắn với tốc độ chóng mặt. Anh chạy không ngừng nghỉ về phía ngục tối nơi cô bị bỏ rơi ngày hôm đó.

Khoảnh khắc hiểu lầm ngày hôm đó được giải tỏa.

[Phần 2 'Kẻ không đủ tư cách' bắt đầu.]

Dòng chữ màu xanh nhạt thông báo bắt đầu câu chuyện lại hiện ra trước mắt cô một lần nữa.

Và sau đó.

Cô bắt đầu hình dung ra cảnh mình đang đâm Ricardo vào bụng bằng một thanh kiếm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Olivia không bao giờ làm chúng ta thất vọng. Cô ấy chưa bao giờ là nữ phản diện tàn ác. (*≧ω≦)♡
Olivia không bao giờ làm chúng ta thất vọng. Cô ấy chưa bao giờ là nữ phản diện tàn ác. (*≧ω≦)♡