Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo

Chương 37: Vương Mệnh Giữa Tro Tàn

Chương 37: Vương Mệnh Giữa Tro Tàn

Hứa Cẩn Ngôn như một vị tiền bối chậm rãi chỉ điểm Dịch Cơ Vũ. Ánh trăng rọi xuống bàn cờ, tựa ánh nhìn của một thiếu nữ đang lặng lẽ dõi theo vận mệnh xoay vần.

“Nếu ngươi thấy phong cách của một người nghiêng hẳn về một phía, không phải vì họ không hiểu khía cạnh còn lại, mà vì rất khó cân bằng thói quen lập trận.”

“Bù đắp khuyết điểm, chưa bao giờ là chuyện nói làm liền.”

Hứa Cẩn Ngôn đã trải qua rất nhiều năm trong giới tu chân, tầm mắt càng được nở rộ. Hắn choáng ngợp trước vô số thiên tài, tiếc nuối cho một số phận tầm thường.

Như cánh đồng hoa, không phải bông nào cũng rực rỡ. Có những bông toả sáng, thì cũng có những bông héo úa.

“Thiên tài chỉ cần một câu mơ hồ cũng có thể tiến bộ nhanh chóng. Còn phàm nhân, dù được chỉ dạy tỉ mỉ, chưa chắc đã nắm được đạo lý bên trong.”

“Bởi vậy mới có nhiều người chỉ tinh thông một phương diện. Đó vốn là sở trường của họ, dù có biểu hiện ra, cũng không thể vượt qua giới hạn mà thiên địa đặt sẵn.”

“Phàm nhân học một thì phải luyện mười. Nhưng trong giao chiến, đối thủ có cho ngươi thời gian phô bày điểm yếu của mình sao?”

Trà đã nguội từ lâu, để lộ ánh bạc lấp lánh. Nhưng khói vẫn thổi lên bám vào khuôn mặt người đàn ông.

“Không dùng điểm mạnh, chẳng khác nào tự phế.”

“Đến khi học được phương pháp lập trận còn lại, thói quen cũ đã ăn sâu, nhất thời khó sửa.”

Ván cờ này Dịch Cơ Vũ hoàn toàn thất bại, nhưng Hứa Cẩn Ngôn vẫn gật đầu khen một câu: “Ngươi quả là thiên tài. Ở độ tuổi này đã hiểu được một phần cốt lõi của trận đạo. Lập luận rất tốt, chỉ là còn vài chỗ chưa tròn.”

“Tiền bối quá lời.” Dịch Cơ Vũ thu quân vào hộp cờ, giọng điềm đạm. “Trước đây ta chỉ là tư chất Bính đẳng, thiên tư cao nhất cũng chỉ chạm thượng phẩm. Gọi thiên tài thì không dám. So với đệ đệ, vẫn còn kém.”

Hứa Cẩn Ngôn lắc đầu: “Ngươi vẫn chưa hiểu ý ta. Tư chất còn có thể đổi, nhưng trí tuệ và tâm tính thì khó. Với đầu óc như ngươi, thiếu gì cách xoay chuyển số phận.”

Âm dương tương sinh, vạn vật cân bằng. Một tĩnh một động đứng cạnh nhau, ai còn có thể cản.

Dịch Cơ Vũ xếp lại quân cờ, chậm rãi nói:

“Ta hiểu. Nhưng hào quang đó cứ để đệ đệ ta gánh. Người trong tối, kẻ ngoài sáng.”

“Trong âm có dương, trong dương có âm. Danh xưng ‘ca ca của thiên tài’ cũng đủ khiến ta thấy dễ chịu rồi. Chỉ cần hắn không chê người ngoài gọi ta là phế vật.”

Nói đến đây, hắn khẽ nheo mắt cười.

Hứa Cẩn Ngôn bắt đầu nhìn đứa nhỏ này bằng con mắt khác. Không ham danh, kín kẽ từ trong ra ngoài. Loại người này, cần thời gian quan sát thêm.

Trong mắt Hứa Cẩn Ngôn, hai huynh đệ đứng cạnh nhau mới thật sự là một âm một dương. 

Ca ca điềm đạm như ánh trăng, đệ đệ nhiệt huyết như ánh mặt trời.

Còn với Dịch Cơ Vũ, đứng bên cạnh không nhất thiết phải bước ra ánh sáng. Chỉ cần làm cái bóng phía sau, để người kia tỏa sáng là đủ.

“Nhưng… đó chỉ là đạo của Hứa tiền bối.”

“Với ta, âm dương cân bằng. Phát huy sở trường, bù đắp thiếu sót, mới là con đường ta chọn.”

Hứa Cẩn Ngôn hoàn toàn bị thu hút. Hắn không tranh luận nữa, chỉ mỉm cười mời: “Không bằng đánh thêm một ván.”

Vừa nói, hắn vừa lấy ra một quân cờ khắc chữ “kỳ ngộ”, đặt về phía đối diện.

“Nếu ngươi giữ được quân này đến lúc phân thắng bại, ta sẽ đáp ứng một nguyện vọng. Thu ngươi làm đệ tử, cũng không phải không thể.”

“Đa tạ tiền bối ban cơ duyên.” Dịch Cơ Vũ gật đầu. “Vậy ta sẽ nghiêm túc ứng phó.”

“À đúng rồi,” Hứa Cẩn Ngôn chợt hỏi. “Cha ngươi đâu? Mấy tối nay ta không thấy ông ấy.”

Dịch Cơ Vũ nhắm mắt, nếm một ngụm trà, bình thản đáp.

“Cha ta đang chơi chim. Chính xác hơn là… đang cho chim tắm.”

“Ông ấy đang tắm?” Hứa Cẩn Ngôn giật mình, suýt nữa thì sặc nước.

“Đã là tu tiên giả rồi mà còn tắm sao?”

Dịch Cơ Vũ thoáng ngẩn người: “Cha ta chưa nói cho ngài biết là ông ấy đang nuôi chim gì sao?”

Có một cố sự rất nổi tiếng, Vương Mệnh Giữa Tro Tàn 

Nghe nói loài chim ấy có vô số hình thái, lúc là phượng, lúc là nhạn. Nhưng chỉ cần tiếng hót vang lên, vạn điểu triều bái. Thậm chí có khi hiện thân thành người. Thế gian gọi nó là Yến Phi Vương.

Xuất phát là một loài chim bình thường, người ta gọi nó là Phàm Tước. 

Sau khi chết, được hồi sinh thành dạng sinh mệnh nửa sống nửa tàn.

Mỗi lần tung cánh, ngọn lửa quanh thân phập phồng không dứt. Tựa lòng tham vô hạn của thế gian, bất diệt như Chu Tước giáng thế.

Lửa của nó vạn biến, có thể hóa thành bất cứ hình dạng nào, dung nhập vào thế giới. Khi thì nóng rực như mặt trời, khi lại lạnh lẽo như tuyết rơi mùa đông.

Người ta kể rằng, ngày xửa ngày xưa có một loài chim sinh ra rất tầm thường, lông xám, cánh ngắn, tiếng hót nhạt như gió sớm. 

Mỗi sợi lông đều có một vệt đỏ mỏng, chẳng rực cháy, chẳng chói lóa, chỉ đơn giản là âm thầm nổi bật. 

Thế gian gọi nó là Phàm Tước, một cái tên dùng để chỉ những kẻ không đáng nhớ.

Ngày nó chào đời, thiên địa chấn động, lửa đỏ nhuộm kín bầu trời, mây hồng che lấp nhật nguyệt, vạn linh câm tiếng. 

Nhưng dị tượng ấy không dành cho nó, mà chỉ dành cho vương giả của vạn điểu, Chu Tước.

Phàm Tước chỉ là một chấm nhạt đứng bên rìa ánh sáng rực rỡ ấy. Sinh ra cùng thời với vương mệnh, nhưng chưa từng được gọi tên.

Suốt đời, nó bay qua núi sông, khao khát gió, sa mê tự do nơi đôi cánh.

Nơi nó dừng chân, vạn điểu triều bái. Nhưng đó chỉ là khúc ca chào đón tân vương, và nó cũng chỉ là một giọng hát trong số ấy.

Chưa từng có ai cúi đầu vì nó.

Bởi nó chưa từng xưng vương, cũng không có tư cách xưng vương trước tự do.

Nó có vô số hình dạng, mạnh mẽ hơn bất kỳ thứ gì từng tồn tại. Không phải vì nó quyền năng, mà vì lòng tham của con người chưa từng dừng lại.

Nếu đã muốn vật này lại càng muốn vật kia. Cả đời không dừng lại ở một chữ đủ.

Phàm Tước từ sinh linh đứng ngoài, thân phận tầm thường, từng bước bị cuốn vào vòng xoáy này. Cuối cùng lại trở thành một phần của nó, vương mệnh.

Trong truyền thuyết, người ta vẫn nói rằng chỉ cần sở hữu loài chim này, kẻ đó ắt sẽ đăng lâm ngôi vương.

Nhưng cuộc đời vốn là một vòng luân hồi, chết đi rồi lại bắt đầu. Ngai vàng cũng là một dạng vận mệnh bị nguyền rủa.

Mang theo nó không chỉ là quyền lực, mà còn là kết cục. 

Vì thế, chẳng mấy ai thật sự muốn dính líu đến thứ gọi là vương mệnh, dù chỉ một lần.

Đó là cái nhìn chủ quan. Nhưng khi nhìn thấy ánh sáng của ngai vàng, ai sẽ can tâm làm người bình thường.

“Tiểu Nhàn Nhạn, ngoan ngoãn tắm đi nào.”

Trong phòng, Dịch Tâm Nhàn đang cười, tay cầm chiếc bình tưới nước, chậm rãi tưới từng dòng nước lên người một chú chim màu xám.

Bộ lông nó óng ánh sắc xám u tối, như phủ một lớp tro tàn không tan. 

Mỗi sợi lông đều mang theo một vệt đỏ mảnh, không toả sáng, không ồn ào, chỉ âm thầm nổi bật giữa những sự tầm thường.

Còn đôi mắt đỏ thẫm thì mang theo một vẻ kỳ dị khó diễn tả.

Không giống sinh linh thuần túy, mà cũng chẳng giống tử vật.

“Ta thật sự muốn thử một lần.” Hắn khẽ nói, giọng trầm xuống. “Xem đây có phải là con đường duy nhất để phá cục… hay không.”

“Yến Phi Vương… mỗi một kiếp sống đều mở ra một vận mệnh mới, nhưng kết cục thì chưa từng là đẹp.”

“Vương mệnh mang đến khởi đầu mới, đồng thời cũng là một cái kết mới.”

Giọt nước rơi xuống, thấm vào bộ lông chim, chậm rãi lan ra, tựa như dòng lũ vận mệnh đang từng chút một nuốt lấy nó.

Cùng lúc đó, Lạc Vô Thường cũng đang tắm.

Hắn đứng dưới vòi nước, thần trí thẫn thờ.

Từng giọt nước lăn từ mái tóc ướt đẫm xuống gò má, trượt dọc theo thân thể. Làn da trắng như ngọc, khuôn mặt tầm thường. Nhưng vẻ mệt mỏi lại hiện rõ hơn bao giờ hết dưới ánh đèn.

“Đại sư nô đạo…”

Hắn nhìn vào tấm gương trước mặt, trong đó phản chiếu một đôi mắt đầy sầu não.

Một câu hỏi đơn giản nhưng ngổn ngang trăm mối: “Đại sư nói chung có thể lĩnh hội được một chút năng lực cơ bản. Như đan đạo sẽ thông thạo luyện đan, phù đạo sẽ thông thạo vẽ phù…"

Vô Thường thở dài, tay chạm vào mặt nước. Từng giọt nước bắn tới đều hiện hữu những cái tên hắn đã học qua.

Ai nấy cũng đều là thiên tài, vạn người có mọi. Bọn họ lưu danh một thời, gia lão dặn phải noi theo tấm gương của bọn họ.

Đời đâu dễ như vậy. Vô Thường nắm chặt lấy từng giọt nước, như thể muốn trở thành một trong số chúng.

"Nhưng năng lực lớn nhất vẫn là trực giác, dựa vào trực giác phán đoán các loại đan dược, phù lục… thậm chí là khai sáng ra một loại đan phương, phù lực đơn giản.”

“Nếu ta trở thành đại sư nô đạo, lấy cơ quan làm chủ. Lúc đó có thể nảy sinh trực giác, phương pháp điều khiển cơ quan trở nên tinh vi hơn. Nô đạo không nhất định phải là điều khiển cơ quan, xác đạo, khôi lỗi hoặc động vật cũng được.”

Vô Thường lại nghĩ tiếp: “Tông sư có thể mượn lực lượng thiên địa, với nô đạo thì giảm bớt một phần gánh nặng.”

“Đại tông sư? Ta vẫn chưa nghĩ việc mình sẽ đạt tới.”

“Đại tông sư với tông sư là khoảng cách giữa trời và đất. Để tăng lên cảnh giới lưu phái thật sự rất khó, cần phải dùng nhiều thời gian nghiên cứu nhiều hơn.”

Mặc dù hắn đã tự nhủ bản thân không nên mơ mộng hão huyền. Nhưng ánh mắt lại không khỏi liếc nhìn giọt nước to nhất.

“Đại tông sư có khả năng mô phỏng hiệu quả lưu phái khác. Vô thượng đại tông sư là đạo hoàn mĩ rồi, thế gian chỉ có một, ta có thể tranh lại ai? Kiến thức người đó càng tăng, giới hạn giữa chuẩn đại sư và người thường lại kéo giãn ra gấp mười lần.”

Sau đó hắn lại nghĩ tiếp: “Muốn trở thành nô đạo tu sĩ, lấy cơ quan làm chủ. Vậy ta phải am hiểu đan khí phù trận rồi. Hơn nữa tinh thần đủ cao, pháp môn và đan dược nâng cao hồn phách quá chân quý rồi, không nên nghĩ tới. Nếu có thể thì nên luyện thể.”

“Nô đạo mạnh nhất ở điểm lấy ít địch nhiều, một mình cũng có thể tung hoành trận mạc.”

“Ta hiện tại đã đổi công pháp rồi. Nó tu ở thượng đan điền, có hiệu quả gia tăng tinh thần lực, lại còn hồi phục vết thương, như vậy cũng hiệu quả trong việc luyện thể rồi.”

Con người vốn có ba đan điền lần lượt là thường đan điền, trung đan điền, hạ đan điền ứng với thần khí tinh. Được biết đến là tinh thần, linh khí, tinh huyết hay còn gọi là tam khí bảo.

Tu ở thượng đan điền khiến tinh thần nhiều hơn người tu ở chỗ khác. Tu ở trung đan điền linh khí sẽ dồi dào hơn chỗ khác. Tu ở hạ đan điền khiến khí huyết xung mãn hơn người khác, thích hợp luyện thể.

Tùy thuộc vào từng loại công pháp mà sẽ có các cách tu luyện khác nhau. Không thể lấy công pháp thượng đan điền tu ở hạ đan điền được, nếu không muốn tẩu hỏa nhập ma.

Vô Thường thở dài, ánh đèn trên trần nhà soi lên làn da trắng khiến hắn thêm tiều tụy.

Người thường vốn dĩ là người thường, tư chất không, thiên tư cũng không, tài nguyên dồi dào cũng không. Tất cả có chỉ là những người bạn hắn quen.

Vô Thường thở dài: “Ta tự hỏi. Nếu ta là người điều khiển cơ quan, vậy sẽ như thế nào khi chúng điều khiển lại ta. Hoặc ta lại trở thành con rối của ai đó?”

Câu hỏi này tưởng chừng là vu vơ, nhưng lại khiến lòng hắn nặng trĩu, như có một tảng núi nặng nề đè lên vai.

Lúc này, trong phòng tộc trưởng, Lạc Thông Thiên như thường lệ đối mặt với một thiếu niên, khuôn mặt hắn đầy kiên nghị.

Lão cười nhẹ, tán thưởng: “Làm tốt lắm. Bản thân bị thiên tài mạnh thứ hai trong thành đánh bại, thậm chí là tra tấn tinh thần. Mà vẫn có thể lật ngược tình thế, học viên lần lượt gia nhập nhóm của người.”

Càng nói, âm thanh càng chậm. Hắn muốn để thiếu niên đối diện nghe thấy.

"Ta hi vọng, một trăm chín chín này không phải tình cờ mà có. Người chiến thắng là người nắm được quy luật của nó, thao túng chiến thắng trên lòng bàn tay."

“Một tộc trưởng nhờ ăn may thì không có tư cách trở thành người lãnh đạo. Chỉ xứng đáng bị kẻ bên dưới giật dây như một con rối.”

Dưới ánh trăng, Thông Thiên đan hai tay vào nhau. Tia bạc lướt qua mắt như sợi tơ mảnh.

“Nói xem nào… thiếu tộc trưởng.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!