Quyển 1: Hồi 1: Học đường và Thiên tài

Chương 27: Cùng ta nhặt cánh đào

Chương 27: Cùng ta nhặt cánh đào

Thiên Thu Thiên Thu đang cầm trên tay một viên Lưu Mộng Thạch.

Lưu Mộng thạch chia thành hai loại, sơ cấp và Đặc cấp. Sơ cấp là Lưu Mộng thạch thô được khai thác trực tiếp từ khoáng mạch, sau đó bán ra thị trường, giá của mỗi viên đều là một con số thiên văn.

Đặc cấp thì khác, đó là loại đã trải qua cải tạo bằng trận pháp, hấp thụ linh tính, bên trong chứa đựng chân ý và đạo lý của một người.

Khi sử dụng, người dùng sẽ lấy ký ức và ý chí của bản thân dẫn dắt linh lực tiến vào Lưu Mộng Thạch, sau đó bóp nát. Ngay lập tức, ý thức sẽ rơi vào mộng cảnh.

Trong mộng cảnh có xác suất thu được cảm ngộ, giúp gia tăng cảnh giới của lưu phái sau khi thoát ra.

Chính vì vậy, vô số thế lực không tiếc bỏ ra tài sản khổng lồ để sở hữu loại tài nguyên này.

Lưu Mộng thạch càng chi tiết, mộng cảnh thu được càng đầy đủ, hợp lý và càng dễ tiếp thu.

Lúc này, viên Lưu Mộng Thạch trong tay Lạc Thiên Thu hiện lên dày đặc những đường vân trắng. 

Khung cảnh mơ hồ dần dần thành hình. Giữa vô số khẩu quyết của gia lão, xuất hiện một cuộn giấy kéo dài từ đầu này đến đầu kia. Trên cuộn giấy, có một thiếu niên ngồi xếp bằng, gương mặt mơ hồ không rõ.

Không chần chừ, Thiên Thu bóp nát viên đá. Ánh sáng hồng nhạt lan tỏa ra ngoài, ý thức hắn chìm sâu vào một loại cảm ngộ, một khung cảnh khác.

Thế giới trước mắt chỉ toàn chữ nghĩa. Nét mực loang lổ vây quanh, từng đường bút uốn lượn, tựa như đang chờ đợi hắn lĩnh hội.

“Nhập đạo cảnh, lấy tâm làm đạo, lấy đạo chứng tiên.”

“Công pháp hóa đạo, gieo mầm tu sĩ. Linh khí trời đất hội tụ đan điền, nhập đạo từ tâm.”

Pháp quyết này vô cùng quan trọng, giống như người đi trong đêm tối bỗng tìm được ngọn đèn soi đường, con đường phía trước lập tức trở nên rõ ràng hơn.

Bởi vậy, tất cả đệ tử ở đây đều nghiêm túc nghe giảng, không tiếc lấy ra Lưu Mộng Thạch mà bản thân khó khăn lắm mới có được.

Cổ nhân từng nói, ngàn năm mộng cảnh, chỉ bằng một nhịp thực tại. Với một số người, mộng chỉ là khoảnh khắc thoáng qua, nhưng với kẻ khác, đó lại là cả ngàn năm dài đằng đẵng.

Chỉ từng ấy thời gian cũng đã đủ để thay đổi rất nhiều thứ, ghi nhớ một điều, oán hận một điều, hoặc quên đi những chuyện trước kia.

Thông thường, đệ tử ở trong mộng cảnh vài canh giờ, ngoài đời chỉ tương đương vài giây. Hiệu quả như vậy đã được xem là rất tốt. Đôi khi, mộng cảnh kéo dài vô tận mới là điều đáng sợ nhất.

Một lúc sau, Lạc Thiên Thu mở mắt. Ánh nhìn của hắn trở nên mơ hồ hơn trước. Gia lão liếc sang hắn, truyền âm để tránh quấy rầy các đệ tử khác:

“Ngươi xong rồi thì về chuẩn bị kỳ vật nhập cảnh. Công pháp chắc hẳn cũng đã có rồi. Tên Lạc Thiên Hành kia để lại cho ngươi thứ gì rồi nhỉ. Ba ngày sau đừng có trễ giờ.”

Thiên Thu hơi nghiêng đầu. Gia lão cười nhạt.

“Câu sau chắc ta nói thừa rồi.”

Hắn khẽ gật đầu, rồi xoay người rời đi. Lạc Văn Hiền đứng tại chỗ, dõi theo bóng lưng ấy rất lâu.

“Nó chịu áp lực quá lớn. Cha hắn và mẹ hắn đều xuất trúng, cảnh giới không thấp, vừa đủ để bên ngoài hô phong hoán vũ.”

“Nhưng không nghĩ lại chết trong ngày đó. Bản thân từ nhỏ đã mồ côi, người trong tộc lạnh nhạt thì hắn cũng tự nhiên tàn nhẫn. Hơn nữa bí ẩn về cái chết của họ cũng có thể là điều ẩn khuất trong lòng hắn.”

Gia lão học đường tin chắc rằng, bất kỳ thiếu niên nào rơi vào trường hợp của hắn cũng đều như vậy.

Dù sao khi ấy hắn vẫn chỉ là một đứa trẻ, sao đủ mạnh mẽ để gánh chịu tất cả?

Lão nhớ rõ lời Thiên Thu từng thề trước mộ mẹ hắn. Ánh mắt khi ấy kiên định đến mức khiến người khác không thể quên.

“Nếu ta mạnh mẽ hơn, liệu có thể nghịch chuyển sinh tử, cải tử hoàn sinh?"

"Ta muốn tìm ra sự thật… tìm ra tất cả.”

Ánh mắt gia lão lướt qua từng học sinh.

Những đôi mắt từng vô hồn nay lại sáng rực sức sống.

Dấu hiệu khi sử dụng Lưu Mộng Thạch thể hiện rõ nhất qua đôi mắt. Càng trải qua nhiều chuyện, ánh nhìn càng thêm trầm tĩnh, chững chạc. Mộng cảnh giúp bọn họ thực hiện điều đó, trưởng thành.

Nhưng mộng cảnh đồng thời cũng khiến con người dần trở nên vô cảm. Không ai có thể trường tồn chính mình theo thời gian, sớm muộn cũng bị thời gian làm phai nhạt mọi thứ.

Lão biết, tùy vào tư chất, mỗi người sẽ có thời gian khác nhau trong mộng cảnh. Ký ức từ mộng cảnh có thể kế thừa, tối đa tám phần.

Mộng cảnh suy cho cùng cũng chỉ là mộng, thông qua tinh thần lực liên kết với mộng đạo chi lực, hình thành nên mộng cảnh. 

Việc nhớ một giấc mơ đã khó, chứ đừng nghĩ tới thu hoạch được toàn bộ ký ức. Chính vì tinh thần lực lưu lại bên trong mộng cảnh, khiến ta chỉ có thể ghi nhớ một phần nội dung của mộng cảnh.

Nếu là Lạc Thiên Thu, lão chắc chắn đã nghĩ hắn ta có thể giữ được nhiều nhất là sáu thành ký ức.

Nếu không, chỉ với lượng tài nguyên mà gia tộc cung cấp, cộng thêm vài lần cướp được trong học đường, sao hắn có thể tu thành năm lưu phái trong thời gian ngắn ngủi?

Thời gian nhanh chóng trôi qua, ánh hoàng hôn dần phủ kín bầu trời. Sắc trời mơ hồ chuyển tối.

Lúc này học đường chẳng còn mấy ai, gia lão cũng chỉ vừa mới cho lớp tan học.

“Wow, cuối cùng cũng xong rồi. Bây giờ chỉ cần đợi thêm ba ngày nữa, chúng ta có thể bước vào con đường tu tiên rồi.”

“Đúng vậy, ngươi nghĩ ngươi nên chọn kỳ vật gì để bước vào cảnh giới nhập đạo cảnh chưa.”

“Ta chưa. Mà công nhận, không có tiền thì tu tiên không nổi. Mỗi đại cảnh giới đều cần một số loại điều kiện và tài nguyên nhất định. Nếu không, rất khó để đi được xa. Dù có đi được thì căn cơ cũng chẳng vững.”

Có người thở dài đầy mệt mỏi.

“Muốn tiến xa hơn chắc chỉ có thể cố gắng làm trâu làm ngựa cho gia tộc rồi.”

Ngay khi cả đám vui bàn tán rộn ràng, thì ánh mắt tất cả vô tình va phải một bóng người. Hắn đang dựa vào góc cây, phong thái ung dung, đó là Lạc Thiên Thu.

Lạc Phi Dương khẽ chống khuỷu tay lên bàn, cười:

“Giờ các ngươi mới phát hiện ra sao?”

“Từ lúc ta nắm vững khẩu quyết thì đã nhìn thấy hắn đứng đó được một lúc rồi. Cứ nghĩ đợi hắn rời đi thì ta sẽ về, kết quả là…”

Tô Minh chen ngang:

“Chờ đến tận hoàng hôn chứ gì.”

Mỗi lần Lạc Thiên Thu nghỉ học, cả trường như thở phào. Nhưng hễ hắn nghiêm túc, khí thế toát ra khiến người khác e dè.

Hơn nữa, Lạc Vô Thường trở mặt với hắn rồi. Lỡ đâu đối phương không nể mặt Vô Thường mà ra tay tùy tiện. Thật sự đi đời bọn họ rồi.

Ai sẽ còn là quân bài kiềm chế Lạc Thiên Thu chứ.

Thu cũng không phải là loại người vô lý chặn người trước sân đâu. Chẳng qua là ai nấy cũng đều sợ hắn, không muốn đi qua thôi.

Tô Minh khẽ cười: “Các ngươi có phải nghiêm trọng hóa vấn đề rồi không?”

Một người khó hiểu: “Ý ngươi là sao?”

“Ta thấy Lạc Thiên Thu vẫn xem Vô Thường như bạn bình thường thôi. Hợp rồi lại tan, tan rồi lại hợp. Như ta đấy, lúc trước với Lạc Vô Thường không ưa nhau là mấy, sau này lại cùng hắn không ưa một kẻ nữa.”

Vừa nói, hắn liếc sang Lạc Phi Dương.

“Ngươi nhìn cái gì!? Có tin ta móc mắt ngươi không hả!?”

Lúc này, Lạc Vô Thường đi ra, ánh mắt liền hướng về Thiên Thu.

“Sao ngươi vẫn còn ở đây?”

Thiên Thu quay lưng bước tiếp. Cánh hoa đào rơi lả tả, khẽ trườn xuống bờ vai hắn.

“Đợi ngươi nhặt hoa giúp ta.”

“Được thôi.”

Trong khi đó, trong lớp học đã là một mảnh hỗn loạn.

“Tại sao người cùng Vô Thường nhặt hoa không phải ta chứ?”

“Tại sao lúc nào cũng là tên Lạc Thiên Thu đáng ghét đó?”

“Ta không phục!”

Cả hai dạo bước dưới gốc đào. Trong lúc nhặt, chẳng ai mở lời. Không khí căng thẳng kéo dài đến khi Vô Thường lên tiếng, phá vỡ sự im lặng:

“Huynh thấy ta diễn có tốt không?”

Nhặt xong một ít, Thiên Thu cất vào túi trữ vật rồi đi thẳng về phía sân trường. Vô Thường theo sau, nhẹ giọng:

“Mà huynh kêu ta giữa trận trở mặt thành thù là sao? Bộ huynh muốn ta làm đối thủ của huynh ư?"

"Huynh biết rõ ta và huynh không cùng đẳng cấp.” Giọng hắn dần nhỏ lại, gần như tan biến. “Vả lại, trong mắt huynh ta cũng chỉ là một tên phế vật mà thôi.”

Thiên Thu cười nhạt, bước chậm lại:

“Ngốc à. Trong mắt ta, người thường và phế vật chẳng có gì khác biệt. Không có ai thật sự là phế vật cả."

"Người thường chính là người không ngừng phấn đấu cho tương lai của mình. Chẳng cần là thiên tài, chỉ cần là chính ngươi thì đã có tư cách theo đuổi điều đó.”

Nghe vậy, gánh nặng trong lòng Vô Thường như được trút bỏ.

“Thế lá bùa trong tay nàng ta là sao?”

“Chỉ là phế liệu, không dùng thì vứt thôi.” Hắn khẽ nghiêng đầu, cười nhếch môi. “Không ngờ lại có kẻ thích nhặt rác của ta đấy.”

“Nếu huynh không dùng thì cho ta, vứt đi lãng phí.”

Thiên Thu quay người, khẽ gõ đỉnh đầu hắn:

“Ngươi biết phù lục sau khi chế tác chia làm ba loại không? Một là thất bại. Hai là bán hoàn chỉnh, thành công nhưng thiếu sót, dễ gây nguy hiểm cho người dùng. Ba là hoàn chỉnh."

"Nếu muốn, ta có thể luyện thêm vài tấm cho ngươi. Việc gì phải chấp nhặt với kẻ bới rác chứ.”

Vô Thường ôm đầu, nhíu mày:

“Thế sao huynh lại bắt ta phản bội huynh?”

“Bí mật.”

Hắn không chịu buông tha, hỏi tiếp:

“Vậy còn chuyện huynh cố tình nương tay? Không tiếc dùng cùng một thủ đoạn nhiều lần, rõ ràng biết Phi Dương đã bày trận pháp, thế mà vẫn bước vào.”

Vô Thường càng hỏi, giọng càng trở nên lo lắng.

“Còn rối loạn khí lưu? Huynh cũng biết sát khí dễ để lại di chứng, cản trở tốc độ tu hành mà. Nếu biết thì sao huynh còn làm điều dại dột thế này."

“Huynh không biết lúc ta ra lệnh tấn công, bản thân đã rất cố tung pháp thuật cản trở các đòn tấn công, để hạn chế tổn thương cho huynh đâu.”

Thiên Thu bình tĩnh quét mắt nhìn hắn từ trên xuống dưới:

“Chẳng phải ngươi cũng có sức mạnh, thừa sức hạ gục từng người đuổi theo. Vậy mà vẫn cam tâm để bị truy sát, không nỡ ra tay với bọn họ sao?"

"Ta làm vậy… chẳng phải cũng hợp ý ngươi rồi ư.”

Thiên Thu nhìn thẳng vào mắt hắn, khoé lên hiện lên nụ cười kiêu ngạo của một thiên tài.

“Tổn thương ảnh hưởng tới tốc độ tu luyện? Ngươi nên nhớ, thiên tài thật sự là người không sợ ám thương, càng không thể tu luyện chậm.”

Vô Thường ngẩn người. Thiên Thu chỉ cười nhạt:

“Ngươi muốn biết vì sao ta làm thế không?”

Vô Thường gật đầu.

“Bí mật.”

Rồi Thiên Thu lại bật cười ngây ngô, như thể mọi chuyện vừa rồi chỉ là một vở kịch huynh đệ tương tàn, được dàn dựng tinh vi đến mức khiến người ta lầm tưởng là thật.

Hắn sẽ không nói cho đối phương biết rằng việc vô tình cứu được Vân Ca, kỳ thực đã nằm trong tính toán của hắn.

Thiên Thu buông mu bàn tay ra khỏi đầu Vô Thường, ngón trỏ hơi động như đang kéo một sợi dây vô hình.

Bản thân Vô Thường cũng chẳng biết người huynh đệ thân thiết của mình ngoài điên, cà trớn ra thì rất... Rất tàn nhẫn.

Bốn tuổi người ta đang bận tìm bạn bè, hắn bận bước trên núi thi biển máu.

“Thôi thì để ta kể cho ngươi một cố sự, xem như bù cho câu hỏi vừa rồi.”

Vô Thường miễn cưỡng gật đầu. Thiên Thu bắt đầu:

“Ngày xửa ngày xưa… cụ thể là mười năm trước.”

“Mới mười năm mà huynh cũng gọi là ngày xửa ngày xưa? Một năm với huynh dài lắm sao?”

Thiên Thu hừ nhẹ: “Nghe tiếp không!?”

“Ta đang nghe nè.”

Ánh mắt hắn khi kể dần trở nên chuyên chú, như thể chính mình đang chứng kiến lại cảnh tượng năm ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!