Vol 2 Học kỳ rắc rối.
Chương 14 Tôi là Iris Lanova, hân hạnh được gặp mặt (4)
1 Bình luận - Độ dài: 3,063 từ - Cập nhật:
Sau buổi họp lớp đầu tuần tôi bắt đầu đi lang thang ở khu dân cư bên ngoài học viện, vốn là nơi được sinh ra để phục vụ nhu cầu cho các học viên và giáo sư trong trường nên đường phố nào là quán cafe, quán ăn, tiệm trang sức v.v, tuy vậy nơi tôi muốn tìm lại chẳng phải là một trong số chúng.
Đi sâu vào trong khu dân cư, những cửa hàng cũng dần biến mất mà thay vào đó là những dãy nhà dân có phần cũ kỹ, giữa những nhà dân ấy tôi có thể thấy một vài giáo sư đang chỉnh lại quần áo của mình ngay trước cửa và một số người đang trở về nhà sau buổi họp.
“Đây đúng không nhỉ?”
Nhìn cửa hàng trước mắt, một cửa hàng trông chẳng thể nào bình thường hơn trong một con hẻm tối ở khu dân cư, không biển hiệu, không cửa sổ trưng bày, đây trông như một căn nhà bình thường mà tôi có thể tìm thấy ở bất cứ đâu.
Mở cánh cửa ấy ra, một đống bụi ngay lập tức bay khắp căn phòng chỉ được thắp sáng bởi ánh đèn mờ, thấy vậy tôi ngay lập tức sử dụng phép để gom hết đống bụi vào một chỗ và bỏ vào một cái túi.
Khi đám bụi vơi đi tôi cũng nhìn lấy nội thất bên trong, nhìn lấy cái đèn ấy tôi không khỏi cười thầm, bởi lẽ cái đèn đó luôn ở đó, cháy liên tục từ đầu game cho đến khi thế giới bị diệt vong, nó không bao giờ tắt, dù không quá tò mò về nguyên do nhưng tôi phải công nhận cái đèn đó còn cứng cỏi hơn chính thế giới này.
Nhìn sang một bên, ở phía đối diện với cửa ra vào một bà lão đang ngồi ngủ trên chiếc ghế bập bênh của mình ngay phía sau quầy bán hàng, tôi không biết bà là ai, hay bà là thứ gì, tôi cũng không tò mò nhiều bởi vốn dĩ cái cửa hàng này bất thường ở mức độ tôi từ chối hiểu.
Tiến lại gần bà lão, tôi truyền mana vào chiếc nhẫn trên tay để biến thành hình dáng khác, ngực tôi bắt đầu nở, tóc tôi bắt đầu dài ra, tầm nhìn của tôi dần thấp xuống, sau khi quá trình biến đồi hoàn thành thì tôi dùng một ít mana để sử dụng phép cách âm lên bản thân.
Nhấn chiếc chuông trên bàn, ngay lập tức không gian rung chuyển, người tôi thì vừa bị đập bởi một sóng xung kích nhẹ, ngay sau đó bà lão cũng từ từ mở đôi mắt già nua của mình ra, nhìn lấy tôi trong hình dạng khác.
“Ồ, đã lâu rồi chưa có khách, cậu đến đây vì điều gì vậy cậu bé?”
Bà lão hỏi với một giọng ấm áp, dù bà lão nhìn xuyên được việc tôi thay đổi hình dạng nhưng vì biết trước điều đó nên tôi cũng chẳng phản ứng gì.
“Tôi muốn may một bộ đồ cho cơ thể này.”
“Hừm, đồng phục phải không?”
“Vâng.”
Bà lão dường như cũng không thắc mắc quá nhiều nên không hỏi gì thêm, chính vì vậy tôi cũng không muốn hỏi quá nhiều về bà ta, bà ấy là người bán hàng còn tôi là người mua, quan hệ chúng tôi là như vậy, không hơn không kém dù thi thoảng chúng tôi vẫn trao đổi những câu chuyện phiếm.
“Được rồi cậu bé, vào đây để ta lấy số đo nào.”
Đi theo bà lão vào trong nhà, bà lão đóng kín cửa lại và lấy ra một cây thước dây rồi nhìn tôi từ trên xuống dưới.
“Vì cậu đang sử dụng cơ thể của người khác nên có vấn đề gì không?”
“Hãy che mắt tôi lại.”
“Có vẻ như cậu không phải là một kẻ biến thái nhỉ.”
Bà lão nói với vẻ vui vẻ rồi che mắt tôi lại, rồi sau đó tôi cởi hết đồ mình ra và chỉ để lại đồ lót, tiếp đó bà lão bắt đầu lấy số đo của tôi, từ vòng một, vòng hai, đùi và cả chiều cao chân.
“Có vẻ như cậu có một người bạn khá xinh đấy, hai người tiến tới đâu rồi?”
“Chúng tôi chỉ là bạn, với cả cô ấy kết hôn rồi.”
“Hừm, kết hôn khi còn trẻ như vậy, hy vọng hai đứa nó hòa thuận.”
“Chà, tôi quen hai người họ hơn 7 năm rồi, dù họ thi thoảng dấu diếm tôi vài chuyện nhưng thật sự thì ngoài việc hai người họ thi thoảng bất đồng quan điểm rồi cãi nhau thì hai đứa nó thực sự xứng đôi.”
“Ai cũng thấy vậy cho đến khi thực sự kết hôn, khi chưa kết hôn ta chỉ cho người kia thấy phần đẹp nhất, nhưng khi đã nắm tay nhau qua lễ đường thì một ngày nào đó phần xấu xí kia cũng sẽ xuất hiện, lúc đó dù chỉ là một mâu thuẫn nhỏ thôi cũng sẽ khiến hạnh phúc tưởng chừng mãi mãi ấy tan vỡ.”
Bà ấy nói với vẻ cay đắng, tôi cũng thầm đồng tình với bà ấy, bởi lẽ chính tôi cũng đã chứng kiến vô vàng cuộc hôn nhân tan vỡ, đồng thời cũng là người nhận hậu quả trực tiếp từ nó nên tôi vô cùng lo ngại cái viễn cảnh ấy.
“Được rồi, mặc lại đồ đi.”
“Vâng.”
Tôi mặc lại bộ đồ của mình, bà lão cũng chỉ đứng đó đợi tôi mặc xong đồ rồi cởi hộ tôi miếng vải bịt mắt.
“Do bộ đồ khá phức tạp nên đợi vài tiếng nhé, cậu có muốn uống gì không?”
“Cho một ly nước cam.”
“Đợi tầm 10 phút nhé cậu bé, đồ sẽ xong ngay thôi.
Nói xong bà lão mở cửa và đi đâu đó, tôi thì quay trở lại quầy bán hàng, lúc này trên bàn đã có một ly nước cam và một chiếc ghế từ đâu xuất hiện, như thói quen tôi chỉ ngồi xuống ghế và lặng lẽ uống lấy ly nước cam.
Nhìn vào hình ảnh bản thân phản chiếu trên chiếc ly tôi có chút hoài niệm, mái tóc đỏ rực và đôi mắt màu hổ phách cùng gương mặt xinh xắn nhưng không kém phần dữ dằn, đó là ngoại hình của Iris vào lần cuối chúng tôi gặp nhau ở trong game.
Chuyện gì đã xảy ra với cô vậy?
Tôi lẩm bẩm trong lòng với tâm trạng nặng trĩu, dù cho tôi biết không phải Irina gây ra mọi chuyện nhưng tôi vẫn lo lắng cho cô ấy, tôi không biết cô ấy có đến đây không, đã sống một cuộc đời như thế nào hay giờ đang ở đâu, nhưng tôi biết nếu cô ấy đến thế giới này, cô ấy sẽ cố cứu lấy nó bằng mọi giá.
Khác với tôi, người luôn hủy diệt thế giới theo đủ kiểu thì Iris lại luôn cố gắng cứu lấy nó, 10 năm trời cô ấy luôn nỗ lực, cứu lấy mọi nhân vật, tìm hiểu ngọn ngành của mọi chuyện, nhưng dù vậy cô ấy vẫn chưa một lần thành công.
Bất chợt tôi nghĩ về Eleris, người dường như cũng muốn cứu thế giới này, dù với tôi đó là một suy nghĩ trẻ con bởi khác với Iris hay tôi, cô ta dường như chưa trực tiếp đối mặt với sự vô vọng của cái kết.
Hy vọng cái danh tác giả của cô giúp được gì đó.
Tôi uống nốt ly nước cam và nhìn lấy bà lão đang chậm rãi mang ra một bộ đồng phục, cùng với một vài vật dụng khác.
“Đây là đồng phục mà cậu yêu cầu, nó có khả năng tự làm sạch, khử mùi hôi và giữ nhiệt độ ổn định trong khoảng 40 độ C đến âm 10 độ.”
Nhận lấy bộ đồng phục tôi không khỏi hài lòng mà lập tức thay nó, nhưng ngay lập tức tôi cảm thấy trông trống phần dưới khi mặc váy khiến tôi có chút khó chịu, chưa hết vì tôi không mặc áo ngực nên nó cứ đung đưa qua lại khiến tôi gặp khó khăn khi di chuyển, vì lẽ đó tôi cần đi mua một bộ đồ lót và đồng thời tìm giải pháp để giải quyết sự trống trải bên dưới của tôi.
Đi ra khỏi phòng thay đồ tôi lấy ra 5 đồng vàng đặt trước mặt bà lão, đây vốn là một điều đặc biệt của cửa hàng này, bởi dù là may bộ đồ nào thì giá sẽ luôn là 5 đồng vàng trừ một vài bộ đồ đặc biệt.
“Khó chịu quá…”
Vừa thầm than vãn tôi vừa đi ra con phố mua sắm kế bên học viện, với cái cảm giác trông trống phía dưới và bộ ngực nặng nề cứ nảy lên nảy xuống khiến tôi không khỏi khó chịu, bởi lẽ nó khiến tôi có cảm giác như bản thân là một tên biến thái đang làm trò đồi bại giữa thanh thiên bạch nhật vậy.
“Đây rồi…”
Tôi lẩm bẩm khi thấy cửa hàng đồ nữ, dù nhìn từ bên ngoài thì chỉ có những bộ đồ dạ hội hoặc những bộ đồ thường ngày của các cô gái, nhưng khi bước vào bên trong thì cũng lộ ra những giải pháp cho vấn đề của tôi hiện tại.
Nhìn những sạp đồ lót đủ loại kiểu dáng và những túi quần tất tôi không khỏi vui mừng, nhưng đồng thời cũng cảm thấy ngại ngùng khó tả, bởi lẽ dù có cơ thể của con gái nhưng đầu tôi lại là của một gã trung niên đã ngót nghét 40 tuổi chưa một mảnh tình vác vai, nếu tôi ở đây với hình dạng gốc của mình thì khá chắc tôi sẽ bị xem là biến thái và bị tống cổ khỏi cửa hàng này ngay lập tức.
“Chào em, chị có thể giúp gì cho em không?”
Bất chợt một chị nhân viên tiến đến chào hỏi khiến tôi không khỏi giật mình, nhưng nó cũng đưa tôi ra khỏi những suy nghĩ viển vông mà tập trung lại vào hiện tại.
“Chỉ là dạo này áo ngực của em nó không vừa nữa…Nên, em muốn mua vài cái để thay…”
Tôi ngượng ngùng nói, dù đã cố tỏ vẻ tự tin nhất có thể nhưng việc thốt ra những lời đó vẫn quá khó khăn với tôi, nhưng bất chấp điều đó thì chị nhân viên vẫn tỏ ra hết sức tự nhiên như thể đã quá quen với những trường hợp như tôi vậy.
“Hừm… Vậy để chị giới thiệu cho vài mẫu nhé! Nhưng mà để chị đo cỡ của em trước đã, em có thể cởi bớt áo không?”
“Vâng… Nhưng mà…”
“Nếu ngại thì vào phòng thay đồ đi.”
Nghe theo lời khuyên của nhân viên tôi tiến vào trong buồng thay đồ và cởi lớp áo khoác ngoài ra chỉ để lại lớp áo sơ mi mỏng, nhìn thấy nó thì nhân viên tủm tỉm cười rồi bắt đầu đo cho tôi, dù trong quá khứ tôi cũng từng đo để lấy số đo cho những bộ đồng phục nhưng cảm giác bây giờ lại khác hoàn toàn, nó như thể tôi đang trở thành người mẫu khỏa thân cho những họa sĩ tùy ý vẽ dù tôi chưa từng thử công việc đó lần nào.
“C cup à, cũng khá đấy, còn giờ em có thể mặc lại áo khoác rồi đấy, chứ để như này mà đi ra ngoài thật sự không hay chút nào.”
“Vâng.”
Vội vàng mặc lại áo tôi đi ra ngoài và nhìn những mẫu áo lót mà chị nhân viên giới thiệu, nhìn chúng tôi chỉ biết chọn vội vài cái màu trắng vì trông chúng đơn giản nhất.
“Đơn điệu thật đấy, chị nghĩ em hợp với cái này hơn.”
Bất chợt chị nhân viên chỉ vào một cái áo ngực màu đỏ với đầy họa tiết trên đó, nghĩ đến việc Iris mặc nó thì tôi bất giác cau mày, bởi lẽ nó trông gợi dục quá mức, điều mà có lẽ cô ấy sẽ không muốn tôi nhìn thấy và chắc chắn chồng cô ấy, Paven sẽ giết tôi nếu biết tôi làm điều đó.
“Đừng.”
Tôi hằng giọng nói, thấy vậy chị nhân viên cũng nhượng bộ rồi lấy cho tôi một cái áo ngực, cầm lấy nó tôi đi vào trong phòng thay đồ rồi nhắm mắt lại, dù tôi có khốn nạn như nào thì việc nhìn thấy cơ thể vợ người khác là một điều cấm kỵ mà tôi sẽ luôn tuân theo nó.
Sau khi mặc lấy bộ áo ngực ấy tôi cũng mặc lại bộ đồng phục của cô gái hở trán cho mượn, tuy đã giải quyết được vấn đề áo lót nhưng còn một vấn đề khác nghiêm trọng không kém.
Mình có nên mặc quần phía dưới không nhỉ…
Dù học viện không cấm học viên mặc quần dài phía dưới váy nhưng điều đó lại khiến tôi nổi bật đến bất thường, bởi lẽ trong cái học viện này thì chẳng có cô gái nào làm vậy cả, nhưng khi nghĩ đến việc mặc quần đùi phía dưới thì tôi cũng cảm thấy không ổn với cái kiểu của tôi, dù gì việc hở nguyên cái chân dài phía dưới dù có mặc quần đùi cũng khiến tôi khó chịu dù rằng nó đỡ hơn việc mặc chỉ độc cái quần lót.
Trong lúc suy tư tôi bất giác nhìn xung quanh để tìm kiếm ý tưởng, bất chợt tôi nhìn thấy bản thân trong gương, dù biết rằng đó là tôi chỉ đang giả dạng Iris nhưng tôi vẫn mang hình dạng của cô và ngay lập tức tôi nhận ra bản thân đang cần gì.
Tiến đến một sạp hàng nhất định tôi lấy ngay một túi quần tất, nhưng trước khi tôi có thể mở nó ra và thử thì chị nhân viên đã ngăn tôi lại.
“Áo ngực có thể trả tiền sau nhưng quần tất thì phải trả tiền trước.”
“À vâng, để em trả tiền luôn.”
Tôi lấy vài túi quần tất và tiến đến chỗ quầy thu ngân cùng với đống áo ngực để tính tiền, và bây giờ cũng đến lúc tôi bắt đầu cuộc điều tra của mình, nhưng trước đó tôi cần mặc quần tất.
Sau khi mặc xong cái quần tất tôi nhìn lại bản thân trong gương, càng nhìn tôi càng cảm thấy giống Iris, bởi lẽ cô ấy cũng thường mặc bộ trang phục y như thế này vào những buổi tiệc trà nửa đêm, đồng thời tôi cũng trông giống hệt Helen trừ việc tôi cao hơn một chút, tóc dài hơn một chút và cỡ ngực to hơn, nhưng dù vậy có một thứ tôi chẳng tài nào giống cô ấy được.
Nghĩ đến cái vẻ cáu kỉnh luôn hiện hữu trên mặt cô ta thì tôi lại chẳng tài nào mô phỏng lại được, dù cố thì tôi lại tỏa ra cảm giác giống Aiden hơn khi mặt tôi lại trở nên hung dữ như thể muốn xé xác ai đó, càng cố thì mặt tôi càng trở nên kỳ lạ, đến mức nhân viên ở gần đó và các khách hàng nữ khác cũng đã ngừng việc của mình đang làm mà nhìn chằm chằm vào tôi.
“Xin lỗi…”
Tôi ngại ngùng đáp và nhìn lại bản thân trong gương, bất chợt tôi như nhìn thấy Iris chứ không phải là một lão già trong hình hài một cô gái trẻ, lúc đó tôi chợt nhận ra bản thân có thể mô phỏng Iris một cách dễ dàng đến nhường nào.
Tạo những biểu cảm khác nhau trong gương, vừa làm tôi vừa nhớ đến những biểu cảm thường thấy của Iris, vui cười, khó chịu hay tức giận, tôi đều có thể mô phỏng chúng lại một cách hoàn hảo.
“Xin lỗi quý khách…”
Bất chợt chị nhân viên tiến lại chỗ tôi với vẻ hơi chút khó chịu, thấy vậy tôi cũng hiểu lý do vì sao mà chủ động rời khỏi tiệm với những suy nghĩ vẩn vơ.
6 năm rồi à…
Nhớ đến lần đầu tiên gặp Iris tôi không khỏi hoài niệm, dù đã lâu nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ cái vẻ mặt chán ghét của cô ấy khi phải ngồi cùng nhau trên toa tàu.
“Đừng nhìn tôi đồ sát nhân!”
Tôi vẫn nhớ như in cái câu nói ấy, lúc đó cô ấy không khác mấy Helen hiện tại, cái mỏ vẫn hỗn và kỳ thị tôi ra mặt, nhưng dần già vì một lý do nào đó chúng tôi lại trở thành đồng đội của nhau và cuối cùng trở thành bạn bè.
“Iris, đáng lẽ cô mới nên là người ở đây…”
Nhìn cánh cổng học viện nguy nga trước mắt tôi không khỏi chán nản, khác với tôi, người chẳng mấy thích thú cái học viện này thì cô ấy lại rất thích nó hơn cả đời thực.
“Tôi thích cảm giác được làm học viên ở đây, khác với anh, tôi không ghét bọn họ và coi họ chỉ là những NPC vô tri, tôi coi họ như người thật và coi họ như những người bạn thật sự của mình, tôi thích được nói chuyện với họ, được đồng hành cùng họ và học cùng họ, vì vậy tôi luôn muốn cái kết tốt đẹp nhất cho họ.”
Dù đã lâu nhưng tôi vẫn nhớ rõ câu nói ấy trong lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện với nhau, dù quan điểm khác biệt nhưng tôi tôn trọng ý nghĩ của cô ấy, và bây giờ tôi ở chính cái học viện này, nơi mà cô ấy luôn muốn đến và mang đến một cái kết tốt đẹp cho nó trong hình dạng của cô ấy.
“Tôi sẽ làm nó thay cô, Iris.”
1 Bình luận