Vol 2 Học kỳ rắc rối.

Chương 12 Tôi là Iris Lanova, hân hạnh được gặp mặt (2)

Chương 12 Tôi là Iris Lanova, hân hạnh được gặp mặt (2)

Bước đi trên con đường phủ đầy tro tàn, qua vô số mảnh gạch vụn và xương xẩu, bầu trời dù trong xanh nhưng chẳng có lấy một bóng mây nào, những cơn gió thổi qua người tôi kéo theo đám tro ảm đạm, nhìn lại xung quanh, tất cả chỉ còn một màu xám xịt của màu tro mà chẳng có lấy bóng dáng của sự sống.

“Urg…”

Bụng tôi kêu cồn cào vì đói, thấy vậy tôi mở không gian con ra và lấy từ trong đó một miếng thịt bốc mùi, dù miếng thịt đã ôi thiu từ lúc nào nhưng tôi chẳng còn lựa chọn nào khác, bởi đó là thứ duy nhất mà tôi có thể ăn ở hiện tại.

Ngắm nhìn thế giới chẳng còn lấy một bóng dáng sự sống này tôi không khỏi cảm thấy tuyệt vọng, tôi đã cố gắng tồn tại ở thế giới này quá lâu với hy vọng một ngày nào đó nó sẽ phục sinh trở lại, ngày .

Bất chợt tôi nhìn lấy một tấm gương được cắm trên đám tro ở cạnh bên, nhìn hình ảnh trong đó tôi mới thấy bản thân đã tàn tạ đến mức nào, gương mặt hốc hác, đôi mắt thì vô hồn, mái tóc đen bù xù dài đến thắt lưng, râu ria cũng mọc um tùm hết cả lên, bộ giáp của tôi thì cũng đầy vết xước và không còn giữ được vẻ bóng loáng ban đầu, rút ra thanh kiếm được treo bên hông, một thanh longsword màu bạc xỉn màu đã bị gãy mất lưỡi.

“Thật sự không có cách nào à…”

Tôi lẩm bẩm trong khi nhìn lấy khung cảnh vô hồn trước mắt, nơi từng là học viện Arcatia tuyệt đẹp giờ chỉ còn là đống tro tàn và gạch vụn, những học viên trong chiếc áo choàng màu xanh đặc trưng từng dạo bước cùng tôi trên con đường đến học viện giờ đây cũng chỉ là những bộ xương nằm vất vưởng với một tấm vải xanh khoác lên người, dù cố gắng đến mức nào, bao nhiêu lần thử và sai, tôi chẳng bao giờ có thể cứu lấy nó.

Cơ thể tôi rệu rã dần mất đi sức lực, tầm nhìn của tôi bị đảo lộn và dần chìm trong bóng tối.

“...”

Sau một sự im lặng đến đáng sợ, tôi dần mở mắt ra và trước mắt tôi là một cánh cổng quen thuộc, với biểu tượng ngôi sao lơ lửng trên cuốn sách có màu vàng nền xanh dương được vẽ trên những lá cờ bay phấp phới được treo ở đỉnh các tòa nhà, thấy thế tôi liền biết rằng thế giới mà tôi bảo vệ đã chấm dứt, tôi đã chết và trò chơi đã được khởi động lại từ thuở ban đầu.

“Vui lòng chọn nhân vật.”

Một cửa sổ xanh hiện lên trước mắt tôi, trên đó ghi những thông tin về những nhân vật tôi có thể chọn và cùng với đó mà model nhân vật của họ, Rohan, Irina, Helen và Salvina, đều là những cái tên quá quen thuộc với tôi, bên cạnh đó là mẫu nhân vật mà tôi đã tạo, một nhân vật được đặt tên Eden.

“Hức…”

Thấy cái bảng quen thuộc ấy tôi bất giác gục xuống, sự tuyệt vọng dâng trào trong tôi, nước mắt chảy dài và tiếng nức nở vang lên liên hồi, vì lại một lần nữa, tôi lại phải bắt đầu lại.

“Hàng trăm lần, dù tôi có cố đến mức nào thì kết cục vẫn như vậy, thế giới vẫn luôn kết thúc dù tôi có muốn cứu nó đến mức nào… Từ khoảnh khắc đó tôi đã từ bỏ, tôi chẳng còn sức muốn cứu lấy thế giới này nữa.”

Tôi nhìn lại bên cạnh mình, từ lúc nào Redax đã biến mất, vì quá say sưa với việc kể chuyện nên tôi chẳng còn để ý đến việc cô ấy có còn ở đây hay không, nhưng vì Redax có thể biết mọi chuyện đang xảy ra ở Arades nên chuyện cô có ngồi đó hay không cũng chẳng mấy quan trọng.

“Cảm ơn vì đã nghe chuyện tôi kể, đã lâu không kể chuyện nên cũng thoải mái phết… Mà quên mất, phải đi lấy đũa cho thằng cu cái đã, hy vọng là trời không mưa sớm.”

Tôi nhìn lên bầu trời với vẻ khó chịu, mây đen đã kéo đến từ lúc nào và trời cũng đang dần tối.

Nhanh chóng tôi leo xuống cây bằng sợi dây thừng đã chuẩn bị từ trước, ngay khi xuống tôi chạy vội ra ngoài và đi đến một tiệm đũa phép mở toan cửa, trong cửa tiệm ấy có hàng hà sa số những chiếc hộp được xếp chồng lên nhau, chúng trông cũ kỹ và chỉ khác nhau ở màu sắc bởi lẽ đây là những cây đũa chất lượng thấp được bán cho dân thường với mục đích phục vụ cuộc sống thường ngày.

“Nó đâu rồi nhỉ… Không phải cái này…”

Tôi mở từng hộp trong số đó ra và nhìn lấy cây đũa bên trong, cây nào cũng như cây nào, tất cả đều chỉ là những cái que thẳng tắp có đầu đũa bọc bạc, phải sau khi mở cả trăm hộp như vậy tôi mới tìm thấy một cây đũa khác biệt, một chiếc đũa làm từ một khúc gỗ đen ngòm và ở đầu đũa là một tinh thể màu tím, cầm nó trên tay tôi có chút hoài niệm mà vung vẩy nó như cách tôi từng cầm nó trong quá khứ, bởi lẽ đã quá lâu tôi mới cầm lại cây đũa này.

Nghĩ về lúc mới chơi tôi khá là đam mê với việc sử dụng phép thuật, tôi cùng với một vài người bạn của mình đã lập nên một nhóm pháp sư, mỗi người xài một loại pháp khí, tôi dùng đũa, Xiphone xài trượng và Lira sử dụng cầu phép, chúng tôi tạo nên bộ ba pháp sư chính thống đầu tiên của trò chơi và lập nên hội pháp sư vào thời kỳ đầu.

“Fire ball!”

Tôi hào hứng bắn phép ra ngoài cửa hàng, một quả cầu lửa nhỏ bay ra và bắn thẳng vào tường nhà đối diện, nhưng do cơn mưa nên quả cầu đã bị suy giảm sức mạnh phần nào.

“Mà trời mưa từ lúc nào ấy nhỉ?”

Mải mê tìm đũa tôi không để ý đến việc trời đã mưa, dù vậy tôi không quá bận tâm mà trùm chiếc mũ của áo choàng lên và rời khỏi tiệm, dạo bước dưới mưa với những tiếng lách tách vang lên liên hồi trên con đường ngày càng tối như đang gợi cho tôi về những ký ức xưa cũ, cũng vào một ngày mưa tầm tã ở một thời điểm nào đó.

Ngồi ở ban công cung điện sau khi làm nhiệm vụ, chúng tôi cùng nhau thưởng thức trà và chia sẻ với nhau những câu chuyện thường ngày, tôi nói về cách để trở nên mạnh hơn và cô ấy kể về những câu chuyện ở trong chế độ cốt truyện của “Học viện kỳ bí”, dù cho không phải lúc nào cũng chỉ có hai chúng tôi nhưng ở bất kỳ tiệc trà nào chúng tôi cũng có mặt cùng nhau. 

“Nè Eden, anh có biết là công chúa Sylvia mắc lời nguyền không? Đó không phải lời nguyền tầm thường đâu! Đó là lời nguyền mà bất cứ ai mang dòng máu hoàng tộc đều mắc phải…”

Iris hào hứng kể về phát hiện của mình với tôi, nhìn lấy dáng vẻ hoạt bát của cô tôi cũng cảm thấy vui vẻ phần nào, uống lấy tách trà của mình và tận hưởng lấy khoảng thời gian yên bình trước khi tôi lại tiếp tục quá trình đồ sát của mình trong chế độ cốt truyện, nhưng khoảng thời gian vui vẻ ấy cũng có ngày chấm dứt.

“Tôi sẽ gửi ảnh cho anh sau, Eden, anh nhớ đến đám cưới nhé, không có anh thì buồn lắm.”

Nhớ lại ánh mắt trông chờ của Iris rồi nghĩ về lúc cô ấy chủ động nắm lấy tay Paven và nở một nụ cười với tôi khiến tim tôi như quặn thắt, tôi nhớ nụ cười ấy và luôn muốn nhìn lấy nó một lần nữa nhưng tôi chẳng bao giờ còn cơ hội đó.

“Anh phải đến đấy, Eden, hẹn anh một ngày không xa.”

Lời nói cuối cùng của Iris như vang lên bên tai tôi xem lẫn trong tiếng mua rào rạc, nó cứ lặp lại trong đầu tôi không dứt, tôi thật sự đã mong mỏi cái ngày bản thân đến dự đám cưới cô ấy, tôi thậm chí đã nghĩ đến cuộc trò chuyện của cô ấy với tôi về những  vấn đề khi sống chung với Paven cũng như về đứa con của của hai người họ, nhưng tôi chẳng có cơ hội ấy nữa và cô ấy cũng có lẽ không còn có thể nở nụ cười của mình như trước kia nữa.

“Iris… Liệu cô sống có ổn không…”

Tôi lẩm bẩm với tâm trạng nhớ nhung, tôi nhắm mắt ngửa lên bầu trời để những giọt mưa làm ướt lấy mặt mình, những giọt nước lạnh va xuống mặt tôi như đánh thức tôi khỏi cơn mơ màn, đến lúc này tôi mới nhìn lấy người đang nằm bất tỉnh giữa đường trước mặt tôi, tiến lại gần tôi mới có thể nhìn rõ lấy mái tóc đặc biệt của cô, một mái tóc trắng dần chuyển đỏ độc nhất.

“Lại cố quá nữa rồi.”

Lẩm bẩm với chút khó chịu rồi bất giác lau đi những giọt nước đọng lại trên khóe mắt mình, vác lấy cô ấy trên lưng mà đi về hướng nhà trọ, với tôi Sylvia cũng không quá nặng nhưng cơ thể nóng bừng của cô làm tôi có chút lo lắng, vốn dĩ việc cô ấy bất tỉnh giữa Arades không phải chuyện hiếm gì và cô ta sẽ vẫn ổn dù có nằm đó đến hôm sau do chẳng có ma nào đến đây vào dịp trăng tròn cả, dù vậy tôi vẫn không nỡ bỏ mặc cô ấy tại đây ngay giữa trời mưa tầm tã.

“Mẹ ơi…”

“...”

Sylvia lẩm bẩm với hơi thở nặng nhọc, dù tôi không nhớ nhiều điều về quá khứ cô ấy nhưng ít nhất tôi biết cuộc sống cô ấy cũng chẳng dễ dàng gì.

“Mệt thật… Đáng lẽ mình không nên sử dụng phép.”

***

Ngồi bên lò sưởi của nhà trọ tôi bỏ lấy một ít nấm cổ thụ vào nồi súp đang sôi ùng ục, nhìn những cây nấm đang dần tan vào trong nồi và khiến nước dùng trở thành màu xanh dương, dù súp có màu hơi kỳ lạ nhưng tôi vẫn nhớ rõ vị nó giống như súp ngô, khá là ngon.

“Đây… Là đâu…”

Sylvia ngồi trên chiếc ghế sofa phía sau tôi dần tỉnh dậy với vẻ mặt khó chịu, cô ấy bối rối nhìn quanh rồi nhìn lấy tôi với ánh mắt như muốn giết tôi đến nơi, bất chợt cô ấy rút ra từ trong túi không gian mà cô mang theo bên mình một cây gậy dài và chĩa nó về phía tôi.

“Này! Từ từ! Cô tính đốt nhà tôi đấy à! Tôi không muốn dầm mưa đêm nay để dời nhà đâu!”

“Đây là đâu?”

“Đây là nhà tôi.”

Dù cho việc đọc biểu cảm của cô ta đặc biệt khó, bởi lẽ trên cái mặt đơ như tượng của cô chỉ có thể đọc được cảm xúc qua những chuyển động tinh tế của mi mắt và lông mày, nếu người ngoài nhìn vào thì họ sẽ tưởng cô ta sắp tấn công tôi đến nơi nhưng tôi có thể thấy rõ rằng cô ấy đang bối rối do cô mở mắt to hơn bình thường một chút.

“Nếu muốn thì cô có thể rời đi, nhưng để tôi nói trước cho mà biết, đêm nay là đêm trăng tròn đấy, cô không ra khỏi Arades cho đến sáng mai được đâu.”

“Nhà cậu ở Arades?”

“Ừ, ngôi nhà này có cường hóa ổn định mana nên mới có thể ở được trong Arades.”

Tôi chỉ vào những vết khắc phát sáng ở trên tường, chúng là những cổ ngữ cường hóa giúp ổn định lại môi trường trong căn nhà trọ này. Sylvia dường như rất kinh ngạc trước những cổ ngữ cường hóa ấy và đó cũng không phải phản ứng gì quá lạ, bởi lẽ các cổ ngữ cường hóa không phổ biến trong chế độ cốt truyện và nó đã được coi như một lĩnh vực bị lãng quên, thậm chí có một môn học chỉ để tìm lấy những cổ ngữ ấy.

Trong lúc Sylvia còn đang kinh ngạc vì những cổ ngữ ấy thì tôi đã đi múc lấy một bát súp, thấy Lapharen đang đứng trước cái nồi súp như thể đang xem xét nó có ăn được không thì tôi liền vỗ vai cậu ta để cậu tránh sang một bên.

“Ăn chút gì đi.”

“...”

Sylvia nhìn lấy bát súp trong tay tôi với vẻ e ngại, nhưng rồi cô cũng bỏ cây trượng vào túi một cách thanh lịch rồi nhận lấy bát súp từ tôi dù vẫn đang nhìn lấy tôi với vẻ nghi ngờ.

Cũng lấy cho mình một bát súp rồi ngồi bên bếp lửa, tôi nhìn lấy Sylvia, người đang chầm chậm ăn lấy bát súp với gương mặt có chút đượm buồn.

“Thật mạo hiểm khi cậu quyết định dạo quanh Arades vào đêm trăng tròn, tôi không biết cậu gặp phải ảo ảnh nào nhưng chắc chắn đó không phải thứ dễ chịu đúng chứ?”

“Cậu thì biết cái gì.”

“Nhiều hơn cậu nghĩ, còn tên kia sao cứ đứng đó thế? Tự múc cho mình một tô đi.”

“À, vâng…”

Lapharen rụt rè đi múc lấy một bát súp, dù ở ngoài cậu ta luôn tỏ vẻ ngầu lòi nhưng cứ mỗi khi ở riêng thì tên này lại trở thành một tên nhát cáy, ở ghế đối diện Sylvia cũng đang nhìn lấy Lapharen với ánh mắt tò mò như thể lần đầu thấy dáng vẻ này của cậu ta.

“Tên tàn độc.”

“Nghĩ gì thì nghĩ.”

Tôi chẳng để tâm đến sự phán xét của cô ấy mà nhìn lấy cô một lượt, người cô dù đã khô đi phần nào nhưng quần áo vẫn còn ướt thấy rõ, dù vậy cô ấy dường như chẳng cảm thấy lạnh chút nào trong khi đó tôi dù đã thay cho mình một bộ đồ khô ráo và ngồi khá gần lò sưởi thì vẫn cảm thấy có chút lạnh.

“Dù cậu không lạnh đi chăng nữa thì cũng nên thay đồ đi, phía cuối hành lang có nhà tắm đấy.”

“...”

Sylvia không đáp lại mà lặng lẽ ăn lấy súp, ở gần đó Lapharen dường như đã ăn hết phần súp trước đó nên đang lấy thêm, cứ thế chúng tôi làm việc riêng của mình mà chẳng nói gì với nhau.

Nhìn lấy Sylvia đang ăn súp với đôi mắt mệt mỏi, mái tóc đẹp đẽ của cô đã trở nên rối bời từ lúc nào, quần áo cô thì ẩm ướt trông rõ khó chịu, dù vậy cô ấy vẫn giữ được nét thanh tao của bản thân một cách tự nhiên khiến tôi có chút nể phục nhưng cũng cảm thấy thương xót.

Chỉ vài tháng nữa thôi, cô ấy sẽ chết.

Hàng trăm lần chơi và chỉ có một số ít lần tôi cứu được cô ấy nhưng thành thật thì kết cục của cô chưa bao giờ là tốt dù có lựa chọn như thế nào, dù cô ấy có sống sót thì tương lai cô ấy cũng sẽ bị dày vò bởi những động thái chính trị của hoàng tộc Randell, dù cô ấy có cố gắng như thế nào thì sự dày vò của hoàng tộc chưa bao giờ chấm dứt.

Nếu nhóm Rosalia giải quyết vụ việc đó tốt thì cô ấy lại càng gặp nhiều khó khăn, liệu mình có nên can thiệp không?

Một suy nghĩ bất chợt nảy lên trong đầu tôi, rồi tôi mở cuốn sổ tay tôi đặt ở bên cạnh mình ra và nhìn lấy kế hoạch xử lý con khốn Revena ban đầu của mình và gạch phăng lấy cái tiêu đề để bắt đầu lập ra một kế hoạch khác.

“Tôi ăn xong rồi.”

“Cứ để bát đó đi lát tôi dọn sau, nếu mệt thì lên tầng 2 và vào phòng thứ 3 bên phải để nghỉ ngơi, có mỗi phòng đó cô có thể ngủ được thôi do mấy phòng khác chưa được chuẩn bị.”

“Được rồi.”

Sylvia lặng lẽ đi lên phòng, cô ấy đi mà chẳng có lấy một lời cảm ơn hay gì nhưng tôi cũng chẳng để ý, bởi lẽ cô ta còn chẳng được học lấy lễ nghi cơ bản trong đời sống thường ngày do suốt ngày bị nhốt trong cung điện.

Nhìn lấy Lapharen đang ngồi vét sạch cái nồi ở chổ lò sười tôi bất giác nghĩ cậu ta là một cơn lợn, lắc đầu để loại bỏ suy nghĩ ấy ra khỏi đầu tôi lấy ra cây đũa mà tôi đã tìm được và ném lọt thẳng vào khe mông của cậu ta.

“Á!”

“Ê con lợn, đũa của mày đấy.”

“Hả, à vâng.”

Lapharen bối rối cầm lấy cái đũa và nhìn ngắm nó một cách say mê, nhìn lấy sự phấn khích hiện rõ trên khuôn mặt của cậu ta tôi bất giác nhìn thấy hình bóng của Iris khi cô ấy lần đầu tiên cầm lấy chiếc trượng phép tùy chỉnh do chính tay tôi làm cho cô ấy.

“Cảm ơn anh, tiền bối Aiden.”

“Cảm ơn anh, anh Eden!”

Giọng nói của Lapharen ngây ngô như trở thành giọng nói ngọt ngào của Iris khiến tôi chẳng thể nào kìm nổi hình ảnh cô ấy hiện lên trong đầu, bất chợt tôi để ý lấy chiếc nhẫn nằm trên tay mình, chiếc nhẫn có thể biến tôi trở thành bất kỳ ai tin tưởng mình khiến tôi nảy ra một ý tưởng có thể giúp bản thân xử lý con khốn Revena một cách dễ dàng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!