Đọc lấy những văn bản cổ ố vàng với tâm trạng rối bời, không chỉ một, không chỉ hai mà vô số văn bản đã tồn tại từ rất lâu trước kia, dù người đời coi nó chỉ là những văn bản vô giá trị nhưng với Yuki Margut nó chứa đựng tương lai của thế giới này, của học viện nơi ông giảng dạy và cả số phận của toàn bộ học viên nơi đây.
“...”
Ông trầm ngâm nhìn lấy cuộn giấy được đặt cẩn thận trên bàn, dù chỉ nhìn liếc qua nó một lần nhưng sự thật mà bức vẽ ấy ẩn chứa thật sự quá sức chịu đựng của một ông già như ông.
“Gaven, những thứ này đều là thật đúng chứ…”
“Vâng, tất cả những tài liệu này đều đến từ cung điện bất diệt nên tôi có thể đảm bảo được tính xác thực của nó.”
“Hừm… Cảm ơn ông Gaven, những tài liệu này thật sự đã cho tôi biết khá nhiều điều…”
Yuki nói với chút cay đắng.
“Yuki, tôi biết những tài liệu đó không phải là giả nhưng suy cho cùng đó cũng chỉ là ghi chép một chiều, đừng để tâm đến nó quá nhiều.”
“Vâng tôi biết… Mà Gaven, liệu việc ông rời xa công chúa quá lâu có thực sự ổn không, nhất là trong tình trạng bây giờ?”
“Đôi lúc đứng ngoài quan sát mới là lựa chọn tốt nhất, tôi không thể cứ ở bên con bé mãi được, đôi lúc con bé phải tự mình đối mặt với mọi thứ, tôi cũng đã hỏi hoàng đế rồi và cậu ta cũng cho phép điều này.”
Gaven vừa nói vừa vuốt lấy bộ râu của mình với tâm trạng phức tạp.
“Cốc cốc cốc.”
“Vào đi.”
Từ cửa hai vị giáo sư với chiếc áo choàng đen đặc trưng bước vào, một người có mái tóc đen và đôi mắt đen, người còn lại thì có một mái tóc đỏ nổi bật và đôi mắt màu hổ phách, họ đều mang trên mình vẻ mặt khó hiểu vì bị gọi đến phòng hiệu trưởng.
“Hai người tới rồi à, ngồi đi, ta có chuyện cần nói với mọi người.”
“Thưa hiệu trưởng, tôi có thể hiểu tại sao ngài gọi Handal nhưng liệu ngài có nhầm không khi cho gọi tôi thưa ngài?”
“Ta không nhầm đâu Ethan, ta thật sự cần cậu ở đây để xác nhận vài việc.”
Ethan với vẻ mặt bối rối hiện rõ ngồi xuống cạnh Handal, người đang lặng lẽ rót trà cho mọi người. Thấy mọi người đã tụ họp đầy đủ, Hiệu trưởng hít một hơi thật sâu rồi cầm lấy bức vẽ xuống ngồi đối diện với hai người kia.
“Hai người biết về thời đại hỗn loạn chứ?”
“Không thưa hiệu trưởng.”
“Một chút, dù gì em cũng đã đọc qua bài luận văn tốt nghiệp của Hemas về phần lịch sử bị mất đó rồi.”
Handal nói với vẻ chẳng có gì đáng bận tâm, thấy thế hiệu trưởng lại thở dài một hơi và lấy ra một cuốn album ảnh từ trong túi áo.
“Ta đã dạy qua biết bao nhiêu thế hệ học viên, có rất nhiều người đã được ta đích thân chỉ lối, rất nhiều trong số họ đã thành công và cũng rất nhiều người đã mất. Dù vậy Handal, đối với ta thế hệ của em là thứ ta nhớ nhất, em biết tại sao chứ?”
“...”
Handal không đáp lại câu hỏi của hiệu trưởng, thấy vậy ông lặng lẽ rút ra một tấm ảnh từ trong album và ngắm nghía nó.
“Lúc đó em là một pháp sư trẻ đầy triển vọng với vô số thành tựu, cứu sống bạn học khỏi sào huyệt của những kẻ thờ quỷ, gặp trực tiếp một con rồng, trở thành pháp sư cấp 5 trẻ nhất, tìm ra phương thuốc cứu sống cả một vương quốc khỏi dịch bệnh…”
“Em chỉ là kẻ ăn bám thành tựu của người khác thưa hiệu trưởng, phương thuốc ấy là do Hemas phát hiện ra và em chỉ có trách nhiệm công bố nó, cậu ta thậm chí còn không muốn bản thân được ghi tên vào đó, việc cứu sống bạn học thì em cũng chỉ là một thành viên của nhóm giải cứu, gặp trực tiếp một con rồng chỉ là tình cờ còn trở thành pháp sư cấp 5 trẻ nhất… Người có danh hiệu đó đáng lẽ là cô ấy.”
Handal nói với vẻ khó chịu, hiệu trưởng cũng không nói gì hơn và cất đi tấm ảnh với ánh mắt hoài niệm.
“Thật vậy, hai đứa trẻ đó luôn góp mặt trong mọi sự cố, nếu không có hai đứa nó thì chẳng biết bao nhiêu người đã chết, nếu không có Hemas thì học viện đã bị đám sâu mọt đó phá hỏng, nếu không có con bé ấy… Ta không biết nên gọi con bé như nào nữa, con bé chẳng bao giờ dùng tên thật của mình nên ta còn chẳng thể nhớ nổi nó.”
“Thưa hiệu trưởng… Có phải ý ngài là chị của em, chị Lana?”
Hiệu trưởng gật đầu với vẻ nhớ nhung.
“Lana cùng với Hemas, hai đứa nó lúc nào cũng ở bên nhau và thi thoảng còn lén vào ký túc xá của nhau, thật tình là ta chẳng nhớ nổi là bọn chúng phải vào văn phòng vì mấy điều nhỏ nhặt ấy bao nhiêu lần nữa, dù gây rắc rối là vậy nhưng nếu không có hai đứa nó thì thật sự chẳng có học viện Arcatia của ngày hôm nay…”
“Vậy hiệu trưởng, ngài gọi em đến đây có phải là vì…”
“Chị của em, đúng là vì con bé.”
Ethan nuốt nước bọt tỏ rõ vẻ lo lắng trước giọng điệu buồn rầu của hiệu trưởng.
“Mấy đứa còn nhớ con bé hay tự gọi mình là gì không?”
“Ngài hiệu trưởng, ngài nên biết đó là cái tên.”
“Ta biết, cấm kỵ trong gia tộc của em đúng chứ, họ coi đó là nỗi nhục khi con bé cứ sử dụng cái tên đó chứ không phải tên thật làm cho mọi người cứ tưởng là nó ghét gia đình nó dữ lắm.”
Hiệu trưởng cười khổ khi nhớ lại vài điều, dù ngài ấy đang cười nhưng bầu không khí vẫn khá nặng nề, nhất là Handal, người đang nhìn hiệu trưởng với ánh mắt lạnh lẽo.
“Iris Lanova, vậy ngài có ý gì khi nhắc đến cái tên đó.”
“Ta có nên nhắc đến chuyện em tỏ tình con bé rồi bị từ chối không nhỉ?”
“Handal… Anh tỏ tình chị tôi thật à?”
“...”
Handal vội uống trà để che đi vẻ lúng túng của mình, hiệu trưởng thì vẫn ngồi cười ngặt nghẽo ở một bên khi hoài niệm lại những ký ức cũ.
“Được rồi, không vòng vo nữa vào vấn đề chính nào, chính cái tên mà con bé dùng thật sự có vấn đề mà hôm nay ta mới để ý, Handal, em nhớ bài luận văn của Hemas từng gọi con bé là gì không?”
“Phù thủy tâm trí, Iris Lanova, ngay sau khi bài luận văn được công bố thì Hemas đã bị Iris đánh cho một trận vì bịa đặt.”
“Đó không phải là bịa đặt đâu Handal.”
Cả căn phòng im lặng như tờ, hiệu trưởng không biết nói gì hơn ngoài việc đưa ra một bức vẽ đã ố vàng, với đôi tay run rẩy Ethan cầm lấy nó và mở nó ra.
“Chị…”
“...”
Ethan chẳng thể tin nổi vào mắt mình khi nhìn lấy bức vẽ, dù bản thân tờ giấy đã ố vàng nhưng màu sắc của bức vẽ chưa bao giờ thay đổi, trong bức vẽ là một cô gái với mái tóc màu đỏ rực với đôi mắt màu hổ phách đặc trưng đang lặng lẽ thưởng thức một tách trà trên cánh đồng hoa tulip, với họ đây là một gương mặt không thể nhầm lẫn bởi hơn ai hết đó là gương mặt của người mà họ luôn nhớ nhung từng ngày.
“Iris Lanova là tên của một kẻ có thật, đó là bức vẽ cô ta được lưu trữ trong cung điện bất diệt nên không thể nào là hàng giả được, và hôm nay ta gọi hai đứa đến đây để xác nhận một điều, hai đứa có nghĩ rằng con bé là kiếp sau của phù thủy tâm trí không?”
“...”
Không ai trả lời câu hỏi của hiệu trưởng, cả Ethan và Handal dường như biết gì đó nhưng không hề lên tiếng còn Gaven thì chỉ ngồi đó lặng lẽ quan sát tình hình. Không thấy ai trả lời Hiệu trưởng chỉ biết cười khổ, bởi lẽ ông biết rõ hai người trước mặt mình yêu quý Iris và tin tưởng cô ấy còn hơn cả chính ông, dù thế vì lợi ích của học viện ông không thể nào bỏ qua chuyện này.
“Thầy Ethan.”
“Vâng…”
“Hãy giữ bí mật những gì chúng ta thảo luận trong căn phòng này nhé.”
Ethan gật đầu với vẻ mặt lo lắng, ở bên cạnh Handal vô thức nắm chặt tay như thể đang lo sợ điều gì đó.
“Cậu có tin vào những lời tiên tri không, thầy Ethan?”
“Nếu ý ngài là lời tiên tri về kết thúc của nhân loại, tôi tin điều đó.”
“Thế cậu có biết điều gì dẫn tới điều đó không?”
“Không thưa hiệu trưởng… Từ lâu mọi người đã lãng quên nó và coi đó chỉ còn là lời để hù dọa trẻ con, dù người ta cố giải mã bao nhiêu văn bản cổ, khai quật biết bao nhiêu tàn tích thì cũng chẳng có bất kỳ manh mối nào về nó cả.”
Nghe vậy hiệu trưởng gật gù đồng tình rồi nhẹ nhàng uống lấy tách trà trên bàn để làm dịu cái cổ khô khốc của mình.
“Đúng vậy, không ai biết về nguyên nhân cả, trừ một số người.”
“Ý ngài là gì vậy hiệu trưởng?”
“Cố hiệu trưởng Redax đã để lại những ghi chép về nguyên nhân dẫn đến sự kết thúc của thế giới, rằng quỷ vương tận thế Eden sẽ đưa thế giới này về với tro tàn.”
“Nhưng thưa hiệu trưởng, điều đó thì có liên quan gì đến chị của em chứ!”
Ethan vội nói với vẻ lo lắng, như thể đang hy vọng rằng chị của mình không liên quan đến hắn ta, nhưng trước vẻ mặt khó xử của Hiệu trưởng thì cậu cũng nhận ra rằng nỗi lo của mình là sự thật.
“Trong các ghi chép từ cung điện bất diệt có ghi nhận rằng hắn ta có 2 thuộc hạ trung thành, một người là Mũi tên toàn tri, Paven và người còn lại chính là chị em, Phù thủy tâm trí Iris Lanova, hơn nữa gần đây bọn ta đã ghi nhận sự xuất hiện của quỷ vương Eden trong vụ khủng bố ngày khai giảng, vì vậy ta gọi em đến đây chỉ để xác nhận một điều thôi, chị em đã biết mình là Iris Lanova từ khi nào?”
“...”
Ethan cắn môi không biết trả lời như thế nào, cùng lúc đó Handal dường như đã chắc chắn điều gì đó mà nhìn thẳng vào mắt hiệu trưởng với vẻ nghiêm túc.
“Ngài hiệu trưởng, ngài còn nhớ trong luận văn của Hemas đã từng nói gì không? Rằng bỗng một ngày các vị thần trục xuất những kẻ bất tử bao gồm cả quỷ vương trở về thế giới của mình vì sự bình yên của thế giới, vậy ngài có nghĩ rằng những kẻ đó một lần nữa trở lại thế giới này để thực hiện những việc chúng cần làm không? Hãy cho rằng Iris là phù thủy tâm trí và Hemas là mũi tên toàn tri đi, nếu họ thật sự có dã tâm phá hủy thế giới này thì chẳng phải những gì họ làm cho học viện này chẳng phải là đang đi ngược với chính mục tiêu ban đầu của họ sao?”
“Handal, ta biết em thân với hai đứa nó nhưng đây là chuyện sống còn của thế giới đấy, hãy suy nghĩ thấu-”
“Chị ấy chưa bao giờ muốn hủy diệt thế giới này!”
Giữa tiếng tranh cãi Ethan bất ngờ lên tiếng với vẻ nhớ nhung.
“Từ khi tôi còn nhỏ chị ấy luôn là người chăm sóc tôi, chị ấy dạy tôi mọi thứ, từng con chữ, những câu chuyện, cách cảm nhận cuộc sống, hơn hết chị ấy luôn mong rằng tôi có thể sống một cuộc đời như ý mình mà không phải lo đến cái chết trực chờ, chị ấy yêu gia đình mình, yêu thế giới này hơn bất kỳ ai, chị ấy không đời nào muốn hủy diệt nó được.”
“...”
Sau khi Ethan trải lòng chẳng ai dám lên tiếng nữa, trừ Gaven thì ai ở đây cũng hiểu rõ điều đó bởi lẽ ấn tượng về cô ấy là chưa bao giờ phai.
“Iris và Hemas, hai người đó từng nói với em rằng, họ muốn cứu lấy thế giới này không chỉ vì bản thân họ mà còn là vì tương lai của con họ và Iris cũng đã nhờ em chăm sóc cho hai đứa con của cô ấy sau khi tốt nghiệp...”
“Handal, hai đứa nó thật sự nói vậy ư?”
Handal gật đầu xác nhận trước ánh mắt khó hiểu của Ethan và sự ngạc nhiên của Hiệu trưởng, riêng Gaven thì chỉ ngồi nghe chứ chẳng thực sự hiểu mọi người đang nói gì.
“Cô ấy đã nói điều đó vào lúc em là học viên năm 4, rằng cô ấy đang trải nghiệm cuộc sống thứ 2 của mình và cô ấy biết đến kết cục của thế giới này như thế nào cũng như cô ấy muốn thay đổi nó vì những đứa trẻ.”
“Đúng hơn là cô ấy đã trải nghiệm tương lai?”
“Sao ngài biết!”
Handal mở to mắt nhìn Gaven, người im lặng nãy giờ nhưng lại biết điều mà anh tưởng chỉ bản thân anh biết.
“Ta đã gặp một người tương tự, dù hắn ta có hơi… Khó hiểu.”
“Ý ngài là quỷ vương tận thế? Rằng hắn ta cũng tương tự như Iris!”
“Vâng, ta chỉ có thể xác nhận được điều đó thôi bởi ta không thể nói quá nhiều do ta có thỏa thuận riêng với hắn.”
Gaven nói với vẻ miễn cưỡng, dù vậy từng ấy thông tin thôi cũng đã khiến Handal đau đầu khi nhớ lại một điều mà anh không bao giờ muốn nhớ.
“Này Handal, anh ổn chứ?”
“Không, không ổn tí nào.”
“Handal, ta biết sự tồn tại của quỷ vương tận thế rất đáng sợ, nếu cậu nghĩ rằng con bé sẽ trở về con người cũ thì đừng lo lắng, Hemas chắc chắn sẽ không để điều đó xảy ra, thằng bé lý trí hơn-”
“Ngài không cần phải lo cho Iris đâu hiệu trưởng…”
Handal nói với vẻ mặt tối sầm, mỗi giây trôi qua tâm trạng của Ethan ngày một lo lắng, cậu lo cho chị mình, người đã mất tích hơn 10 năm có thể là mục tiêu của quỷ vương, kẻ đã theo chân chị mình đến tận đây để truy tìm chị ấy.
“Handal, rốt cuộc chị ấy có vấn đề gì với tên quỷ vương đó!”
“Mấy người thực sự muốn nghe chứ…”
Handal hỏi với vẻ mặt như muốn nôn, thấy vậy mọi người có chút do dự nhưng vẫn gật đầu với chút tò mò.
“Trong quá khứ có một lần em từng hỏi người đầu tiên Iris yêu là ai, dù cô ấy khá ngần ngại và không dám trả lời nhưng Hemas lúc đó đang ngồi đọc sách đã nói…”
“Nói gì cơ?”
“Rằng Iris yêu một lão già hơn mình chục tuổi tên Eden…”
“Hả! Cái gì cơ! Không đời nào! Chị ấy không đời nào yêu một lão già hơn mình chục tuổi được!”
Ethan nổi đóa lên trước sự thật ấy, đối nghịch với cậu ta thì hiệu trưởng ở bên cạnh vẫn khá bình tĩnh nhìn lấy vẻ mặt tối sầm của Handal.
“Chưa hết chuyện đúng chứ?”
“Vâng… Sau khi Hemas nói ra lời đó thì Iris đã nổi đóa lên và đánh cậu ấy bằng cây gậy của mình, vừa đánh cô ấy vừa hét lên rằng…”
Handal vội uống nốt tách trà để xua đi nỗi kinh tởm trong lòng.
“E hèm, những lời em sắp nói hoàn toàn là thuật lại lời của Iris, em không bịa đặt đâu… E hèm, Lúc đó cô ấy vừa đánh vừa hét lên rằng, chẳng phải anh từng trố mắt lên nhìn khi thấy Eden giả gái sao? Còn nói là thật tuyệt nếu Eden thật sự là phụ nữ nữa! Thậm chí! Anh còn thú nhận với em rằng nếu anh Eden là con gái thì anh sẽ cưới anh ấy làm vợ nữa…”
Handal thuật lại lời của Iris với giọng điệu gắt gỏng đặc trưng như thể chính Iris đang nói.
“Hả?”
“Hả?”
“Hả? Cái gì cơ?”
Ai nấy trong phòng đều bối rối trước lời Handal vừa nói, cả căn phòng vốn căn thẳng bỗng im bặt, Handal thì chạy vội vào nhà vệ sinh sau khi tưởng tượng ra một cảnh tượng tồi tệ.
***
Trên đỉnh của cái cây khổng lồ của Arades, tôi lặng lẽ nhai lấy mấy cây xúc xích và nhìn ngắm học viện ở phía xa xa trong khi đợi mặt trời lên đến đỉnh, dù mắt tôi đang muốn sập xuống đến nơi nhưng tôi lại không thể ngủ, bởi lẽ còn một việc tôi cần giải quyết cho xong.
“Eden…”
Bất chợt một cô bé xuất hiện lên ngay bên cạnh tôi, với mái tóc vàng mờ ảo, làn da trắng mờ cùng chiếc váy trắng tinh khôi, cô bé giống như một bóng ma ấy ngồi kế bên tôi như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu khi cô đang nhìn tôi bằng một vẻ mặt có phần tội lỗi.
“Redax, có vẻ như cô bớt sợ rồi nhỉ?”
“Lịch sử chưa chắc đã đúng, suy cho cùng tất cả đều được viết nên một cách phiến diện, thật ngu muội khi ta đánh giá mọi thứ qua con mắt của kẻ khác, xin lỗi đã nghĩ xấu về cậu Eden.”
“Lịch sử là phải khách quan, thật không biết cô đọc cái tài liệu lịch sử nào mà nó miêu tả tệ về tôi thế nữa, chết tiệt, biết thế tôi đã đi đốt mấy cái nhà in mà lão Teran dùng để bôi nhọ tôi rồi.”
“Teran? Ý cậu là đế vương bất tử? Nhưng ý cậu là gì khi ngài ấy bôi nhọ cậu?”
Tôi gật đầu với vẻ chua chát.
“Nói sao nhỉ, phải bắt nguồn từ việc lão ta với tôi đánh nhau đâu đó khoảng 20 năm theo thời gian của thế giới này, lão cầm đầu liên minh người chơi còn tôi với đồng đội thì xây pháo đài để chống lại bọn họ, dù bọn ta không sử dụng con người để chiến đấu trực tiếp nhưng vẫn dùng họ để vận chuyển vật tư và xây dựng công sự, vì để cản trở bọn tôi thì lão Teran đã dùng các tòa soạn để tung tin đồn về tôi và đồng đội nhằm để mọi người sợ hãi mà không làm việc cho bọn tôi.”
“Nhưng mọi người đánh nhau vì điều gì?”
“Không gì cả, hết việc để làm rồi nên bọn tôi đánh nhau, thế thôi.”
Redax nhìn tôi với ánh mắt ngán ngẩm, dù tôi không mấy thỏa mái với ánh nhìn ấy nhưng nó vẫn hơn việc cô ấy cứ nhìn tôi như quỷ khi tôi chưa trải lòng.
“Vậy Eden, cậu đến đây chỉ để nói chuyện như lần trước thôi à?”
“Không, tôi đến để nhờ cô một việc, Redax.”
“Tôi không chấp nhận làm việc không công đâu đấy, chắc cậu cũng rõ nhỉ?”
“Tôi biết.”
Tôi nói với vẻ thấu hiểu khi thấy vẻ nghiêm túc của Redax, dù cô tỏ vẻ nghiêm túc đến mức nào thì cô vẫn trông giống như một cô bé đang hờn dỗi do hình dạng của mình.
“Lucan Von Marible, tôi sẽ hồi sinh chồng cô.”
“Không đời nào! Anh ấy sẽ không bao giờ chấp nhận mình hồi sinh bằng máu của người vô tội!”
“Nhưng nếu là máu của chỉ mình tôi thì sao?”
Tôi vạch tay áo ra cho cô ấy xem, trên tay phải của tôi có rất nhiều vết sẹo từ việc rạch cổ tay, thấy nó Redax trợn tròn mắt nhìn tôi như thể đang tự hỏi tại sao tôi lại cố gắng đến vậy.
“Dù không phải vì yêu cầu thì tôi cũng làm điều đó, với cô thì Lucan là chồng còn với tôi thì ngài ấy là sư phụ, người đã định hình nên tôi của hiện tại.”
“Cậu muốn điều gì…”
“Quyền kiểm soát Arades trong một đêm, cho tôi mượn cây trượng đó và tạm thời gỡ bỏ tạm thời phong ấn áp chế nơi đây.”
“Tôi biết khả năng của cậu đủ để lưu danh ngàn đời nhưng bây giờ cậu không còn là-”
Redax chưa kịp dứt lời thì cô đã cảm nhận được mana xung quanh đang trở nên khá bất thường màn trợn tròn mắt nhìn tôi, dù khá vất vả với cơ thể thiếu thốn mana của mình nhưng trong chốc lát tôi vẫn có thể điều khiển tất cả mana trong bán kính 100 mét như chính tay chân của mình trong chốc lát để chứng minh bản thân đủ khả năng.
“Xin lỗi vì đã nghi ngờ cậu, không phải tự nhiên cậu được ngài Dracas tung hô như vậy…”
“Thằng nhóc đó, nó cứ thích đem tên tôi ra để nói suốt nên cũng chẳng lạ, may là nó không lập ra nguyên một giáo phái để thờ phụng tôi hay gì đó.”
“...”
“Đừng nói là thằng bé thành lập thật đấy nhé? Trời ơi! Đã nói là đừng làm điều đó rồi!”
Tôi xấu hổ đến mức muốn đào lỗ tự chôn mình, nghĩ đến việc mấy lời vu vơ Dracas nói lúc còn nhỏ giờ đây đã trở thành sự thật khiến tôi không khỏi xấu hổ.
“Ờm… Eden… Có một điều tôi khá thắc mắc…”
“Hửm? Có gì không?”
Tôi bối rối nhìn Redax, vốn dĩ cô ấy là một bà lão thông tuệ biết cực kỳ nhiều nên việc cô ấy thắc mắc điều gì đó cũng đủ khơi dậy sự quan tâm của tôi, bởi thường đó là một chủ đề mà tôi không biết hoặc không nhận ra.
“Cậu có bao giờ cảm thấy trí nhớ của mình có vấn đề chưa? Vì trong câu chuyện mà cậu kể cho tôi có rất nhiều lỗ hổng trong đó, như thể nó cố tình bị can thiệp vậy.”
“Hừm… Đừng lo, trí nhớ của tôi vốn không tốt lắm nên có sai sót là chuyện thường thôi, cũng chính vì vậy nên giờ tôi thường ghi chép mọi chuyện bản thân đã trải qua vào nhật ký để tránh việc tôi quên mất bản thân là ai hay đang cần làm gì, mé thật, dù sang cơ thể mới nhưng não tôi vẫn còn chút vấn đề.”
“...”
Redax không nói gì mà chỉ nhìn tôi với vẻ không chắc chắn, ngay sau đó cô ấy từ từ tan biến do đã quá giờ trưa để lại tôi một mình trên cái cây khổng lồ.
“Oáp.”
Tôi ngáp một cái thật dài rồi nằm lên một mặt bằng phẳng trên cây, như thể cái cây có ý chí của riêng mình nó bắt đầu tự biến đổi phần tôi nằm thành một chiếc giường, những cành cây đầy lá cũng mọc ra với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường và bao bọc lấy tôi như một cái kén để tôi có thể thoải mái ngủ.
“Cảm ơn nhé, dì Redax…”
Tôi từ từ nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ sau bao nhiêu ngày thức trắng.
10 Bình luận
"E hèm, những lời em sắp nói hoàn toàn là thuật lại lời của Iris, em không bịa đặt đâu… E hèm, Lúc đó cô ấy vừa đánh vừa hét lên rằng: Chẳng phải anh từng trố mắt lên nhìn khi thấy Eden sau khi thấy anh ấy giả gái đi làm gián điệp sao? Còn nói là thật tuyệt nếu Eden thật sự là phụ nữ sao? Thậm chí anh còn thú nhận với em rằng nếu anh Eden là con gái thì anh đã cưới anh ấy làm vợ nữa…"