Bốn bề đều là những tảng đá lớn khắc đầy những hình vẽ khó hiểu được chiếu sáng bởi đống lửa trại nhỏ cùng những tinh thể pha lê màu đỏ phát ra ánh sáng mờ trên trần hang, kế bên đó là một dòng suối nhỏ nhưng thay vì dòng nước trong vắt thì đó lại là những dòng máu đặc sệt, dù vậy tôi lại không cảm thấy quá tanh hôi, bởi lẽ luồng gió trong hang mang theo mùi khen khét của tàn tro cùng với đó là âm thanh như tiếng thì thào âm u đến rợn người.
Nhìn lấy cây xúc xích đang được nướng trên bếp lửa tôi cảm thấy có chút trống rỗng, chẳng biết tại sao tôi lại lao vào cái hầm ngục chết tiệt này rồi bị mắc kẹt tại đây hay tại sao tôi lại chơi cái game này dù cho nó chỉ mang lại cho tôi nỗi đau không cần thiết, dù không muốn nhưng tôi vẫn chơi vì một lý do nào đó, bởi lẽ chỉ một ngày không chơi thôi đã khiến tôi cảm thấy lo âu thất thưởng.
“Mày nhìn tao làm gì? Đói lắm à?”
Tôi cáu kỉnh nói, ngay sau đó từ trong khe đá một cô gái với mái tóc đỏ rực bước ra với vẻ mặt trông cáu kỉnh chẳng kém tâm trạng tôi là mấy, ngay khi nhìn thấy vẻ ngoài của cô gái lạ nhưng không hề lạ mặt ấy tôi liền cảm thấy khó chịu trong lòng.
“Một đứa cosplay Helen à? Sao ai cũng thích con nhỏ khó chịu đấy nhỉ?”
“Này lão già! Ông không có tí lịch sự nào à! Chẳng phải ông cũng đang cosplay tu sĩ sao! Tu sĩ tàn tro?”
Cô gái trông giống Helen thét lên với vẻ đầy chán ghét.
“Tại sao tôi phải lịch sự với cái đứa lén la lén lút như cô? Chẳng phải cô định ăn lấy cây xúc xích của tôi khi có cơ hội sao?”
“Ê, đừng có mà vu khống!”
“Thế có muốn ăn xúc xích không?”
“Ăn!”
Tôi ném cây xúc xích nóng hổi về phía cô gái, không một chút liêm sỉ cô ta bắt lấy và ngồi xuống đối diện tôi mà nhai lấy nhai để cây xúc xích.
“Không ngon lắm, ông nên nướng kỹ hơn tí, lão già.”
“Mặt cô làm từ bê tông à?”
“Này! Tôi cho ông lời khuyên mà ông chửi tôi thế à?”
Cô gái cáu kỉnh nói trong khi nhìn lấy tôi đang xiêng thêm xúc xích.
“Tôi là Iris Lanova, tên ông là gì vậy tu sĩ tàn tro?”
“Eden.”
“Đồng đội anh đâu rồi?”
“Tôi đi một mình.”
Tôi trả lời cộc lốc, nhưng Iris chẳng hề bận tâm mà cứ hỏi lấy hỏi để.
“Đồng đội tôi chết hết rồi, ai mà biết nơi này đáng sợ thế chứ, bọn họ cứ hét toáng lên khi đám dơi bay đến rồi bất cẩn rơi xuống vực thôi!”
Iris nói với vẻ bực bội dù tôi còn chẳng hỏi chuyện gì xảy ra với cô ta.
“...”
“Mà này Eden, anh nên rạch xúc xích sâu hơn, rạch nông thế không chín phần trong đâu.”
“Cô rạch đi.”
Tôi đưa cây dao và xúc xích cho Iris với chút bất mãn, cô ta chỉ liếc tôi một cái khó chịu một cái rồi nhận lấy nó, với những lát cắt gọn gàng Iris thành thục làm ra một xiêng xúc xích trông khá đẹp đẽ với những vết rạch xen kẽ đều đặn.
“Ông mua xúc xích Velara đúng chứ? Loại này rẻ nhưng không ngon lắm, ông nên bỏ thêm chút tiền rồi mua xúc xích Helberd, nó ngon hơn nhiều đấy.”
“Cô biết nhiều về xúc xích quá nhỉ? Chắc loại nào cô cũng từng nếm qua rồi.”
“Đưa nhiên! Tôi đã đi khắp cái thế giới này để thử tất cả xúc xích rồi đấy! Không ai rõ về xúc xích ở thế giới này hơn tôi đâu!”
Iris nói với vẻ mặt tự hào.
“Thế để tôi hỏi nhé, xúc xích của đám du mục vùng Organ như nào?”
“Dân vùng đó đâu có xúc xích đâu, bọn họ chỉ ăn thịt xông khói thôi-”
Iris ngừng lại và trợn tròn mắt nhìn tôi như thể hiểu tôi đang nhắc đến điều gì, ngay lập tức mặt cô ta đỏ bừng và nhăn lại như khỉ.
“Cái đồ già đê tiện! Cái đầu ông chỉ nghĩ đến cái đó thôi à!”
Iris giận dữ quát mắng tôi, dù vậy những lời ấy chẳng hề lọt lấy một lời vào tai tôi mà cứ truyền từ tai này sang tai kia.
Dù không cố ý nhưng những tiếng càu nhàu ấy phần nào xua tan đi bầu không khí u ám của nơi đây, tâm trạng tôi cũng vì thế mà tốt hơn một chút. Giữa tiếng lải nhải của Iris một âm thanh khác vang lên từ phía xa, từ trong cái hốc lúc nãy Iris xuất hiện có một gã khác cũng chui ra từ đó, tên đó có mái tóc vàng, mắt xanh và gương mặt khá điển trai dù có một vết sẹo trên gương mặt.
Ngay khi hắn ta xuất hiện Iris cũng ngừng việc lải nhải lại và nhìn lấy hắn ta với một cái nhướng mày, cũng giống như Iris lúc nãy cái tên này chỉ nhìn lấy mấy cây xúc xích như thể muốn ăn nó ngay lập tức, nhưng khác với Iris tên này còn chẳng để tôi vào mắt như thể tôi không tồn tại vậy.
“Mấy cây xúc xích đó giá bao nhiêu, tôi mua tất.”
“Mày là thằng nào?”
“Tên vô lễ.”
Cả hai chúng tôi buộc miệng nói, dù bị chỉ trích nhưng tên đó chẳng hề để tâm mà trơ tráo ném cho tôi một đồng vàng.
“Cầm lấy đi, tôi lấy tất, dù gì đống này mua ngoài kia chẳng nhiều hơn nổi 10 bạc.”
“Này thằng mặt sẹo, đừng tưởng mày có tiền mà thích mua gì cũng được nhá!”
“Cô là cái thá gì mà dám thở ra câu đó hả cái con Cosplayer? Đừng có mà giỡn mặt, chắc cô chưa trải qua cuộc sống có tiền như nào chứ gì đồ nghèo khỉ? Nghe cho kỹ nhá, tên trong game của tao là Paven, biết rồi thì khôn hồn mà quỳ xuống mà cầu xin đi!”
Paven nói với vẻ mặt hống hách trong khi nhìn chúng tôi với ánh mắt khinh thường, ở bên cạnh Iris chỉ cười với vẻ mặt ghê tởm như thể đang nhìn một đống phân.
“Này tên vô lễ kia!”
Iris hét lên một tiếng khiến cho cả tôi và Paven đều bất giác giật mình, tiếng thét của cô như tiếng gầm của một con sư tử vang vọng trong không gian khó chịu này, dù vậy Paven vẫn không chịu khuất phục mà tiến tới đứng đối diện với Iris và trừng mắt nhìn cô.
“Cô mới gọi tôi là gì cơ hả đồ nhà quê!”
Paven hằng giọng nói với ánh mắt đe dọa, ở phía đối diện Iris cũng không kém cạnh khi nhìn cô với đôi mắt của một con thú đang săn mồi, thấy chuyện không ổn tôi vội thi triển phép cách âm lên tai, ngay sau đó miệng hai người cứ đóng mở liên hồi nhưng vì tôi không nghe thấy gì nên tôi cứ liên tưởng đến mấy con cá đang đớp lấy mồi.
***
Dù đã lâu nhưng tôi vẫn nhớ rõ khoảnh khắc ấy như in, tôi chưa bao giờ quên vẻ cao ngạo của Paven cùng với những tiếng chửi rủa của Iris, giờ khi nhớ lại tôi chỉ biết cười khổ khi hai cái đứa đã coi nhau là đối thủ ấy giờ đã về bên một nhà, dù cho tôi có nghĩ như thế nào thì hai đứa đó khó mà không cãi nhau khi ở gần nhau quá 3 ngày do quan điểm đối lập.
Nhai lấy cây xúc xích xông khói trên băng ở ghế công viên thay vì đến căn tin để ăn trưa, dù không cảm nhận được vị nhưng mùi thơm của tiêu và tỏi vẫn có thể cảm nhận được phần nào làm tôi cảm thấy có chút ngon miệng.
“Salvina, cậu không đi ăn trưa à?”
Tôi nhìn Salvina đang bước tới chỗ tôi với chút bối rối trên khuôn mặt như thể không hiểu tại sao tôi lại ngồi ăn ở đây.
“Tôi không đói, thế tại sao tiền bối không đến căn tin để ăn?”
“Không phải ai cũng có đủ tiền để ăn ở đó, với cả tớ muốn mua vài thứ nên cần phải tiết kiệm tiền.”
“Tiền bối muốn mua gì?”
“Một vài nguyên liệu để chế thuốc ấy mà.”
Salvina gật gù như thể hiểu tại sao tôi làm vậy rồi ngồi xuống bên cạnh tôi, không thể để mặt con bé đói nên tôi cũng lấy ra mấy cây xúc xích xông khói rồi hơ nóng sơ qua lửa bằng phép thuật rồi đưa cho con bé, con bé cũng không ngại mà nhận lấy nó sau khi đưa cho tôi một đồng bạc.
“Cảm ơn tiền bối, chị không cần trả tiền thừa đâu, cứ coi như phí dịch vụ đi.”
“Cảm ơn nhé, cậu làm bà chị này cảm động muốn rớt nước mắt luôn ấy, tự dưng tớ lại thấy thương cho thằng bạn của chị quá, nếu ban đầu nó mà lịch sự như cậu thì tốt biết mấy.”
“Bạn của tiền bối?”
Salvina vừa nhai lấy cây xúc xích vừa mở to đôi mắt màu lục bảo cô ấy về phía tôi, dù thường ngày cái cô này luôn nhìn đời bằng nửa con mắt nhưng giờ đây con bé lại trông dễ thương đến lạ.
“Chuyện cũng đã lâu rồi, lúc đó tớ bị mắc kẹt trong hang động rồi tên đó tự dưng xuất hiện và đòi mua hết đống xúc xích của tớ với giá 1 đồng vàng trong khi tớ còn chưa nói một lời, xong còn đi cãi nhau với đứa đang ăn chực xúc xích của tớ nữa chứ.”
“Nghe như đám quý tộc không biết trời cao đất dày ấy nhỉ.”
“Ừm.”
Tôi gật gù rồi khẽ đưa mắt nhìn Salvina, cô ấy vén một bên tóc và nhẹ nhàng cắn lấy cây xúc xích khiến tôi không khỏi liên tưởng đến một thứ cực kỳ thô tục, dù lúc này cô ấy trông khá buồn cười như vậy nhưng bình thường thì cô chả khác gì Paven lúc mới gặp là mấy.
“Ít nhất sau này cậu ta trở nên hiền lành hơn nhiều.”
“...”
Salvina im lặng nhìn tôi mà không nói gì thêm mà ăn hết cây xúc xích của mình trong lúc tôi hoài niệm về quá khứ.
“Mà tiền bối, ý của chị khi hỏi tôi có bao giờ thực sự vui chưa là gì?”
“Hừm… Nói sao nhỉ, em nên thử soi gương đi.”
Lời vừa dứt thì Salvina liền lấy gương ra soi với tốc độ ánh sáng, mặt cô ấy lúc soi gương nghiêm túc như thể sắp chuẩn bị đánh trận đến nơi khiến tôi không khỏi bật cười.
“Mặt tôi có gì à?”
“E, hèm, chính vì em tỏ ra quá căng thẳng nên mới là vấn đề đấy, giữ hình tượng là tốt nhưng đôi lúc cũng nên buông thả một chút, nếu không cậu sẽ bị căng thẳng nên mặt lúc nào cũng căng như dây đàn ấy.”
“...”
Salvina nhướng mày nhìn tôi với vẻ không tin, thấy thế tôi dùng tay xoa má cô ấy bất chấp kháng cự, vì cơ thể tôi được cường hóa nên một pháp sư như cô ấy chẳng thể nào chống lại được sức mạnh của tôi.
“Tiền bối-”
“Thỏa mái một chút cũng không sao đâu.”
Bất lực, Salvina đành để tôi xoa đôi má thon gọn của mình, khi cô ấy bắt đầu thỏa mái hơn tôi bắt đầu để cô ấy nằm xuống đùi mình, dù tôi có thể cảm thấy mặt cô ấy dần nóng hơn qua đôi tay thon gọn của Iris nhưng tôi vẫn không dừng lại mà chuyển sang xoa bóp toàn bộ gương mặt thanh tú của cô ấy.
“Cậu hỏi tớ việc thực sự vui là gì đúng chứ? Đơn giản thôi, đừng lúc nào cũng nghĩ đến việc học hay công việc, ít nhất cậu dành thời gian cho sở thích của mình, lúc đó cậu sẽ cảm thấy vui thôi.”
“Vậy tại sao tiền bối lại làm việc này?”
“Vì tớ muốn xoa cái mặt xinh xắn của cậu tôi, còn gì hạnh phúc hơn khi được chạm tay vào một gương mặt tuyệt đẹp chứ.”
“...”
Salvina đỏ mặt trước lời trêu chọc của tôi, nhìn gương mặt khó xử ấy tôi bất giác mỉm cười, bởi lẽ tôi cũng thật sự thích trêu chọc cái cô này.
“E, hèm, tiền bối cần mua nguyên liệu để điều chế thuốc đúng chứ? Vậy chúng ta đi thôi, tôi cũng có việc ở chợ nên chúng ta có thể đi cùng nhau.”
Salvina vội ngồi dậy, chỉnh lại mái tóc của mình và đưa ra lời đề nghị.
“Được thôi, càng đông càng vui mà.”
Tôi vui vẻ chấp nhận và kéo Salvina đi, cô ấy cũng không kháng cự gì mà đi theo, cùng nhau chúng tôi đi qua những tòa nhà của học viện trong khi nói với nhau những câu chuyện phiếm, không chỉ cô ấy mà cả tôi đều đang bỏ nỗi phiền muộn của bản thân mà tận hưởng một chuyến đi hết sức bình thường như một học viên của học viện Arcatia này.
“Ah, chào Helen, cậu làm lành với Salvina rồi à?”
Ngay khi đến cổng trường chúng tôi bắt gặp Rohan với bộ đồ đầy mồ hôi, vì chỉ đang mặc đúng một cái áo sơ mi nên cơ bắp của cậu ta hiện rõ mồn một qua lớp áo dính chặt, kể cả khi tôi là con trai thì tôi vẫn ấn tượng với mớ cơ bắp ấy, nhưng khi nhìn thấy gương mặt điển trai tỏa sáng của cậu thì trong tôi chỉ còn lại sự ghen tị.
“E, hèm, cô ấy không phải Helen.”
“Chào cậu, tớ không phải Helen mà là Iris Lanova cậu là Rohan đúng chứ? Tớ đã thấy kiếm thuật mà cậu đã thể hiện trong giải đấu năm nhất rồi, kiếm thuật của cậu đỉnh thật đấy.”
“Ah, cảm ơn, nhưng mà cậu có thực sự không phải Helen không?”
Rohan nhìn tôi với đôi mắt khó hiểu, chưa kịp để tôi giải thích thì Salvina đã bước ra giữa hai chúng tôi.
“Cô ấy là tiền bối của chúng ta chứ không phải con khốn thô lỗ đó.”
“Salvina, cậu không nên gọi Helen như vậy.”
“Nào nào đừng cãi nhau chứ.”
Tôi vội can ngăn Salvina để cô ấy không cãi nhau với Rohan, cậu ta cũng không chấp nhặt mà nhìn lấy tôi với ánh mắt khá tò mò.
“Xin lỗi tiền bối, thực sự chị trông giống Helen quá.”
“Tớ với cô ấy giống nhau thế à, tò mò thật đấy, chắc để dịp nào để đi gặp cô ấy xem thử vậy còn giờ tớ hơi bận rồi, tạm biệt nhé.”
“Vâng.”
Chào tạm biệt Rohan chúng tôi tiếp tục trên con đường đến chợ, dù ánh mắt của cậu ta có phần khó chịu nhưng tôi cũng không mấy để ý, bởi lẽ dù cậu ta có nói tên tôi với Helen thì cô ta cũng chẳng để ý và cho rằng cậu ta nhìn nhầm.
Đến với chợ chúng tôi được chào đón bởi vô số học viên và giáo sư lẩn trong đám người đang mua nhu yếu phẩm, các mặt hàng được bày bán cũng khá đa dạng khi ngoài những nhu yếu phẩm quen thuộc thì có cả đống động vật sống như cóc, chuột, slime hay cả goblin còn sống nhăng.
Tuy vậy tôi không quá để ý đến chúng mà đến với sạp bán nguyên liệu giả kim, nhìn lấy những nguyên liệu được bày bán tôi cẩn thận sờ qua chúng để cảm nhận, một số thì ngửi, nhưng một vài thì tôi buộc phải nếm chúng.
“Ờm…”
“Có chuyện gì vậy tiền bối?”
“Em liếm thử nó xem, có vị đắng thì nói chị nhé, bởi nếu nó đắng thì nó không được tốt cho lắm.”
Salvina nhìn cái lá trên tay tôi với chút e ngại rồi cũng liếm nó, nhưng rồi cô ấy chợt nhận ra điều gì đó mà nhìn tôi với vẻ nghi ngờ.
“Tiền bối, tại sao chị không liếm nó?”
“À, tớ chưa nói với cậu nhỉ, tớ mất vị giác từ lâu rồi.”
“Hả?”
Salvina bối rối thấy rõ, thấy thế tôi cầm lấy một quả chanh ở gần đó rồi bỏ vào miệng nhai và nuốt với khuôn mặt không biến sắc.
“Nếu cơ thể mất mana trong một thời gian thì nó sẽ bị hoại tử, dù lưỡi tớ chưa bị nhưng nó đã mất đi chức năng rồi, dù tớ vẫn điều khiển được nó nhưng nó đã mất đi khả năng cảm nhận từ lâu nên cũng không nếm được bất cứ vị gì, nhiều khi lỡ cắn vào lưỡi thì cũng chẳng biết cho đến khi máu trào ra.”
“...”
Salvina mặt tối sầm nhìn lấy chiếc lá trên tay và đưa nó cho tôi.
“Nó có vị đắng.”
“Cảm ơn nhé, ông chủ, đống này bao nhiêu vậy?”
“Thêm quả quả chanh thì tổng hết 7 đồng vàng, 32 đồng bạc và 9 đồng.”
“Đây là tiền-”
“Tiền bối, từ từ đã.”
Salvina ngăn tôi đưa tiền cho ông chủ với vẻ mặt kiên quyết, dù không hiểu con bé có ý gì nhưng tôi cũng làm theo bất chấp sự khó chịu của chủ cửa hàng.
“5 đồng vàng, 42 đồng bạc và 40 đồng.”
“Cái gì vậy cô bé, cô muốn tôi cho không à!”
Ông chủ hét lên với vẻ khó chịu trước cái giá mà Salvina nói ra.
“Đừng tưởng tôi không biết giá thị trường của chúng, tính qua cả thuế quan thì chúng chỉ có giá nhập là 3 đồng vàng, 30 đồng bạc và 20 đồng thôi, vậy mà ông đòi tận 7 đồng vàng, 32 đồng bạc và 9 đồng, ông không phải là quá tham lam à?”
“Không mua thì biến chỗ khác, đừng có mà làm ồn, dù gì cũng chỉ có mình ta bán mấy loại này ở đây nên không có chuyện có thể mua rẻ hơn đau cô nhóc.”
“Ồ, cho dù tôi có không mua thì ông định làm gì với số tiền chênh lệch kia? Luật buôn bán của học viện không cho phép độn giá, đừng nghĩ tôi không biết là ông đang biển thủ số tiền chênh lệch đó lão già.”
“Này đừng có mà vu khống nhá, mày nghĩ mày là ai mà dám nói-”
Lão già bất chợt cứng họng khi Salvina lấy ra vật gì đó, nhìn kỹ thì đó là tấm gia huy bằng vàng với biểu tượng con ngựa và 3 ngôi sao của gia tộc Valeria, thấy nó tôi cũng hiểu cho nỗi lo sợ của lão già, bởi lẽ gia tộc ấy là người nắm giữ một trong ngũ đại thương hội nắm giữ gần như toàn bộ nền kinh tế của đế chế nên gây sự với họ chẳng khác nào tự đào mồ chôn mình.
Huh?
Bất chợt tôi để ý lấy vài ánh mắt không mấy thân thiện trong đám đông, trông họ không giống học viên cho lắm nên tôi khá cảnh giác, dù vậy tôi không tính đánh động bọn họ mà quan sát lấy tình hình.
Vì đống nguyên liệu chế thuốc không thể mua được tất cả ở một cửa hàng nên chúng tôi tiếp tục cùng nhau đi qua các cửa hàng khác, và mỗi lần ghé Salvina luôn gây sự với các chủ cửa hàng theo cách này hay cách khác.
“3 đồng vàng không hơn, ông nghĩ tưởng lừa được tôi à, rõ ràng đây là loại được trồng ở vùng Yanka chứ không phải thu hoạch từ rừng ma thú, loại quả ở rừng ma thú to hơn nhiều.”
“Chết tiệt, ông chủ sẽ đuổi mình mất.”
Thanh niên đứng trông cửa hàng thầm than vãn khi nhận lấy 3 đồng vàng từ chúng tôi.
“Đồ nhóc con, mày muốn tao phá sản à! Mày nghĩ gì khi trả có nửa giá cho dịch Slime Axit!”
“Này, rõ ràng tôi đã trả đúng giá rồi đừng có ở đó mà chặt chém, ông tưởng tôi không biết đây là loại nuôi nhân tạo à! 1 đồng vàng và 20 đồng bạc!”
“Cái con nhãi ranh…”
Lão béo miễn cưỡng chấp nhận với những tiếng càu nhàu, dù vậy Salvina trông có vẻ khá vui khi cãi thắng lão béo ấy mà hất tóc ra phía sau với vẻ đắc thắng.
Ừ thì cô ấy đúng thật là khá thích đi trả giá.
Tôi giờ mới nhớ ra một sở thích khá đậm chất tư bản trong người cô gái này mà không khỏi cảm thấy thương hại cho mấy thương lái tôi ghé thăm.
“1 đồng vàng!”
“Mẹ-”
“Nửa giá, 3 đồng vàng!”
“Đệt cụ-”
Từ giang hàng này qua giang hàng khác Salvina đều làm mọi thương lái tức ói máu khi bị chặt giá không thương tiếc với những lý lẽ chắc nịch, dù nhận lấy sự ghét bỏ của họ nhưng vì Salvina trông có vẻ khá là vui nên tôi cũng chẳng ngăn cản.
Chẳng trách Paven lại thích cái cô này đến vậy.
Theo sau Salvina với một đống túi hàng trên tay tôi bất giác nhớ lại những khoảnh khắc tôi đi chung với Paven, dù cậu ta là một kẻ khá khó chịu nhưng lại là người mà tôi buộc phải kéo đi mỗi khi đi mua hàng, bởi chỉ với sự xuất hiện của cậu ta thì tôi đã giảm đến gần phân nửa chi phí mua sắm từ khả năng mặc cả của cậu, giờ đây khi đến thế giới này tôi lại ở bên Salvina người chẳng khác nào bản sao dạng nữ của cậu ta khiến tôi một lần nữa trải qua một cảm giác quen thuộc đến lạ.
Liệu cậu còn ổn chứ.
Nhìn vẻ đắc thắng của Salvina tôi bất giác mỉm cười, bởi lẽ từ chính cô ấy tôi nhìn thấy Paven, cái thằng nhóc khó ưa đã trở thành một người chồng dịu dàng từ bao giờ.
Mà đám đó chừng nào hành động vậy nhỉ?
Tôi liếc nhìn đám đang theo dõi chúng tôi trong đám đông với chút khó chịu, đoán rằng mục tiêu của chúng là Salvina khi chúng cứ liên tục nhìn lấy cô ấy từ đầu đến giờ tôi cũng bắt đầu lên kế hoạch để xử lý bọn chúng.
“Tiền bối, chị còn gì muốn mua không?”
“Không, từng này là quá đủ để chế thuốc rồi.”
“Vậy à, giờ tôi cần đến chỗ thương hội Valeria để lấy một vài món đồ, tiền bối có muốn đi cùng không?”
“Ừm được thôi.”
Tôi chấp nhận lời đề nghị của Salvina và đi theo cô ấy, giờ đây bước chân của cô ấy không còn vẻ nặng nề như trước nữa mà trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn, vẻ mặt cứng đờ vì căng thẳng cũng không còn mà thay vào đó là một nụ cười nhẹ như thể vừa mới trải qua một khoảng thời gian vui vẻ.
Chết tiệt tại sao lại đi vào đây.
Rời khỏi chợ một khoảng chúng tôi bước vào một con hẻm tối để có thể đến thương hội nhanh hơn, biết đây là cơ hội vàng cho đám đó ra tay nên ngay lập tức tôi đã để ý lấy sự hiện diện của đám theo dõi đang rõ ràng hơn bao giờ hết.
“Salvina! Cẩn thận!”
“Hả?”
“Phụp.”
Chỉ trong một khoảnh khắc tôi cảm nhận được lấy một mũi tên đang bay tới, vì không có vũ khí trong tay tôi chỉ có thể dùng tay không để chặn lấy nó. Mũi tên đâm xuyên qua lòng bàn tay tôi và mắc kẹt ở đó.
“Tiền bối!”
“Rút gậy ra, chuẩn bị chiến đấu.”
Tôi dứt khoát rút mũi tên ra khỏi lòng bàn tay với vẻ mặt không biến sắc, Salvina dù hơi hoảng nhưng vẫn làm theo lời tôi mà rút gậy phép ra. Cùng lúc đó một đám 8 người xuất hiện, họ mặc trang phục thường dân không mấy nổi bật cùng với chiếc áo choàng vải bố bao quanh người, trên tay họ là mấy con dao găm được mài bén đến mức có thể soi gương cùng với chiếc nỏ cầm tay trông khá chất lượng.
“Bọn mày có vẻ chuẩn bị khá kỹ nhỉ?”
Tôi lẩm bẩm với vẻ chế giễu, rõ ràng bọn chúng có mối thù khá sâu với cô nàng này nên đã chuẩn bị khá kỹ khi trang bị đồ nghề khá là tốt dù trông họ chẳng có tiền là mấy.
“Cái con nhỏ kia đừng có xen vào chuyện của bọn tao, bọn tao chỉ cần cái con đĩ nhỏ kia thôi, mày có thể đi.”
“Các người là ai!”
Trước lời chất vấn của Salvina cái đám kia không thèm để ý đến tôi nữa mà nhìn lấy cô ấy với đôi mắt đỏ ngầu.
“Mày không nhớ bọn tao là ai hả con đĩ! Chính mày đã làm tao ra nông nỗi này đấy! Chỉ vì mày mà cả công ty mà tao gây dựng phá sản!”
“Tôi không biết mấy người là ai cả!”
“Không nhớ cũng phải thôi! Trong mắt nhà Valeria chúng mày thì bọn tao chỉ là sâu bọ không cần đếm xỉa chứ gì? Chỉ vì tao lấy chút tiền để chữa bệnh mà bọn mày vùi dập tao như con chó!”
Lời vừa dứt thì hắn ta bắn một mũi tên thẳng vào Salvina nhưng cô ấy đã kịp chặn nó bằng một rào chắn mana.
“Có vẻ nhà cậu đã gây thù khá nhiều người đấy nhỉ.”
“...”
Salvina không nói gì mà nắm chặt tay, có thể con bé chỉ đang bực bội vì đám kia phá hỏng ngày vui của cô mà không có một chút ăn năn gì nhưng tôi cũng chẳng bận tâm, tôi không tốt đến mức thông cảm cho đám mà tôi chẳng hề quen biết mà để người mà tôi đang để mắt trả giá được.
“Con bé chỉ là một đứa trẻ, mấy người dù phá sản cũng nên giữ chút đạo đức đi chứ.”
“Mày thì biết cái gì mà nói! Chỉ vì cái nhà kia mà cả làng tao phải chết vì đói! Dù cô ta chỉ là một con hổ con nhưng vẫn là hổ! Không sớm thì muộn thì cô ta cũng sẽ nhe nanh xé xác những dân nghèo như tao thôi!”
“Ừ thì bọn mày nói cũng không sai lắm…”
Tôi chán nản đồng tình, bởi lẽ sự thật ấy là điều tôi đã trải nghiệm trong “Học viện kỳ bí” Dù thế tôi cũng chẳng có ý định về phe cái đám này.
“Tiền bối…”
Salvina lẩm bẩm với vẻ căng thẳng, cô nhìn tôi với vẻ lo lắng như thể đang sợ rằng tôi có thể phản bội cô ấy vì mấy lời mà đám kia nói, thấy thế tôi liền lấy tay xoa đầu con bé để trấn an cô.
“Nào, bà chị này sẽ không phản bội đàn em xinh xắn của mình đâu, dù tớ có phần không thích thập đại thương hội thật nhưng tớ không ghét cậu đâu.”
“Tiền bối, tay chị…”
Salvina lo lắng nhìn cái bàn tay thủng một lỗ của tôi, thấy thế tôi chỉ cười trừ rồi nhanh tay dùng nó bắt lấy một con dao găm đang bay tới.
“Bọn mày không biết nương tay với trẻ nhỏ à!”
“Tấn công!”
Không để ý lấy một lời tôi nói, cả đám liền lao lên tấn công chúng tôi từ mọi hướng, dù thế tôi chẳng hề lo sợ bởi lẽ Salvina không yếu đến mức để đám này bắt được.
“Em đã học khá tốt đấy.”
Tôi nói với vẻ tự hào khi nhìn thấy những mũi tên gió mà Salvina triệu hồi bay đến những kẻ tấn công với tốc độ chóng mặt, chỉ trong một khoảnh khắc mà cô ấy đã triệu hồi ra 8 mũi tên, một tốc độ đáng kinh ngạc trong số những học viên năm nhất và hiện chỉ có Lapharen do tôi chỉ dạy có thể đạt được tốc độ tương tự với những viên đạn phép của mình.
“Trống vánh nhỉ.”
Tôi nhìn lại đám đã phục kích chúng tôi đang nằm la liệt trên đất sau khi trúng mũi tên gió, vì chỉ là người bình thường nên bọn họ dễ dàng bị khuất phục bởi những mũi tên ấy, dù vậy Salvina cũng không hẳn ở trong tình trạng tốt khi đang chống gậy thở hổn hển.
“Em không quen với việc niệm chú cấp tốc trong trạng thái tĩnh nên hơi mệt đúng chứ.”
“...”
Salvina nhìn tôi với vẻ chán nản như thể không ngờ tôi có thể chế giễu cô trong tình huống thế này, nhưng rồi ánh mắt cô chợt hiện rõ vẻ sợ hãi và một sự hiện diện khá quen thuộc xuất hiện ngay sau lưng khiến tôi không khỏi giật mình mà nhìn về phía sau.
“Ah, chào thầy Handal.”
“...”
Handal nhìn tôi với đôi mắt như thể muốn chọc thủng đầu tôi.
***
Sau lớp bắn cung buổi chiều, Helen mệt mỏi bước ra từ trong trường bắn với đôi tay tê dại, cô mệt đến mức chẳng muốn bước tiếp mà gục ngay trên đường về ký túc xá. Giữa đường cô nhìn thấy Rohan đang ngồi mài kiếm ngay trên băng ghế gần cổng vào ký túc.
Ngay khi nhìn thấy cô Rohan nhíu mày nhìn một lượt từ trên xuống rồi gật gù như thể đã xác nhận gì đó khiến cô không khỏi khó chịu mà gõ đầu cậu một cái rồi mới ngồi xuống kế bên cậu.
“Từ bao giờ cậu học cái việc phán xét phụ nữ thế hả Rohan!”
Helen dù mệt mỏi nhưng vẫn có thể hét lên với tông giọng chói tai, Rohan ở một bên chỉ biết cười trừ mà nhận lấy lời chửi rủa của cô.
“Chỉ là lúc trưa mình có gặp một người giống cậu thôi Helen, kỳ thực hai người giống nhau quá nên hơi khó phân-”
“Cốc!”
“Chúng ta đã trải qua bao nhiêu chuyện thế rồi vậy mà cậu còn nhìn nhầm tôi với cô gái khác hả!”
“Nhưng hai người giống nhau thật mà.”
Rohan nói với vẻ oan ức, thấy vậy Helen cũng chẳng thèm mắng cậu nữa mà vớ lấy chai nước của Rohan để bên cạnh mà uống lấy uống để. Ở bên cạnh Rohan cũng chẳng bận tâm mấy đến sự tùy tiện của Helen, bởi lẽ sau một thời gian quen nhau cậu cũng phần nào hiểu rõ tính cách của cô, nhưng rồi cậu chợt thấy một người đàn ông tóc đỏ đang lặng lẽ quan sát Helen từ xa và nhớ lại điều mà Irina đã nói với cậu hôm qua.
“Mà nè Helen, mình nghe Irina nói cậu đã cãi nhau với thầy Ethan, rốt cuộc hai người đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“À, chỉ là chú ấy không cho tớ thực hiện kế hoạch thôi, chú ấy cứ lo lắng thái quá ấy mà.”
“Chú cậu có vẻ quan tâm đến cậu thật nhỉ.”
“Ừm… Dù gì chú ấy cũng là người đã chăm sóc tôi từ nhỏ, khi mẹ biến mất thì chú ấy đã thay mẹ mình chăm sóc mình theo di nguyện của bà ấy, chú ấy quý mẹ mình dữ lắm.”
Helen nói với vẻ rầu rĩ, cô ngửa người ra sau và nhìn lấy bầu trời hoàng hôn với vẻ nhớ nhung.
“Tôi không hiểu, tại sao mẹ tôi lại bỏ tớ mà biến mất vậy chứ.”
“Xin lỗi vì tọc mạch nhưng mẹ cậu là người như thế nào vậy?”
“Mẹ tôi à? Bà ấy dịu dàng lắm, mẹ rất quý tôi nên từ nhỏ lúc nào mẹ cũng đem tôi theo bên mình dù mình có muốn hay không, mẹ dạy cho mình mọi thứ, từ chữ cái cách kết bạn, cách dùng cung và cả cách nướng xúc xích sao cho ngon nhất nữa…”
“Vậy tại sao bà ấy lại rời đi?”
Helen im lặng một hồi rồi thở một hơi thật dài.
“Không biết nữa, có lẽ là đi tìm bố tớ, người mà tớ chưa bao giờ gặp mặt và cũng không biết là ai, có người nói rằng bố tớ là một thường dân hay nô lệ gì đấy sau khi mẹ tôi biến mất một thời gian và trở về gia đình với tôi trên tay, mẹ tôi cũng tránh kể về bố tớ và luôn bảo một ngày nào đó tôi sẽ biết! Tại sao chứ! Tại sao mẹ tôi lại giấu chuyện đó cơ chứ!”
Helen tức giận nói với khóe mắt đỏ hoe, thấy vậy Rohan cũng chẳng muốn hỏi gì thêm nữa, rồi bất chợt cậu nhớ đến Iris, người giống hệt Helen mà cậu gặp lúc trưa.
“Mà nè Helen, cậu biết đàn chị có tên là Iris không? Chị ấy giống cậu lắm, nên lỡ như chị ấy là chị ruột của-”
Ngay khi cái tên Iris được nói ra Helen bỗng trợn tròn mắt mà nhìn lấy Rohan như thể muốn nuốt trọn cậu.
“Iris? Iris Lanova đúng không hả Rohan!”
“Ừ, cậu cũng gặp chị ấy rồi-”
“Đó là tên mẹ tớ!”
Helen chộp lấy vai với đôi mắt ngấn lệ, còn Rohan thì lại bối rối hơn cả như thể không hiểu Helen đang nói cái gì.
“Nhưng trước cậu từng bảo mẹ cậu tên là Lana Lowan cơ mà.”
“Đó là tên thật mẹ tôi! Nhưng thời còn là học viên mẹ không bao giờ sử dụng tên thật cả! Mẹ tôi! Luôn gọi bản thân là Iris Lanova rõ chưa! Còn giờ nói mau! Cậu gặp mẹ tớ ở đâu!”
“Ờ, ừm… Tớ gặp cô ấy tại cổng trường, lúc đó cô ấy đang đi cùng với Salvina thì phải-”
Lời vừa dứt thì Helen liền bỏ lại Rohan mà vội chạy đi.
“Chị…”
Ethan ở một bên cứng đờ khi nghe thấy cái tên Iris Lanova được nói ra từ miệng Rohan.
5 Bình luận