Vol 2 Học kỳ rắc rối.

Chương 21 Tri kỷ (6)

Chương 21 Tri kỷ (6)

Ngồi trong một quán cafe ấm áp, tôi lặng lẽ nhấp từng ngụm cafe với vẻ mặt điềm tĩnh, ngồi bên cạnh tôi là Salvina đang làm ra vẻ mặt căng như dây đàn khi nhìn lấy Handal ngồi phía đối diện.

“Vậy tóm gọn đây là một vụ tấn công nhằm mục đích trả thù đúng chứ?”

“Vâng, có vẻ như đây là những thương gia đã phá sản do chính sách thanh lọc của chủ tịch, vì vậy họ mới nhắm tới em để trả thù.”

Handal thận trọng ghi lời khai của Salvina vào cuốn sổ, nhưng vì lý do nào đó tôi cứ cảm thấy cái tên này cứ chú ý đến tôi nãy giờ chứ không thực sự quan tâm đến vụ việc của Salvina.

“Hừm, tôi sẽ báo cáo lại với học viện sau, còn giờ tay em không sao chứ Iris? Có cần tôi sử dụng phép hồi phục không?”

“Không cần đâu thưa thầy Handal, thầy biết sử dụng phép hồi phục với người khác giới nó tế nhị đến mức nào mà.”

Handal gật gù như đã hiểu rồi lấy ra một lọ thuốc hồi phục nhỏ để trước mặt tôi, thấy nó tôi liền cởi băng gạc đang quấn lấy tay mình rồi đổ thẳng thuốc vào vết thương trước ánh mắt bối rối của mọi người.

“Xèo, xèo, xèo.”

“Tiền bối!”

“...”

Bàn tay bị lủng một lỗ của tôi phát ra những âm thanh đáng ngại khi thuốc được đổ vào, cùng với đó là cơn đau rát có thể khiến bất cứ học viên nào phải la hét khi chịu đựng, dù thế tôi thậm chí còn không thay đổi biểu cảm trong suốt quá trình.

“Quen rồi thì không đau mấy đâu.”

Tôi trấn an Salvina đang hốt hoảng ở bên cạnh mình trong khi nhìn lấy cái lỗ đang đóng dần lại trên tay mình, dù bình thường mọi người thường uống thuốc hồi phục để hồi phục một cách từ từ nhưng đổ trực tiếp vào vết thương mới là cách tối ưu nhất nhưng không có nhiều người dám làm vì nỗi đau nó mang lại là quá sức tưởng tượng.

Handal, rốt cuộc ông đang nghĩ gì?

Tôi khẽ nhìn Handal đang cẩn thận sắp xếp tài liệu phía đối diện trong khi trấn tĩnh Salvina, lão ta là một trong những giáo sư mạnh nhất học viện, đồng thời nếu chơi theo kiểu tàn sát tất cả thì anh ta còn là trở ngại còn lớn hơn cả hiệu trưởng.

Tấm khiên của Arcatia.

Đó là biệt danh mà người chơi đặt cho anh ta, người yêu quý học viện này hơn bất kỳ ai và làm mọi thứ chỉ để bảo vệ nó, tôi không quá rõ lý do anh ta gắn bó như vậy nhưng tôi biết anh sẽ không để yên cho một kẻ giả dạng như tôi.

“Thầy Handal.”

“Có chuyện gì vậy học viên Salvina.”

“Tiền bối Iris không phải kẻ xấu.”

Salvina nói với vẻ miễn cưỡng.

“...”

Handal không nói gì khi nhìn lấy tôi, có vẻ như cả hai người họ đều biết rằng cái tên Iris Lanova không tồn tại, và học viên Iris cũng chỉ là một cái danh giả.

Ở bên cạnh tôi Salvina đang nhìn lấy Handal với vẻ mặt căng thẳng như thể đang muốn chiến đấu với anh ta, còn phía đối diện Handal chỉ lặng lẽ nhấp tách cafe trên tay trong khi nhìn lấy tôi như thể đang suy nghĩ điều gì đó.

“Tôi sẽ giữ bí mật về Iris.”

“Hả?”

“Thầy không nói dối chứ!”

Salvina hỏi với vẻ mặt lo lắng như thể sợ Handal nuốt lời.

“...”

Handal không nói gì thêm mà chỉ thu dọn đống tài liệu rồi rời khỏi quán cafe, việc Handal không bắt giữ tôi đã bất thường rồi nhưng việc anh ta nói giữ bí mật về tôi thậm chí còn bất thường hơn.

Dù đã bước ra khỏi quán nhưng tôi vẫn có thể thấy Handal đang nhìn về phía tôi qua cửa sổ, mắt chúng tôi chạm nhau chỉ trong một khoảnh khắc nhưng những gì Handal muốn truyền tải vẫn hiện rõ trong tôi.

Thật mừng là cậu còn sống, Iris.

Vốn khả năng nói chuyện chỉ qua ánh mắt không phải là thứ dễ học, chính tôi đã mất gần chục năm trong game chỉ để thành thạo nó, sau đó mới dạy lại nó cho Iris và giờ đây Handal, một người hay bị trêu là thái giám không cảm xúc lại đang dùng nó để truyền tải một thông điệp về Iris cho tôi.

“Tiền bối.”

“...”

Tên đó biết về Iris.

“Tiền bối Iris.”

“Hả, gì vậy Salvina?”

Thoát khỏi cơn mê man tôi nhìn lấy Salvina đang nhìn tôi với ánh mắt lo lắng ở bên cạnh mình, dù cô ta dường như đã biết thân phận của tôi hiện tại không phải là thật nhưng dường như cô không bận tâm lắm mà nhìn thẳng vào mắt tôi như thể đang do dự khi nói ra điều gì đó.

“Tiền bối, chị không phải Iris Lanova phải không, thầy Handal đã nói với em rằng không có bất cứ học viên nào mang cái tên đó hết.”

“Đúng vậy, tớ không phải Iris Lanova, đó là tên của bạn tớ.”

“...”

Tôi thẳng thắn thừa nhận với không một chút e dè, Salvina thì dường như khá lo lắng vì lý do nào đó khi thậm chí còn đổi cả cách xưng hô từ tôi sang em.

“Dù chị có phải Iris hay không thì em cũng không quan tâm, dù gì em cũng coi chị là bạn.”

“Dù vậy em vẫn thất vọng đúng chứ, người mà em coi là bạn đang đeo một lớp mặt nạ giả dối, một thân phận giả.”

“Nhưng cảm xúc chị dành cho em là thật đúng chứ!”

“Vâng, đúng vậy.”

“Đối với em thế là đủ rồi…”

Salvina khẽ nói rồi cúi gầm mặt xuống không dám nhìn vào mặt tôi, dù hơi bất ngờ vì lời thú nhận nhưng tôi cũng chẳng để tâm nhiều mà xoa đầu con bé.

“Cậu còn việc đúng chứ, để tớ đi cùng cậu, lỡ như bọn chúng còn có đồng bọn thì sao.”

“Vâng…”

Con bé khẽ đáp rồi rời đi sau khi trả tiền, dù đang lặng lẽ đi phía sau Salvina trên con phố vắng vẻ chỉ còn lác đác vài bóng người, dưới ánh đèn đường tôi vẫn có thể thấy Salvina trông rầu rĩ thấy rõ.

Vừa đi tôi vừa cố nhớ lại những thông tin về Salvina trong game, vốn cô là một người có tính cách khá dè dặt và khó làm quen, cô cũng là nhân vật chơi được khó có thể đưa vào đội nhất và cũng là người sẽ đối đầu với người chơi trong một thời gian dài nếu họ thân với Helen, người mà cô ghét nhất.

“Tiền bối.”

“Hửm?”

“Niềm vui mà chị nói, có phải chỉ đơn giản là đi cùng nhau như thế này không?”

“Đó là điều mà cậu phải tự cảm nhận, Salvina, nhưng với tớ chỉ cần có người nói chuyện với tớ là đủ rồi.”

Tôi nói với chút buồn trong khi nhớ lại những kỷ niệm giữa bản thân với Iris và Paven, hai đứa nhõi dù phiền phức nhưng tôi lại không thể bỏ rơi, những người đồng đội đã cùng tôi vượt qua biết bao nhiêu hiểm họa, là những người đã cùng tôi trải qua những thời khắc hỗn loạn cũng như yên bình nhất của chế độ online và họ cũng là lý do tôi có thể cầm lại thanh kiếm sau khi từ bỏ nó.

“Tiền bối, chúng ta là bạn phải không.”

“Ừm, có thể nói là vậy.”

Dù chỉ là một câu trả lời đơn giản nhưng vẻ mặt của Salvina đã trở nên tươi sáng lên trông thấy, cô ấy ngoái đầu nhìn về phía tôi với một nụ cười nhẹ khiến tôi bất giác giật mình, bởi lẽ chỉ trong một khoảnh khắc tôi như nhìn thấy bóng dáng của Iris.

“Tiền bối, chủ nhật tuần sau là sinh nhật của em tức là ngày 10 tháng 3, chị phải tới đấy.”

“Ừm, tớ sẽ tới.”

***

Tại một con phố vắng vẻ tôi cùng Irina lén lút theo sau Lapharen và Revena, nhìn lấy cặp đôi dạo bước bên nhau tôi cứ có một cảm giác khó chịu.

Liệu kế hoạch của mình có thật sự đúng?

Tôi không khỏi tự hỏi khi nhìn thấy quá trình, dù trong tiểu thuyết tôi có miêu tả Revena là người khao khát tình yêu đôi lứa và cũng chính vì nó nên cô mới trở nên sa đọa.

“Revena có một người bạn thuở nhỏ tên là Elvin, họ cùng nhau lớn lên trong một thị trấn và may mắn họ đều đỗ vào học viện, Revena yêu Elvin và coi cậu ta như định mệnh của đời mình vậy.”

“Elvin của lớp A đúng không? Tớ có gặp qua cậu ấy một lần rồi, nhưng tớ nhớ là cậu ấy là bạn trai của Yerim mà? Nạn nhân đầu tiên ấy.”

Irina nói với vẻ ngây ngô không hiểu gì, có lẽ vì cô ấy quá ngây thơ nên không hiểu được sự ghen tuông của phụ nữ có thể đáng sợ đến mức nào.

“Ừm, nhưng mà cậu nghĩ gì về câu chuyện của Revena?”

“Nói sao nhỉ, họ giống như một cặp đôi hoàn hảo phải không, cùng nhau lớn lên trong một thị trấn và cùng đỗ vào Arcatia, họ đã ở bên nhau lâu hơn bất cứ ai ở học viện nên nếu họ là một đôi chẳng phải là… Mà đợi đã, tại sao Elvin lại hẹn hò với Yerim chứ không phải Revena?”

“Đó chính là vấn đề đấy Irina, ngay khi đến học viện và sau cuộc thi phân loại thì Elvin đã phải lòng Yerim mà bỏ rơi Revena dù cô ấy có muốn níu giữ thế nào.”

Tôi nói với chút khó chịu, dù ban đầu tôi viết câu chuyện của Revena dựa theo mấy lời bàn tán tôi nghe trong trường nhưng ai ngờ giờ nó quay lại cắn tôi như thế này chứ, biết bản thân đến thế giới này thì tôi đã viết câu chuyện của họ như một cặp đôi anh hùng rồi.

“Cậu biết Elvin đã nói gì với Revena khi muốn cắt đứt quan hệ không Irina?”

“Là gì vậy?”

“Cô chả là cái gì so với Yerim cả, cô cũng chỉ là một thường dân nghèo hèn thôi, dù cha mẹ cô có là một chủ tiệm làm đẹp nổi tiếng thì cũng chả là gì so với thân phận quý tộc của cô ấy đâu, tại sao tôi lại phải chọn một đống phân trong khi có thể có cả một thỏi vàng chứ! Elvin đã nói như vậy.”

“Làm sao cậu ấy có thể nói một điều như vậy được.”

Irina tỏ vẻ sốc trước lời tôi vừa nói, thấy thế tôi cũng chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

“Nhiều đứa coi trọng tiền tài với địa vị lắm, có rất nhiều thường dân đến học viện chỉ để có thể có cơ hội kết hôn với quý tộc để trở thành một trong số họ, có lẽ Elvin là một trong số đó.”

“Căm ghét họ nhưng lại muốn trở thành một trong số họ, chính vì vậy tôi mới ghét đám thường dân đấy, giả tạo hết sức.”

Bất chợt một giọng nói lạ vang lên ngay kế bên khiến tôi giật hết cả mình, khi nhìn lại thì đó là một bóng hình quen thuộc, Aiden Ludwig, cậu ta đang đứng ngay phía sau lưng tôi trong khi nhìn lấy Lapharen với ánh mắt nghiêm túc.

“Chào cậu Aiden.”

“...”

Aiden chẳng thèm đáp lại lời chào thân thiện của Irina mà chỉ nhìn cô một cái rồi tặc lưỡi.

“Dù tôi không muốn giết cô thì đừng nghĩ tôi không ghét cô, Irina.”

“Ừm… Xin lỗi vì đã làm cậu cảm thấy khó chịu…”

“Aiden, đừng có bắt nạt cô ấy nữa!”

“Ờ, được thôi.”

Aiden thờ ơ nói, ở bên cạnh Irina chỉ biết cười ngượng như thể không biết mình làm sai ở đâu.

“Dù Revena có khao khát tình yêu đến đâu thì điều đó cũng chỉ dành cho Elvin, mấy người tưởng thay thế chỗ trống mà người khác để lại dễ lắm à? Nhất là khi Lapharen lại xấu như ore thế kia? Thà để tên Rohan đó ra làm vật tế thì còn có cơ may.”

“Nhưng Lapharen rất mạnh-”

“Sức mạnh chỉ là sức hút khi đối phương có quan tâm đến nó, cô nghĩ Revena quan tâm đến nó lắm à?”

Irina chỉ biết câm nín trước lời chỉ trích của Aiden, dù ghét lời cậu ta nói đến đâu thì tôi cũng phải đồng ý rằng điều mà cậu ta nói đều đúng.

“Giết hết đối thủ để nâng bản thân lên, cái ác sinh ra từ sự đố kị rất thu hút mấy con quỷ loại Succubus đấy, nhưng ở mức độ của cô ta thì có lẽ thứ bị thu hút sẽ là mấy con cáo.”

“Chưa quá muộn để thay đổi cô ấy!”

“Hạt giống đã được gieo, cô tự tin thì ngăn nó nảy mầm đi, với cả có vẻ như kế hoạch của cô đã thất bại rồi.”

“Bốp!”

Cùng với Aiden chúng tôi nhìn về phía Lapharen, người có một vết bàn tay hiện rõ trên gương mặt mũm mĩm của mình, thấy nó tôi hết sức ngạc nhiên vì không hiểu tại sao cậu ấy lại bị tát.

“Đừng chạm vào tôi đồ bẩn thỉu!”

“Xin lỗi.”

“Cậu tưởng mày mạnh nên ai cũng thích mày à? Nhìn lại mình đi, mày trông không khác gì mấy con orc cả, mày đi nhận đồng loại với chúng được luôn đấy.”

“...”

Lapharen bối rối như thể chẳng thể hiểu tại sao Revena lại phản ứng dữ dội đến vậy, Irina ở bên cạnh cũng sốc không nói nên lời khi thấy Revena thản nhiên phỉ nhổ thẳng vào mặt Lapharen.

“Tôi nhìn cái bản mặt xấu xí của mày đủ rồi! Nghĩ đến chuyện tôi hẹn hò với mày cả ngày làm tôi phát ốm! Tại sao mình lại nghĩ đến chuyện lợi dụng tên này chứ, tôi nghĩ mình sẽ phát ốm khi thấy mặt mày mỗi ngày mất!”

Nói xong Revena bực dọc bỏ đi bỏ lại Lapharen vẫn không hiểu mình đã làm sai điều gì, bất chợt tôi thấy Aiden đã đứng ngay trước mặt cậu từ lúc nào và đang nhìn xuống với ánh mắt thương hại.

“Mặt mày xấu quá nên con nhãi đó không chấp nhận đâu, kiếm mấy đứa đẹp trai như Rohan hay Alex thì may ra.”

“Tiền bối…”

Lapharen nhìn lấy Aiden với vẻ mặt phức tạp, cậu vừa chấp nhận sự thật phũ phàng ấy nhưng cũng ghét nó, dường như cậu có rất nhiều điều muốn nói nhưng chẳng thể nói ra.

Bất chợt Aiden ngoảnh đầu lại nhìn thẳng vào mắt tôi, nhìn lấy đôi mắt xanh sâu thẳm của cậu tôi bất giác rùng mình vì sợ hãi, chỉ một ánh nhìn mà tôi đã sợ đến mức không dám cử động.

“Chắc Lapharen đã nói với cô rồi nhỉ, tao sẽ không đứng ngoài trong vụ này đâu.”

Aiden thì thầm vào tai tôi một câu rồi rời đi một cách đột ngột như chính cách anh đến, mãi đến khi cậu ta rời đi tôi mới có thể hít thở lại bình thường, ở phía xa tôi có thể thấy Lapharen đang lặng lẽ lau nước bọt còn dính trên gương mặt với vẻ chua chát.

“Lapharen, cậu trông không tệ đến thế đâu…”

“Không cần phải an ủi tôi đâu Irina, tiền bối nói đúng, ngoại hình của tôi quá tệ để có thể tán tỉnh bất kỳ ai.”

Lapharen lẩm bẩm với vẻ chua chát, rồi cậu ấy nhìn về thẳng vào mắt tôi, đôi mắt màu xanh lục của cậu như ẩn chứa một quyết tâm không thể lay chuyển nào đó, thấy nó tôi không khỏi nghĩ đến Rohan, người cũng có đôi mắt tương tự.

“Tôi sẽ không bỏ cuộc, dù cho cô ấy có ghét tôi đến mức nào thì tôi vẫn sẽ cứu lấy cô ấy, Eleris, tôi nghĩ chúng ta nên thực hiện kế hoạch B rồi.”

“Được thôi, nhưng đó không phải giải pháp chắc chắn, cậu không phải quỷ vương nên cậu không thể loại bỏ lũ quỷ trong không gian tâm trí như hắn ta đâu.”

“Tôi biết.”

Lapharen gật đầu với vẻ mặt kiên quyết, Irina ở bên cạnh dù trông vẫn ngơ ngác không hiểu gì nhưng cũng nắm chặt tay với vẻ đầy quyết tâm như thể đang cổ vũ chúng tôi hãy cố gắng lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!