Vol 2 Học kỳ rắc rối.

Chương 28 Ảo ảnh quá khứ (6)

Chương 28 Ảo ảnh quá khứ (6)

Pháp sư, những người thao túng mana để tạo ra vô vàng phép thuật mạnh mẽ, pháp sư cấp 0 và cấp 1 được coi là người bình thường, cấp 2 và cấp 3 là pháp sư tập sự, từ cáp cấp 4 và 5 họ chính thức được gọi là pháp sư, cấp 6 và 7  là các pháp sư cấp cao, cuối cùng những người đạt được cấp 8 sẽ được coi là các đại pháp sư và sẽ có thêm một biệt danh riêng.

Các pháp sư cấp 8 giống như một quả bom hạt nhân chực chờ phát nổ và là những vũ khí chiến lược sống, họ là thang đo sức mạnh của một quốc gia cùng với các kiếm sĩ cấp 8, thậm chí chỉ khi có một cấp 8 thường trực một quốc gia mới có thể tự tuyên bố chủ quyền, còn không đó chỉ là một lãnh thổ tự do có thể bị chiếm đóng có thể bị chiếm đóng bất cứ lúc nào.

Và bây giờ kẻ trước mặt tôi không phải phù thủy tâm trí, Iris Lanova một pháp sư cấp 8 mà là một sự tồn tại còn đáng sợ hơn, quỷ vương Eden một kẻ mà tôi cho rằng mạnh hơn một cấp 8 đơn thuần.

“Né đi! Đừng cố đỡ chúng!”

Không cần tôi ra lệnh mọi người đều vật vã né những ngôi sao đang đâm thẳng xuống và để lại những vệt sáng trên đường đi, dù đây là một cảnh tượng tuyệt đẹp nhưng cũng chết chóc chẳng kém và trên bầu trời kẻ tạo ra cảnh tượng này đang lơ lửng giữa không trung trong khi nhìn xuống như thể chúng tôi chỉ là sâu bọ.

“Á!”

Revena với đôi chân vụng về bị một vệt sáng đâm xuyên chân, bất chấp việc cô tạo ra cho mình một tấm khiên phép dày thì ngôi sao vẫn xuyên thủng nó như thể chẳng có gì có thể ngăn cản nó.

Ngay sau khi Revena bị thương ở chân những viên đạn khác cũng ồ ạt lao về phía cô ấy, vô số tia sáng bay qua bầu trời và hướng về nơi Revena đang nằm bất lực.

Vô thức tôi nhắm mắt lại, tôi thật sự không dám nhìn lấy bất cứ ai chết một lần nữa, nhưng sau một lúc không có một tiếng hét hay gì cả, thấy lạ tôi mở mắt ra và nhìn thấy Lapharen đang ôm Revena bên người trong khi trượt với tốc độ đáng kinh ngạc để lại một vùng cháy đen.

“Phép thuật cũng có thể dùng như vậy ư!”

Tôi bất ngờ khi nhìn thấy dưới chân cậu ta là một lớp băng mỏng và cậu ta đang trượt trên đó bằng cách tạo cho mình một lưỡi dao bằng băng trên chân.

“Học tốt đấy.”

“Bụp!”

Eden vừa khen xong thì Lapharen trượt té dù vậy cậu vẫn giữ Revena ở trên người mình, ngay trong khoảnh khắc ấy tôi có thể thấy vẻ ngại ngùng của Revena trong khi nhìn lấy Lapharen nằm dưới người mình.

“Các cậu không sao chứ!”

Irina vội vã lao đến chỗ hai người họ và chữa lành lấy cái chân bị thương của Revena, dù cái chân của Revena đã bị xé toạc nhưng với phép hồi phục của Irina cái chân đã hồi phục lại như thể chưa bao giờ bị thương.

“Trên chiến trường, quay lưng với kẻ thù chẳng khác gì tự sát.”

Eden nói với vẻ mặt lạnh lùng, ngay sau đó một ngọn giáo băng khổng lồ được tạo ra và lao đến chỗ Irina, vì đang ở gần tôi lập tức lao ra chặn lấy ngọn giáo băng ấy, lưỡi kiếm của tôi được bọc trong lớp kiếm khí mỏng dính chẳng thể cắt xuyên nổi ngọn giáo nhưng rồi tôi chợt nhớ đến cách mà Aiden đã chặn lấy đường kiếm của Alex mà nghiên thanh kiếm để ngọn giáo trượt dài trên lưỡi kiếm tôi và đâm vào hướng khác.

“Coi chừng!”

“Hả?”

“Bùm!”

Ngọn giáo băng ngay khi chạm đất bất chợt phát nổ, những mảnh vỡ của nó lao về phía chúng tôi với tốc độ chóng mặt, nhưng ngay trước khi nó chạm vào chúng tôi thì một màn chắn màu xanh mờ xuất hiện bọc lấy tôi, ngơ ngác tôi nhìn về phía Revena, người đã may mắn phản ứng kịp.

“Irina!”

Bất chợt Rohan hô tên Irina, không chậm trễ Irina nhìn về phía Rohan đang lao về phía Eden và ngay lập tức hiểu mình phải làm gì, cơ thể của Rohan được cường hóa với hào quan màu hồng tiếp đó cậu nhảy lên những bậc thang lơ lửng trên không trung.

“Nhận lấy!”

“Có nhất thiết phải hô không?”

Eden trả lời với vẻ khó chịu và cứ đứng đó nhìn lấy thanh kiếm bọc kiếm khí của Rohan, tưởng như Rohan sẽ dễ dàng chém lấy Eden nhưng không, hắn ta chỉ đơn giản nghiêng người tránh lấy thanh kiếm và đập gậy vào đầu Rohan như đánh bóng chày vậy.

“Còn non lắm.”

Irina vội chạy đến đỡ lấy Rohan đang rơi xuống rồi hồi phục cho cậu, ở phía trên Eden triệu hồi ra một vòng tròn khổng lồ ngay sau đó tất cả mana trong người chúng tôi và cả xung quanh như bị hút vào chính cái vòng tròn đó, đồng thời Eden cũng từ từ hạ xuống cánh đồng hoa tulip và thủ thế.

Biết đây là cơ hội tôi ngay lập tức lao về phía Eden, với thanh kiếm trên tay tôi tự tin chém lấy hắn ta nhưng Eden dễ dàng chặn lấy nó và đạp thẳng vào bụng tôi, ngay sau khi tôi bị đá văng một loạt đạn ma pháp lao về phía Eden với tốc độ chóng mặt nhưng chưa kịp chạm tới hắn ta thì tất cả chúng đều tan biến và bị hút lấy vào trong vòng tròn khổng lồ.

“Tôi không thể sử dụng phép thuật!”

Lapharen bất lực nói, lúc đó tôi nhận ra rằng giờ chúng tôi chỉ có thể tấn công Eden bằng đòn tấn công vật lý và cả Eden cũng không thể sử dụng phép thuật của mình, thấy thế tôi tự tin, rằng chúng tôi có thể chiến thắng.

“Chúng ta cùng tấn công! Tay không cũng được!”

Đáp lại lời của tôi Lapharen và Revena lao về phía trước với tôi theo sau, nhưng kể cả khi cả ba chúng tôi lao về phía hắn ta cùng lúc thì hắn vẫn dễ dàng chống trả, dùng gậy đập thẳng vào đầu Lapharen rồi dùng đuôi cây gậy đâm vào bụng Revena, ngay khoảnh khắc ấy tôi lao đến và chém từ sau lưng hắn ta nhưng như thể hắn có mắt sau gáy mà cúi xuống ngay lúc thanh kiếm tôi chém sượt qua.

“Phối hợp tốt đấy, nhưng chưa đủ.”

“Bộp!”

Tôi bị hắn ta đánh văng, bị cây gậy đập thẳng vào đầu làm cho choáng váng tôi chẳng tài nào có thể đứng dậy được, trong cơn mơ màn tôi thấy một hình bóng khổng lồ dần dần xuất hiện, một sinh vật mờ ảo to như một ngọn núi với đôi cánh như che lấp cả bầu trời với dáng vẻ uy nghiêm, một con rồng sinh vật có thể sánh ngang với những vị thần, những kẻ ngự trị bầu trời có thể xóa sổ cả một quốc gia đang xuất hiện ngay trước mặt tôi.

“Chết tiệt.”

Tôi vô thức thốt lên ngay khi nhìn thấy con rồng đang há to miệng và tụ một quả cầu năng lượng khổng lồ bên trong miệng mình, ở một bên tôi thấy Rohan đang loạng choạng đứng trước mọi người với chiếc dây chuyền đang phát sáng, chiếc vòng cổ mà hiệu trưởng đã trao tặng cho cậu ấy giờ đây đang phát huy công năng của nó.

Cơ thể của Rohan phát sáng theo chiếc vòng cổ, ngay phía sau cậu ta bóng hình của một ông già cầm katana xuất hiện đối mặt với con rồng.

“Tôi sẽ không thất bại nữa!”

Rohan hét lên với một quyết tâm không thể lay chuyển, từ những vụ việc trước đó cậu đã luôn bất lực trước đối thủ, cậu không thể thắng những kẻ mạnh hơn mình và bất lực nhận lấy thất bại, suốt những ngày qua tôi đã luôn thấy cậu ấy vung kiếm chỉ vì cảm giác bất lực ấy và chính vì sự bất lực ấy cậu đã hy vọng rằng, bản thân có thể như sư phụ mình, người có thể một thân một kiếm đánh bại mọi thứ để bảo vệ mọi thứ.

“Nhưng không thể sớm như vậy được.”

Tôi sững sờ nhìn lấy Rohan đang dồn toàn lực vào lưỡi kiếm của mình, một thanh kiếm hào quan mạnh mẽ chứa đựng sức mạnh của một kiếm sĩ cấp 8, thứ mà cậu ấy chỉ có thể sử dụng sau khi bị Dylan đánh đập một cách dã man trong khi bảo vệ lấy Alex cùng những thường dân trong lớp của Urus.

Khả năng của vòng cổ hy vọng, trao cho người dùng tạm thời mượn sức mạnh của người mà bản thân tin tưởng, đồng thời phải có một quyết tâm vững vàng, đây là vật phẩm gian lận nhất mà tôi tạo ra dành cho Rohan, người là đệ tử của thánh kiếm một trong những cá nhân mạnh nhất lục địa.

“Để xem ai thắng.”

Eden nói với vẻ mong chờ sau khi bay lên và đứng ngay trên đỉnh đầu con rồng, ngay sau đó con rồng bắn ra một tia sáng dữ dội như có thể hủy diệt cả một tòa lâu đài vững chắc và Rohan với thanh kiếm hào quang rực rỡ chém lấy tia sáng ấy.

“Trảm thiên!”

Lưỡi kiếm như chia đôi cả không gian chém lấy tia sáng ấy, tia sáng dần tan biến tạo ra vô số hạt phát sáng ly ti khi bị lưỡi kiếm chạm đến, dần dần tia sáng ấy dần biến mất và Rohan cũng gục xuống sau khi sử dụng thứ sức mạnh ấy.

“Mọi người! Không sao chứ!”

Bất chợt chị Rosalia từ đâu chạy tới, thấy cô vẻ mặt mọi người trở nên tươi sáng hơn hẳn nhưng Eden, kẻ đang ngự trị trên đầu con rồng dường như không hài lòng với sự xuất hiện của cô lắm.

“Kẻ phá đám.”

“Tiền bối! Cẩn thận!”

“Hả?”

Bất chợt Eden bắn lấy Rosalia bằng một quả cầu lửa đen ngòm, thấy thế tôi vội chạy ra cố gắng chặn lấy quả cầu ấy dù biết rằng bản thân chẳng thể đỡ nổi.

“Huh?”

Chỉ trong một khoảnh khắc, khi tôi cảm nhận rõ sức nóng khủng khiếp của quả cầu lửa sẽ thiêu chết tôi thì một tấm lưng vững chãi đã che lấy tôi, với thanh kiếm đen tuyền anh chém lấy quả cầu lửa và nuốt chửng lấy nó bằng thanh kiếm của mình.

“Anh là ai…”

Tôi và Rosalia đồng loạt hỏi, nhìn lấy người đàn ông lạ mặt khoác trên mình bộ giáp bạc bóng loáng, mái tóc đen ngắn được cắt gọn gàng, gương mặt của anh trông rất bình thường nhưng lại mang cảm giác tự tin đến lạ, anh không nhìn lấy tôi mà thay vào đó là Rosalia đang đứng ở phía sau, bất chợt anh tra kiếm vào vỏ rồi đi ngang qua tôi để tiến đến chỗ Rosalia, anh nắm lấy tay phải cô và hôn lấy mu tay cô với một phong thái lịch thiệp mà bất kỳ cô gái nào cũng ao ước nhận được.

“Kính chào mặt trời của đế chế, nữ vương Rosalia, tôi là Eden Lunic, hiệp sĩ hư vô xin được phục vụ ngài.”

“Ờm, tôi không biết anh là ai, nhưng anh có thể giúp chúng tôi đánh bại kẻ đó không?”

“Tôi tuân lệnh, thưa nữ vương.”

Rosalia dù không hiểu gì nhưng vẫn nhanh trí ra lệnh, ngay lập tức người tên Eden Lunic rút thanh kiếm bạc bóng loáng của mình ra và chĩa về phía Eden.

“Helen! Tại sao cô lại tấn công chủ nhân!”

“Phiền thật, cái bản ngã này lần nào cũng vậy, cứ phá đám suốt.”

Eden dường như chẳng để tâm lắm đến Eden Lunic mà cứ thế thi triển phép thuật, như thể thấy đối phương không thể nói chuyện được Eden Lunic bao phủ thanh kiếm cùng cơ thể của mình bằng một hào quang đen tuyền, dù trông yếu hơn so với lúc Rohan sử dùng vòng cổ hy vọng một chút nhưng hào quang ấy chắc chắn rất mạnh mẽ.

“Ờm… Tiền bối, chị có biết anh ta không?”

“Không, nhưng cô ta có nói hắn là bản ngã của cô ấy, em nghĩ gì về nó?”

“Hừm…”

Đó có phải là bản thân Eden trong quá khứ không? 

Tôi lờ mờ nhận ra điều đó, dựa trên việc Eden đã trải qua tương lai rất nhiều lần thì điều đó có lẽ thực sự đúng.

Với thanh kiếm đen tuyền như thể đang hút lấy tất cả ánh sáng Eden Lunic chém đứt phăng cổ con rồng, đáp lại Eden bắn về phía anh một loạt tia Laser nhưng đối phương cứ thế chém hết tất thảy, cứ thế Eden bắn ra bao nhiêu phép thuật thì vị hiệp sĩ ấy chém lấy tất cả bằng những đường kiếm vững vàng.

“Tiền bối Rosalia?”

Giờ tôi mới để ý lấy Rosalia đang chăm chú nhìn lấy Eden Lunic với ánh mắt say mê mà nhớ ra rằng Rosalia vốn rất thích câu chuyện về các hiệp sĩ mà Gaven hay kể, vì thế cô ấy luôn mơ tưởng rằng bản thân cũng được một hiệp sĩ y như trong các câu chuyện ấy phục vụ và bây giờ Eden Lunic, một người đã thể hiện dáng vẻ của một hiệp sĩ kiểu mẫu xuất hiện thì tôi cũng chẳng bất ngờ lắm nếu Rosalia trở nên mơ mộng đến mức mất ngủ vài ngày.

Trận chiến của Eden và Eden Lunic giống như một màn trình diễn tuyệt đẹp, với Eden như một phù thủy đang bắn lấy vô số phép thuật đủ màu sắc để giết lấy mọi người và ở phía đối diện, Eden Lunic trong bộ giáp bạc sáng bóng chém lấy tất cả tia sáng ấy bằng thanh kiếm tựa như hư vô để bảo vệ lấy mọi người.

“Lại có thêm khách rồi, phiền quá! Thôi bỏ vậy.”

Eden hét lên với vẻ thất vọng rồi triệu hồi ra một vết nứt không gian, ngay sau đó hiệu trưởng, Handal, Ethan và cả Gaven xuất hiện.

“Chị…”

“Iris…”

Handal và Ethan ngỡ ngàng nhìn lấy Eden đi qua vết nứt không gian, hiệu trưởng thì thầm thở dài với vẻ thất vọng còn Gaven thì cứ nhìn lấy Eden Lunic với vẻ suy tư.

“Ờm, đó không phải Iris đâu, đó là Eden giả dạng đấy còn Iris thật rời đi cùng với Helen và Salvina rồi.”

Tôi vội giải thích cho Ethan và Handal, nghe thấy điều đó vẻ mặt của họ liền dịu đi rồi quan sát lấy mọi người.

“Giải thích điều gì đã xảy ra sau.”

Handal lạnh lùng nói như mọi ngày rồi đi đến chỗ Rohan đang ngã gục cùng với Ethan, trong khi những người còn lại đang cảnh giác nhìn lấy Eden Lunic đang tiến về phía Rosalia với thanh kiếm đã tra vào vỏ.

Ngay khi thấy Gaven thì anh liền đặt tay lên ngực và cúi chào ông một cách lịch sự, dù bất ngờ nhưng Gaven cũng đặt tay lên ngực rồi cúi chào để đáp lại, tiếp đó anh quỳ xuống cúi đầu trước Rosalia với vẻ mặt thất vọng.

“Thứ lỗi thưa nữ vương, tôi đã không thể khuất phục kẻ thù.”

“Ờm, anh đứng dậy đi, với cả tôi không phải nữ hoàng của đế chế nên gọi tôi là Rosalia được rồi.”

“Cảm ơn sự rộng lượng của ngài.”

Eden Lunic đứng dậy và nở lấy một nụ cười tỏa nắng, thấy nó tôi không khỏi nghĩ về Rohan, người cũng hay nở một nụ cười như vậy.

“Thưa công chúa, thật mừng khi thấy ngài vẫn khỏe mạnh.”

“Ờm, cảm ơn, nhưng anh là ai?”

“Tôi là Eden Lunic, hiệp sĩ hư vô, là hiệp sĩ của ngài thưa công chúa, dù ngài không biết tôi hay nhớ lấy tôi cũng không sao, tôi vẫn là hiệp sĩ của ngài và trái tim của tôi luôn hướng về ngài, thanh kiếm của tôi sẽ hướng về kẻ thù của ngài và tôi sẵng lòng hiến dâng mạng sống của mình cho mong muốn của ngài.”

Lời đó vừa thốt ra thì Rosalia ngại đến đỏ hết cả mặt, thấy thế Eden Lunic chỉ cười khẩy như thể thấy gương mặt này thật thú vị, rồi bất chợt anh quay ra nhìn lấy hiệu trưởng và Gaven.

“Thật mừng khi thấy hai người khỏe mạnh, thưa thầy.”

“Tôi biết cậu không?”

“Có lẽ là không, dù gì tôi cũng chỉ là một bản ngã quá khứ của tôi hiện tại và sẽ biến mất khi không gian này sụp đổ thôi.”

Eden Lunic nói với vẻ chua chát rồi nhìn sang tôi với ánh mắt tò mò.

“Katana à, tôi không nghĩ là có học viên nào khác ngoài Rohan sử dụng nó đấy.”

“À, tôi là Eleris Liona, học viên năm nhất của học viện Arcatia.”

“Hừm, lạ thật, tôi chưa nghe thấy cái tên đó bao giờ, với cả cô còn ở lớp S nữa, cô là khóa bao nhiêu vậy?”

“Khóa 1266.”

Nghe thế Eden Lunic càng bối rối hơn rồi gãi đầu.

“Lạ thật, tôi cũng khóa 1266 đây mà có thấy cô bao giờ đâu nhờ, hay là cô bị Lapharen giết nhỉ? Chắc vậy rồi, dù gì cũng có tận 28 học viên chết trước khi bị tôi với Rohan hạ mà.”

“...”

Eden Lunic nói với vẻ chắc chắn rồi quay sang nhìn Rosalia, anh mỉm cười nhìn lấy cô với chút tiếc nuối trên gương mặt.

“Rosalia, cố gắng lên nhé, thật tiếc vì tôi sắp biến mất vì chủ nhân của không gian này đã rời đi nên không thể duy trì nó nữa, nhưng chỉ cần nhìn thấy ngài mạnh khỏe tôi đã mãn nguyện rồi.”

Eden Lunic nói với vẻ đầy tiếc nuối khi nhìn lấy không gian đang dần tan thành những hạt phát sáng.

“Không biết tôi bây giờ là người như thế nào nhỉ? Hy vọng người đó vẫn giữ cái họ Lunic này.”

“Eden Lunic, tôi có thể hỏi một điều được chứ?”

“Vâng thưa chủ nhân.”

Rosalia dường như nhận ra điều gì đó mà nhìn lấy Eden Lunic với vẻ do dự.

“Tôi mà anh từng phục vụ là người như thế nào?”

“...”

Eden Lunic có vẻ hơi do dự, anh khoanh tay nhìn lấy mặt trăng và nở một nụ cười miễn cưỡng như thể đang cố giấu lấy thứ cảm xúc nào đó đang dâng trào trong anh.

“Chủ nhân luôn muốn tạo ra đế chế mà mọi người có thể sống một cuộc sống hạnh phúc, dù cho bản thân có phải đưa ra những lựa chọn khó khăn đi chăng nữa…”

Vừa nói cơ thể anh cũng dần tan biến cùng với không gian, dù vậy anh không mấy bận tâm mà nhìn lấy Rosalia với nụ cười trên môi.

“Chủ nhân, hãy kiên định với ý muốn của mình, đừng để người khác ảnh hưởng đến ngài, một bậc đế vương phải tự quyết định lấy con đường mà đế chế cần đi chứ không phải những quý tộc quý tộc.”

“Vâng…”

“Hy vọng tôi có thể gặp lại ngài trong tương lai, ngài mãi là chủ nhân của tôi, là mặt trời của tôi và là lý do để tôi cầm kiếm… Hãy bảo trọng…”

Eden Lunic tan biến thành những hạt phát sáng cùng với chính không gian, cánh đồng hoa tulip cũng không còn mà thay vào đó là một thành phố bỏ hoang được soi sáng bởi ánh trăng và vô số vì sao, dù vậy Rosalia vẫn đứng đó lặng lẽ nhìn lấy bầu trời với vô số hạt sáng li ti.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!