Vol 2 Học kỳ rắc rối.
Chương 15 Tôi là Iris Lanova, hân hạnh được gặp mặt (5)
2 Bình luận - Độ dài: 2,758 từ - Cập nhật:
Việc giả dạng người khác bằng chiếc nhẫn niềm tin vốn không phải điều gì quá mới mẻ với tôi, thậm chí việc sống trong thân phận người khác suốt cả năm trời cũng là chuyện tôi thường làm ở chế độ cốt truyện, tuy vậy tôi chưa bao giờ dùng nó để biến thành những người chơi khác hay những nhân vật ở chế độ online bao giờ.
Nhìn sang một bên tôi có thể thấy hình ảnh của Iris phản chiếu qua tấm kính, nếu tôi không biết bản thân đang biến thành cô ấy thì tôi cũng sẽ lầm tưởng bản thân đang hoa mắt vì từng cử chỉ, biểu cảm và hành động của tôi đều quá giống cô ấy.
Nhẹ nhàng hất mái tóc của mình ra rồi nhớ về nhiệm vụ của mình, dù cho nhiệm vụ chính của tôi là xử lý Revena nhưng cũng có nhiều việc khác tôi cần phải làm.
“Ọt ọt ọt…”
Nhưng tôi cần phải đi ăn trước đã.
Đến trước cửa căn tin tôi đứng xếp hàng cùng mọi người sau khi mua một tấm vé ăn ở gần đó với giá 50 đồng, một cái giá cắt cổ khi nó tương đương 150 nghìn đồng và đủ để tôi có thể ăn cả ngày ở trái đất, tuy vậy nếu so với chất lượng đồ ăn ở đây thì đó lại là một cái giá hợp lý, bởi lẽ việc được những người có trình độ tương đương các đầu bếp hoàng gia nấu ăn cho không phải là điều thường thấy.
Sau gần nửa tiếng xếp hàng thì cũng đến lượt tôi lấy đồ ăn, để trông bình thường nhất có thể tôi lén nhìn những học viên khác chọn món để chọn theo, tôi cũng âm thầm bắt chước theo họ mà lấy một phần đùi gà quay, salad và một cái bánh rồi vác khay đồ ăn về phía một cái bàn trống duy nhất nằm giữa căn phòng.
Đặt khay ăn xuống tôi dùng dao nĩa để ăn như bao người khác, vừa ăn tôi vừa lặng lẽ quan sát xung quanh, nhìn vô số những học viên trong bộ đồng phục vừa ăn vừa trò chuyện trong không gian rộng mở không hiểu sao lại khiến tôi cảm thấy có chút xa lạ, bởi lẽ từ khi tôi đến thế giới này thì tôi chưa bao giờ có thể ăn mà không bị soi mói cả.
“Helen, sao hôm nay đi một mình thế kia?”
Bất chợt một giọng nói khó chịu vang lên giữa lúc tôi ăn, tuy vậy tôi không hề tỏ ra khó chịu mà chỉ nhìn về phía phát ra giọng nói ấy, và xui thay tôi đã bị một kẻ khá phiền phức bắt gặp.
Chết tiệt xui rồi.
Tôi nhìn Salvina với vẻ mặt không biến sắc, dù khá khó chịu xen lẫn hơi lo lắng vì bị cô ta bắt gặp, nhưng vì đã bị bắt gặp rồi nên tôi đành diễn cho trót cái vai Iris nếu không tôi sẽ toi.
“À, ừm… Cậu gọi mình à?”
“Chứ còn ai nữa? Mới té vài cái mà đã lú hết thế kia rồi à Helen?”
“À, ừm, có lẽ cậu nhầm người rồi, mình không phải Helen.”
Tôi lúng túng nói với trái tim đập thình thịch, tuy nhiên Salvina chỉ nhướng mày một cái rồi ngồi xuống đối diện tôi và nhìn tôi với đôi mắt như một cái máy quét, nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới rồi bất chợt ánh mắt cô ấy dừng lại ở ngực tôi khiến tôi không khỏi giật mình mà đánh rơi cái nĩa trên tay.
“To quá…”
Salvina vừa lẩm bẩm vừa bất giác sờ vào ngực mình, thấy vậy tôi chỉ biết giữ nguyên nụ cười trên mặt trong khi đầu tôi cứ luôn thôi thúc bản thân đâm kiếm vào tim, với một chút lý trí còn lại tôi cố gắng mở miệng tiếp tục vai diễn của mình.
“Mình là Iris Lanova, hân hạnh được gặp mặt.”
“Iris Lanova? Tôi chưa nghe thấy cái tên đó trước đây.”
“Chà, dù gì mình cũng chẳng nổi bật lắm, mình cũng chỉ là một học viên bình thường thôi.”
Nghe lời đó Salvina nhíu mày nhìn tôi, nhưng rồi cũng không nói gì thêm mà bắt đầu ăn, tôi thì cũng chỉ cười ngượng một cái rồi bắt đầu ăn một cách bình thường nhưng rồi cô ấy bắt đầu quan sát tôi một cách chăm chú rồi khi ánh mắt hướng về chiếc huy hiệu tôi đeo trên ngực thì mới gật gù chấp nhận rằng tôi không phải Iris.
“Cậu thật sự không phải con khốn thô lỗ đó.”
“Ý cậu là sao?”
Tôi nghiêng đầu hỏi dù biết quá rõ cô ta đang ám chỉ điều gì.
“Helen không thể nào ăn uống đúng chuẩn mực được, cô ta quá hoang dã chẳng có tí giống quý tộc nào dù sinh ra trong một gia đình danh giá, nhưng cậu thì khác, cách cậu cầm dao nĩa và cả cách cậu ăn là một chuẩn mực mà bất kỳ quý tộc nào cũng nên có, với cả cậu là học viên năm hai và cô ấy là học viên năm nhất.”
Nghe cái giọng điệu cao ngạo của Salvina thì tôi chỉ biết thở dài trong lòng, dù trong game hay bây giờ đều vậy, cô ấy cực kỳ quy củ và khắt khe, đối nghịch với Helen người thường khá tùy hứng và khá là tự do trong lối sống. Vì lẽ đó Salvina chỉ cần nhìn vào cách tôi ăn là đủ để nhận ra tôi không phải là Helen khi mà hai người biết quá rõ nhau.
Đối thủ của nhau luôn là người biết rõ người kia nhất, đúng là một cặp oan gia.
Tôi thầm lẩm bẩm trong đầu mà nhìn Salvina, dù cô là một kẻ khá đáng ghét trong mắt tôi thì cô cũng là một trong những nhân vật chơi được, vì lẽ đó cô là một nguồn thông tin quý giá nên tôi sẽ phải làm thân với cô ta dù không muốn và với hình dạng hiện tại thì tôi cũng đã nghĩ ra cách để bắt chuyện với cô nàng khó tính này.
“Mà, có vẻ mình rất giống Helen nhỉ?”
Tôi chợt hỏi để thu hút sự chú ý của Salvina và như mong đợi nó đã thành công thu hút sự chú ý của cô ấy, ngừng việc ăn của lại và lau miệng của mình một cách lịch sự Salvina nhìn lại tôi một lượt rồi hơi nhướng mày.
“Hai người giống nhau y như đúc ấy, từ kiểu tóc, đôi mắt đến gương mặt, nhưng cảm giác mà hai người mang lại là khá khác nhau, Helen có cảm giác y như thú hoang còn cậu thì như một quý tộc hiền lành, nếu tớ không điều tra trước về Helen thì tôi còn tưởng hai người là chị em trong nhà đấy chứ?”
“Chà mình là con một nên có lẽ đó chỉ là trùng hợp thôi, dù gì người giống người cũng chẳng phải là hiếm.”
“Nhưng đến mức như thế này là hiếm lắm đấy.”
Salvina lạnh lùng đáp thấy vậy tôi chỉ biết cười gượng để che đi sự hoảng loạn trong lòng mình, nhưng cô ấy dường như cũng chẳng bận tâm mà nhìn tôi với ánh mắt tò mò.
“Cậu có họ Lanova? Tên lạ nhỉ? Tớ chưa nghe thấy cái tên này bao giờ.”
“Chà không biết cũng phải, dù gì gia đình mình cũng chỉ là một gia đình quý tộc lưu vong từ lâu, giờ đây cái họ Lanova là thứ duy nhất còn sót lại của gia tộc mình.”
Tôi nhanh chóng bịa ra một câu chuyện một cách trắng trợn để biện minh và Salvina cũng chẳng nghi ngờ gì mà gật đầu chấp nhận lời giải thích của tôi.
“Với gia tộc như vậy mà cậu vẫn có thể vào được đây thì chắc cậu cũng tài thật, với mức học phí như vậy thì những gia tộc cấp thấp thậm chí còn phải vét sạch gia sản may ra chi trả nổi, dù vậy khoảng đầu tư đó có lẽ là xứng đáng khi cậu là học viên cấp A mặc dù tôi chưa nghe thấy tên cậu bao giờ.”
Tôi gật gù với vẻ ngượng ngùng trước lời nói khinh thường của Salvina.
“Iris, tôi có thể hỏi một điều chứ?”
“Hửm? Hỏi đi.”
Tôi bối rối trước câu hỏi bất ngờ của Salvina nhưng cũng nhanh chóng bình tĩnh lại và nở một nụ cười tự nhiên hết sức có thể, đáp lại Salvina chỉ nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng như mọi lúc như thể chẳng mấy để tâm đến phản ứng của tôi.
“Cậu là năm 2 đúng chứ? Vậy thì chị có lời khuyên nào cho năm nhất như tôi không, dù gì cậu cũng ở đây hơn một năm rồi mà.”
“Hừm… Lời khuyên cho năm nhất à… Nói thật thì mình không có nhiều lời khuyên lắm bởi hầu hết trong số chúng thì ai cũng biết rồi, dù gì cũng đầy tờ báo có ghi cả đống lời khuyên của các năm trên ra, nhưng mà không có nghĩa là mình không có thứ để nói, có lẽ cậu cũng đã học qua các lớp lý thuyết một thời gian rồi đúng chứ? Nên có lẽ cậu cũng đọc qua các cuốn sách tham khảo rồi, cậu cảm thấy như thế nào khi đọc chúng?”
“Nó dở tệ.”
“Đúng vậy, nó dở tệ.”
Tôi chán nản thừa nhận.
“Nhưng mà cậu biết tại sao nó tệ không?”
“Tại sao?”
Nhìn Salvina bày ra vẻ mặt tò mò hiếm thấy tôi thầm nở một nụ cười rồi cầm cây nĩa trên bàn lên.
“Cậu hãy miêu tả cái nĩa trông như thế nào đi.”
“Một thanh kim loại với ba chấu ở đầu?”
“Một thanh kim loại mỏng có một đầu bẹp hình thang bị khoét hai mảnh tạo thành ba chấu có chức năng giữ thức ăn, cậu có thấy sự khác biệt không?”
“Chi tiết hơn?”
Tôi lắc đầu phủ nhận.
“Không, mỗi người sẽ có cách dùng từ và miêu tả khác nhau, nó cũng giống như mỗi pháp sư sẽ có dùng phép khác nhau trừ khi được học phép từ cùng một người, theo đó độ phức tạp, chi tiết và dễ hiểu của mỗi người viết cũng khác nhau nên sẽ có người dễ hiểu có người không, nhưng hầu hết những cuốn sách mà mình đã đọc qua thì hầu hết bọn họ đều có khiếu văn chương tệ hại nên những cuốn sách họ viết đều chán ngắt, chưa kể mỗi cuốn đều có tính cá nhân rất cao nên chỉ cần đọc thôi là đủ biết người viết ra thứ đó có tính tình như nào luôn.”
“Vậy thì Iris, nó liên quan gì đến việc cái nĩa trông như thế nào?”
“Đơn giản thôi, vì mỗi người đều có cách mô tả sự vật sự việc khác nhau nên có thể một số thứ họ miêu tả tốt một số thì không, vì vậy trong cùng một loại sách thì nên đọc qua nhiều tác giả khác nhau để biết được những thông tin chính xác nhất và chi tiết nhất, có lẽ đây là lời khuyên duy nhất mình có thể đưa ra.”
“Hiểu rồi.”
Salvina gật gù với vẻ hài lòng và dường như cũng nhìn tôi với ánh mắt khác hẳn, thấy vậy tôi chợt suy nghĩ kỹ về những sự kiện sắp tới một chút rồi nhìn lấy Salvina đang cắt lấy miếng bít tết rồi nhìn lấy những cô gái đang bàn tán ở phía sau.
Danh tiếng cũng tệ phết, có lẽ con bé sẽ gặp đám quá khích không chừng.
Nghĩ về việc tôi bị đám thường dân chặn đường đánh đến gãy xương gần đây tôi bất giác cảm thấy lo lắng cho Salvina, bởi lẽ nếu là Iris cô ấy cũng sẽ nghĩ như vậy.
Có lẽ mình nên giúp con bé một chút.
“Salvina, mình cũng đã xem trận chiến của cậu với Lapharen rồi, với tư cách là một đàn chị thì mình có một lời khuyên cho cậu, nếu cậu sẵn sàng tiếp nhận thì mình sẽ nói.”
“Được thôi, chắc đó không phải là việc tôi khinh thường đối thủ của mình nhỉ?”
“Không, dù gì hiệu trưởng và Lapharen đều đã nói điều đó rồi nên cũng chẳng cần nhắc lại làm gì, vấn đề lớn nhất đó là phong cách sử dụng phép của cậu, chắc trong trận chiến với Lapharen cậu cũng đã thấy, cậu khó lòng có thể đọ phép với cậu ta dù rõ ràng phép của cậu mạnh hơn đúng chứ?”
Nghe thấy lời tôi nói Salvina im lặng lắng nghe một cách chăm chú, thấy vậy tôi nghiêm túc nhìn cô giống như cách tôi nhìn Lapharen lúc dạy cho cậu ta vậy.
“Đó là do tôi đã quá khinh thường cậu ta.”
“Mình không nghĩ kết quả sẽ khác nếu cậu nghiêm túc đâu.”
Trước lời nói thẳng thắng của tôi thì Salvina hơi cau mày, nhưng sự thật luôn mất lòng, dù Salvina có cảnh giác đến mấy thì chuyện Lapharen thắng vẫn không thay đổi bởi lẽ tôi đã huấn luyện cậu ta đến mức có thể khắc chế hoàn toàn Salvina và việc lợi dụng tính cách cô ấy chỉ là để kết thúc một cách nhanh chóng nhất có thể.
“Salvina, chính việc cậu sử dụng phép mạnh hơn so với Lapharen chính là lý do mà cậu thua, cậu biết tại sao không?”
“Lượng mana tôi tiêu thụ nhiều hơn?”
“Cái đó mình chịu, làm thế nào mà mình biết lượng dự trữ mana của hai người được? Cái mình muốn nói là Lapharen có tốc độ sử dụng phép cao hơn cậu rất nhiều, nếu trong 1 giây cậu có thể bắn một quả cầu lửa thì Lapharen vừa có thể hủy phép của cậu và tấn công cậu cùng một lúc với đạn ma pháp rồi, có lẽ cậu cũng biết rằng việc sử dụng phép cấp thấp nhanh và dễ hơn nhiều so với phép cấp cao nhỉ? Cũng vì vậy cậu ta có thể khắc chế cậu cực kỳ dễ dàng.”
“Ý cậu là cầu lửa của tôi không bằng đạn ma pháp của cậu ta á?”
Salvina hơi bực bội hỏi, thấy vậy tôi chỉ cười trừ rồi cầm dao ăn lên.
“Nếu muốn cắt miếng bít tết thì tớ nên dùng loại dao nào?”
“Đưa nhiên là dao món chính?”
“Nhưng nếu mình muốn chặt một miếng thịt lớn thì mình nên dùng dao nào?”
“Dao đồ tể?”
“Ừ, vậy có dùng dao đồ tể để cắt miếng bít tết được không?”
Tôi cười với vẻ trêu chọc nhìn Salvina, người đang nhìn tôi như thể đang hỏi một câu hỏi rất chi là ngu học.
“Đưa nhiên là được, nhưng ai lại dùng cái con dao to đùng đó lên bàn ăn chứ?”
“Không hợp đúng chứ?”
“Đưa nhiên.”
“Trận chiến của cậu cũng như thế đấy, cậu dùng con dao đồ tể để chặt duy nhất một miếng bít tết bé tí, còn Lapharen thì dùng dao món chính, cậu sử dụng phép mạnh quá mức cần thiết chưa kể đến tốc độ bắn chậm không phù hợp với một trận chiến nhịp độ cao cũng như tình huống chiến đấu trực diện, trong khi đó đạn ma pháp của cậu ta dường như rất tối ưu cho việc chiến đấu một đối một như vậy nên cậu thua là rõ.”
Lông mày Salvina hơi giật giật trên gương mặt lạnh như băng, có thể cô ấy đang khá tức giận nhưng tôi biết rõ cô ấy rất lý trí, nhất định cô ấy không có làm điều gì dại dột như chửi mắng vào mặt tôi hay gì đó, nhưng dù thế cô ấy sẽ cố chứng minh tôi sai bằng cách khác.
“Nói lý thuyết đến thế thôi, cậu muốn tự chứng thực lời nói của mình không? Tớ luôn sẵn lòng.”
“Cậu cũng là pháp sư à?”
“Đoán xem.”
Tôi nói với vẻ trêu ngươi.
2 Bình luận