Ngồi trong căn tin và ăn lấy mấy miếng thịt với cơ thể uể oải do thức trắng đêm mấy ngày liên tiếp, sở dĩ tôi phải thức như vậy là vì tôi cần chế một vài loại thuốc để xử lý con nhỏ Revena cùng với đám Eleris nếu có can thiệp.
Vốn quá trình điều chế không tốn nhiều thời gian nhưng quá trình sơ chế nguyên liệu tốn quá nhiều thời gian và yêu cầu sự giám sát liên tục xuyên suốt quá trình nên tôi buộc phải thức đêm để điều chế, bởi lẽ buổi sáng tôi quá bận việc học và đi chơi với Salvina trong dạng Iris nên chẳng có thời gian.
“Tao tìm anh suốt đấy Aiden, mấy ngày nay anh trốn ở đâu vậy?”
Dylan cười nói rồi ngồi xuống đối diện tôi với một dĩa thịt nhiều gấp đôi của tôi.
“Bận mấy việc cá nhân, mà mày tìm tao có việc gì à? Nhưng mà tìm tao thôi có nhất thiết phải cử người theo dõi thế không?”
“...”
Dylan im lặng nhìn tôi ngay khi bị tôi nhìn thấu ý định, mấy ngày hôm nay tôi đã khá để ý là có người theo dõi tôi ở dạng Aiden và đa phần họ là quý tộc nên tôi phần nào nhận ra tên này chính là người đứng sau bọn họ.
“E, hèm, xin lỗi nếu điều đó làm anh khó chịu nhưng thật sự thì tìm anh rất khó đấy anh Aiden, anh cứ thoát ẩn thoát hiện với chẳng bao giờ ở yên một chỗ cả, mất mấy ngày để em biết là anh sẽ đến ăn vào 5 giờ sáng mỗi ngày đấy.”
“Ờ, đừng kề dao vào cổ tao thì thích làm gì thì làm, với mày tìm tao làm gì nói nhanh.”
“Anh có thể dạy kiếm thuật cho con người hầu của em được không, em xin lỗi nếu anh cảm thấy anh bị xúc phạm khi phải dạy kiếm cho một thường dân nhưng thành thật mà nói thấy đứa hầu cận của mình yếu đuối như thế khó chịu lắm.”
Dylan nói với vẻ ghét bỏ nhưng đó chỉ là lớp mặt nạ cho việc cậu ta thực sự quan tâm đến Oriza, tuy vậy tôi cũng chẳng dám nói thẳng ra điều đó bởi lẽ cái tên này chắc cũng chẳng biết việc mình quan tâm đến con bé cỡ nào và sẽ chỉ coi đó là sự xúc phạm.
“Nếu là kiếm thuật lúc trước tao dùng thì không thể, thứ đó không phải là thứ tao có thể dạy cho người ngoài, chỉ khi sư phụ tao cho phép thì tao mới có thể dạy được, nhưng nếu là kiếm thuật phổ thông chuyên dùng cho rapier thì tao có thể dạy.”
“Cảm ơn anh vì đã chấp nhận anh Aiden.”
“Ờ, với cả tại sao mày lại cho con nhỏ đấy thanh Rapier thế, chẳng phải mấy thanh Estoc hay Longsword sẽ phù hợp hơn với việc chiến đấu quái vật ở vùng phía bắc à?”
Dylan cứng người trước câu hỏi ấy, thậm chí tôi còn thấy những giọt mồ hôi bắt đầu hình thành trên trán cậu ta, thấy thế tôi cũng chẳng buồn hỏi thêm bởi lẽ tôi đã phần nào đoán được lý do rồi.
“Không muốn trả lời cũng không sao, nhưng tao nói trước là tao không dễ dãi đâu, với cả tao cũng không rảnh nên cùng lắm dạy được con bé một tuần một lần thôi, vậy lúc nào tao có thể dạy con bé?”
“Sáng nay anh có rảnh không, nếu rảnh thì em có thể sắp xếp anh trở thành trợ giảng của thầy Urus, thầy ấy cho phép các học viên có đủ trình độ kiếm thuật dạy các đàn em mà.”
Ý mày là bắt nạt hợp pháp đấy à?
Tôi khó chịu khi nhận ra điều đó, bởi lẽ chính cái việc bắt nạt hợp pháp đó là thứ đã biến Dylan trở thành quỷ nhân sau này và cũng là chìa khóa để có thể mời Oriza vào nhóm.
“Xin hãy kết thúc cuộc sống ô nhục của ngài ấy, đổi lại tôi sẽ trao cho cậu mọi thứ, thanh kiếm của tôi, cơ thể này và cả mạng sống này...”
Giọng nói tuyệt vọng của Oriza vang vọng bên tai tôi, dù chỉ nghe đúng một lần nhưng ấn tượng của tôi về nó vẫn in hằn trong tâm trí tôi, bởi lẽ hơn bất kỳ ai tôi có thể hiểu sự khó khăn của cô ấy khi buộc phải xuống tay với người mà bản thân trân trọng dù cho người kia có sa đọa đến mức nào đi chăng nữa.
“Xin lỗi cậu Eden, tôi không thể trở thành một nữ hoàng tốt được.”
“Ah!”
Ngay khi giọng nói ấy vang lên trong tâm trí thì đầu tôi lại đau khủng khiếp khiến tôi bất tỉnh chỉ trong giây lát, nghĩ đây chỉ là tác dụng phụ của việc thức đêm tôi cũng chẳng để ý đến nó nhiều và nhìn lấy Dylan ở phía đối diện, một chàng trai kiêu ngạo, cơ bắp, khá đẹp trai và cũng là một trong số những phản diện bị ghét nhất vì những rắc rối hắn gây ra cho người chơi, đáng ghét là vậy nhưng hắn ta lại là một người rất coi trọng chữ tín, việc tôi giúp hắn lúc này đồng nghĩa với việc hắn cũng sẽ nợ tôi một cái giá tương đương.
“Không có lý do gì để từ chối cả, nhưng mày nhớ là tao không cho phép mày can thiệp vào quá trình tao dạy con bé đâu đấy.”
“Được thôi, em sẽ không can thiệp vào việc huấn luyện của anh, anh Aiden.”
Tôi đưa tay ra và Dylan cũng vui vẻ bắt lấy nó.
***
Tại một sân đất nện màu đỏ được rào quanh bởi những hàng rào gỗ với những viên đá quý màu xanh được đính lên đó, ở bên cạnh đó là những băng ghế gỗ có mái che và những giá vũ khí với đủ loại kiếm được làm bằng gỗ để sử dụng cho việc luyện tập, ở một bên là những con người rơm với chi chít những vết cắt và có một vài con đã hư hỏng bị vứt xó một bên.
Trong không gian rộng mở ấy những học viên với độc một cái áo sơ mi trắng và quần tây đang hăng hái dùng những chiếc búa gỗ gõ mạnh vào nền đất, chỉ duy có hai vị giáo sư với chiếc áo choàng đen là đang khá rảnh rỗi quan sát lấy những học viên đang vận động tay chân ấy.
“Này Urus, có phiền không khi cho phép Aiden làm trợ giảng?”
Dylan nói một cách cộc lốc ngay khi tiếp cận lấy Urus đang nhìn học viên bằng nửa con mắt, thầy ấy quay sang nhìn lấy tôi từ trên xuống rồi kính cẩn cúi chào hai chúng tôi với một tay đặt lên ngực.
“Vâng thưa thiếu gia Dylan, dù đột ngột nhưng với một người có trình độ kiếm thuật như cậu Aiden đây làm trợ giảng thật là vinh dự đối với tôi.”
“Này thầy Urus, đừng quên đây là học viện!”
Một giáo sư khác ở bên cạnh bực bội quát, với mái tóc nâu ngắn và đôi mắt nâu có phần hiền từ, cô là một kiếm sĩ tài năng và cũng là giáo sư môn kiếm thuật giống như Urus đồng thời là đối thủ trực tiếp của ông, vốn có xuất thân thường dân cô được phân công dạy cùng tiết học với Urus nhằm kiềm chế việc ông ta thiên vị quá mức các học viên quý tộc.
Trong trò chơi thì việc chọn học lớp của cô ấy cùng với Rohan là điều kiện bắt buộc
“Cô Kate, việc tôi mang ơn gia đình Rovenger ai cũng biết, việc tôi tỏ lòng thành kính với ân nhân của mình thì có gì sai chứ.”
“Hết nói nổi đấy thầy Urus, ông chỉ đang biện minh cho sự thiên vị của mình thôi.”
Kate nói với vẻ chán ghét, dù tôi trông có vẻ cùng phe với Urus nhưng tôi cũng đồng tình với cô ta bởi lẽ tôi biết sự thiên vị của Urus nó nghiêm trọng đến mức nào.
“Aiden…”
Mải để tâm đến 2 vị giáo sư giờ tôi mới để ý lấy Eleris đang quan sát tôi từ bên phía cô Kate, ở gần đó tôi có thể thấy Rohan và Alex nhưng tôi cũng không quá bận tâm, bởi việc Rohan luôn học ở lớp này nên việc Eleris ở đây cũng khá dễ hiểu.
“Được rồi dừng tay! Các em tập trung!”
Với một hiệu lệnh của Urus một nửa số học viên đã bỏ búa và đứng xếp hàng trước ông, dù nhanh nhưng họ vẫn trông khá vụng về và cẩu thả, nhìn sơ qua là biết hầu như tất cả đều là quý tộc và chỉ một số ít người trong đó có Oriza, người đang nhìn Dylan và tôi với vẻ lo lắng là thường dân duy nhất, đồng cô thời cũng là người duy nhất giữ dáng vẻ nghiêm trang chuẩn quân đội khi tập hợp trước mặt Urus.
“Các em chú ý, kể từ hôm nay học viên Aiden Ludwig sẽ trở thành trợ giảng của tôi và trong lớp của tôi các em phải tuyệt đối nghe theo và tôn trọng em ấy, nếu các em thiếu tôn trọng hoặc bất tuân với học viên Aiden thì tôi sẽ coi đó là sự khinh thường với tôi, các em rõ chưa?”
“Rõ.”
Mấy tên quý tộc hô lên với vẻ chán chường, như thể bọn chúng bất mãn lắm với việc tôi trở thành trợ giảng vậy.
“Bây giờ các em hãy khởi động!”
Với hiệu lệnh của Urus, mọi học viên bắt đầu khởi động theo cách của riêng mình, người thì xoay cổ tay, người thì vương vai, một số thì chọn cách chạy bộ, đây vốn là quy trình khá cơ bản trong tập luyện bất cứ thứ gì mà bất cứ kiếm sĩ nào cũng tuân theo, ngay cả Dylan và Urus cũng không bỏ qua việc này mà khởi động bằng cách duỗi người rồi bẻ các khớp.
Tuy vậy nhờ cái debuff 24 trên 24 tôi lại có thể bỏ qua việc này mà tiến tới chỗ Oriza, người đang duỗi người rồi bẻ khớp y hệt Dylan.
“Cô không nên khởi động như tên kia Oriza.”
“Hả? Vâng, thưa tiền bối.”
Oriza lo lắng đáp.
“Dylan nhờ tao chỉ dạy cho cô kiếm thuật nên từ giờ trong lớp này thì tao sẽ kèm một một cho cô từ đầu đến cuối, vì vậy cô phải làm theo mọi điều tao bảo, rõ chưa?”
“Nếu đó là ý chỉ của cậu chủ Dylan, em sẽ làm theo mọi điều anh nói.”
“Xoay eo, xoay khớp vai, xoay cổ tay cổ chân rồi sau đó chạy 10 vòng sân, làm đi.”
Oriza không phản bác gì mà cứ làm theo lời tôi nói, sau khi xoay các khớp cô ấy bắt đầu chạy quanh vòng sân, như thể thấy cách khởi động của cô khá kỳ lạ Dylan chậm rãi tiến tới và nhìn tôi với ánh mắt bối rối.
“Tại sao lại bắt cô ta chạy?”
“Oriza khác mày, cô ấy sử dụng Rapier chứ không phải đại kiếm nên khởi động phần thân dưới là cần thiết, với Rapier tốc độ và sự dẻo dai là yếu tố sống còn nên việc chạy bộ là tối ưu nhất khi nó làm nóng cả cơ thể mày chứ không riêng gì một bộ phận cụ thể, với tao nói trước rồi đấy, tao không dễ dãi đâu với đừng có mà can thiệp.”
“Vâng…”
Dylan gật đầu với chút hối hận rồi quay sang nhìn đám quý tộc với vẻ khó chịu, có lẽ tên này khá hối hận việc để tôi rèn luyện Oriza vì quá khắc nghiệt với con bé.
“Hộc… Hộc… Hộc…”
Sau khi chạy xong 10 vòng thì Oriza đã thở dốc với vẻ kiệt sức thấy rõ, thấy vậy tôi không khỏi thất vọng vì sức bền của Oriza kém hơn tôi nghĩ.
“Sức bền quá kém.”
“Xin lỗi… Ngài Aiden…”
“Kết thúc việc khởi động tại đây, bây giờ hãy cầm kiếm lên! Đi về phía mấy con bù nhìn!”
Với hiệu lệnh của Urus mọi người rút kiếm ra và đứng trước một con bù nhìn, ngay sau đó họ bắt đầu vung kiếm tại chỗ, tùy loại vũ khí họ sẽ vung theo cách khác nhau và với những người sử dụng Rapier thì thay vì vung thì họ đâm về phía trước.
“Nắm chặt thanh kiếm, dạng chân ra chứ không phải đứng như thế, đâm cho chuẩn vào, nên nhớ, tim cổ và đầu, chỉ đâm 3 chổ đó thôi.”
Đứng ngay bên cạnh Oriza tôi sửa từng lỗi cho cô ấy, mỗi lần cô ấy sai thì tôi lại dùng thanh kiếm gỗ mà gõ tay chân, lưng và cả tay của cô, dù cô có mệt đến nỗi trông như thể ngất đến nơi, dù tay cô có đau đến mức run hết cả lên thì tôi vẫn không dừng lại.
“Aiden.”
“Đừng can thiệp.”
Tôi lạnh lùng đáp lại Dylan, vì đã hứa với tôi nên hắn chả thể làm gì hơn và chỉ biết trút giận lên đám quý tộc bằng cách đánh họ y như tôi đánh Oriza nhưng mạnh hơn nhiều.
“Oriza, điều chỉnh lại nhịp thở, hít bằng mũi thở bằng miệng.”
“Vâ- vâng!”
Oriza đáp với vẻ kiệt quệ, dù vậy tôi vẫn không cho phép cô ấy dừng lại, đây không chỉ là rèn luyện thể lực mà còn là ý chí, hơn hết tôi biết rõ giới hạn của cô ấy ở mức nào nên tôi biết rõ đây chưa phải giới hạn.
“Học viên Aiden! Không cần phải-”
“Đây là lớp của tôi, cô Kate, cô không có quyền can thiệp.”
Kate cắn răng nhìn Oriza với vẻ thương hại, cùng với đó là những ánh mắt ghét bỏ của những thành viên trong lớp cô.
“Aiden, có nhất thiết phải-”
“Cút ra, cô cút về lớp của mình đi!”
Eleris cố tiếp cận nhưng bị các thành viên trong lớp Urus xua đuổi, họ dường như không mấy bận tâm đến việc tôi thúc ép Oriza đến cùng cực, bởi lẽ họ chỉ nghĩ tôi có sở thích hành hạ thường dân thôi, nhưng giữa đám quý tộc ấy vẫn có người khác biệt, một thanh niên với mái tóc màu vàng sáng tiến đến với ánh mắt có phần khinh thường.
“Trợ giảng Aiden.”
“Gì, nói nhanh.”
“Oriza đến giới hạn rồi, hãy để cô ấy nghỉ ngơi đi.”
“Tại sao mày nghĩ cô ta đã đến giới hạn?”
Tôi hỏi với vẻ khó chịu, tôi cũng chẳng lạ lắm với cái thằng này khi hắn vừa là đối thủ, vừa là đồng đội với Rohan, Alex Dowan.
“Alex, tao đã cho phép-”
“Để tao xử lý, Dylan.”
Tôi vội ngăn Dylan lại, dù cậu ta có đủ lý do nhưng việc đối đầu với cái tên Alex này không phải là điều dễ dàng với cậu ta đến cả Urus dù thiên vị Dylan cũng không nói năng gì bởi hắn ta không phải là thứ dễ đụng đến.
“Aiden, đừng vì Oriza là thường dân mà hành hạ cô ấy.”
“Tao không hành hạ con bé, đó là huấn luyện.”
“Huấn luyện? Đó là ép người khác đến chết thì có!”
Alex nói với vẻ tức giận, tôi đứng đó chỉ biết ngoáy lỗ tai xem cậu ta có nói gì thêm nữa không, với tôi thì cái cường độ này chỉ mệt thôi chứ chẳng có gì hơn cả.
“Mày có ý kiến về cách huấn luyện của tao đúng chứ? Thế thì rút kiếm ra, kiếm sĩ không nói bằng mồm.”
“Tsk, được thôi, tôi Alex Dowan, xin được phép thách đấu với Aiden Ludwig!”
“Học viên Aiden, em chấp nhận chứ?”
“Tôi, Aiden Ludwig chấp nhận thách đấu của Alex Dowan.”
Urus gật đầu như đã hiểu, mọi người cũng ngừng việc tập luyện mà bắt đầu tập hợp thành một vòng tròn xung quanh tôi và Alex.
“Mày nghĩ ai sẽ thắng.”
“Chẳng phải đưa nhiên rồi sao, Alex sẽ thắng thôi, cậu ấy là con trai của kiếm hộ vệ mà, làm sao mà thua được tên khốn Aiden chứ?”
“Oriza, nhìn cho kỹ.”
Không để tâm đến mấy lời bàn tán mà nhìn thẳng về phía Oriza, người đang cố gắng để đứng vững bên cạnh Dylan.
“Thành thật mà nói, cách cô dùng Rapier rất là sai lầm, dù cô có cố gắng nhưng vì thậm chí còn không có căn bản nên cô chưa bao giờ có thể vung kiếm đúng cách cả, cố bắt chước theo cách di chuyển của Dylan trong khi cô sử dụng Rapier là một sai lầm, hắn ta dùng đại kiếm chứ không phải Rapier.”
“...”
“Vậy nên bây giờ hãy khắc ghi vào đầu những gì tôi sẽ thể hiện, đây sẽ là cách cô chiến đấu, cách cô vung kiếm, cách cô di chuyển.”
Nói xong tôi hướng cây kiếm gỗ của mình về phía Alex, hạ thấp trọng tâm và giơ một tay về phía sau.
“Đừng để hai tay về phía trước, một tay cầm kiếm và một tay để về phía sau để giữ trọng tâm.”
“Tôi xin tuyên bố, trận đấu tập của Alex Dowan và Aiden Ludwig dưới sự giám sát của tôi, Urus Placidus xin được phép bắt đầu.”
Hiệu lệnh bắt đầu cùng với lời giảng của tôi, ngay lập tức Alex lao đến và vung kiếm thẳng vào đầu tôi như thể muốn chặt nó ra, đáp lại tôi bước chân sau ra, nghiên người và nghiên thanh kiếm một góc 35 độ theo hướng chặt trong khi đặt tay trái ở phần rãnh sống kiếm.
“Xoẹt!”
Thanh kiếm của Alex trượt dài trên thanh kiếm của tôi với một lực rất nhỏ, ngay sau đó Alex cũng bị mất trọng tâm mà suýt ngã, tuy đó là cơ hội để tôi phản công nhưng tôi lại chẳng muốn kết thúc vội vàng như vậy nên đã nhảy ra sau một bước để cho hắn ta có cơ hội lấy lại tư thế.
“Nên nhớ Rapier là kiếm một tay nên sẽ không có chuyện đỡ đòn của một thanh longsword một cách trực diện được, phải để nghiên thanh kiếm để giảm lực va chạm, cùng với đó dùng thêm tay trái đặt ngay cách vị trí hai thanh kiếm va nhau một khoảng nhỏ để thanh kiếm không bị gãy do va đập, ngay sau khi đỡ thì đối thủ sẽ mất thế do thanh kiếm bị trượt về phía trước một cách đột ngột và khi đó sẽ là cơ hội để bản thân phản công.”
“...”
“Tuyệt vời.”
Không ai nói gì ngoài Urus, ông ta đứng đó và vỗ tay một cách khâm phục như thể vừa lĩnh ngộ ra được điều gì đó. Tuy nhiên ở phía đối diện thì Alex lại thất vọng nghiến chặt răng, anh không trách tôi quá mạnh mà thay vào đó tự trách bản thân quá yếu, dù thế anh vẫn không bỏ cuộc mà lao về phía tôi và vung kiếm một cách dữ dội.
“Đôi chân là yếu tố cốt lõi…”
“Nếu không để tay ra sau…”
“Hãy nhìn vào đường kiếm…”
Dù Alex có cố thế nào thì vẫn không thể đánh xuyên hàng phòng thủ của tôi, dù anh ta có chém, quẹt, đâm hay làm bất cứ điều gì thì đều bị tôi đỡ hoặc né một cách hoàn hảo, như thể để sỉ nhục anh ta hơn tôi còn giảng giải cách mà tôi làm điều đó và thậm chí làm ví dụ nếu không làm đúng sẽ có hậu quả như thế nào.
“Đừng có chỉ đứng đó mà phỏng thủ! Đánh đi!”
“Sao thế? Không đánh được nên cáu à?”
Tôi nói với vẻ khinh thường khiến Alex phát điên, dù là người thách đấu nhưng anh ta bị tôi trêu nãy giờ khiến lòng tự trọng của anh ta chạm đáy đến mức phát khóc, ở phía đằng xa tôi có thể thấy Eleris thậm chí còn không dám nhìn còn Rohan chỉ biết nắm chặt tay để bày tỏ sự khó chịu của mình.
“Aiden đã hủy hoại thằng bé…”
Kate lẩm bẩm với vẻ cay đắng, ở gần đó Urus chỉ biết lắc đầu với vẻ cam chịu, dù cô ta là đối thủ của ông nhưng dường như ngay lúc này ông lại đồng cảm với cô ấy hơn bao giờ hết.
“Được rồi, điều cuối cùng đây, hãy nhớ điều này, điểm mạnh nhất của của Rapier chính là những cú đâm chết chóc của nó, đầu, cổ hoặc tim, tùy tình huống có thể đâm những chỗ khác nhưng hãy nhớ rằng, một đòn đâm sai lầm là đầu sẽ bay.”
Nói xong tôi lao vào phía Alex, dù đã kiệt sức nhưng Alex vẫn bày ra một thế thủ hoàng hảo không lỗ hổng và đây cũng là điểm mà cậu ta mạnh nhất.
Nếu Rohan có những đòn kiếm mạnh mẽ có thể kết thúc đối thủ thì Alex có những thế thủ vững chắc và những cú phản đòn chí tử, có thể nói họ là cặp đôi kiếm sĩ đối lập và hoàn hảo nhất trong trò chơi, đến nỗi vào giai đoạn cuối trò chơi khi họ ở ngưỡng sức mạnh cao nhất thì đến cả tôi cũng không thể đánh bại hai người họ bằng kiếm thuật thuần túy nếu họ phối hợp.
Trước thế thủ vững chắc ấy tôi đâm thanh kiếm của mình về phía chân của cậu ta, không kịp xoay sở mặt cậu nhăn nhúm nhưng vẫn giữ vững tư thế, tiếp đó tôi di chuyển sang ngược hướng với cái chân bị đau và đâm vào hông.
“Trước một đối thủ có phòng thủ vững chắc hãy từ từ vô hiệu hóa nó.”
“Thật hèn hạ.”
“Ừ, nếu hèn giúp tao sống thì tao sẽ hèn.”
Tôi chế giễu Alex và đâm vào cơ vai phải của cậu ta, giờ đây cậu ta sẽ không thể giơ kiếm lên cao được nữa và tạo ra một lổ hổng rất lớn trong lớp phòng thủ của cậu ta.
“Kết thúc thôi.”
“Đừng ho-”
Chưa kịp dứt lời thì thanh kiếm của tôi đã bay thẳng vào trán của Alex, trước thánh kiếm lơ lửng giữa hai mắt cậu ta chỉ biết trơ ra và nhìn.
“Lợi dụng sức bật và lao về phía trước, hãy chắc chắn bản thân kết thúc đối thủ bằng đòn này nếu không bản thân sẽ chết, thầy Urus, kết thúc được rồi đấy.”
“Aiden Ludwig đã ra một đòn chí mạng, tôi xin thông báo người chiến thắng trận đấu tập này là Aiden Ludwig! Có ai phản đối không!”
“...”
“Chết tiệt!”
Mọi người im lặng chấp nhận kết quả trận chiến, Alex thì gục xuống với vẻ tự trách dù vậy Oriza, người sắp phải trải qua sự huấn luyện khắc nghiệt của tôi một lần nữa lại không mấy buồn bã, mà thay vào đó cô bé đang nhìn lấy tôi với ánh mắt quyết tâm.
“Tiền bối Aiden, em sẵng sàng tập tiếp rồi.”
“Ờ, giờ quay lại đâm kiếm vào con bù nhìn đó đi, căn bản còn chưa xong thì tập cái gì.”
“Tiền bối! Anh có thể dạy em với được không!”
“Em nữa!”
Ngay khi Oriza vừa đi đâm con bù nhìn té tát thì một đống học viên tiến tới xin tôi chỉ dạy, dù thế tôi không vui mừng gì cho cam bởi lẽ dạy thêm bọn họ chỉ tổ phiền phức.
“Học viên Aiden.”
“Vâng thưa giáo sư Urus.”
“Cậu có thể dạy tôi đòn cuối đó được không?”
“...”
Đến cả Urus cũng hạ mình xin tôi chỉ dạy.
6 Bình luận