Một căn phòng sang trọng với những món đồ nội thất làm hoàn toàn từ gỗ, từ quần áo to bự nằm ở góc phòng, cái thùng đựng nước trong phòng tắm, chiếc chăn tôi đang xếp hay cái gối bị tôi ném xuống giường do mộng du, tất cả đều là những sản phẩm cao cấp đắt tiền đến nỗi tôi chỉ muốn bán một cái để lấy tiền tiêu xài.
Mở toang cánh cửa sổ ra để đón lấy ánh bình minh ấm áp và hít lấy một hơi thật sâu với tâm trạng phấn khởi để bắt đầu một ngày mới, đã 18 năm kể từ khi tôi đến thế giới này với một cuộc sống mới đầy nhiệt huyết và bỏ lại cuộc sống vô vọng trước kia nhưng những thói quen xưa cũ vẫn còn đó, từ việc thò tay xuống gối để lấy điện thoại đến việc xem giờ ngay khi vừa thức dậy vốn chẳng thể thực hiện được ở thế giới này hay đi vệ sinh hàng giờ liền vào mỗi sáng chẳng ai làm.
“Hừm…”
Nhìn lấy bản thân trong gương trong lúc chải tóc tôi vô thức nghĩ về bản thân xưa kia, một cô gái chả có gì nổi bật với cái kính gọng dày cộp, gương mặt tàn nhan và mái tóc bím gọn gàng nhưng xấu xí, cuộc đời tôi cũng chẳng có gì là thú vị khi chỉ là những ngày lặp đi lặp lại từ nhà đến trường, nghĩ về khoảng thời gian ấy mọi thứ như thể chỉ có màu xám xịt ảm đạm, lúc đó tôi chỉ ước rằng tôi được sống trong một thế giới đầy sắc màu như trong Anime, manga hay tiểu thuyết, có cho mình một mối tình lãng mạn với một anh chàng lãng tử hay một cuộc phiêu lưu đầy sắc màu cùng với những người bạn vào sinh ra tử.
Vuốt lấy mái tóc vàng óng mượt của mình tôi vô thức nở lấy một nụ cười rạng rỡ, bởi lẽ giờ đây những mơ tưởng không còn chỉ tồn tại trong tâm trí tôi mà đã trở thành thực tế, giờ đây tôi là Eleris Liona, một người thực sự sống trong thế giới tưởng chừng như chỉ có trong tiểu thuyết này.
Mở tủ đồ ra, bên trong toàn là đồng phục chứ không có lấy một bộ thường phục nào, dù vậy tôi chẳng hề quan tâm bởi lẽ đây là bộ đồ mà tôi đã luôn muốn mặc xưa kia.
Với chiếc chân váy xòe màu xanh dương đậm dài đến gối, cái áo sơ mi trắng, áo suit màu xanh dương đậm viền vàng và chiếc áo choàng vai cùng màu khoác bên ngoài, đeo lên ngực chiếc huy hiệu vàng với ký hiệu S được khắc lõm và một viên đá quý xanh được đính trên một cánh, giờ đây tôi đã trở thành một học viên thật sự của học viện Arcatia, nơi tưởng chừng như chỉ tồn tại trong cuốn tiểu thuyết của tôi.
Với chiếc hộp đồ nghề trên tay tôi đi ra khỏi cửa và đi qua phòng bên cạnh, vì tôi có chìa khóa nên tôi có thể dễ dàng mở lấy nó. Khác với căn phòng gọn gàng của tôi thì căn phòng này bừa bộn đến khó chịu, trên bàn thì sách vở nằm ngổn ngang, dưới sàn thì đầy vụn xúc xích còn trên giường thì là hàng đống quần áo chất đống thành núi.
“Helen! Tôi mới dọn phòng cậu mấy hôm trước thôi đấy!”
Tôi bực bội quát và nắm lấy chân Helen thò ra giữa đống đồ, với một lực mạnh tôi kéo Helen người trần như nhộng ra khỏi đống quần áo chất đống, dù đã nằm la liệt trên sàn cô ấy vẫn ngủ ngon lành với cái miệng chảy dãi, dù cho đã lường trước được điều này nhưng tôi vẫn không khỏi cảm thấy chán nản.
“Mằm… Mằm… Mẹ ơi… Cho con ngủ thêm tí đi…”
“Tại sao mình lại miêu tả cô ấy thảm hại như thế này chứ…”
Tôi thầm tự trách bản thân vì đã miêu tả cô ấy thảm hại như vậy trong quá khứ, nhưng dù tôi tự trách như thế nào thì quá khứ vẫn không thể thay đổi và bây giờ tôi phải tự mình hứng chịu hậu quả của nó.
Nghĩ lại thì tại sao mình lại nghĩ việc cho Rohan nhìn thấy cô ấy trong bộ dạng này là ý hay chứ.
Nếu không có tôi thì người ở đây bây giờ không ai khác chính là Rohan, vì lý do đặc biệt nên cậu ấy có thể đến thăm Helen rồi phát hiện ra việc cô ấy sống bừa bộn như thế nào và cũng tình cờ nhìn thấy cơ thể trần như nhộng của cô ấy khiến cô ấy xấu hổ muốn chết, kể từ vụ việc đó Helen mới bắt đầu có thói quen mặc đồ khi ngủ và dọn dẹp phòng ngủ.
Đỡ Helen ngồi lên ghế sau khi mặc đồ cho cô ấy, tôi lấy đồ nghề từ trong túi ra và bắt đầu hóa trang cho cô ấy trong khi cô ấy vẫn còn ngáy khò khò, sở dĩ tôi làm như vậy là vì dáng vẻ thường ngày của cô ấy khá là nổi bật và đặc biệt hung dữ nên tôi phải làm cho cô ấy trở nên hiền lành hơn, nhút nhát hơn và hơn hết là trông ngon ăn hơn với những tên bắt nạt.
“Mình hồi trước thảm hại thật…”
Nhìn lấy Helen trông đụt không thể tả giống hệt tôi xưa kia khiến tôi không khỏi cảm thấy xấu hổ, bất chợt cửa phòng của Helen mở ra và ở phía bên kia là Rosalia đang cầm trên tay một viên pha lê to cỡ lòng bàn tay.
“À xin lỗi, chị không nghĩ là cửa lại mở.”
“Không sao đâu tiền bối, dù gì cũng là do em không khóa cửa lại.”
“Nhưng mà này, căn phòng này không phải hơi…”
“Hửm, hả? Đợi đã! Tại sao mọi người sao vào được phòng tôi! Và cái con ất ơ kia là ai!”
Helen thậm chí còn hoảng hơn khi thấy bản thân trong chiếc gương toàn thân so với việc bất ngờ nhìn thấy chúng tôi trong phòng cô ấy.
“Helen, cậu quên là cậu đưa cho tôi chìa khóa để có thể gọi cậu dậy sớm à?”
“À.”
Helen há hốc miệng như thể vừa mới nhớ ra điều đó, thấy thế tôi chẳng biết nói gì hơn và mở cuốn sổ tay của bản thân ra.
“Helen, cậu còn nhớ nhiệm vụ hôm nay của chúng ta là gì không?”
“Tôi đi làm mồi dụ Revena còn hai người đi theo để lấy bằng chứng?”
“Đại khái là vậy, với cả cầm lấy cái này đi, đây sẽ là lộ trình mà cậu cần phải đi. Nhưng trước tiên chúng ta cần dọn lại phòng của cậu đã…”
Tôi ngán ngẩm nhìn lấy đống quần áo chất thành núi trên giường.
“Nó có cần thiết không?”
“Cần đấy.”
Tôi nghiêm nghị nói.
***
Tại băng ghế trên công viên, Helen ngồi đọc sách với vẻ rụt rè như một con rùa rụt cổ, thấy dáng vẻ đó của cô ấy tôi không khỏi hài lòng bởi diễn xuất không chỗ chê của cô ấy.
“Con bé diễn giỏi thật nhỉ? Chị không ngờ một đứa nóng nảy như con bé sẽ có dáng vẻ đó đấy.”
“Ừm, dù cô ấy hơi nóng nảy và có chút nhạy cảm nhưng cô ấy thật sự rất giỏi việc diễn khi nghiêm túc.”
Tôi tự hào nói với Rosalia đang ẩn nấp kế bên mình, dù gì cũng là người đã dõi theo hành trình của cô ấy nên tôi biết rất rõ cô ấy tài năng như thế nào khi nói đến việc diễn.
“Này, cô ta đến rồi.”
Bất chợt giọng nói của Helen phát ra từ viên tinh thể mà Rosalia đang cầm, đó là một viên tinh thể truyền tin có chức năng liên lạc trong một phạm vi nhất định, nói cách khác nó là điện thoại nhưng dởm hơn nhiều.
“Đội ghi hình đã sẵn sàng, đội phản ứng nhanh đã sẵn sàng chưa?”
“Chúng tôi đã vào vị trí và sẵn sàng can thiệp bất kỳ lúc nào.”
“Tốt, vậy Helen, hãy diễn thật tốt nhé!”
“Ừm.”
Nghe lấy câu trả lời tự tin của Helen và Rohan thì tôi cũng phần nào cảm thấy yên tâm, đưa mắt về phía Rosalia cô ấy cũng đã chuẩn bị hoàn tất việc ghi hình bằng cách hướng chiếc ống nhòm được gắn trên một viên tinh thể về phía Helen.
“Góc quay thế nào?”
“Nhìn rõ một một.”
Rosalia trả lời với giọng điệu tự tin, thấy thế tôi cũng chẳng còn gì để bận tâm mà quan sát lấy Revena đang từ từ tiến về phía Helen.
“Chào cậu, cho mình hỏi tại sao cậu lại đọc sách ở đây vậy?”
“Ah! À, ừm chào cậu, mình đọc sách ở đây là vì… Ừm… Mình không thích không khí ngột ngạt ở thư viện cho lắm ừm… Mình thích không gian mở hơn…”
Helen giật mình rồi trả lời với vẻ lúng túng như thể cô ấy bị vấn đề về khả năng giao tiếp xã hội trước lời chào thân thiện của Revena.
“Đúng là đọc sách ở không gian mở như thế này thoải mái hơn hẳn nhỉ, nhưng mà cậu cũng không nên ở một mình chứ, dù tên sát nhân dạo gần đây không hoạt động nhưng cậu cũng nên cẩn thận chứ, nhất là khi cậu cũng có mái tóc đỏ giống tôi.”
“À, vâng… Mình sẽ cẩn thận hơn…”
“Con bé nói dối.”
Rosalia nghiêm nghị lẩm bẩm trong khi nhìn lấy Revena.
“Việc mang trong mình mái tóc đỏ ở thời điểm hiện tại rất nguy hiểm, dù biết điều đó nhưng con bé đó vẫn nhuộm cho mình mái tóc đỏ, chắc chắn cô ta nhuộm tóc màu đó là có chủ ý…”
“Sói đội lốt cừu để có thể trà trộn vào đàn cừu.”
Rosalia gật gù đồng tình rồi nhìn lấy mái tóc đỏ của Revena trong khi tỏ rõ sự khó chịu.
“Kỹ thuật nhuộm tóc tốt đến mức đó thật khó để nhìn ra, đến cả chân tóc cũng được nhuộm nếu cô ta có lông mày màu đỏ thì chị đã tin cô ta có tóc đỏ tự nhiên rồi… Hơn hết tóc còn chứa cả mana… Ở đế chế có ai có kỹ thuật nhuộm tóc đó à?”
“Ực.”
Tôi bất giác nuốt nước bọt khi nghe những lời ấy từ Rosalia, vốn dĩ việc nhìn ra việc Revena nhuộm tóc không quá khó khi chỉ cần nhìn vào chân tóc là có thể nhận ra, nhưng giờ đây đến cả chân tóc của cô ta cũng được nhuộm đỏ thì chỉ có duy nhất một khả năng.
Cô ta sắp bị quỷ hóa rồi.
Tôi cay đắng khi nhận ra điều ấy, bởi lẽ một khi bị quỷ hóa thì không còn cách nào để cứu lấy cô ta nữa, dù vậy vẫn còn cơ hội để cứu lấy cô ta nhưng nếu không thể thì chúng tôi buộc phải chiến đấu và hiện tại lực lượng mà tôi đã tập hợp dư sức đánh bại cô ta ở dạng quỷ hóa.
“Hai người họ di chuyển rồi.”
“Mọi người chú ý, đối tượng đã di chuyển.”
Ngay khi nhận thấy hai người kia bắt đầu đi đâu đó thì chúng tôi cùng theo sau, nhìn lấy hai cô gái tóc đỏ đang cùng nhau dạo bước ra, chúng tôi kiên nhẫn bước theo sau.
Huh? Hai người đó ở đó đang cùng nhau luyện tập à?
Đi ngang qua sân tập kiếm tôi vô tình bắt gặp lấy Oriza và Alex đang cùng nhau ngồi trên một băng ghế, vốn tôi cũng định mời Alex vào nhóm nhưng sau khi bị Aiden làm nhục công khai thì cậu ta lúc nào mặt cũng tối sầm nên tôi chẳng dám mời cậu ta.
“Xin lỗi, tôi đã không giúp được cậu…”
“Cảm ơn vì đã nghĩ cho tôi, ngài Alex…”
Dù không nghe rõ nhưng tôi vẫn có thể hiểu đại khái rằng Oriza đang an ủi Alex sau thất bại của cậu nhằm cứu lấy cô ấy, thấy họ như vậy tôi cũng mừng thầm vì tiến trình vẫn như vậy khi mà Alex và Oriza đang xích lại gần nhau hơn.
“Này tên kia!”
Bất chợt Dylan từ đâu xuất hiện phá vỡ bầu không khí yên bình của hai người họ, thấy hắn ta tôi bất giác cắn răng vì nếu không có tên này thì chuyện tình cảm của hai người kia sẽ không lận đận như trong tiểu thuyết, khi mà mãi đến mấy năm sau Oriza mới có thể vượt qua được chấn thương tâm lý do Dylan bị quỷ hóa gây ra.
“Eleris, họ dường như đang ra khỏi học viện.”
“Rõ.”
“Mọi người, đối tượng đang ra khỏi học viện.”
Tôi gấp rút thông báo và vội chạy theo Rosalia sau khi bị tụt lại do bị phân tâm.
***
“Hừm…”
Cùng lúc đó một bóng người khoác lên mình chiếc áo choàng đen đang trầm ngâm suy nghĩ trong khi nhìn lấy Eleris chạy ngang qua mình, dù kẻ đó đứng giữa con đường với vẻ ngoài đáng ngờ hiện rõ nhưng chẳng ai nhận thấy kẻ đó mà cứ thế bước ngang qua.
“Này tên kia, tránh xa hầu cận của tao ra!”
“Tiền bối Dylan, dù cô ấy có là hầu cận của anh đi chăng nữa thì cũng không nên kiểm soát cô ấy như vậy!”
“Cô ta là của tao, nên tao kiểm soát cô ta như nào là quyền của tao, mày đếch có quyền lên tiếng đồ thua cuộc! Hay mày muốn bị tao đánh thêm?”
Alex cắn răng nhìn về phía Oriza với ánh mắt tiếc nuối, thấy dáng vẻ rụt rè của cô anh như thể chắc chắn điều gì đó và rút kiếm ra chĩa về phía Dylan.
“Tôi, Alex Dowan muốn thách đấu với Dylan Rovenger!”
“Thằng thua cuộc, mày muốn bị đánh thêm lần nữa mới chịu chừa hả?”
Dylan bực bội cầm lấy thanh kiếm gỗ to bự chảng và chĩa nó về phía Dylan với vẻ mặt tỏ rõ sự không hài lòng.
“Tao chấp nhận lời thách đấu.”
“...”
Nhìn cách mọi việc diễn ra kẻ đáng ngờ nghỉ gật đầu nhẹ một cái rồi rời đi, hắn tiến vào sau trong công viên và nở một nắp cống nằm ẩn giấu bên trong đó và chui vào đó.
Lẩn khuất trong bóng tối, hắn đi theo một trình tự nhất định như thể hắn biết mình cần phải đi hướng nào trong mạng lưới mê cung cống ngầm phức tạp này.
Sau một hồi đi bộ, hắn ta đến trước một cánh cửa cũ, sau khi mở nó ra và chào đón hắn là một không gian tối mù tối mịt khác, thấy thế hắn ta búng ngón tay một cái và ngay lập tức một quả cầu phát sáng xuất hiện soi sáng khắp căn phòng.
Dù ở trong cống ngầm nhưng căn phòng gọn gàng sạch sẽ đến đáng ngạc nhiên, với đầy đủ các đồ dùng sinh hoạt được xếp ngay ngắn, những chồng sách được sắp xếp một cách có trật tự, và ở một góc của căn phòng ấy có xác của một người phụ nữ có mái tóc đỏ máu đang nằm trên giường như thể đang ngủ.
Nhìn cái xác một hồi hắn ta không để tâm đến nó rồi ngước nhìn sang tấm bảng với cái tên Eleris Liona ở trung tâm, sau khi nhìn nó và giải mã hắn ta gật gù như thể đã hiểu Aiden, người làm cái bảng đó sẽ làm gì tiếp theo và định rời đi ngay sau khi xác nhận điều đó.
“Huh?”
Bất chợt hắn ta để ý lấy một cái bảng khác ở ngay bên cạnh, một cái bảng đầy rầy những công thức, những dấu gạch chéo và mũi tên. Dù hắn ta nhìn cái bảng đó và chẳng hiểu gì cả nhưng hắn nhận ra, Aiden đang cố chế một thứ gì đó mà quan sát cái bảng chăm chú hơn cho đến khi hắn nhìn thấy một cái tên quen thuộc.
“Bazack, không… Không thể nào…”
Một giọng nữ vang vọng khắp căn phòng, dù chỉ là một vài lời nhưng giọng nói ấy lại mang cảm giác nặng nề vô cùng, như thể cô vừa gây ra một tội lỗi không thể dung thứ.
***
“Có vẻ như cô ta chuẩn bị hành động rồi.”
Rosalia lẩm bẩm với vẻ nghiêm nghị trong khi theo sát cặp đôi Helen và Revena, thấy trời sập tối tôi cũng gật đầu đồng tình với chút bất an.
Bước vào trong những con hẻm vắng vẻ, chúng tôi khó khăn lắm mới có thể theo chân Revena và Helen mà không bị phát hiện, may mắn thay sau con hẻm là khu chợ nhộn nhịp và cô ta vẫn chưa ra tay.
“Mấy người theo dõi cô ta làm gì?”
Bất chợt một giọng nói vang lên phía sau làm cả tôi và Rosalia giật nảy mình, ngay sau lưng chúng tôi là Salvina đang khoanh tay nhìn lấy chúng tôi với vẻ khó chịu thấy rõ.
“Salvina, chúng tôi đang bận.”
“Phải đấy, bọn chị đang giăng bẫy để bắt tên sát nhân nên mới cần phải theo dõi cô ấy.”
“Vậy à? Tôi tham gia được không? Tôi khá phiền vì cô ta chưa bị bắt mấy ngày hôm nay rồi.”
Rosalia không biết nên trả lời như thế nào nên nhìn sang tôi, thấy Salvina dường như còn bực bội vì Revena còn hơn cả việc bọn tôi theo dõi Helen nên tôi cũng đành miễn cưỡng chấp nhận.
“Báo động! Revena đã hành động!”
“Hả cái gì cơ!”
Nghe thấy lời nói gấp gáp của mọi người qua viên đá truyền tin tôi mới nhận ra bản thân đã lạc mất Revena từ bao giờ.
Hoảng loạn tôi cùng hai người kia cố gắng tìm kiếm tung tích của Helen và Revena, cùng lúc đó đội phản ứng nhanh cũng nhanh chóng tham gia tìm kiếm.
“Này, giải thích xem chuyện gì đang xảy ra!”
“Helen đang gặp nguy hiểm! Hung thủ đã ra tay ngay khi bọn tôi mất cảnh giác.”
“Hừ, cái con nhỏ đó có thêm một hai vết sẹo cũng chả sao đâu.”
“Salvina, em không nên nói như vậy.”
Salvina chẳng để tâm đến lời khuyên của Rosalia là bao mà vẫn giữ ánh mắt thờ ơ, chẳng thể nói gì hơn bởi tìm kiếm Helen là ưu tiên hàng đầu của chúng tôi nên tôi quyết định không để ý đến mấy lời nói thù ghét của cô ấy bây giờ.
“Báo cáo đã tìm thấy Revena ở con hẻm cách cửa sau nhà thờ một dãy nhà, cô ấy đang có dấu hiệu của quỷ hóa nên tôi sẽ thực hiện phép can thiệp tâm trí!”
Giọng nói nghiêm túc của Lapharen vang lên trong bộ đàm phần nào làm dịu đi cảm giác cấp bách trong tôi, dù vậy mọi chuyện chỉ mới bắt đầu khi mà phương pháp mà Lapharen đang sử dụng vốn đã không chắc chắn giờ đây lại càng không chắc chắn hơn khi không có sự giúp đỡ của các pháp sư khác, với tâm trạng thấp thỏm chúng tôi lao đến nơi mà Lapharen đã báo lại và thấy một cảnh tượng kinh hoàng.
“Tôi…”
Lapharen quỳ xuống trước mặt một sinh vật kỳ dị to bằng cả tòa nhà với đôi mắt thất thần ở phía sau cậu là Helen với một vết rạch lớn trên cánh tay đang ngồi dựa vào tường trong khi nhìn lấy sinh vật ấy với ánh mắt run rẩy, sinh vật kỳ dị ấy trông giống như một con bạch tuộc được làm từ mái tóc đỏ thẫm với vô số con mắt xuất hiện trên khắp cơ thể, nó không hề bận tâm lấy Lapharen đứng trước mặt nó mà thay vào đó từ từ tiến tới Helen với những xúc tu giang rộng.
“Ngươi đừng hòng!”
Bất ngờ Rohan xuất hiện và chặn lấy con quái vật ấy, câu đủ thời gian cho chúng tôi tập hợp lại một chỗ và đưa hai người không còn khả năng chiến đấu về phía sau.
“Mọi người! Tấn công!”
Với tiếng hô của tôi mọi người bắt đầu trổ hết phép thuật và kiếm kỹ mình có, cùng với Rohan chúng tôi chém lấy vô số xúc tu đang bay đến để tạo một tiền tuyến vững chắc cho Salvina và Rosalia tung lấy những phép thuật mạnh mẽ.
“Tại sao… Mấy người lại bảo vệ cô ta…”
Con bạch tuộc thốt ra một giọng điệu ám ảnh khiến chúng tôi sởn gai ốc, với chút hoảng tôi vô tình không để ý lấy một xúc tu đang lao tới và khi nhận ra thì đã muộn, tôi không thể né nó hay đỡ được nó nữa, trong khoảnh khắc sinh tử ấy Rohan đã lao đến và chém đứt nó.
“Đừng mất tập trung.”
“Vâ- Vâng.”
Tôi lắp bắp đáp lại, trong khoảnh khắc mắt tôi không thể nào rời khỏi gương mặt thanh tú của Rohan, nhưng vì đang trong trận chiến nên tôi cũng lấy lại sự tập trung của mình và quay lại trận chiến.
Với nhịp độ ngày càng tăng, chúng tôi dần dần đẩy lùi làn sóng xúc tu và đến một lúc tôi nhận ra con bạch tuộc ấy đã nhỏ hơn đáng kể.
“Tại sao… Tại sao… Tại sao! Tại sao mọi người lại không yêu tôi! Tại sao lại sao cậu lại bỏ tôi để theo con nhỏ tóc đỏ đó cơ chứ! Tại sao hả!”
Con quỷ gào lên với giọng điệu thảm thiết và phóng những xúc tu về phía chúng tôi một cách điên cuồng, bất ngờ vì làn sóng xúc tu ập tới cả tôi và Rohan đều nhíu mày vì không biết chống lại đòn đó kiểu gì thì đột nhiên những viên đạn mana sượt qua chúng tôi với tốc độ kinh hoàng, phá lấy những xúc tu đang lao tới.
“Lapharen, đừng quá sức!”
“Tôi ổn…”
Lapharen loạng choạng bước về phía trước trong khi ôm lấy đầu mình, cậu bước qua chúng tôi đồng thời ngăn chúng tôi tiếp tục chiến đấu.
“Để tôi xử lý.”
Lapharen nói với vẻ tuyệt vọng trong khi tạo ra vô số viên đạn mana xoay quanh bản thân trong khi tiến về phía những chiếc xúc tu đang lao tới như đạn bắn.
“Revena…”
“Tại sao!!!”
“Xin lỗi vì tôi xấu xí, tôi chưa bao giờ nghĩ cô sẽ ghét ngoại hình của tôi đến vậy…”
Lapharen nói một cách chân thành, dù vậy những xúc tu vẫn lao tới cố gắng xuyên thủng lấy hàng bảo vệ bằng đạn mana của cậu ta.
“Tôi chưa bao giờ cố gắng để bản thân trở nên đẹp đẽ hơn, dù ngài ấy có bảo tôi nên giảm cân bao nhiêu lần tôi chưa bao giờ để tâm, tôi cứ nghĩ rằng nếu bản thân mạnh thì tôi có thể làm mọi thứ…”
“Cút đi!!!”
Vừa nói Lapharen vừa tiến lại gần Revena hơn trước, cùng với đó những xúc tu cũng càng tấn công Lapharen dữ dội hơn, thậm chí một số còn xuyên qua hàng phòng thủ và đâm thủng vài lỗ trên cơ thể Lapharen, dù vậy cậu vẫn không dừng lại bất chấp bao nhiêu máu đang rỉ ra từ vết thương.
“Cậu vẫn còn cơ hội, Revena, cậu vẫn có thể bắt đầu lại, cậu vẫn có thể tỏa sáng hơn cả người đã từng bỏ rơi cậu, tôi cũng sẽ cố gắng bản thân trở nên đẹp đẽ hơn… Hãy cùng cố gắng nhé…”
Lapharen nhẹ nhàng bắt lấy tay Revena từ trong đống xúc tu trước ánh mắt lo lắng của mọi người, ngay khoảnh khắc Lapharen nắm lấy tay Revena đống xúc tu bỗng cứng đờ, thấy điều đó tôi vui mừng khôn xiết vì cậu ấy đã có thể cảm hóa được Revena.
“Thành công rồi!”
“Thật không thể tin được.”
“Tớ biết cậu làm được mà!”
Mọi người bắt đầu reo hò và nhìn lấy Lapharen với vẻ ngưỡng mộ, tuy vậy Helen và Salvina vẫn đứng đó nhìn lấy Revena như thể họ vừa nhìn thấy một thứ gì đó cực kỳ khó chịu vậy.
“Ọe.”
Revena nôn thẳng vào mặt Lapharen, ngay sau đó những xúc tu bắt đầu quăn quật khắp nơi trước sự bối rối của mọi người.
“Cô ta ngừng lại vì sốc khi bị Lapharen chạm vào.”
“Chết tiệt.”
Tôi buộc miệng chửi thề sau khi nhận ra sự thật không lãng mạn như chúng tôi tưởng, ngay lập tức chúng tôi quyết định lao vào cứu lấy Lapharen đang đứng ngay cạnh Revena bởi nếu không cậu ta sẽ bị đống xúc tu đó đập chết mất.
“Đây không phải truyện cổ tích hay thần thoại, đây là thực tế nên đừng nghĩ đến việc thuyết phục đám quỷ nhân.”
Bất chợt một giọng nói trong trẻo vang lên gần đó, tất cả mọi người kể cả những con mắt trên các xúc tu đều quay về nhìn về hướng đó, ngay khi thấy cô ta mọi người không khỏi bối rối bởi lẽ cô ta trông giống hệt Helen.
“Tiền bối Iris!”
“Mẹ! Mẹ ơi!”
“Hửm? Có gì để sau nói nhé, trở về đất mẹ.”
Người tên Iris nở một nụ cười hiền hậu rồi đập nhẹ cây gậy xuống đất với một hiệu lệnh, ngay lập tức vô số rễ cây trào ra bọc lấy tất cả chúng tôi như thể đang lôi chúng tôi đi đâu đó.
Mà đợi đã! Iris! Đó chẳng phải là tên của phù thủy tâm trí ư!
Tôi muộn màng nhận ra một sự thật đáng sợ.
9 Bình luận
Mở tủ đồ ra, bên trong toàn là đồng phục chứ không có lấy một bộ thường phục nào, dù vậy tôi chẳng hề quan tâm bởi lẽ đây là bộ đồ mà tôi đã luôn muốn "mặt" xưa kia.