Vol 2 Học kỳ rắc rối.

Chương 31 Bình yên sau cơn bão (3)

Chương 31 Bình yên sau cơn bão (3)

Tại một tòa dinh thự ở ngoại ô thủ đô đế chế, hằng hà sa số những chiếc xe ngựa sang trọng nối đuôi nhau, từ đó những quý tộc với trang phục sang trọng đủ loại màu sắc, từ trên dinh thự Salvina trong chiếc đầm trắng nhìn xuống cảnh tượng ấy với vẻ mặt lo lắng.

“Ông Robert, ông có biết những ai đã đến dự không?”

“Bệ hạ Daniel Zelena đã thông báo sẽ tham dự đầu buổi lễ, gia chủ của thương hội Calacas, ngài Ravel Calacas cùng với con gái lớn của ngài ấy, Cateria Calacas và…”

Robert, người quản gia già nua đọc lấy vô số những cái tên mà Salvina đã buộc phải ghi nhớ từ khi còn nhỏ, đó là những cái tên quen thuộc đã xuất hiện khá thường xuyên ở những buổi tụ tập xã hội tổ chức.

“Nhưng thưa tiểu thư, ngài có ý gì khi mời cả Helen Lowan vậy?”

“Có vấn đề gì không?”

“Chỉ là… Ngài biết đấy, gia tộc Valeria chúng ta không có quan hệ tốt với gia tộc hầu tước Lowan cho lắm, lúc tôi còn trẻ và là hiệp sĩ của cựu gia chủ, ngài Vetus thì chúng ta đã có một cuộc tranh chấp một khu mỏ-

“Ta biết, nhưng chẳng phải mối quan hệ của chúng ta đã tốt hơn nhiều nhờ cha sao? Thậm chí cha còn quý Helen hơn cả ta nữa.”

Salvina khó chịu nói, ban đầu cô chẳng thể hiểu nổi tại sao cha lại quý mến Helen đến vậy trong khi cô là người của gia tộc đối địch, nhưng sau khi mẹ cô xuất hiện thì cô mới phần nào hiểu được lý do, dù vậy cô vẫn không thích Helen cho lắm.

“Cha thậm chí còn vui vẻ chấp nhận để cô ấy tham gia.”

“Có lẽ vì cô bé ấy rất giống mối tình cũ của ngài ấy với Lana Lowan.”

Robert nói với vẻ thấu hiểu, dù gì ông cũng đã phục vụ gia tộc này cả đời nên cũng hiểu rõ cha cô như chính cô vậy.

“Ngài Vetus và ngài Hemas đã cãi nhau suốt 3 năm liền chỉ vì điều đó, thậm chí nếu ngài Hemas không phải là một giả kim thuật sư hạng vàng thì ngài Vetus đã từ mặt và giao lại gia tộc cho ngài Hela rồi.”

“Dì Hela à, lâu rồi chưa gặp dì ấy, dạo này có tin tức gì về dì không?”

Robert lắc đầu với vẻ tiếc nuối.

“Ngài ấy đi du lịch với hôn phu cả tháng nay và không liên lạc gì, dù vậy bên phía Aurelia đã xác nhận 2 người họ vẫn an toàn và đang có chuyến du ngoạn trên siêu tàu du lịch.”

“Vậy à.”

Cô gật đầu như đã hiểu rồi quan sát lấy cổng dinh thự, giờ đây ở đó chỉ còn lấy những người lính canh cùng một vài hiệp sĩ được trang bị tận răng mà chẳng có lấy bóng dáng bất kỳ quý tộc nào nữa.

Liệu cô ấy sẽ đến chứ?

Salvina lẩm bẩm trong lòng với tâm trạng lo lắng, nghĩ đến người đã giả trang thành mẹ cô và đã trở thành bạn cô một cách tình cờ, dù thân phận là giả dối nhưng từng lời người ấy nói, cảm xúc mà người ấy thể hiện đều thật một cách trần trụi.

“Robert, cha đang ở đâu?”

“Ngài ấy đang chuẩn bị.”

Gật đầu như đã hiểu Salvina đi đến sảnh tiệc, một nơi sa hoa lộng lẫy và phù phiếm thể hiện rõ sự giàu có của gia tộc cô qua từng món đồ.

Ngay phía trên sảnh tiếp khách là chiếc đèn chùm trông rõ đắt đỏ phát sáng bằng đá mana tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ như ánh bình minh, những lá cờ thêu hình gia huy của gia tộc Valeria được treo khắp phòng và tấm thảm đỏ trải dài ra tận cửa được làm từ loại tơ do những con nhện khổng lồ trong khu rừng tối nổi tiếng nguy hiểm.

Bên cạnh đó là hai chiếc bàn dài với bàn đầy ắp thức ăn trông vừa ngon miệng vừa bắt mắt được làm bởi chính tay các đầu bếp hoàng gia, giữa bàn là những tháp ly rót rượu chứa đầy loại rượu đủ màu sắc và bên cạnh đó là vô số chai rượu nổi tiếng, cùng với đó là những tay nhạc công đang chơi những bản nhạc êm dịu vừa đủ to để tất cả mọi người trong sảnh có thể nghe vừa đủ nhỏ để mọi người có thể nói chuyện thoải mái.

“Lần này tiệc hơi lớn nhỉ.”

Salvina lẩm bẩm với chút khó chịu, bởi lẽ một cảnh tượng xa hoa khá đặc trưng của các buổi tiệc của quý tộc dù vậy ở mức độ này thậm chí kể cả hoàng gia cũng e ngại mỗi khi muốn tổ chức một buổi tiệc như thế này.

“Mọi người có vẻ đã đến đủ cả rồi, chúng ta bắt đầu buổi lễ thôi, Salvina.”

“Vâng thưa cha.”

Hemas đột nhiên xuất hiện ngay kế bên Salvina làm cô có chút giật mình, nhưng vì đã phần nào quen với sự đường đột của cha cô nên cô không quá ngạc nhiên mà chỉ hơi bực mình, nhìn lấy nét mặt cha mình và thấy ông đang nhìn chăm chú lấy Helen đang được vây quanh bởi những vị khách trẻ tuổi có lẽ là học viên của học viện khiến cô bất giác nổi cơn thịnh nộ mà đấm lấy eo cha mình.

“Đây là lễ trưởng thành của con đấy, vậy mà cha vẫn cứ nhìn lấy Helen là sao hả?”

“Ta không nhìn con bé.”

“Còn chối hả!”

Salvina bực bội đánh lấy cha mình dù vậy tất cả cũng chỉ như gãi ngứa, Hemas không quá bận tâm đến sự bực bội của Salvina mà cố tìm lấy ai đó ở sảnh.

“Bạn con không tới à?”

“Không biết nữa…”

“Vậy à, được rồi chúng ta cũng nên tiến hành buổi lễ nhỉ, Salvina, đưa tay nào.”

Salvina đưa tay ra để Hemas nắm lấy, một cách nhẹ nhàng và lịch thiệp ông dẫn cô bước xuống cầu thang để chào đón lấy quan khách, ngay khi cô bước xuống những bậc thang đầu tiên thì tiếng nhạc cũng đồng thời ngừng hẳn, những cuộc nói chuyện rôm rả của các quý tộc cũng không còn mà thay vào đó mọi người im lặng, nhìn lấy cô và cha cô như để thể hiện sự tôn trọng với chủ nhà.

Chị ấy không có ở đây, mẹ cũng vậy.

Salvina chẳng để tâm lấy ánh mắt của mọi người mà tiếc nuối nhìn lấy xung quanh như thể muốn tìm lấy hình bóng của ai đó, ở bên cạnh Hemas không để ý đến sự khác lạ của con gái mình mà chỉ quan sát lấy phản ứng của mọi người với một đôi mắt sắc lẹm, sau khi quan sát đủ ông hít một hơi thật sâu và khẽ cúi chào.

“Cảm ơn mọi người đã có mặt ở đây ngày hôm nay! Tôi là Hemas Valeria, chủ nhân của gia tộc Valeria.”

Hemas giới thiệu bản thân với một tông giọng trầm uy nghiêm như thể đang khẳng định vị thế của bản thân, ngay lập tức mọi người đồng loạt vỗ tay như để chúc mừng ông, ở phía dưới chỉ duy có một lão già ngồi xe lăn là chẳng mấy hài lòng khi nhìn cảnh tượng ấy.

Giới thiệu xong Hemas quay sang nhìn Salvina và nắm lấy tay cô như một phần của nghi lễ.

“Con gái ta, Salvina giờ đây đã không còn là một cô gái bé bỏng ngày nào nữa, giờ đây con đã trưởng thành là một quý cô thực sự và là người sẽ dẫn dắt gia tộc Valeria này trong tương lai, hãy là đại diện của gia tộc ta, là ánh sáng soi lối cho gia tộc ta tiến về phía trước khi ánh sáng trong đôi mắt ta tắt đi.”

“Vâng thưa cha, con sẽ là niềm hy vọng của gia tộc Valeria và là đại diện của nó, con xin thề.”

“Vậy bây giờ ta xin tuyên bố với mọi người, từ bây giờ Salvina Valeria, người đã đủ chín chắn sẽ chính thức được coi như một thành viên gia tộc Valeria, kể từ bây giờ mỗi lời cô ấy nói, mỗi hành động cô ấy làm đều đại diện cho ý chí của gia tộc Valeria! Mọi người! Cùng nâng ly chúc mừng sự trưởng thành của qúy cô nhà chúng tôi!”

Hemas lấy một ly rượu từ người hầu và nâng lên, theo đó những quý tộc cũng nâng lên một cách tự nhiên.

Sau màn nâng ly những một vài quý tộc bắt đầu di chuyển đến chỗ Hemas với những đứa trẻ trạc tuổi Salvina, nhưng lẩn trong số đó là một chàng trai với mái tóc vàng ánh kim cùng đôi mắt vàng sắc sảo, theo sau anh là một vị hiệp sĩ mặc giáp toàn thân với thanh kiếm treo trên thắt lưng, dù trông có vẻ hơi cá biệt nhưng chẳng ai trong số họ dám lên tiếng hay đi trước cậu ta.

“Chào ngài Hemas Valeria và quý cô Salvina Valeria, ta là nhị hoàng tử Daniel Zelena, thay mặt bệ hạ ta xin chúc mừng quý cô đây có một buổi lễ trưởng thành đáng nhớ.”

“Cảm ơn vì đã đến dự, thưa hoàng tử.”

Salvina và Daniel chào hỏi một cách lịch thiệp đầy tính hình thức, nhưng ngay lúc đó bên ngoài vang lên những tiếng ồn ào khó chịu, nhận thấy điều đó Hemas liền nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu nhìn về phía cửa ngay sau đó một vài lính canh với vẻ mặt lo lắng ló đầu qua khe cửa nhìn lấy Hemas như thể đang muốn xin chỉ thị từ anh.

“Cho họ vào! Để xem ai dám làm loạn trong lễ trưởng thành của con gái ta!”

“À vâng…”

Lính canh khẽ đóng cửa lại rồi một lúc sau cánh cửa mở toang và một người ăn mặc đáng ngờ với một chiếc áo choàng đen bao phủ bước vào, theo sau hắn là một cô gái với mái tóc vàng óng dài ngang hông với một bộ trang phục không mấy sang trọng so với không gian xung quanh.

“Người đó trông quen quen?”

Salvina lẩm bẩm khi nhìn lấy cô gái, một người trông rõ lạc lõng giữa nơi ngập mùi tiền này, phần dưới cô mặc một chiếc váy xếp ly màu xanh dương đậm cùng chiếc quần tất, khoác bên ngoài một chiếc áo khoác da, đeo lên trên tay đôi găng tay da và đội trên đầu một cái mũ nồi sẫm màu, tổng thể nó mang cảm giác như thể đó là một bộ đồng phục nữ dành cho các nhà thám hiểm vậy.

Bất chợt Daniel đi đến giữa Hemas và kẻ lạ mặt, anh nở một nụ cười đầy ẩn ý rồi đặt tay lên trái tim và khẽ cúi đầu.

“Nhị hoàng tử của đế chế, Daniel Zelana kính chào đại pháp sư Lana Lowan.”

“Gì, Lana Lowan? Cô ta trở thành đại pháp sư từ khi nào thế? Với chẳng phải cô ta đã mất tích 8 năm trước rồi sao?”

Một quý tộc hoảng hốt nói.

“Có vẻ như nhị hoàng tử cũng biết cô ta sẽ xuất hiện, có vẻ như cô ta muốn chính thức công bố sự xuất hiện của bản thân ở đây để làm nhục nhà Valeria.”

“Lana! Cô muốn gì!”

Lão già ngồi xe lăng bực bội hét lên, ông nhìn lấy Lana như thể đang thấy một đứa trẻ ngỗ nghịch vừa tạt phân vào nhà mình. Đáp lại Lana chỉ mỉm cười rồi kéo chiếc mũ trùm đầu xuống rồi cởi vài cái cúc của áo choàng và để lộ lấy chiếc huy hiệu ngôi sao 8 cánh trên ngực.

“Lâu rồi chưa gặp ông già, tôi vẫn còn hận ông vụ chơi xỏ bố tôi lắm đấy ông Vetus.”

“Chơi xỏ gì cơ? Đừng có mà vu khống!”

“Ông vẫn cố chấp không chịu thừa nhận à? Thôi kệ vậy, dù gì ông cũng đã nhận được quả báo rồi.”

“Con kh-”

Không để ông kịp dứt lời Lana khẽ đưa một ngón tay lên miệng và nhìn ông với một ánh mắt tinh nghịch, bất kể ông có nói như nào thì chẳng có âm thanh nào được phát ra khiến ông trông như một con cá mắc cạn hạ nhục ông trước toàn thể thiên hạ.

“Ta xin phép rời đi trước, cảm ơn vì đã mời thưa ngài Hemas.”

Daniel khẽ chào Hemas rồi rời đi, khi anh đi ngang qua cô gái lạ mặt thì cô cũng nắm nhẹ lấy mép váy khẽ nhún gối cùng với cúi nhẹ đầu để chào lấy anh, ngay khi thấy dáng chào của cô anh bỗng cảm thấy tò mò mà nghiêng đầu nhìn lấy cô.

“Ồ, một quý tộc Randell làm gì ở đây? Tại sao cô lại đi với đại pháp sư của chúng tôi?”

“Thứ lỗi vì đã không giới thiệu, tôi không phải là quý tộc mà là thường dân, tôi tên là Eri, đệ tử của ngài Lana.”

Eri bối rối trả lời, rõ ràng cô chẳng hiểu tại sao Daniel lại nhận nhầm cô là một quý tộc Randell.

“Vậy à, ai đã dạy cho cô cách chào của giới quý tộc Randell thế cô Eri?”

“Tôi cũng không nhớ nữa thưa hoàng tử.”

“Hừm… Thế thì cô hãy tận hưởng buổi tiệc đi nhé, tôi có việc cần xử lý rồi.”

“Chúc ngài đi bình an.”

Daniel dường như không hài lòng lắm với câu trả lời ấy mà khẽ nhíu mày, dù vậy anh không quá bận tâm mà rời đi cùng với hiệp sĩ của mình để lại một bầu không khí nặng nề phía sau cùng vô số lời bàn tán.

“Lana… Tại sao em lại…”

“Hemas, lâu rồi chưa gặp.”

Lana mỉm cười đáp lại Hemas, người đang đứng đờ ra đó chẳng biết phải nói gì, cùng lúc đó Salvina hiểu bản thân chẳng có lý do gì phải đứng đó nữa mà đi đến chỗ Helen đang đứng, chừa lại không gian cho người lớn nói chuyện.

“Anh còn nhớ lời mà em nói xưa kia chứ? Rằng chúng ta không thể ở bên nhau.”

“...”

Hemas không nói gì mà cúi đầu với vẻ cay đắng, thấy thế Lana tiến lên và nhìn lấy đôi mắt của anh với một nụ cười thật tươi.

“Nhưng đó là lúc đó thôi, bây giờ thì ổn rồi, hai đứa nhỏ giờ đã lớn, vì vậy đã đến lúc rồi.”

“Ý em là gì-”

“Đồ chậm hiểu.”

Lana nói với vẻ hờn dỗi khi thấy Hemas vẫn lơ ngơ không hiểu gì, ngay sau đó cô hôn lấy đôi môi của anh một cách bất ngờ trước ánh mắt sốc nổi của mọi người.

“Mẹ nói đúng, cha là đồ chậm hiểu, tôi hiểu tại sao cô lại ngu ngơ thế rồi Helen, thì ra cô giống cha ở điểm đó.”

“Cô nói cái gì cơ!”

Hai đứa trẻ trêu nhau ở một bên, dù vậy nó không ảnh hưởng lắm đến bầu không khí giữa Hemas và Lana. Sau một hồi trao môi đá lưỡi thì cuối cùng Lana cũng thả Hemas với vẻ mặt choáng váng ra, sau đó cô nhìn lấy những vị khách đang nhìn mình với nụ cười tỏa nắng đặc trưng.

“Tôi, Lana Lowan xin tuyên bố! Tôi và Hemas Valeria kể từ hôm nay là vợ chồng! Có ai phản đối gì không?”

***

Nhìn lấy cảnh tượng Iris cưỡng hôn lấy Paven tôi bất giác mỉm cười, thành thật mà nói tôi muốn nhìn lấy cảnh tượng ấy lâu rồi. Từ khi bị máy bay đâm và đến thế giới này tôi đã luôn hối tiếc vì không thể nhìn lấy đám cưới của hai đứa nó, rồi giờ đây tôi đã có thể tận mắt chứng kiến nó ở một thế giới khác dù cái lễ cưới này có hơi bất đắc dĩ.

Nhìn hai người họ tôi không khoải hoài niệm đến những ngày đầu tiên mà họ gặp lấy nhau, như thể những người sống từ hai thế giới khác nhau họ chẳng thể nào hòa hợp được và cũng chưa bao giờ có thể nói chuyện một cách bình thường với nhau, một người thực tế và tàn nhẫn, người kia thì lãng mạn và khoan dung, họ luôn đối đầu nhau như thể một cặp không độ trời chung nhưng giờ đây họ đã cùng nhau nắm lấy tay nhau.

Nhưng hai đứa đó thì sao nhỉ?

Tôi bất giác nhìn lấy hai đứa Helen và Salvina đang cãi nhau sôi nổi ở một bên, thành thật mà nói thì hai đứa nó cũng y hệt như cha mẹ chúng khi còn trẻ vậy.

Khi tôi tiến lại gần chỗ họ Salvina cũng ngừng việc cãi nhau với Helen mà nhìn lấy tôi, sau một lúc ngắm nghía thì vẻ mặt cô ấy bỗng vui lên trông thấy mà chạy tới nắm lấy tay tôi.

“Tiền bối! Là chị phải không?”

“Ừm, mà sao cậu nhận ra được vậy?”

“Do, phong thái của chị đấy tiền bối, dù chị có mang trên mình bộ đồ bẩn thỉu đó đi chăng nữa thì từng cử động, dáng đi đến cách chị nhìn mọi người đều lịch thiệp hơn bất cứ ai khác.”

“Hừm… Bộ đồ này cũng không tệ đến thế đâu, hồi trước nó từng là mốt đấy.”

“Hồi trước của chị là khi nào?”

“Ờm thì… Thời đại hỗn loạn…”

Tôi ngượng ngùng đáp, thấy vẻ tinh nghịch của cô tôi cảm thấy có chút lạ lẫm bởi lẽ tôi chưa bao giờ thân với con bé đến như thế này.

Có lẽ là vì mình coi đã con bé là người thật.

Tôi luôn giữ ranh giới giữa thực và ảo nên tôi khó mà thân được với các nhân vật trong game, nhất là những người trong chế độ cốt truyện, những người mà tôi có thể tùy ý giết mà chẳng lo sợ điều gì vì luôn có cơ hội làm lại, nhưng giờ đây việc thế giới này là đời thật nên ranh giới ấy cũng không còn.

Con bé rất giỏi đọc vị người khác, giống như Paven vậy.

Việc Salvina giỏi đọc vị chính là điều khiến mọi người khó có thể thân thiết với cô, bởi lẽ chỉ khi họ thực sự mở lòng và chỉ đơn thuần coi cô là một người bạn thì cô ấy mới mở lòng mình.

“Chúc mừng sinh nhật nhé, Salvina.”

“Cảm ơn tiền bối, dù nó là gì thì em cũng không chê đâu.”

“Nói nghe đau lòng thế.”

Tôi cười đùa nhìn lấy cô bé mở lấy cái hộp mà tôi chuẩn bị, bên trong chiếc hộp chỉ có độc một chiếc vòng tay màu vàng được đính thêm những viên đá quý màu xanh lục giống như màu tóc và mắt của chính cô, khi cô đeo vào cô ngay lập tức nhận ra điều gì đó mà cau mày nhìn tôi.

“Tiền bối, cái này bao nhiêu tiền vậy? Không đời nào chị có đủ tiền mua một món hiện vật như vậy được.”

“Hàng thủ công nhà làm đấy, dù nguyên liệu là do mẹ em cho nhưng tớ là người làm ra nó, kỹ thuật ma thuật, cường hóa và cả phù phép của tớ đều ở tầm chuyên gia đấy nhé, bởi làm ra nó không yêu cầu quá nhiều mana mà chỉ là về nền tảng kiến thức, kỹ thuật và cả khả năng điều khiển mana nên nó vẫn ngang ngửa những món mà tớ ở thời đại hỗn loạn.”

“Quên mất, dù gì chị cũng được gọi là quỷ vương tận thế mà.”

Salvina hài lòng nhìn lấy chiếc vòng trên tay, thứ có tác dụng tăng tốc độ hồi phục mana lên đáng kể và tăng nồng độ mana trong bán kính 5 mét giúp tăng sát thương phép thuật là một vật phẩm mạnh mẽ phù hợp với cô, một pháp sư.

“Mà nè, tại sao chị lại sử dụng hình dạng này?”

“Cậu có muốn thấy cô bạn của mình biến thành một ông chú gắt gỏng không?”

“Nghĩ đến việc một lão già giả trang thành con gái còn kinh tởm hơn.”

Helen ở gần đó bất chợt lên tiếng, nghe thấy mấy lời ấy Salvina dường như khá bực bội thay cho tôi nhưng thật sự thì tôi cũng phần nào đồng tình với quan điểm với cô bé.

“Ừm, việc một lão già giả trang thành con gái thực sự khá kinh tởm, nhưng với Salvina hay cả Hemas thì điều đó không quá quan trọng vì cả hai người họ đều quan tâm đến sự thật hiện diện trước mắt đầu tiên.”

“Hả? Ý chú là gì vậy?”

“Để tớ ví dụ cho dễ hiểu.”

Helen bối rối nhìn lấy tôi, thấy thế tôi liền đi đến chỗ Paven, hay đúng hơn là Hemas đang tiếp khách cùng với Lana.

Ngay khi nhìn thấy tôi anh liền nhướng mày như thể tự hỏi tôi là ai, nhưng chưa kịp để anh ta hiểu thì tôi liền giả vờ ngã.

“Không sao chứ?”

“Không… Không sao đâu ngài Hemas.”

Tôi giả vờ bẽn lẽn nói, tiếp đó Hemas dìu tôi đứng dậy trước ánh mắt thích thú của Lana.

“Ờm, xin lỗi vì đã không giới thiệu, em là Eri, đệ tử của sư phụ Lana.”

Nắm nhẹ lấy mép váy khẽ nhún gối cùng với cúi nhẹ đầu và chào với giọng điệu ngọt ngào, bất chợt Hemas bày ra vẻ mặt nao núng với đôi má ửng đỏ khi lờ mờ nhận ra điều gì đó, thấy vẻ lúng túng ấy tôi giả vờ ngây thơ nghiêng đầu nhìn anh với vẻ bối rối.

“Ngài Hemas, mặt em dính gì sao?”

“À, không có gì đâu… Chỉ là em làm tôi nhớ lại một người…”

“Vậy à… Liệu người đó trông như nào nhỉ?”

“Thôi được rồi Eri, đừng trêu anh ấy nữa.”

Lana ở một bên không nhịn được cười mà vỗ vai tôi, Hemas dường như cũng nhận ra thân phận tôi mà đỏ hết cả mặt trước ánh mắt tò mò của mọi người.

“Hẹn gặp lại nhé…”

0jBHRuj.jpeg

Tôi nói với vẻ đáng yêu  làm cho Hemas đứng hình, thấy ý định của mình đã thành công tôi liền quay về chỗ Helen và Salvina, hai người đang nhìn lấy vẻ mặt của cha mình như thể không thể tin những gì mình vừa thấy.

“Tiền bối, bố em bị sao vậy…”

“Chỉ là trêu tí thôi ấy mà, chuyện là hồi trước có một lần tớ bất đắc dĩ lắm tớ phải giả làm phụ nữ giả làm người phụ nữ của bố cậu để trà trộn vào một bữa tiệc của quý tộc đế chế, rồi ngay ngày hôm sau mẹ cậu nói với tớ rằng Paven đã say nắng dáng vẻ đó của tớ và còn bảo rằng cậu ấy ước tớ thực sự là một người phụ nữ để có thể cưới tớ nữa cơ.”

“...”

“Ọe.”

Helen ở bên cạnh lấy tay che miệng để ngăn cơn buồn nôn, Salvina thì chết lặng nhìn lấy cha mình như thể không tin những gì mình vừa nghe.

“Mà nè các cậu, các cậu có muốn nghe chuyện trong quá khứ của bố mẹ các cậu không? Có khá nhiều chuyện để kể đấy.”

Hai đứa nhỏ liền nhìn tôi với ánh mắt tò mò.

***

Tôi đã sợ, sợ rằng bọn họ đã chết, rằng cặp đôi sẽ chuẩn bị đến bên nhau ấy sẽ có một kết cục tệ, sợ rằng bản thân không thể đến lễ cưới của họ, nhìn thấy tương lai mà họ bên nhau. Khi chiếc máy bay ấy lao vào tôi thì không một khoảnh khắc nào tôi nghĩ cho bản thân, bởi lẽ bản thân tôi đã sống một cuộc đời có thể nói là không còn bất cứ hối tiếc gì, nhưng họ thì khác, họ chuẩn bị đến với nhau sau bao nhiêu năm, chuẩn bị có một tổ ấm và có với nhau những đứa con cáu kỉnh, khác với tôi kẻ chỉ biết sống để chờ ngày bản thân kết thúc cuộc đời.

Nhìn lấy vườn hoa tulip trước mắt tôi không khỏi nhớ về cái ngày mà tôi và Paven đi đến nhà Iris, tôi vẫn nhớ như in cái làng quê bình dị ấy cùng cánh đồng hoa tulip đó. Iris lúc đó không phải là phù thủy tâm trí hay là con ranh suốt ngày làm phiền tôi bằng cái miệng hỗn láo của mình.

“Cô ấy chỉ là một cô gái bình thường sống tại một làng quê bình thường, tuy vậy gia đình của cô ấy lại khá lục đục khi bố mẹ cô luôn mắng mỏ cô ấy như thể cô là một cục nợ.”

Ngồi trong quán cafe, tôi vẫn nhớ rất rõ những vết bầm trên người cô ấy, cùng với đó là vẻ mặt khó chịu của Paven khi thấy Iris ngoài đời, một người u ám đến mức mà tôi sẽ không quá bất ngờ khi thấy gương mặt đó trên bàn thờ vào ngày hôm sau.

“Vẻ tự tin của cô đâu rồi! Cười đi! Lúc nào cô cũng cười mà? Đừng làm cái vẻ mặt đó nữa!”

Dù Paven có mắng mỏ đến đâu thì Iris vẫn chỉ im lặng cúi đầu, nếu là bình thường thì cô đã ngồi cãi lộn với cậu ta đến chết rồi nhưng ngoài đời cô chỉ biết im lặng chịu trận, không biết nói gì hơn tôi chỉ đành đi vệ sinh một lát để hai đứa nó nói chuyện nhưng giữa chừng tôi bắt gặp lấy một đám con gái ăn mặc trông chả ra gì đang ngồi nhìn lấy Iris với vẻ ghét bỏ.

“Đúng là đồ thảm hại, trai đẹp trước mắt thế mà không vớ lấy.”

“Xem cái đồng hồ của cậu ta kìa, Relox đấy!”

“Trời ạ, cái con suốt ngày cắm đầu vào game kia vớ đâu mối ngon ăn thế không biết.”

Nghe mấy lời đó tôi cảm thấy sôi máu trong lòng, thật lòng lúc đó tôi chỉ muốn chém phăng đầu mấy con khốn đó, nhưng vì đó là thế giới thực nên tôi chẳng thể làm gì họ mà chỉ có thể giấu lấy nỗi bực tức ấy trong lòng.

“Hức.”

“Con nhỏ đó chạy rồi kìa, đúng là đồ không biết hưởng.”

“Kệ đi, đứa nào lên tán thằng công tử bột đó đi, có khi một bước lên mây đấy.”

Nhìn Iris chạy ra khỏi quán với nước mắt dàn dụa tôi bất giác muốn chạy theo nhưng khi thấy đám con gái ấy lại gần ve vởn Paven thì tôi lại chẳng thể đi được, nhìn lấy vẻ mặt khó chịu của cậu tôi phần nào đoán được cậu có vẻ khá khó chịu khi thấy dáng vẻ ấy của Iris.

“Nè-”

“Cút đi mấy con đĩ!”

Paven bực bội quát ngay khi đám đó tiến lại gần, thấy dáng vẻ dữ dằn ấy của cậu bọn họ chỉ biết tặc lưỡi rồi rời đi.

“Paven, mày quá lời với con bé rồi đấy.”

“Thế tại sao anh không an ủi cô ấy đi? Chẳng phải anh thân với cô ấy hơn à?”

“Mày lôi tao đi nửa vòng trái đất chỉ để tao giải quyết việc hộ mày à? Quan tâm con bé thì nói mẹ đi, miệng thì chỉ biết trách móc người ta, không thật lòng hơn được à?”

Paven tặc lưỡi nhìn đi hướng khác, thấy thế tôi chẳng biết nói gì hơn ngoài lôi cổ cậu ta đi tìm Iris.

“Mày lúc nào cũng vậy, chẳng bao giờ thật lòng được câu nào, dù vậy ít nhất mày cũng thể hiện điều đó qua hành động, như việc mày chơi con game đến tận bây giờ vậy.”

“...”

Paven lặng thinh chẳng nói gì như thể đang cố phủ nhận những gì tôi đang nói.

“Đừng tưởng tao không biết, mày ban đầu chơi cái thứ chết dẫm đó chỉ để kiếm tiền thôi đúng chứ? Nhưng sau mấy cái lệnh cấm đó thì mày kiếm được tiền nữa ếu đâu? Vậy mày còn chơi game làm gì?”

“Vì nó vui chứ còn gì nữa? Em thích giả kim thuật, anh cũng biết em ban đầu muốn làm bác sĩ nhưng do cha em bắt em thừa kế gia nghiệp nên mới phải bỏ mà!”

“Lại chối, hồi mày học giả kim từ tao thì mày toàn ngủ lên ngủ xuống, xong còn cái thói trốn học giữa chừng nữa, thế là thích dữ chưa?”

“Do anh dạy chán quá!”

Paven quay mặt và nói như thể không muốn đối mặt với sự thật.

“Ờ, nhưng lúc mà mày đề nghị tao dạy mày cách điều chế thuốc hồi phục cơ bản siêu tinh khiết đấy, mày học chăm chú rồi chỉ để nghiên cứu ra cách điều chế thuốc tiên sau khi Iris than vãn vì không biết cách chế được sao?”

“...”

“Mày chơi game vì con bé, thừa nhận đi, từ cái thư viện lưu trữ toàn bộ thông tin về chế độ cốt truyện, phép thuật điều khiển thời gian để đến thời điểm mà chế độ ấy diễn ra, đồng hồ thời gian chênh lệch với cả-”

“Được rồi, cứ cho là em chơi game vì Iris đi! Vậy thì anh chơi game vì cái gì?”

Tôi do dự một hồi trước lời chất vấn ấy, bởi lẽ chính tôi cũng chẳng biết tại sao tôi lại chơi con game chết tiệt đó đến tận bây giờ.

“Chịu, tao cũng chẳng biết tao chơi con game đó vì cái gì nữa, nhưng nếu không vì bọn mày thì chắc tao cũng chỉ đang làm gì đó trong chế độ cốt truyện chứ chẳng đếm xỉa đến chế độ online làm gì đâu.”

“Vậy còn chuyện anh từ chối lời tỏ tình của Iris thì sao? Chẳng phải là vì anh cũng nghĩ cho cô ấy sao? Anh cũng yêu cô ấy đúng chứ!”

“Tao có quan tâm con bé nhưng tao chưa bao giờ yêu con bé, đúng hơn là tao không thể.”

“Tại sao?”

Tôi lắc đầu bất lực.

“Chịu, tao biết nhưng tao quên rồi. Này! Bọn kia!”

Giữa chừng tôi nhìn thấy đám con gái lúc nãy đang vây lấy Iris, bọn chúng giật lấy tóc cô và tát cô với vẻ mặt khó chịu, ngay khi tôi định đi tới dạy dỗ chúng thì Paven từ lúc nào đã lao tới đá thẳng vào eo một đứa, ngay lúc đó tôi có thể thấy ánh mắt của Iris nhìn Paven có gì đó khác với mọi ngày.

“Từ lúc đó tớ đã biết hai người họ đã đến với nhau rồi.”

Tôi kể với vẻ hoài niệm, nhìn lấy hai đứa nhỏ đang ngồi uống trà chăm chú nghe câu chuyện của tôi cũng đã làm tôi thấy vui lắm rồi, bởi lẽ cảm giác cứ như đang trở về những ngày tôi và hai người họ ngồi bên bàn trà vậy.

“Lana rất thích hoa tulip xanh vì nó là nơi mà bà của cô ấy, người mà cô ấy yêu quý và ông nội cô ấy tỏ tình với nhau, chính vì câu chuyện đó nên Hemas cũng rất thích hoa tulip xanh vì cậu ta luôn nghĩ đến cảnh hai người họ về bên nhau trên cánh đồng hoa.”

Nói xong chúng tôi nhìn qua khung cửa sổ, nhìn lấy cặp đôi Hemas và Lana đang nhẹ nhàn khiêu vũ trên khu vườn hoa tulip xanh dưới ánh trăng mờ.

“Mà giờ cũng trễ rồi, hai người nên đi ngủ đi.”

“Ừm…”

Helen dụi mắt với vẻ mệt mỏi, nhưng Salvina vẫn nhìn lấy tôi như thể muốn nói điều gì đó.

“Nè tiền bối.”

“Có chuyện gì vậy?”

“Liệu chúng ta có gặp lại nhau nữa không?”

“Hên xui, dạng này khá bất tiện với không có trong dữ liệu học viên nên dễ bị bắt lắm, dù gì tớ cũng chỉ trang điểm rồi làm tóc dài ra thôi.”

“Vậy à…”

Salvina nói với vẻ tiếc nuối, thấy thế tôi xoa đầu con bé và nở một nụ cười cảm thông.

“Dù vậy bà chị này vẫn luôn ở bên em mà, với cả tớ ở gần cậu hơn cậu nghĩ đấy nhưng đừng cố kiếm tớ làm gì nhé, đôi lúc biết sự thật không vui cho lắm đâu.”

“Vậy à…”

Salvina gật đầu với vẻ tiếc nuối rồi cũng rời đi, tiếp đó tôi đứng dậy đi ra khu vườn, như thể đã nhận thấy sự hiện diện của tôi cả hai đã ngừng khiêu vũ và nhìn lấy tôi với nụ cười trên môi.

“Lâu rồi chưa gặp anh Eden.”

“Anh đến rồi à, bọn em đợi anh mãi đấy.”

Nhìn hai người họ tôi thật sự chẳng biết nói gì bây giờ, nhìn lấy gương mặt già dặn của Hemas tôi không thể nghĩ về cậu trai năm xưa, nhìn sang bên cạnh Lana vẫn nhìn tôi với ánh mắt vui vẻ như mọi ngày, dù vậy họ không còn là những đứa trẻ năm xưa nữa, bây giờ họ đã trưởng thành và đã có cho mình một gia đình nhỏ, điều mà tôi chả làm được trong suốt cuộc đời của mình.

“Bọn mày lớn rồi nhỉ.”

Tôi nghẹn ngào nói, đáp lại bọn họ nở một nụ cười vừa ấm áp nhưng cũng in hằn những vết tích thời gian, không kìm được lòng nữa, tôi lao vào bọn họ ôm lấy cả hai người họ bằng hai tay của mình.

“Bọn mày- Dạy con như c** ấy!”

Tôi quát bọn họ với giọng nức nở.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!