Bước đi trên con đường mòn tăm tối, dù là buổi sáng nhưng vì cây cối rậm rạp nên tôi chỉ có thể nhìn thấy bóng hình của những gì ở phía trước khiến tôi không khỏi lo sợ rằng những gì sẽ xuất hiện ở đây.
“Eleris...”
“Hả! À, có gì không vậy Irina?”
“À thì… Có thật sự người đó ở đây không?”
“Tớ cũng không biết nữa, kẻ đó không xuất hiện trong tác phẩm của tớ vì vậy tớ mới cần đến đây kiểm tra, liệu hắn chỉ là một kẻ bán đồ trang điểm thông thường hay là một kẻ phản diện ẩn dấu nào đó.”
Tôi nói với tâm trạng cảnh giác trong khi nắm chặt lấy tay của Irina đang đi ở phía sau mình, cùng nhau đi theo con đường mòn, dù nơi đây vẫn ở trong khu vực công viên nhưng nơi này lại có cảm giác như trong một khu rừng sâu với những cái cây khổng lồ, tiếng chim hót hay những con vật trông rất lạ mắt lảng vảng xung quanh, trong tiểu thuyết nơi đây cũng trở thành nơi mà các tổ chức bí mật tiến hành kế hoạch của mình do độ rộng lớn cũng như kỳ bí của nó.
Sau một hồi đi bộ một làn sương trắng dần xuất hiện và che đi tầm nhìn của chúng tôi, từ trong làn sương trắng một túp lều màu tím xuất hiện.
“Chúng ta tới rồi…”
“Đúng như lời đồn, nơi này kỳ bí giống như lời đồn đại.”
Với trái tim leo lơ lửng chúng tôi bước vào trong lều, chào đón chúng tôi là vô số chai lọ được trưng bày khắp nơi, ở chính giữa là một kẻ mặc áo choàng tím với khuôn mặt được che đi bởi bóng tối đang ngồi trên một cái bàn tròn với một quả cầu pha lê ở chính giữa.
“Chào mừng đến với túp lều hương hoa, Eleris Liona và Irina.”
Kẻ đáng ngờ nói với một giọng đầy mê hoặc, dù không thể biết được kẻ đó là nam hay nữ do tông giọng cực kỳ trung tính nhưng tôi chắc chắn dù đối phương có là nam hay nữ thì đều cảm thấy thích giọng nói ấy.
Giọng nói thật đáng sợ.
Tôi vô thức nuốt nước bọt nhìn lấy hắn ta.
“Ở đây thật sự có mùi hoa…”
“Irina, cậu có cảm thấy gì bất thường không?”
“Ờm… Không…”
Irina lo lắng nhìn kẻ đang ngồi trên bàn, đối diện hắn là hai chiếc ghế được đặt ngay ngắn như thể đó là dành cho chúng tôi, nhìn nó tôi bất giác nhớ lại những tin đồn mà bản thân đã nghe về kẻ đó trong mấy tuần qua.
“Số ghế sẽ xuất hiện theo số người bước vào lều, mỗi lần chỉ có một nhóm người có thể vào và sẽ không ai tìm được chiếc lều đó một khi nhóm người kia ra khỏi đó.”
“Kẻ đó biết hết tên tất cả những ai bước vào đó.”
“Chúng ta không thể tấn công hắn bằng bất cứ hình thức nào.”
Dù hắn đáng nghi là vậy nhưng vì lý do nào đó không có bất kỳ giáo sư nào thực sự coi hắn là mối đe dọa, thậm chí cả những người bảo vệ cũng không quá để tâm đến hắn ta vì thế khả năng cao hắn là một học viên hoặc một kẻ được học viện sắp xếp có chủ ý.
“Chúng tôi tới để tìm ngươi.”
“Thế xin mời đi cho.”
Hắn dứt khoát đáp khi tôi bày tỏ ý định của mình, dù vậy tôi không mấy để tâm đến điều đó mà ngay lập tức lao vào chém hắn ta.
“Có vẻ vị khách đây hơi nóng vội nhỉ? Thế thì xin mời ngồi.”
Cơ thể tôi đông cứng ngay khi thanh kiếm chỉ còn cách hắn một đốt ngón tay, tiếp đó hắn lệnh một câu và cơ thể của cả tôi cùng Irina liền ngồi xuống ghế, ngay sau đó hắn thò bàn tay được quấn trong băng rôn đen ra và đặt trước mặt chúng tôi một chai thuốc màu xanh dương.
“Đây là thuốc hạ hỏa, thứ này giúp tâm trạng các vị trở nên khó tức giận hơn trong 1 tiếng.”
“Chúng tôi không cần thứ đó!”
“Vậy à, thế cái này thì sao? Đây là thuốc tăng cường kiếm khí, dùng nó thì cô có thể tạm thời tăng chất lượng kiếm khí của mình lên một bậc, chỉ áp dụng với kiếm khí cấp 3 trở xuống.”
“Tôi không cần cái đó!”
Kẻ đó thu lọ thuốc lại như thể biết rõ điều đó, nhìn lấy hắn ta tôi không khỏi liên tưởng đến những NPC bán hàng trong các game nhập vai, một kẻ mà cái gì cũng có nhưng chẳng ai biết thân phận thực sự của họ là gì hay làm cách nào họ có được những món đồ ấy cũng không rõ ràng.
Mình cần biết chuyên môn của hắn trước.
“Này, ngươi chuyên bán thứ gì?”
“Chủ yếu là mỹ phẩm, cô muốn loại nào? Kem dưỡng da, son môi, hay nước hoa? Tùy theo nhu cầu tôi có thể chế riêng cho cô một thứ phù hợp với cô.”
Đúng như lời đồn, hắn ta chuyên chế tạo mỹ phẩm, nhưng tại sao?
Tôi bối rối nhìn hắn ta, dạo gần đây các cô gái trong học viện ai nấy người cũng thơm phức và có lớp phấn dày cộp trên mặt do hắn ta, thậm chí tôi còn nghe Salvina trong lớp sinh hoạt còn than phiền khi rất khó để tìm ra loại mỹ phẩm nào đủ tốt để có thể tặng cho Sylvia.
“Ờm… Chào ngài, liệu ngài có giải pháp gì cho tôi không… Dạo gần đây tôi hơi khó ăn…”
“Chán ăn do đến kỳ kinh nguyệt à? Vậy thì có giải pháp đấy.”
Hắn ta liền lấy một lọ thuốc từ trên kệ theo yêu cầu của Irina, ở bên cạnh cô ấy cứ nhìn lấy lọ thuốc với cái mặt đỏ chót khi mà hắn ta lập tức nhận ra tình trạng của cô ấy.
Hắn ta có lẽ là con gái.
Sau một thời gian sống ở thế giới này tôi nhận ra rằng con trai biết rất ít về sinh lý con gái, thậm chí đến cả bố tôi cũng không biết đến tháng là gì và đã hoảng hết cả lên khi thấy máu trên giường tôi vào lúc dậy thì.
Mà đợi đã, ở đây họ gọi là tháng trưởng thành chứ đâu phải đến kỳ kinh nguyệt đâu?
“Aiden phải không? Chỉ có cậu mới biết thuật ngữ đó thôi!”
“...”
Hắn ta chết lặng nhìn tôi rồi thở một hơi dài, dần dần cái mũ trùm đầu cũng được cởi ra và để lộ gương mặt khó ở của Aiden.
“Đáng lẽ tôi nên gọi nó là tháng trưởng thành.”
Aiden lẩm bẩm với vẻ mặt khó chịu thấy rõ, dù vậy với cái giọng nói trung tính đó khiến cậu vẫn có một sức hút lạ thường, ở bên cạnh Irina tỏ rõ vẻ bối rối khi nhìn lấy Aiden như thể vẫn không tin rằng cậu ta chính là người điều hành cửa hàng này.
“Rồi, biết thân phận của tôi rồi đấy, hài lòng chưa?”
“Ờm… Tại sao cậu lại làm điều này?”
“Thiếu tiền, cô nghĩ tao sống sung túc lắm sau khi bị đuổi khỏi gia tộc hay sao?”
“Ờm…”
Tôi gãi đầu với chút tội lỗi, dù gì tình trạng cậu ta hiện tại cũng là do một tay tôi gây nên.
“Mà này, Aiden, cậu biết gì về tin đồn bóng ma đêm máu gần đây không?”
“Biết, nhưng đừng mơ tao nói.”
Aiden nói với vẻ dửng dưng, dù tôi không biết điều gì diễn ra sắp tới bởi lẽ tên ngạ quỷ, kẻ đáng lẽ sẽ xuất hiện vào đêm trăng máu sắp tới đã bị giết nhưng vì cậu ta dường như chẳng quan tâm lắm nên có lẽ sẽ chẳng có gì đặc biệt diễn ra.
Có được câu trả lời mình muốn tôi nhìn lấy không gian xung quanh, trong vô số loại thuốc được trưng bày tôi có thể thấy đa phần chúng đều là mỹ phẩm.
“Nhưng mà tại sao cậu lại đi bán mỹ phẩm? Có rất nhiều cách để kiếm tiền mà?”
“Vì nó dễ bán thôi, cô nghĩ cái đám quý tộc lắm tiền nhiều của đó sẽ chi bao nhiêu cho làm đẹp? Còn giờ mua gì không? Không mua nữa thì trả tiền rồi cút xéo khỏi đây.”
“À, nếu có thể thì cho tôi một lọ xịt khử mùi nhé.”
“Rồi, đưa đây 20 bạc cho lọ đó, 5 bạc cho lọ của Irina.”
Aiden đặt lọ thuốc trên bàn với vẻ đầy bất mãn.
“Có giảm giá không? Dù gì chúng ta cũng đã đính hôn mà.”
“Có cái c*t mà giảm giá, tao bị đuổi khỏi gia tộc rồi nên cái vụ đính hôn đó cũng đã bỏ vào sọt rác rồi.”
Chẳng biết nói gì hơn tôi chỉ biết đặt 25 bạc lên bàn, ngay khi chúng tôi cùng nhau bước ra khỏi lều thì chúng tôi không còn ở trong khu rừng u tối đó mà thay vào đó tôi đang ở ngay khu câu lạc bộ nhộn nhịp, khi nhìn lại chúng tôi cũng chẳng thấy túp lều đâu mà chỉ còn lại những cái cây lạ lẫm.
“Cậu ấy thật kỳ lạ.”
“Thực vậy, mà Irina nè, đừng nói với mọi người về danh tính của cậu ta được chứ?”
“Được thôi, mà tại sao vậy?”
“Chỉ là… Để giữ hình tượng người bán hàng bí ẩn ấy mà.”
Tôi miễn cưỡng trả lời, dù thật sự chẳng có lý do gì để giữ hình tượng cho cậu ta, nhưng vì những tội lỗi bản thân đã gây ra là quá lớn nên tôi chẳng muốn đắc tội với cậu ta thêm nữa.
***
Ngồi trong lều tôi ngồi đếm tiền với vẻ cơ thể mệt mỏi thấy rõ, dù trước mắt tôi là vô số đồng bạc và vàng nhưng tôi chẳng cảm thấy vui tí nào bởi lẽ với cái tương lai ảm đạm trước mắt thì đống này cũng chỉ là sắt vụn.
“Trời ơi! Tại sao cái đống đó nó đắt thế!”
Tôi than vãn với tâm trạng như chó gặm, vừa phải kiếm một đống tiền để mua nguyên liệu chữa bệnh thì chớ giờ đây còn sắp phải mang tiếng tên bán mĩ phẩm dở hơi nữa thì mệt phải biết.
“Hửm?”
Bất chợt quả cầu pha lê giữa bàn phát sáng, nhìn vào đó tôi có thể thấy cô Eline đang cùng Maria tiến vào đây.
“Hai người đó quen nhau à?”
Tôi có chút ngạc nhiên khi thấy hai người đó đang đi cùng nhau trong lúc nói chuyện với vẻ khá thân thiết, Maria than phiền về một học viên nào đó đã 4 lần ra vào bệnh xá do thương tích trong khi Eline chỉ lặng lẽ tiếng về phía trước mà không đáp lại.
Khi họ tiến vào lớp sương mù họ bất chợt bịt mũi lại như thể nhận ra trong đó có vấn đề và tiến về phía chiếc lều, thấy thế tôi cũng trùm đầu lên và cất cái hòm tiền đi.
“Chào mừng đến với túp lều hương hoa, Eline Flavat và Maria.”
“Giọng nói trung tính do sử dụng giọng nói của tiên, sương mù chứa hương hoa succubus có vẻ ngươi cũng ở trình độ khá đấy nhỉ?”
“Eline, cậu nghĩ hắn ta là ai?”
“Tôi không biết bất cứ học viên nào có đủ trình độ để tạo ra thứ kia.”
Eline chỉ vào một chai lớn trống không trên kệ, đó là dịch tiểu cầu troll dạng lỏng ở dạng tinh khiết, thứ được dùng làm dung môi trong khá nhiều loại thuốc tôi chế.
“Mời các vị ngồi.”
“Eline này, đừng đứng đó nhìn nữa mà ngồi xuống đi.”
“Ờ.”
Eline thờ ơ đáp rồi ngồi xuống bên cạnh Maria, người đang nhìn tôi với vẻ mặt khá háo hức.
“Nè, tôi không biết cậu là ai nhưng nghe các học viên bảo chỉ cần đưa ra yêu cầu thị cậu có thể chế cho họ một lọ thuốc phù hợp đúng không?”
“Nếu họ có đủ tiền và tôi có đủ nguyên liệu, thì tôi sẽ làm hết sức.”
“Đạt, nhiều kẻ tự cao sẽ luôn nói là bản thân có thể làm mọi thứ nhưng luôn có những gì họ có thể làm.”
Eline nói với vẻ hài lòng, ở bên cạnh Maria dường như không quá vui khi bạn mình nói mấy lời đó mà nhéo tay đối phương.
“Vậy thì tôi đang khá là mệt mỏi vì dạo gần đây mấy nhóc học viên năng động quá, hết đứa này cứ đến đứa khác đánh nhau rồi vào viện nằm làm tôi phải chăm sóc họ cả ngày, liệu có loại thuốc nào có thể giúp tôi duy trì tỉnh táo trong một khoảng thời gian không?”
“Có đấy, với cả tôi cũng hay dùng nó nên có sẵn khá nhiều.”
Tôi lấy ra từ trong hòm đồ đặt sau lưng mình một khay chứa đầy những chai thủy tinh không nhãn với chất lỏng màu vàng, nhìn thấy nó Eline lập tức tỏ vẻ tò mò như thể đang tự hỏi đây là thứ gì.
“Nước tăng lực, đó là cách tôi gọi nó, trong khoảng 8 tiếng kể từ khi dùng cô sẽ không cảm thấy mệt mỏi hay buồn ngủ, thay vào đó cô sẽ tràn đầy sức lực và dễ dàng tập trung hơn, tuy vậy tôi thực sự không khuyến khích cô sử dụng nó.”
Nói xong tôi lấy ra một chai rồi tu sạch nó, cơ thể tôi cũng không còn mệt nữa thay vào đó là tràn đầy sức lực.
“Nói thế nhưng cậu cũng dùng nó hơi nhiều đấy…”
“Hừm… Làm từ nhân sâm rẻ tiền à? Còn có khá nhiều đường nữa, có vẻ khá ngọt, dù có vẻ sẽ không có tác dụng phụ nhưng sẽ không tốt cho sức khỏe khi dùng nhiều và lâu dài.”
Eline dễ dàng đoán ra nguyên liệu chỉ bằng cách ngửi lấy mùi thơm của nước tăng lực, Maria thì tỏ ra khá lo lắng cho tôi khi thấy hàng đống chai rỗng trong lô thuốc.
“10 đồng mỗi chai, tôi đang có sẵn 200 chai, cô muốn mua bao nhiêu?”
“Khá rẻ đấy, tôi nghĩ mình sẽ mua 20 chai.”
“2 bạc, còn quý cô giả kim thuật sư đây có muốn mua gì không?”
Eline tỏ vẻ không mấy bận tâm rồi đặt chai nước tăng lực về chỗ cũ.
“Thuốc giải nấm người, có thì mua không thì thôi.”
“Chế được đấy, nhưng cần nguyên liệu.”
“Tôi biết-”
“Eline cậu đừng-”
Cả hai người đó đều chưa kịp dứt lời rồi quay sang nhìn tôi với đôi mắt mở to, tôi không biết tại sao bọn họ lại ngạc nhiên đến vậy bởi lẽ thuốc chữa bệnh nấm người là loại thuốc khá phổ biến ở thời đại hỗn loạn, dù nó hơi khó chế và là thứ dùng để kiểm tra trình độ của một người có phù hợp với bậc vàng hay không nhưng thật sự thì nó không phải ở mức độ mà Eline phải chật vật.
“Nguyên liệu là gì! Cách điều chế là gì!”
Eline chướng người lên rồi đập bàn trong khi nhìn tôi với ánh mắt như thể muốn ăn tươi nuốt sống tôi đến nơi, dù thế tôi vẫn chẳng mấy để tâm mà viết nguyên liệu ra giấy và đưa cho cô ấy.
“Tôi bị mù chữ, vì thế tôi chỉ có thể vẽ minh họa loại nguyên liệu thôi.”
Nếu cô ta thấy chữ mình thì sẽ nhận ra mình mất.
“Nọc basilisk, nấm đêm đen và bột tiên ánh sáng? Chết tiệt, thì ra là phải dùng nó để loại bỏ bào tử, được rồi! Giá bao nhiêu!”
“Nếu đem hết nguyên liệu đến hết thì chỉ cần 10 đồng vàng, với cả nó hơi khó chế nên cần hơn một tháng để ủ-”
“Không cần giải thích, tôi biết là cần ủ nấm đêm đen và bột tiên ánh sáng để tạo ra chất trung hòa rồi.”
“Ừ, thì dù gì cô cũng là một nhà giả kim bậc vàng mà nên chắc hỏi câu đó hơi-”
Tôi chưa kịp dứt lời thì Eline đã đặt lên bàn 10 đồng vàng.
“Cảm ơn vì đã trả tiền, chừng nào có đủ nguyên liệu thì cứ đến đây nhé, lỡ như lúc đó tôi nghỉ bán thì tôi sẽ nhờ người chuyển lời cho.”
“Ờm… Tôi có thể hỏi cậu một điều nữa được không?”
“Cứ tự nhiên.”
Tôi có chút bối rối nhìn lấy gương mặt lo lắng của Maria.
“Bệnh Bazack, cậu biết cách điều chế thuốc giải không?”
Nghe thấy cái tên quen thuộc tôi lập tức lắc đầu, dù tôi đang gặp khó khăn nhưng tôi không muốn nhờ người khác giúp đỡ trong khi tôi có thể tự mình làm điều đó, thấy câu trả lời của tôi Maria liền thở dài với chút thất vọng.
“Tại sao cô lại hỏi điều đó? Ở học viện có ai bị căn bệnh đó à?”
“Ừm, một học viên đã mắc phải nó, thật đáng tiếc khi em ấy chỉ còn vài năm để sống…”
“Người đó là ai?”
Eline hỏi với vẻ mặt nghiêm nghị, thấy vẻ mặt đó tôi có chút bất ngờ bởi lẽ cái cô này theo trí nhớ của tôi sẽ chẳng bao giờ quan tâm đến học viên của mình có bị nổ chết hay không mà chỉ buôn ra vài lời càu nhàu.
“Aiden Ludwig, nếu cậu biết cậu nhóc ấy thì hãy nhẹ nhàn với nó nhé.”
“Hừm… Thì ra là cậu ta…”
“Cậu biết Aiden à?”
Nghe mấy người đó bàn luận về mình tôi có hơi sợ vì lý do nào đó, với đôi tay run rẩy tôi uống lấy một chai thuốc dũng cảm để không bị run tay nữa.
“Ừm, cậu ta cắm rễ ở phòng điều chế mấy đêm liền vào tháng trước nên tôi cũng để ý, dù lý thuyết khá lỡ cỡ nhưng kỹ thuật điều chế thì khá chắc.”
“Để một kiếm sĩ như em ấy vào phòng thí nghiệm… À xin lỗi, chúng ta không nên làm phiền việc bán hàng của người khác nhỉ, được rồi đi thôi Eline.”
“Này đừng kéo tôi!”
Hai người họ rời đi sau khi mua hàng, tôi thì cũng chẳng biết nói gì hơn mà lặng lẽ cất lấy thùng nước tăng lực của mình rồi định lôi hòm tiền ra đếm thì quả cầu lại một lần nữa phát sáng.
“Đệch mợ lại nữa à, mình đã giấu đường vào kỹ thế rồi mà vẫn nhiều đứa tìm ra thế à?”
Tôi bực bội lẩm bẩm, bởi mấy lời đồn của đám con gái lan như đám cháy rừng nên lượng khách đến đây đông ngoài sức tưởng tượng của tôi, với tâm trạng khó chịu tôi nhìn vào quả cầu và khi nhìn thấy mái tóc trắng dần chuyển đỏ quen thuộc thì tâm trạng tôi cũng dịu lại đi đôi chút.
“Hừm, mình nên đổi ghế.”
Tôi thay hai cái ghế gỗ thành một cái ghế sofa mà tôi đang định dùng, sau khi mọi thứ vào vị trí tôi liền quay về chỗ cũ với dáng vẻ quen thuộc.
“Chào mừng đến với túp lều hương hoa, quý khách đây hãy đưa ra yêu cầu của mình tôi sẽ cố gắng đáp ứng và vì quý khách đây là khách quen nên hôm nay tôi sẽ đặc biệt tặng quý khách sản phẩm đặc biệt của tôi đây!”
Tôi nói với một giọng vui vẻ rồi đặt trên bàn một chai sữa tắm, nó vừa có tác dụng dưỡng da vừa có tác dụng làm sạch, giữ cơ thể luôn thơm tho và hơn hết nó có tác dụng làm mát cơ thể, thứ vốn chỉ phù hợp với Sylvia, người có cơ thể đặc biệt nóng.
5 Bình luận