Vol 2 Học kỳ rắc rối.

Chương 17 Tri kỷ (2)

Chương 17 Tri kỷ (2)

Mana là cốt lõi sức mạnh của hiệp sĩ và cả pháp sư, không có mana thì hiệp sĩ không thể phủ lên vũ khí một lớp kiếm khí chết chóc, nếu không có mana thì pháp sư cũng chẳng thể thi triển được phép thuật, thậm chí cả những linh mục sử dụng thánh năng để thực hiện thánh thuật cũng cần lấy mana để tăng trữ lượng thánh năng, vì vậy với khả năng sử dụng một lượng mana hạn chế của mình thì tôi sẽ gặp với một bất lợi cực lớn bất chấp trình độ kỹ năng vượt trội.

Nó như dân làng dùng tay không đánh nhau với hiệp sĩ đầy đủ vũ trang vậy.

Dù trình độ có tốt như thế nào thì việc chỉ dùng gậy gộc đánh với binh lính đầy đủ vũ trang thực sự khá quá sức, cứ cho là tôi có thể né hết tất cả đòn đánh thì việc xuyên cái bộ giáp bọc quanh cơ thể họ bằng tay trần là bất khả thi.

Nghĩ về tình trạng cơ thể hiện tại khiến tôi không khỏi nghĩ về những tháng đầu chơi game của toàn bộ cộng đồng, lúc đó chưa ai biết cách điều khiển mana cả nên rất nhiều người đi tìm kiếm những cách khác để vượt qua được rào cản đó và một trong những phương pháp nổi bật nhất mà họ tìm ra là giả kim.

Khác với những bộ môn yêu cầu mana thì giả kim lại rất nặng kiến thức và sự khéo léo của người điều chế, tuy nhiên với người chơi thì đó lại chẳng phải vấn đề quá khó với những nhà hóa học thứ thiệt có mặt ở thời điểm đó.

“Hướng dẫn học nghề giả kim cơ bản đến nâng cao.”

Tôi vẫn nhớ như in cái tựa đề cuốn sách mà những người chơi thời kỳ đó bán, dù họ bán nó với một cái giá không hề rẻ nhưng nhiều người vẫn mua vì nó cực kỳ hữu ích khi mà nó có hầu hết công thức thuốc phổ biến cũng như một hệ thống chuẩn hóa dựa theo chính hóa học hiện đại để mọi người tự mày mò nghiên cứu, có thể nói đó là cứu cánh của mọi người chơi thời điểm đó khi bọn họ đang bị mắc kẹt trong chế độ cốt truyện vì không thể phát triển sức mạnh bản thân.

Tuy nhiên cuốn sách đó có một nhược điểm chết người, đó là lý thuyết của nó không thể được áp dụng trong các lớp học ở chế độ cốt truyện.

Người chơi sử dụng một bộ chuẩn hóa, cách giải thích hiện tượng, đặt tên thảo mộc hoàn toàn khác so với bối cảnh của chế độ cốt truyện dù cho phương pháp thực hành là như nhau, cũng chính vì vậy nên tôi gặp khá nhiều khó khăn để giải quyết bài tập môn giả kim dù trình độ điều chế ở tầm chuyên gia, vì lẽ đó nên bài làm của tôi có khá nhiều phần tôi chẳng thể nào làm được, một số phần khác thì được làm khá chỉnh chu nhờ kinh nghiệm điều chế của bản thân.

“Ước gì mình cũng bỏ qua được như trong game.

Ngồi trong lớp giả kim tôi nhìn lấy xấp giấy trên tay mình với chút bất an trong lòng, dù trong quá khứ tôi đã học qua lớp của Eline khá nhiều lần, bởi lẽ người chơi chúng tôi chỉ cần làm 2 bài kiểm tra giữa kỳ và cuối kỳ thôi và có thể skip qua thời gian học trên lớp cùng với đống bài tập linh tinh, vì lẽ đó nên giờ tôi chẳng có tí kiến thức lý thuyết nào về giả kim ở chế độ cốt truyện.

“Tớ không biết làm câu 8 như thế nào! Tại sao chúng ta lại phải học luôn cách bảo quản và cách tính hạn sử dụng chứ!”

“Tại sao không ai bảo mình là cô Eline khó thế chứ! Tại sao họ lại bảo học lớp cô ấy là cách dễ dàng nhất để lấy được chứng nhận giả kim thuật sư!”

“Bộp! Bộp! Bộp!”

Nhìn lấy những học viên khác trong lớp thì một số người cũng tỏ ra lo lắng giống tôi, thậm chí có người còn đập đầu vào bàn vì căng thẳng, hẳn bọn họ đang oán hận giảng viên lắm bởi tôi cũng một thời như vậy.

Làm mình nhớ đám nhỏ thật.

Nhìn đám học viên đang đau khổ vì bài tập khiến tôi nghĩ ngay đến đám sinh viên mình từng giảng dạy, tôi còn nhớ như in cái cách mà sinh viên nhìn mình khi làm giám thị cho môn tôi đang giảng dạy, vì tôi là người là đã ra đề thi cho năm đó và đã làm ra một quả đề thi ác mộng đối với hầu hết sinh viên do thiếu sót trong kinh nghiệm ra đề.

“Mà các cậu biết không, dạo gần đây có mấy vụ hành hung dã man lắm, nghe nói nạn nhân đều có mái tóc đỏ đấy! Nhất là cậu đấy Tina, rất có thể cậu cũng sẽ là mục tiêu của hắn ta đấy.”

“Lo quá… Tại sao họ lại còn chưa bắt được hung thủ…”

“Cái đám bảo vệ đó chỉ biết ăn rồi bắt nạt học viên thường dân thôi, bọn chúng không quan tâm đến sống chết của học viên thường dân chúng ta đâu, chừng nào bọn quý tộc còn chưa bị thương gì thì hung thủ còn khuya mới bị bắt!”

Một nhóm con gái ở gần đó trò chuyện rôm rả, nghe lấy cuộc trò chuyện của họ tôi cũng phần nào biết được mức độ chia rẽ giữa thường dân và quý tộc đang ngày một tăng, cùng với đó vì lớp giả kim của Eline không quá thu hút đối với quý tộc nên tôi có thể thấy hầu như tất cả những người có thân phận quý tộc đang bu xung quanh tôi để bảo vệ bản thân.

“Chắc chắn ả Salvina là hung thủ! Chẳng phải chính ả ta là người ghét một con nhỏ ở phe công chúa sao? Chắc chắn vì con nhỏ đó cũng là quý tộc nên ả ta mới dùng những thường dân như chúng ta làm bù nhìn để cô ta thỏa sức xả giận!”

“Hung thủ đã rõ rành rành thế sao học viện không để mắt đến cô ta chứ! Học viện đang thiên vị quý tộc!”

“Các cậu nghe chưa, mới hôm qua mọi người còn bắt tại trận cô ta đang dụ dỗ một học viên tóc đỏ khác rồi đấy! Nhưng mà học viện còn không xử phạt cô ta mà còn bảo đó là vu khống nữa chứ!”

Đám học viên thường dân tranh luận một cách sôi nổi và lập tức coi Salvina là hung thủ, nghĩ đến việc cô ta hành hạ Helen bằng những tin đồn giờ đây đã bị nghiệp quật, khi mà chính vì những lời đồn ấy đã biến cô thành kẻ khả nghi nhất và là đối tượng bị ghét bỏ bởi tất cả học viên thường dân.

Dù cho hung thủ được đưa ra ánh sáng thì cô ta vẫn sẽ bị đám thường dân ghét ra mặt, cùng với đó phe Rosalia cũng bị giảm uy tín nghiêm trọng do hung thủ là người trong phe.

“Cạch.”

Một âm thanh quen thuộc vang lên, cánh cửa của lớp đột nhiên mở ra và cô Eline đi vào, theo sau cô là hàng loạt học viên với huy hiệu ngôi sao 6 cánh được đính đủ 6 viên đá quý treo trên phần ngực của áo choàng, họ là các học viên năm thứ 6, những học viên năm cuối của học viện.

“Đó là huy hiệu giả kim thuật sư đúng chứ!”

Một học viên đột nhiên hét lên và chỉ về phía những học viên năm 6, thứ họ đang chỉ là cái huy hiệu có hình lọ thuốc được làm bằng đồng treo trên ngực những học viên, thấy nó tôi có chút hoài niệm bởi tôi cũng từng có một cái nhưng mà là làm bằng vàng trong chế độ online.

“Như đã nói hôm nay sẽ là ngày thu bài tập, như đã nói tôi sẽ không cho những người thậm chí không biết tí gì về giả kim học lớp của mình nên hôm nay tôi sẽ trực tiếp loại các học viên muốn vào lớp này luôn, nhưng trước tiên mời các em nộp lấy bài tập của mình cho tôi.”

Theo thông báo tôi và các học viên liền đi tới bục giảng để nộp lấy bài tập của mình, tiếp đó cô Eline để riêng bài tập được nộp cuối ra một chỗ rồi phát phần bài tập được thu cho những học viên năm cuối.

“Học viên Franco mời em đứng dậy.”

“Vâng!”

Eline cầm lấy bài tập của Franco và gọi cậu ta đứng dậy, cô liếc nhìn lấy đống tài liệu rồi ngay sau đó những dòng chữ bắt đầu hiện lên ở tấm bảng lớn phía sau cô. Hiện lên trên đó là những câu hỏi lẫn câu trả lời được ghi bởi cậu ta, như thể tấm bảng ấy là một cái máy chiếu đang chiếu lấy bài tập của cậu ta vậy.

“Tất cả học viên, từ giờ tôi sẽ bắt đầu tiết học đầu tiên của môn giả kim cơ bản này đồng thời đây cũng sẽ là lúc tôi quyết định ai được ở lại hay phải cuốn gói ra khỏi đây, trong tiết học này tôi sẽ cho các em chấm lấy bài của bạn học của mình để có được điểm cộng và cơ hội ở lại lớp của tôi, đồng thời người được chấm phải trả lời câu hỏi của các học viên khác và cả tôi, nếu trả lời tốt thì được điểm còn không thì các em tự nghĩ lấy hậu quả đi, tất nhiên thời lượng của tiết học sẽ không đủ để chấm hết nên tôi sẽ chỉ lấy những bài nổi bật hoặc quá tệ ra để chấm, và trước tiên là bài của học viên Franco, ai có ý kiến gì về bài làm của cậu ta không?”

Lời vừa dứt thì các học viên bắt đầu thì thầm to nhỏ với nhau, Franco thì toát hết cả mồ hôi hột và chỉ biết nhìn lấy những người bạn đang ngồi cùng mình như thể đang cầu cứu họ, tôi thì chẳng bận tâm mà nhìn lấy bài làm của cậu ta ở trên bảng và lập tức nhận ra điểm sai sót ở quy trình điều chế lẫn quy trình sơ chế nguyên liệu.

“Em có ý kiến.”

“Aiden Ludwig đúng chứ? Mời em nêu ý kiến của mình.”

“Em có 2 vấn đề cần nói, đầu tiên là quá trình sơ chế nguyên liệu được ghi là quá thiếu sót, nhất là với nguyên liệu như nanh rắn thạch anh, tuy những nguyên liệu khác thì có thể châm chước cho qua nhưng thứ đó không thể được ghi một cách hời hợt như vậy, bởi nếu xử lý không đúng cách thì nanh rắn sẽ phát nổ và tạo ra một làn khói cực độc gây nguy hiểm đến tính mạng, còn với quy trình điều chế thì lại càng có vấn đề hơn khi lại chọn bột tinh linh để xử lý độc rắn thạch anh ở nhiệt độ cao, chưa nói đến hiệu quả kinh tế thì bột tinh linh nếu trộn trong dung dịch đun nóng phản ứng rất mạnh với một nguyên liệu khác là nấm bóng đêm và tạo ra một thứ còn nguy hiểm hơn cả độc rắn thạch anh là tinh chất quỷ dữ, giải pháp tối ưu là dùng bột tinh linh như là nguyên liệu cuối cùng được cho vào sau khi dung dịch thuốc đã nguội.”

Tôi nói một cách hơi dài dòng dựa trên những kinh nghiệm điều chế của mình của mình, cô Eline cũng gật gù đồng tình với quan điểm của tôi rồi nhìn lấy Franco với ánh mắt khinh thường.

“Em biết lỗi của em nằm ở đâu không Franco?”

“Vâng… Nhưng mà em đọc được trong sách là-”

“Sách hướng dẫn của Janiva đúng chứ? Tôi khá chắc là em còn chẳng biết cô ta đã bị tước chứng chỉ giả kim hạng bạc vì một đống sai sót trong điều chế thuốc, đúng là cô ta rất giỏi nhưng vì cái tính bất cẩn nên hại không biết bao nhiêu người, cũng như chính em vậy, em đọc sách hướng dẫn một cách mù quáng và không đối chiếu với bất kỳ nguồn nào khác, chưa nói đến việc không biết đến sai sót trong quá trình điều chế thì sự cẩu thả trong việc sơ chế nguyên liệu cũng đủ lý do để cô đuổi em khỏi lớp rồi, xin mời em ra khỏi lớp, đừng để tôi phải nói lại lần 2.”

“Căng thật.”

Tôi lẩm bẩm rồi ngồi xuống, nhìn lấy Franco đang lẳng lặng rời khỏi lớp trong khi nhìn lấy tôi với ánh mắt căm thù, không chỉ thế những người bạn của cậu ta cùng những học viên thường dân khác cũng nhìn tôi với ánh mắt không mấy thiện cảm.

“Anh làm hay lắm Aiden! Lũ dân đen đó thì biết gì về giả kim chứ!”

Một học viên ngồi gần đó vỗ vai tôi và nói với vẻ vui sướng, dù vậy tôi không hề cảm thấy vui vì tôi lỡ tạo thêm một đống kẻ thù rồi.

Hy vọng con kia không bắt bẻ mình.

Tôi lo lắng nhìn lấy cái cô tóc nâu xoăn ngồi ở bàn đầu, thành thật thì bài làm của tôi có cực kỳ nhiều lỗ hổng lý thuyết mà tôi không biết nên nó sẽ dễ dàng trở thành điểm để các học viên lợi dụng và với tư cách là thiên tài giả kim thì cô ta sẽ dễ dàng nhìn thấy nó.

Chẳng hề quan tâm đến mâu thuẫn của các học viên, Eline thảo luận gì đó với các học viên năm cuối rồi lấy ra một xấp bài tập khác rồi nhìn nó với vẻ mặt tỏ rõ sự khó chịu.

“Học viên Rona Flac.”

“Vâng!”

“Em bị đuổi.”

“Hả!”

Rona trợn tròn mắt khi nghe thông báo tàn nhẫn của Eline, cả lớp cũng chết lặng trước thông báo đột ngột ấy, chỉ duy có tôi là chẳng mấy bất ngờ bởi lẽ tôi quá quen tính cách của giáo sư, một người cực kỳ tàn nhẫn và không khoan nhượng trước bất cứ sai lầm nào.

“Nhưng mà bài của em-”

“Không phàn nàn, nhìn cái đống hổ lốn mà em viết đi.”

Eline chỉ vào đống chữ hiện lên trên bảng, trên đó toàn là những ghi chép hời hợt, mô tả cẩu thả và những dòng chữ vô nghĩa không liên quan.

“Đây là thứ rác rưởi nhất tôi từng đọc trong suốt 10 năm qua! Em thậm chí còn không biết giả kim là cái gì vậy mà còn muốn trở thành giả kim thuật sư! Tôi không biết em đang mơ mộng cái gì nhưng tôi sẽ không dạy một người như em, xin mời ra khỏi lớp, nếu còn muốn trở thành giả kim thuật sư thì tìm giáo sư khác, người mà có thể chấp nhận được sự cẩu thả của em ấy!”

Rona xấu hổ không dám ngóc đầu lên trước những lời trách móc của Eline, tất cả những gì cô có thể làm là lặng lẽ cắn răng thu dọn đồ đạt rồi rời khỏi lớp với hai hàng nước mắt lăn dài trên má trong sự thương hại của những học viên quý tộc.

“Phì… phì…”

Tôi cau mày khi nghe thấy tiếng cười khe khẽ của đám thường dân, nhìn cái biểu cảm vui sướng của họ khiến tôi không khỏi khó chịu, dù tôi cũng chẳng ưa đám quý tộc lắm và cũng không ghét gì đám thường dân nhưng cái nụ cười đê tiện đó thì tôi không thể chấp nhận được.

“Học viên Fill.”

“Vâng.”

Tên lúc nãy cười đê tiện đứng dậy và ngay sau đó bài làm của cậu ta cũng được chiếu trên bảng, nhìn lướt qua một lượt tôi lập tức nhìn ra được vài lỗi sai trong quy trình chế của cậu ta mà thì thầm với cô gái lạ hoắc ngồi kế bên tôi.

“Bài của tên này sai chỗ kia…”

Tôi quyết định chơi tới bến với đám thường dân này chỉ vì một cảm xúc ghét bỏ nhỏ nhen.

***

Trong văn phòng kỷ luật trông chẳng khác nào một văn phòng họp, Handal ngồi ở một đầu và ghi chép điều gì đó trong khi Salvina cùng hơn 10 học viên thường dân khác đang ngồi nhìn nhau trong bầu không khí căng thẳng.

“Tóm lại các em tấn công Salvina chỉ vì nghi ngờ em ấy là thủ phạm?”

“Cô ta chắc chắn là thủ phạm! Cô ấy đang đi cùng với một học viên tóc đỏ!”

“Điều đó chứng minh được gì không?”

“...”

Đám học viên thường dân câm nín trước câu hỏi của Handal, ông cũng không hỏi gì thêm mà nhìn sang Salvina, người đang ngồi trừng mắt với đám thường dân như thể muốn xé xác họ.

“Tất cả các em đều sẽ bị phạt lao động công ích 10 tiếng tại kho vật tư vì tội đánh nhau, sử dụng kiếm khí, phép thuật trái phép, dù em Salvina chỉ là tự vệ nhưng vì mức độ tự vệ là quá mức nên cũng không ngoại lệ, các em có phàn nàn gì về phán quyết không?”

“Không thưa giáo sư.”

“Được rồi, giờ các em có thể rời đi, nhưng Salvina, em ở lại một chút.”

“Vâng.”

Những học viên thường dân lần lượt rời đi với vẻ mặt không hài lòng, trong khi đó Salvina lại có chút khó chịu trước yêu cầu của Handal. Chờ đến khi chỉ còn hai người họ, Handal nhìn chằm chằm lấy Salvina và hít một hơi thật sâu.

“Em biết tại sao tôi giữ em lại không?”

“Vì thầy nghi ngờ em là hung thủ?”

Handal chậm chậm lắc đầu.

“Không, mà là về người đã ở bên em từ buổi trưa hôm qua.”

“Ý thầy là Iris? Tiền bối có vấn đề gì?”

“Không học viên nào có cái tên Iris Lanova cả.”

Salvina chết lặng nhìn chằm chằm vào Handal với vẻ mặt đầy hoài nghi.

“Học viên năm 2 lớp A, Iris Lanova không tồn tại? Thế tại sao cô ấy lại có áo choàng học viên? Hơn nữa làm thế nào cô ấy có thể qua mắt được các bảo vệ? Chẳng phải trường luôn khoe khoang rằng bọn họ có thể nhận diện được gương mặt của tất cả học viên và nhân viên trong trường sao?”

“Áo choàng học viên đúng là khó có thể làm giả nhưng không phải là không thể, hoặc cũng có thể cô ấy đang sử dụng áo choàng của người khác, còn về qua mắt bảo vệ thì chắc hẳn em cũng biết cô ấy giống học viên nào đúng không?”

“Helen… Mà đợi đã!”

Salvina ngạc nhiên nhìn lấy Handal khi nhận ra điều gì đó.

“Làm sao thầy biết cô ấy giống Helen!”

“Tôi đã thấy cô ấy tại hiện trường nên có gì đáng ngạc nhiên không?”

Handal vô cảm trả lời.

“Vậy… Iris là do người khác giả dạng và trà trộn vào học viện này? Nhưng để làm gì cơ chứ?”

“Có quá ít manh mối để biết cô ta đang muốn làm gì, vậy nên tôi mới giữ em lại đây, Salvina em có manh mối gì không?”

“...”

Salvina nhắm mắt lại và hồi tưởng về Iris, ngay lập tức hình ảnh Iris đang gục xuống và cố gắng hít lấy từng hơi thở hiện lên trong đầu cô.

“Chịu, cứ mỗi khi dùng phép thuật quá mức thì tuổi thọ cơ thể lại giảm, nếu mình ước tính đúng thì chắc khoảng đâu đó 5 năm nữa là mình sẽ được đem chôn…”

Giọng nói của Iris như vang vọng bên tai cô, một giọng nói thanh thản như thể chẳng có tí tham vọng nào khiến cô không khỏi bồn chồn.

Liệu mình có nên nói không?

Dù thân phận có thể là giả nhưng cảm xúc cô ấy thể hiện chắc chắn là thật, dù gì bản thân cô ấy không có vẻ là người sẽ gây ra một thảm họa hay giết ai đó, cô đơn thuần chỉ là một người sống theo ý mình và làm mọi việc theo cảm xúc, vì lẽ đó cô do dự, không biết có nên bán đứng người ấy hay không.

“Tớ chẳng có cha mẹ, bạn bè cũng chẳng còn, chẳng còn ai nhớ đến tớ cả nên có chết cũng chẳng có ai khóc cho và cũng chẳng có ai để tớ phải lo cả.”

“Tiền bối không có ước muốn gì à?”

“Không.”

Cuộc trò chuyện của hai người hiện lên trong đầu cô, dù chỉ là một cuộc trò chuyện ngắn nhưng nó như nói lên con người của chính Iris, một người vô tư đáng thương chẳng có lấy một ai để dựa vào.

“Không thưa giáo sư.”

Salvina do dự trả lời, thấy vậy Handal chỉ gật gù như thể không quá bận tâm đến điều đó mà đóng cuốn sổ lại.

“Được rồi, vì việc có kẻ lạ xâm nhập là vấn đề cực kỳ nghiêm trọng nên nếu có manh mối hãy thông báo cho tôi còn bây giờ em có thể rời đi.”

“Vâng thưa giáo sư.”

Salvina khẽ cúi chào Handal rồi rời khỏi phòng, để lại anh ngồi một mình trong căn phòng, anh không biểu lộ bất kỳ cảm xúc đặc biệt nào cả mà chỉ lặng lẽ lấy một bức ảnh từ trong túi ra và nhìn lấy nó một cách chăm chú, đúng hơn là chỉ nhìn vào một người duy nhất trong bức ảnh, một cô gái với mái tóc đỏ rực, gương mặt hiền hậu và đôi mắt màu hổ phách đang đứng ngay bên cạnh anh lúc còn trẻ.

Dù vậy cả hai người chẳng có tương tác gì đặc biệt, bởi lẽ cô khoác lấy tay một người đàn ông có mái tóc vàng và đôi mắt màu xanh lục.

“Ha…”

Anh thở dài với vẻ cay đắng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!