“Trước khi bắt đầu lớp thì tôi xin có một thông báo khẩn đến tất cả học viên, vào trưa nay một học viên đã bị tấn công trong nhà vệ sinh căn tin, hiện chưa biết thủ phạm là ai nhưng trước mức độ nghiêm trọng của chấn thương thì chúng tôi muốn cảnh cáo các em, nếu ai tham gia vào chuyện này thì hãy nhanh chóng thú nhận để được khoang hồng.”
Handal đứng trên giảng được và thông báo với vẻ mặt không mấy dễ chịu, không rõ vì sao nhưng mọi ánh mắt trong phòng học đều đổ dồn về phía tôi.
“Nào! Tôi bị gãy cả chân lẫn tay thì làm được gì?”
Họ vẫn không tin tôi lắm mà vẫn nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ, nhất là cô gái ngồi kế bên tôi, cô ta cứ nhìn như thể tôi là kẻ thù truyền kiếp của mình ấy không bằng.
Tôi biết là cô nghi ngờ tôi vì lời nhắn nhưng đừng thù địch thế chứ.
Tôi nuốt lời đó vào lòng khi nhìn lấy Sylvia.
“Được rồi, bây giờ chúng ta hãy bắt đầu lớp học, trước tiên tôi sẽ giới thiệu một chút về môn thực chiến 1, như các em đã biết thì thực chiến khác với đấu đối kháng, đây sẽ là môn cho các em thấy chiến đấu thực sự là gì, trong môn thực chiến 1 này thì thầy sẽ chủ yếu dạy các em về chiến đấu với quái vật cả trong hầm hầm ngục, nhưng trước đó tôi sẽ giới thiệu các loại sách các em cần có trong môn của tôi, thứ nhất là bách khoa toàn thư về quái vật, thứ 2 là chiến thuật tấn công hầm ngục cơ bản.”
Lời của Handal vừa dứt thì đã có vài học viên láo nháo phàn nàn về cuốn sách họ đang cầm, bởi lẽ họ đã mua cuốn hướng dẫn thực chiến cơ bản, tuy nhiên đa phần mọi người bao gồm cả tôi đều không mua cuốn đó bởi lẽ chúng tôi đều biết Handal sẽ yêu cầu 2 cuốn sách khác.
Dù gì chúng ta cũng là năm 2.
Lớp của Handal đa phần đều là những học viên năm 2 của học viện, những người đã phần nào thích nghi được với cuộc sống trong học viện và có một lượng thông tin đáng kể về các môn học, còn những năm nhất non nớt không biết gì mà đăng ký lớp của anh ta thì nghiễm nhiên không biết thông tin về cuốn sách thực sự được dùng cho môn này.
“Có vẻ như đa phần các em đã biết được những thông tin cơ bản khi học lớp của tôi, vì vậy nên tôi sẽ không dài dòng mà vào luôn tiết học, hãy mở bách khoa toàn thư quái vật trang 124.”
Vừa lật cuốn sách tôi vừa nhìn lấy tờ giấy vừa được chuyển cho mình, đó là tờ giấy mà tôi đã lén nhét vào túi áo của Sylvia, trên đó ghi một lời nhắn khác ngay dưới lời nhắn của tôi.
Cậu hẹn tôi ở chỗ đó có việc gì?
Thấy thế tôi chỉ ghi một dòng lên cuốn sổ của mình để bắt đầu cuộc trò chuyện trong im lặng giữa tôi và Sylvia.
“Cô biết tôi có chiếc nhẫn đúng chứ?”
“Thì sao?”
“Chẳng phải cô đang nhắm đến việc lấy cả 3 bảo vật bất tử sao? Chẳng phải ý định đã quá rõ ràng khi cô quyết định ở cùng phe với nhị hoàng tử để lấy được con dao sao?”
Cô ta liền cau mày nhìn tôi, xét đến việc cô ấy thường chẳng bao giờ biểu lộ cảm xúc quá rõ ràng nên đây thật sự là điều đáng chú ý.
“Cậu muốn gì.”
Cô ta ghi lên cuốn sổ của mình với những nét bút cứng nhắc, cho thấy cô ấy đang thực sự cảnh giác với tôi.
“Chịu, đến lúc đó rồi tính.”
Tôi thản nhiên nghi điều đó và tiếp tục ghi chép những thông tin đáng chú ý của của môn học, thực sự thì dù tài liệu tham khảo dù vẫn tệ y chang môn lịch sử thì lời giảng của Handal thực sự là một điểm sáng khi anh ta giảng rất tốt.
“Xương đen là những bộ xương mạnh nhất ở cùng loại, theo ước tính chúng mạnh gấp 3 lần xương trăng về cả sức mạnh, độ nhanh nhẹ, kỹ thuật lẫn khả năng chịu đòn, nếu một dead Knight dạng xương trắng đã có thể chiến đấu ngang hàng với những hiệp sĩ tập sự có lõi mana cấp 3 đến 5 hoặc các mạo hiểm giả hạng A, thì các Dead knight xương đen mạnh ngang ngửa với các bậc thầy cấp độ 8, lúc đó hiệp định phòng chống tai họa sẽ được kích hoạt, những bậc thầy của các nước sẽ được điều động để diệt trừ Dead Knight ấy.”
Lời giảng của Handal khá ngắn gọn nhưng cực kỳ đầy đủ thông tin, ai nấy trong lớp đều bị cuốn theo lời giảng của anh đến mức quên cả việc ghi chép, dù vậy giữa tôi và Sylvia vẫn không hề thoải mái đi chút nào.
“Tại sao lại là chỗ đó?”
“Tôi có việc cần xử lý ở đó.”
Sylvia dường như vẫn không hài lòng về câu trả lời của tôi lắm, nhưng biết sao được, nếu cô ta mà dễ tính đến mức tin răm rắp lời tôi nói thì cô ta lại chẳng trở thành quỷ nhân vào cuối kỳ.
Nhìn lấy Sylvia vẫn đang ghi chép với vẻ chăm chú và thi thoảng liếc nhìn tôi với ánh mắt không mấy thiện cảm khiến tôi có chút tiếc nuối, vốn cuộc sống của cô ấy cũng chẳng dễ dàng gì, bởi dù là cũng là công chúa nhưng khác với Rosalia, người được mọi người ưu ái và nhận được khá nhiều đặc quyền vì là hoàng gia, nhưng Sylvia thì lại không nhận được nhiều như vậy.
Nhìn lấy mái tóc của cô, dù nó vẫn mượt mà nhưng tôi có thể thấy nó không quá bóng bẩy như của những quý tộc khác trong lớp, bởi lẽ sau thất bại dưới tay Rosalia thì trợ cấp của cô ấy đã bị cắt giảm khiến cô ấy có chút khổ sở trong việc duy trì lối sống phù phiếm của bản thân, vì vậy hiện tại cô ta đang bị Salvina lợi dụng bằng cách cung cấp những thứ mà cô ấy cần, điển hình là chai nước hoa mà Sylvia đã dùng.
“Hãy giải thích cho rõ.”
Sylvia thì thầm với giọng đầy đe dọa, tôi thì chỉ biết gãi đầu cho qua chuyện.
***
Sau tiết học của Handal thì tôi đã liền đi đến điểm hẹn, dưới ánh chiều tà tôi chật vật leo lên cầu thang để đến điểm hẹn, đó là một nơi cao nằm ở cùng tòa nhà mà tôi đi đến với Gaven và Lapharen sau sự việc ngày khai giảng, khi đến nơi thì chào đón tôi là Sylvia đang ngồi một cách lặng lẽ tại một bộ bàn ghế được đặt trên ban công tòa nhà.
“Cậu đến trễ.”
“Chịu chứ sao giờ, chân tôi gãy rồi.”
Tôi đi cà nhắc đến chỗ Sylvia và ngồi đối diện cô, tiếp đó tôi lấy ra một bộ ấm trà mà tôi đã chôm được từ cung điện ở Arades và đặt lên bàn trước ánh mắt bối rối của Sylvia.
“Tôi phải uống trà ở đây vào đúng lúc này vào mỗi cuối tháng, xin cô hiểu cho.”
Sylvia khẽ gật đầu, thấy thế tôi liền bắt đầu pha trà với đống nguyên liệu giá chưa tới 10 đồng bạc của tôi, sau một lúc pha thì tôi đã cho mỗi người chúng tôi một ly, Sylvia im lặng suốt cả quá trình và dường như khá e ngại trước thứ trà tôi pha, dù vậy tôi không hề bận tâm mà thưởng thức lấy nó, dù tôi không cảm nhận được vị nhưng chỉ việc hương thơm từ trà thôi cũng đã làm tôi cảm thấy yên lòng đi phần nào.
“Vậy cậu hẹn ta ra đây có việc gì.”
Sylvia lập tức hỏi tôi với một giọng lạnh lùng ngay khi tôi pha xong trà, thấy thế tôi chỉ lẳng lặng đặt lấy tách trà xuống và giơ bàn tay trái của mình ra, nơi tôi đeo lấy chiếc nhẫn lòng tin sau khi tay phải của tôi bị gãy.
“Cô muốn chiếc nhẫn lòng tin đúng chứ?”
“Để đổi lấy điều gì?”
“Tôi chẳng biết nữa, tôi cũng không mong muốn gì nhiều nhưng vấn đề là đó có phải là thứ tôi có thể trả cho tôi không thôi, dù gì giá trị của chiếc nhẫn này cũng không nhỏ.”
“Cứ nói đi.”
Tôi cười trừ rồi mở cuốn sổ của mình ra, nhìn danh sách vật phẩm mong muốn dài như sớ tôi bất giác không biết chọn cái nào, nhưng rồi tôi chợt nhớ ra là Sylvia khó lòng mà cho tôi được bất kỳ vật phẩm nào trong số đó nên cũng dẹp ngay ý nghĩ đó.
“Cô chỉ cần giúp tôi một việc thôi, dù gì cô cũng chẳng thể có được mấy vật phẩm tôi muốn.”
“Cậu đang khinh thường tôi đấy à?”
“Thì tôi mong đợi gì được ở cô, trong khi cô chỉ là một con bài chính trị của Randell?”
Sylvia liền cau mày, bởi lẽ điều tôi nói không phải là điều mà ai cũng biết trong học viện.
“Sau trận chiến với đế chế 40 năm trước thì họ đã ra một điều kiện cho Randell, rằng cùng với việc bồi thường chiến tranh thì Randell phải gửi các hoàng tử và công chúa của mình đế chế để học tập ít nhất là một người trong mỗi thế hệ, vì vậy cô đã được chọn làm vật tế để cho các anh chị em khác của mình ở lại vương quốc, và đồng thời hoàng gia Randell cũng không coi trọng cô lắm đúng chứ? Tôi đoán họ cũng đã giảm trợ cấp cho cô sau lần cô thách đấu thua Rosalia rồi.”
Sylvia cau này nắm chặt tay, cô ấy dường như khá bực bội như thể tôi làm tổn thương lòng tự trọng của cô ấy, thấy thế tôi chỉ biết cười trừ trong lòng.
“Cậu muốn gì nói luôn đi, đừng lòng vòng.”
“Tim rồng, lông phượng hoàng, lõi quỷ cấp 9, cô có chúng không? Đối với tôi chúng là những vật phẩm ngang hàng với chiếc nhẫn này, cô có khả năng trả không?”
“Đó đều là những vật phẩm huyền thoại, kể cả đế chế cũng không có chúng!”
“Chính vì thế tôi mới bảo cô không có khả năng đáp ứng được yêu cầu đó của tôi, vì vậy nên tôi mới yêu cầu cô giúp tôi một việc.”
Sylvia cắn răng nhìn tôi, thấy thế tôi chỉ lặng lẽ tháo chiếc nhẫn ra và đặt lên bàn. Nhìn lấy chiếc nhẫn cô ấy có chút ngạc nhiên như thể không hiểu tôi có ý gì, uống một ngụm trà tôi nhìn lấy Sylvia mà nghĩ về những gì sẽ xảy ra nếu cả 3 bảo vật được tập hợp.
“Sẽ không có kết cục tốt nếu cả 3 bảo vật được tập hợp đâu, Sylvia.”
“Cậu thì biết cái gì!”
“Sự bất tử đúng chứ? Vậy kể cho tôi nghe về truyền thuyết về nó xem nào.”
Tôi hỏi với giọng đầy mỉa mai, dù cô ấy biết bao nhiêu thì cô cũng chỉ biết lấy một phần câu chuyện, bởi lẽ câu chuyện còn lại phải chỉ những người đã tập hợp đủ 3 bảo vật mới biết được.
Sylvia cũng tỏ ra nhượng bộ rồi hít một hơi thật sâu, cô nhìn tôi với ánh mắt nghiêm túc.
“Từ rất lâu về trước có một vị linh mục dù chính trực nhưng luôn bị thế giới đối xử tệ bạc, sinh ra là trẻ mồ côi và sống trong một tu viện nhỏ, vào một ngày một linh mục từ vùng khác đến, vu khống ông là tông đồ của quỷ dữ khiến ông bị tất cả những người theo thần ánh sáng Latien truy đuổi, dù cho tôn giáo mà ông theo đã bị suy đồi, những giá trị đạo đức mà ông theo đuổi không còn một ai tin vào, thì ông vẫn giữ vững niềm tin của mình và truyền lại niềm tin ấy cho mọi người trong lúc bị truy đuổi, cảm thương cho số phận ấy thì thần ánh sáng đã ban cho ông 3 món bảo vật giúp ông sống sót…”
“Cho đến cuối đời khi sự thật được phơi bày, giáo hội được thanh lọc nhờ cố gắng của ông thì ông cũng đã trở thành giáo hoàng, trước sức sống kỳ diệu của ông trước bao nghịch cảnh thì 3 món bảo vật ấy được gọi với cái tên những bảo vật bất tử.”
Tôi tiếp nối câu chuyện còn đang dang giở của Sylvia khiến cô ấy khó chịu, tuy vậy tôi không hề bận tâm mà nhấp lấy một ngụm trà.
“Nhưng đó chưa phải kết thúc của ông ta, lão già đó sau khi trở thành giáo hoàng thì một vài linh mục đã giết lấy ông ta để cướp lấy những món bảo vật ấy, điều đó đã khiến Latien tức giận và biến họ thành những linh hồn vất vưởng không thể siêu thoát, từ đó một lời nguyền được giáng lên 3 vật phẩm ấy, rằng nếu tập hợp đủ cả 3 món và xuất hiện trước tầm mất của Latien thì họ sẽ tan biến và biến thành những linh hồn vất vưởng vì tham lam sự bất tử, dù vậy mấy tên linh mục tưởng họ đã thăng thiên và trở thành thiên thần nên mới lan truyền cái lời đồn kia.”
“Tôi chưa bao giờ nghe chuyện nào như vậy.”
“Đưa nhiên, dù gì cũng chưa có ai có thể giao tiếp được với những linh hồn ấy, nếu có thì giáo hội cũng sẽ coi đó là sự báng bổ và dập tắt luận điểm của họ, vì đó là linh hồn do thần thánh giam giữ ở trần gian nên cũng chẳng thể dùng thuật chiêu hồn thông thường để giao tiếp với họ được.”
Sylvia khoanh tay như thể chẳng tin lấy lời tôi nói, thấy thế tôi lấy lại chiếc nhẫn lòng tin và đeo vào tay, truyền mana vào đó và nghĩ đến hình ảnh của Lapharen, ngay sau đó cơ thể tôi dần to ra khiến cái ghế vốn ngồi khá thoải mái trở nên chật chội, bó bột cũng ép lấy những bộ phận đang dần to lên khiến tôi có chút đau, bộ đồ vốn thoải mái cũng trở nên chật chội khiến tôi cực khó thở.
“Đây là… Tác dụng của chiếc nhẫn… Này…”
Nói xong tôi liền giải trừ phép biến hình, cơ thể tôi cũng dần được nới lỏng khỏi bộ đồ và bó bột, nhìn lấy Sylvia còn đang sững sờ trước cảnh tượng biến hình có phần bẩn mắt vừa rồi khiến tôi có chút xấu hổ vì một lý do nào đó.
“Chiếc nhẫn lòng tin giúp người dùng biến hình thành người tin tưởng mình nếu cô truyền mana vào nó trong lúc nghĩ về hình ảnh của họ lúc họ tin tưởng mình, tức là cô có thể biến thành bất cứ ai bất cứ ai cô muốn nếu cô vẫn có ký ức về người đó lúc họ tin vào cô.”
Nói xong tôi liền tháo chiếc nhẫn và đưa cho Sylvia, cầm lấy nó cô do dự một hồi rồi cũng đeo nó lên ngón giữa tay phải của mình, sau đó cô nhắm mắt lại và dần thay đổi, dù chút ít nhưng vẫn có sự khác biệt.
“...”
Sylvia lấy ra một chiếc gương và nhìn lấy bản thân trong đó, cô im lặng một hồi rồi lại biến đổi một lần nữa, lần này mái tóc cô chuyển màu thành màu nâu và ngắn đi trông thấy, mặt cô cũng nổi đầy vết tàn nhan và cũng trông bình thường hơn, bất chợt ánh mắt chúng tôi chạm nhau và ngay sau đó ngoại hình cô biến đổi một lần nữa.
Mái tóc càng ngắn hơn và dần chuyền thành màu vàng hoe, mắt cô chuyển sang màu xanh dương và vai cô rộng ra một chút, mặt cô mất đi những vết tàn nhan mà thay vào đó là một gương mặt khó chịu quen thuộc, ngay khi nhìn thấy ngoại hình của cô thì tôi ngay lập tức cau mày.
“Hả!”
“Này! Biến lại đi!”
Cô ta biến thành tôi và mặt cô ngay lập tức chuyển sang màu đỏ rồi lấy tay che lấy phần hạ bộ.
“Tại sao…”
“Này, đừng cứ sờ chỗ đó thế, chỗ đó của cô cũng đã biến thành cái đó của tôi đấy nhé nên việc này không khác gì quấy rối gián tiếp đâu.”
“Tại sao… Cậu lại tin tưởng tôi…”
Cô ấy hỏi với vẻ mặt xấu hổ hiện rõ, nhưng vì cô ấy đang mang vẻ mặt của tôi nên tôi chẳng có vui nổi, nhất là khi cô ấy còn đang mặc váy khiến bản thân cứ như đang tưởng tượng bản thân đang trở thành một tên bệnh hoạn.
“Tin tưởng là một điều cô không thể kiểm soát được, dù có muốn không tin tưởng ai thì nếu tâm thức cô vẫn không thay đổi thì cũng chịu, còn về lý do tại sao tôi tin tưởng cô thì đừng hỏi, tôi cũng không chắc mình còn nhớ lý do đâu.”
“...”
Cô ấy nhìn tôi với vẻ mặt bối rối, thú thật tôi cũng chẳng biết biện minh thế nào và đầu tôi cũng đang khá rối vì tình tiết bất ngờ này.
“Để tôi nói này, truyền mana vào chiếc nhẫn và nghĩ về bản thân, khi đó cô sẽ trở về hình dạng cũ.”
Ngay sau lời tôi nói thì cơ thể cô ấy cũng dần biến đổi một lần nữa, cô ấy trở về hình dáng bình thường của mình, lúc này cô ấy vẫn nhìn tôi như thể đang yêu cầu tôi một lời giải thích, nhưng bất chợt ánh mắt của cô ấy hướng về phía dưới của tôi.
“Đồ biến thái.”
“Gì? Ta không có hứng thú với cái đó của cậu đâu, đồ đê tiện.”
“Sao cô cứ nhìn nó mãi thế?”
Sylvia ngoảnh mặt đi chỗ khác, dù vẻ mặt vẫn lạnh băng như mọi lúc nhưng có vẻ như cô ấy đang hờn dỗi, dù vậy thái độ của cô ấy về tôi dường như đã thoáng hơn lúc trước phần nào.
“Sylvia, tôi gọi cô đến đây chỉ để nói một điều thôi, việc bị cô săm soi mọi lúc khó chịu lắm đấy.”
“Ý cậu là gì?”
“Người khác săm soi tôi thì không sao, nhưng cô thì khác, vốn cô là đối thủ trực tiếp của Rosalia nên việc cô tỏ ra thù địch với tôi mô hình chung sẽ kéo theo những kẻ khác cũng thù địch theo, tôi đối đầu với một phe đủ rồi, thêm phe cô thì tôi chết mất.”
Sylvia không nói gì mà chỉ lặng lẽ nhấc tách trà lên và uống, dù chỉ là uống trà nhưng cô ấy vẫn khiến tôi ấn tượng vì sự thanh lịch mà cô ấy thể hiện.
“Được thôi.”
“Giờ trả lại chiếc nhẫn cho tôi.”
“...”
Cô ấy không nói gì mà nhẹ nhàng đặt lấy chiếc nhẫn lên bàn.
“Tôi tưởng mình còn phải chặt tay cô để lấy lại nó cô.”
“Cái gì?”
“Cô thấy đấy, khi tôi đeo nó vào thì cô chẳng thể nhìn thấy nó nữa, vốn chiếc nhẫn này không thể được tháo ra bởi người khác trừ khi chặt tay họ, nên thật mừng vì cô tháo nó ra.”
“...”
Cô ấy không nói gì mà nhìn tôi với ánh mắt thù địch, thấy thế tôi cảm thấy khá vui vẻ nhưng rồi tôi chợt cảm thấy một cảm giác trống rỗng khi nhìn lấy cô ấy lâu hơn, nó là một cảm giác deja vu khá kỳ cục nhưng cũng có cảm giác mất mát đến lạ.
“Nếu cô thu thập được 2 món kia, tôi sẵn lòng cho cô chiếc nhẫn, nhưng tôi mong là cô đừng làm vậy, sẽ không có kết cục tốt đẹp nếu theo đuổi sự bất tử đó đâu.”
Sylvia không nói gì mà chỉ đứng dậy rời đi, tôi cũng chẳng buồn ngăn cô ấy lại.
“Tên loại trà đó là gì?”
“Tại sao cô lại hỏi?”
“Tôi đã cho cậu mượn chai nước hoa.”
“À, rồi, nhưng loại trà này chỉ là trà đen pha thêm mật thôi, muốn pha được như tôi thì khó lắm.”
Sylvia như thể đã nghe đủ nên rời đi ngay lập tức sau đó, để lại tôi một mình với bộ ấm trà còn ấm. Cầm lấy cái nạn và đi đến bên ban công, tôi nhìn lấy hoàng hôn dần buông xuống và những người nhỏ như kiến đang chạy loạn ở phía xa.
“Người thứ 2 rồi à.”
Vụ án mạng tiếp theo đã xảy ra khi tôi và Sylvia uống trà.
***
Dù trời đã tối, hầu hết học viên đều đã trở về ký túc xá, dù vậy tôi vẫn lang thang một mình trên con đường vắng vẻ của học viện, bước vào bệnh xá và nhìn lấy những linh mục đang hớt hải chạy xung quanh một cách gấp gáp, lặng lẽ lướt qua họ và đi lên tầng 4, bước vào phòng hồi sức của bệnh xá và nhìn lấy một học viên đang được băng bó khắp người.
Tiến lại gần học viên ấy, tôi nhìn lấy mái tóc đỏ rực của cô, dù tôi không hề quen biết cô nhưng tôi vẫn cảm thấy tội lỗi vì không thể bảo vệ cô ấy.
Tình tiết mở đầu của học kỳ 1, nơi mà những học viên có mái tóc đỏ bị tấn công một cách tàn bạo, dù hiện tại chưa có ai chết nhưng kể từ học viên thứ 5 trở đi thì sẽ không còn như vậy nữa.
Mình có nên can thiệp không?
Tôi cắn răng tự hỏi, rồi nhìn lấy cửa bệnh xá, nơi một học viên nữ với mái tóc đỏ khác đang được đẩy vào với cơ thể được băng bó khắp người.
Thấy cô tôi đau lòng đến mức không muốn nhìn, tôi là người tạo ra thế giới này nhưng lại chẳng thể giúp gì cho họ.
“Đây là vụ thứ 2 rồi, có vẻ như đây là vụ tấn công có chủ đích, dựa trên điểm chung là hai đứa đều là học viên nữ và có mái tóc đỏ thì có vẻ như đây là hành động có chủ ý, rất có khả năng sẽ có thêm những nạn nhân khác.”
Nghe lấy cuộc thảo luận của các giáo sư gần đó khiến cô thật sự muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi, bởi lẽ dù cho có nói ra tên hung thủ thì cũng chẳng ai tin cô mà trái lại nó càng khiến cô trở thành đối tượng khả nghi.
“Cô thậm chí còn không chuẩn bị tinh thần để đối mặt với hậu quả cô gây ra.”
Giọng nói của Aiden vang lên trong đầu cô, nghĩ về những gì cậu đã nói khiến cô không khỏi rối bời, cô đã nghĩ về nó rất nhiều nhưng mỗi khi cô muốn tiếp tục thì hình ảnh mọi người chết lại một lần nữa hiện lên trong tâm trí cô.
Liệu mình có nên can thiệp không.
Cô lẩm bẩm trong lòng với tâm trạng nặng trĩu, cô lặng lẽ bước ra khỏi bệnh xá và đi trong đêm tối một cách vô định.
“Huh? Eleris, cô đi đâu giờ này?”
Bất chợt một giọng nói quen thuộc vang lên gần đó, giật mình nhìn sang hướng đó thì thấy Helen đang nhìn cô với vẻ mặt cảnh giác trong khi nhai lấy que xúc xích.
“À, thì…”
Tôi lúng túng chẳng biết trả lời thế nào, mỗi khi nhìn thấy cô ấy thì ký ức về ngày đó lại hiện lên trong đầu tôi, cảnh tượng cô ấy bất lực ngã xuống dưới lưỡi dao tâm trí của quỷ vương.
“Tôi không biết việc cô là người từ thế giới khác có nghĩa là gì nhưng cô rất đáng ngờ đấy có biết không.”
“...”
Tôi không biết phải trả lời như thế nào, bởi lẽ tôi biết rõ Helen không phải là người dễ dàng cho qua chuyện, cô thông minh và cũng cực kỳ thẳng thắn vì lẽ đó nên khó mà tránh khỏi việc bị cô chất vấn đến cùng, khác hẳn với Salvina, người thông minh nhưng cực kỳ mưu mô luôn điều tra mọi thứ trong bóng tối.
“Dù cô có vẻ như không có ý xấu nhưng thật tình mà nói, việc ở bên một kẻ có quá nhiều bí mật như cô làm tôi cảm thấy hơi không thoải mái, dù Rohan hơi dè dặt khi nói đến quá khứ nhưng trường hợp của cô thì khác, thứ mà cô đang giấu có vẻ gì đó liên quan đến cả tôi và bọn họ.”
“À thì…”
Tôi cố gắng trấn tĩnh bản thân sau lời nói của Helen, dù tôi đang lo lắng đến muốn rớt cả tim ra nhưng cô ấy vẫn ăn lấy xúc xích với vẻ mặt thản nhiên, rồi chợt cô ấy cau mày và nhìn lấy cây xúc xích, thứ đang trào ra một thứ màu trắng đặc sệt.
“Chết tiệt, bảo sao thứ này miễn phí, tên khốn đó lại chơi mình nữa rồi, à mà cô cũng là hôn phu của hắn ta nhỉ? Aiden ấy?”
“À, ừ đúng vậy.”
Tôi hơi giật mình khi nghe thấy cái tên quen thuộc.
“Hắn ta là người như thế nào vậy, ban đầu tôi tưởng hắn ta đáng ghét lắm cơ nhưng nghĩ lại thì hắn cũng không đáng ghét đến thế.”
“Cậu đã gặp anh ta?”
“Ừ, lúc trước tôi có gặp hắn ta lúc ăn xúc xích.”
Nghe vậy tôi nghiêm túc nhìn lấy Helen, bởi lẽ Aiden không ai khác là tông đồ của quỷ vương, nếu hắn xuất hiện thì chắc chắn hắn ta đang có ý đồ với Helen.
“Hắn ta đã làm gì cậu!”
“Này đừng gay gắt thế, bọn tôi chỉ nói chuyện chút xíu thôi.”
“Hai người đã nói chuyện gì!”
“Này! Tôi biết hai người là hôn phu nhưng đừng có kích động như vậy!”
Helen vội đẩy tôi ra khi tôi đã quá kích động mà dí sát mặt cô ấy, sau khi bình tĩnh lại tôi nhìn lấy cô ấy với chút lo lắng trong lòng.
“Vậy… Hai người đã nói chuyện gì…”
“Không có gì nhiều đâu. Chỉ là về sắc lệnh của hoàng đế thôi, với cả chuyện anh ta bảo tôi phải cẩn thận do lời đồn của Salvina nữa, mà tại sao con khốn đó lại lan truyền lời đồn về tôi chứ!”
“Vậy à…”
Nghe những lời của Helen tôi có chút rối bời, vốn việc cô ấy biết chuyện Salvina lan truyền tin đồn về mình chỉ xảy ra khi cô ấy bị chính Salvina đánh bại trong lớp đối kháng, nhưng giờ đây Aiden đã tiết lộ điều đó cho cô ấy sớm hơn nhiều.
Bất giác tôi nhớ lại những lời mà Aiden đã nói với mình, lúc này tôi mới hiểu tại sao anh ấy lại kích động đến vậy khi mắng lấy tôi.
“Nếu đã làm thì làm cho trót đi, con khốn.”
Vậy ra anh cũng muốn cứu lấy họ.
Lẩm bẩm trong lòng tôi nhìn lấy Helen, người đang tò mò nhìn tôi trong khi nhai lấy cây xúc xích, nghĩ về hình ảnh Helen dần trở thành cái xác vô hồn lại càng khiến tôi cảm thấy trân trọng gương mặt ấy hơn, bởi lẽ không biết lúc nào tôi không thể nhìn thấy sự hồn nhiên đến vậy trên gương mặt cô.Mình sẽ không để điều đó xảy ra.
“Helen.”
“Gì, tôi đang nghe đây.”
Nghĩ về những sự kiện đang xảy ra tôi không khỏi lo lắng, Helen là chìa khóa trong sự kiện lần này và cũng là người bị hại trong vụ việc bị tấn công này, nghĩ đến việc cô ấy có thể chết tôi càng cảm thấy mình phải can thiệp, nếu tốt cô thậm chí còn cứu lấy những học viên đáng lẽ phải chết dưới tay kẻ sát nhân.
7 Bình luận