Vol 2 Học kỳ rắc rối.

Chương 19 Tri kỷ (4)

Chương 19 Tri kỷ (4)

Đầu tiết học thì lớp đã có gần 100 học viên ngồi kín cả phòng học, lúc đó ai nấy đều hăng hái mong chờ tiết học diễn ra, nhưng giờ đây cả căn phòng chỉ còn 34 người bao gồm cả giáo sư và các học viên năm cuối, tuy nhiên điều đáng chú ý nhất không chỉ là số lượng học viên mà còn là bầu không khí của lớp học đã trở nên ngột ngạt đến đáng sợ, các học viên mặt mày ai nấy đều tái ma tái mét, thậm chí còn có người bất tỉnh vì căng thẳng.

“Ực…”

Một học viên nam ngồi kế bên tôi lo lắng nhìn lấy giáo sư Eline đang đứng trên bục giảng, vốn chỗ đó vốn thuộc về một cô gái nào đó nhưng cô đã bị đuổi mất rồi nên cậu ta đã thay thế vị trí của cô ta, nghĩ về điều đó tôi mới để ý lấy là mọi học viên quý tộc đang bu xung quanh tôi dù còn vô số ghế trống do các học viên bị đuổi để lại.

“Còn ai chưa bị nêu tên không.”

Một cô gái lo lắng hỏi, nghe vậy tôi giơ tay lên để biểu thị bản thân chưa bị nêu tên, ở phía nhóm thường dân thì cũng chỉ còn duy nhất cô gái tóc xù là chưa bị gọi khi cô cũng giơ tay lên trước câu hỏi của đại diện nhóm đó.

“Có vẻ như giáo sư đã để hai người giỏi nhất đấu với nhau… May quá…”

Mọi người đều gật gù đồng tình trước quan điểm của học viên ấy, dù vậy tôi chẳng mấy để tâm mà nhìn lấy giáo sư Eline đang hội ý với các học viên năm cuối, mãi một lúc sau họ mới có thể thống nhất được ý kiến và quay về vị trí của mình.

“Mời học viên Aiden Ludwig.”

“Vâng.”

“Mời học viên Astia.”

“Vâng!”

“Mời hai em lên bục.”

Cả hai chúng tôi đều đứng dậy và đi lên bục giảng trước yêu cầu của Eline, trước ánh mắt kỳ vọng của đám thường dân và sự thù địch của thường dân mà đứng đối diện với Astia.

Ngay sau khi chúng tôi vào vị trí thì giáo sư cũng búng tay một cái, lập tức hai bài làm của chúng tôi lần lượt xuất hiện ở 2 phía của bảng, ngay khi nhìn thấy bài làm của chúng tôi thì ai nấy cũng đều cau mày, bởi lẽ khác với những bài trước thì bài của chúng tôi được làm chi tiết hơn khá nhiều trong khi được trình bày rất gọn gàng.

“Aiden Ludwig, Astia, bài của hai em đều là những bài làm xuất sắc nhất trong lớp, không có điểm nào sai ở bài làm của các em, nhưng nó không có nghĩa là nó hoàn hảo, nó vẫn còn những thiếu sót riêng và nhiệm vụ của các em bây giờ là chỉ ra điểm thiếu sót của đối thủ trong khi người kia sẽ phải cố gắng phản biện lại, các em rõ chưa?”

“Rõ.”

“Vậy thì Astia, em đi trước.”

“Ét!”

Astia giật mình thốt lên khiến cho đám học viên quý tộc không thể nhịn được mà cười, nhưng trước ánh nhìn đáng sợ của giáo sư Eline thì mọi người chỉ biết ngậm mồm lại và quan sát. Không để tâm đến sự náo động ấy mà chỉ nhìn lấy bài làm của Astia trong thời gian cô ấy đọc bài của mình, tôi cũng dần nhận ra điểm mạnh và điểm yếu trong bài làm của cô ta mà đoán lấy những câu hỏi mà mình sắp phải nhận qua chính cách cô ta làm bài tập.

Sau một thời gian im lặng thì tôi cũng hoàn thành lấy việc quan sát, nhìn lấy Astia ở phía đối diện khiến tôi vô thức cảm thấy áp lực, bởi lẽ sự rụt rè của cô chẳng còn đâu mà thay vào đó là sự nghiêm túc lạ thường.

“Mình làm được mà.”

Astia lẩm bẩm tự trấn an bản thân rồi nhìn tôi với ánh mắt thù địch.

Cô ta tự tin đến thế à?

Tôi bất giác tự hỏi và nở một nụ cười khó chịu, bởi lẽ cái cô này là một trong số những nhân vật tôi chẳng thèm gặp, chẳng thèm nhớ tên nhớ tên trong game nên tôi khó lòng mà biết cô ấy đang nghĩ cái gì trong đầu.

“À, ừm, bài của học viên Aiden có rất nhiều thiếu sót trong lý thuyết và tên gọi, cụ thể cậu ấy không thể nêu tên của định lý Terias về quy trình pha chế, truyền thuyết về loại thuốc hồi phục thể lực, thay thế định luật cân bằng nguyên tố Palovan bằng những lời giải thích dài dòng, gọi sai tên nhiều loại thảo mộc như cỏ Yria, bột nanh rắn Caslas và hơn hết cậu ấy còn không nêu tên của tác giả loại thuốc ấy, đó là một sự xúc phạm đối với nhà giả kim!”

“Aiden, em có ý kiến gì không?”

Lắng nghe lấy lời bình phẩm của Arita tôi cũng chỉ biết gật gù thừa nhận những hạn chế mà cô ta đang nói đến dù nó trông như lỗi sai, dù gì tôi cũng có rất ít kiến thức giả kim thời đại này nên việc mắc những lỗi ấy gần như đưa nhiên, dù vậy tôi không có ý định để yên cho cô ta thích nói gì thì nói.

Nhìn lấy Arita với vẻ nghiêm khắc rồi nhìn sang đám học viên thường dân như thể đang mọng đợi tôi cứng họng không biện minh được gì, dù vậy tôi chẳng mấy để ý vì dù gì tôi là người lớn nên cũng chẳng thèm chấp đám trẻ con làm gì.

“Vì kiến thức lý thuyết hạn chế nên những lỗi ấy là không thể tránh khỏi, tuy nhiên riêng phần tên gọi của những nguyên liệu thì tôi không nghĩ mình sai, trong mỗi cuốn sách thảo mộc và nguyên liệu đôi lúc sẽ có những cách gọi khác nhau tùy theo tác giả, một số người sẽ gọi cỏ Yria là cỏ Liam hoặc cỏ Tima, vì vậy không có một chuẩn hóa nào cho tên gọi của loại cỏ ấy cả vì vậy nên tôi đã ghi rất rõ rằng loại cỏ ấy được gọi là cỏ u mê theo đầu sách của nhà giả kim hạng vàng Hemas Valeria để tránh bị nhầm lẫn, hơn nữa vì tôi có một hạn chế khá lớn về lý thuyết nên tôi không thể sử dụng những công thức mà mình không biết rõ nên buộc phải giải thích bằng những lý luận có tính đảm bảo hơn, giả kim là bộ môn yêu cầu sự chính xác cực cao, vì vậy không thể những thứ không chắc chắn trong khi rõ ràng có thứ chính xác hơn để sử dụng.”

Eline và những học viên năm cuối gật gù đồng tình với quan điểm của tôi, trước biểu hiện tích cực ấy thì Astia nhíu mày tỏ vẻ không phục như thể không chấp nhận nổi quan điểm ấy.

“Vậy… Còn về tên tác giả loại thuốc thì sao!”

“Tôi không biết, với cả mọi người xem xem mấy phương pháp điều chế mà tôi liệt kê ra có phải của lão ta không?”

Tôi chỉ vào bảng công thức được ghi trong bài làm, những công thức điều chế khác nhau tùy theo mục đích và trình độ người điều chế, vốn dĩ một nhà giả kim chỉ được công nhận là tác giả của loại thuốc ấy khi là người sáng tạo ra một loại thuốc hoàn toàn mới hoặc là phát hiện ra công thức của loại thuốc đã từng tồn tại và trong trường hợp loại thuốc hồi phục thể lực lại thuộc trường hợp sau, vì lẽ đó khi tôi liệt kê ra những công thức được dùng ở chế độ online, thứ vốn được cải tiến hơn rất nhiều công thức gốc thì chẳng có lý do gì để tôi nêu tên tác giả ra cả.

“Tôi chưa từng thấy công thức đó trong bất kỳ cuốn sách nào cả, liệu những công thức lạ đó có thực sự tồn tại không? Hay cậu tự chế ra?”

“À, chết.”

Tôi nhíu mày thầm tự trách, dù công thức đó thực sự tồn tại nhưng nó lại không tồn tại trong chế độ cốt truyện vì vậy tôi chẳng có lời nào để phản bác Astia.

“Hay lắm Astia!”

“Đúng đấy! Những công thức ấy chưa từng được ghi chép nên không thể chứng minh nó thực sự tồn tại được!”

Thấy tôi cứng họng đám học viên thường dân bắt đầu nháo nhào hết cả lên, tuy vậy Eline vẫn im lặng quan sát lấy những công thức được tôi trình bày ra rồi khẽ vẩy chiếc bút của mình một cái.

“Im lặng!”

Bất chợt một học viên năm 6 thét lên khiến cho cả phòng học im lặng, tiếp đó Eline nhìn thẳng vào mắt tôi như thể muốn móc mắt tôi ra đến nơi.

“Em có được phép sử dụng công thức này không?”

“Không còn ai còn sống để mà cấm em sử dụng cái này.”

“Được rồi, công thức này thực sự khả thi, Astia, em có câu hỏi nào không?”

“Nhưng thưa giáo sư! Công thức đó không được ghi-”

“Học viên Astia.”

Eline hằng giọng nói khiến cả lớp học nín thở trước áp lực dữ dội.

“Với tư cách là giả kim thuật sư hạng vàng ta công nhận công thức ấy thực sự khả thi, em có ý kiến gì không?”

“Không…”

Trước sự thật ấy Artia chẳng còn đường nào để nói mà cúi gầm mặt xuống, đám học viên thường dân thì cũng chẳng dám hú hí gì, trong khi đó những học viên năm cuối lại tỏ ra khá hứng thú với những công thức được ghi trên bảng mà cặm cụi ghi chép.

“Dừng ở đây được rồi, qua bài làm của Aiden, tôi có thể thấy rõ rằng cậu thiếu rất nhiều về lý thuyết cơ bản nhưng lại có kinh nghiệm trong việc điều chế ở tầm các nhà giả kim chính thức, tuy vậy nếu cậu thiếu kiến thức về lý thuyết thì sau này sẽ khó lòng sáng tạo ra những loại thuốc mới để đối phó với những tình huống khác nhau, vì vậy hãy trao dồi thêm kiến thức của mình.”

“Vâng.”

“Vậy bây giờ đến lượt Aiden, em có nhận thấy điểm thiếu sót nào trong bài làm của học viên Astia không?”

Eline nhìn tôi với ánh mắt có chút mong chờ và nó khiến tôi có chút bối rối, bởi lẽ cái cô giả kim thiên tài này chẳng bao giờ để tâm đến học viên của mình trừ khi họ làm nổ mấy lọ thuốc, nhưng tôi cũng chẳng thể nghĩ nhiều về nó được vì đang quá thiếu manh mối.

Nhìn lấy bài làm của Astia khiến tôi có chút khâm phục, bởi lẽ cái cô gái thiên tài thật sự xứng với cái danh của mình khi có thể viết ra những câu trả lời không hề có một chút sai sót nào trong khi mọi học viên khác đều sai ít nhất vài ba chổ, dù vậy không phải là không có cái để bắt lỗi.

“Bài làm của Astia thực sự hoàn hảo, không có bất kỳ sai sót nào trong đó.”

Arita bất giác thở phào nhẹ nhõm khi tôi thừa nhận, giáo sư Eline thì nhướng mày tỏ vẻ không hài lòng, đám học viên thường dân thì nở nụ cười tự mãn như thể muốn nói với tôi và những học viên quý tộc với một biểu cảm rất gợi đòn.

Bọn mày nghĩ tao chỉ nói đến đó thôi à?

Nuốt lời đó vào lòng rồi nghiêm túc nhìn lấy Astia, người trông không khác gì mấy đứa sinh viên đang bảo vệ đồ án tốt nghiệp của mình.

“Tuy vậy bài làm của cô ấy quá hàn lâm, tất cả bài làm rất hoàn hảo nhưng nó chỉ hoàn hảo trên lý thuyết và cực kỳ không thực tế, ai đời lại đi làm một lọ thuốc hồi phục cấp thấp với máu troll tinh khiết thế, tôi có thể mua cả một thùng thuốc hồi phục chỉ bằng một lọ máu troll tinh khiết đấy? Chưa hết là cô chưa tính đến điều kiện môi trường và luôn giả định các quy trình luôn ở trong điều kiện lý tưởng, trong thực tế việc điều chế chất xúc tác từ mỡ troll là bất khả thi với hầu hết các nhà giả kim bậc đồng và bạc, chỉ những nhà giả kim ở trình độ bậc vàng hoặc những bậc bạc chuyên về kiểm soát môi trường mới có thể duy trì môi trường 70 độ C ổn định liên tục trong 4 tiếng.”

“Làm sao cậu biết được!”

“Cô đã từng thử điều chế nó bao giờ chưa? Bất cứ ai từng thử đều hiểu th- À quên mất, cô đời nào mà có đủ tiền mua máu troll tinh khiết cơ chứ, à mà chắc cô cũng chưa thực sự điều chế bao giờ vì đồ nghề đắt chết đi được nên thường dân như cô chưa được chạm vào bao giờ đâu nhỉ?”

“Cậu-”

Astia cắn chặt môi với vẻ mặt bực bội tột độ, bởi lẽ những lời tôi nói đều đúng và chẳng có đường nào phản bác được.

“Thành thật mà nói, đây là những lỗi khá căn bản với những người chưa chế thuốc bao giờ, cứ tập trung vào kết quả mà không để ý đến quá trình, dù việc sử dụng những loại nguyên liệu đắt đỏ không sai nhưng nếu dùng để chế một loại thuốc như vậy là quá lãng phí, thà rằng cô cần máu troll tinh khiết để chế thuốc hồi phục cơ bản siêu tinh khiết, một loại thuốc cần để pha chế thần dược thì không sao nhưng nó chỉ là thuốc cơ bản bình thường thôi, không nên lãng phí như vậy.”

“Được rồi Aiden, tôi nắm rõ ý chính mà cậu muốn nói rồi không cần dài dòng thêm, vậy nên Asita, em đã biết mình có phần hạn chế ở đâu chưa?”

“Vâng…”

Asita không dám ngẩng đầu lên nhìn giáo sư, Eline cũng chẳng mấy bận tâm lắm mà nhìn lấy tôi với vẻ khá suy tư vì một lý do nào đó.

“Aiden, em cần học lại lý thuyết, dù cho lập luận của em có tốt đến đâu thì cũng không được các nhà giả kim khác công nhận đâu, nếu có thì cũng là số ít bởi lẽ phương pháp của em không phù hợp với quy chuẩn hiện tại.”

“Vâng.”

“Vậy bây giờ những ai chưa bị đuổi khỏi lớp, vui lòng quay lại vị trí của mình, trước khi kết thúc lớp học tôi cần thông báo một điều cho các em.”

Giọng nói nghiêm nghị của Eline vang khắp phòng, những học viên trốn ngoài lớp học cũng trở về lớp và ngồi vào vị trí của mình, còn tôi cũng trở về vị trí của mình trong tiếng rèo ho của đám quý tộc, sau khi tất cả mọi người trở về vị trí thì Eline liền ra hiệu cho các học viên năm 6 lấy ra một chiếc rương chứa đầy các huy hiệu và phát cho mỗi người một cái.

“Vì các em đã hoàn thành bài tập một cách xuất sắc nên đây sẽ là phần thưởng của các em, với chiếc huy hiệu giả kim hạng sắt này thì các em sẽ có quyền vào phòng điều chế của học viện và sử dụng các công cụ ở đó, tôi không quan tâm các em chế cái gì, thuốc nổ, ma túy hay thuốc độc tùy các em, nhưng nếu có bất kỳ sự cố nào như nổ phòng thí nghiệm thì tôi xin thề luôn, với tư cách là trưởng khoa giả kim tôi sẽ cấm các em học lấy môn giả kim ở ngôi trường này, rõ chưa?”

“Vâng…”

“Rõ rồi thì cút đi.”

Eline nói với vẻ khinh thường rồi rời khỏi phòng theo sau bà là các học viên năm cuối, lúc này mọi người mới có thể thở phào nhẹ nhõm mà trò chuyện với nhau, dù cho đám quý tộc đang hết lời khen ngợi tôi ở bên cạnh nhưng tôi còn chẳng thèm nghe lọt tai mà nhìn lấy chiếc huy hiệu giả kim hạng sắt trên tay với nụ cười trên môi, bởi lẽ đây chính là thứ tôi nhắm đến ngay từ đầu khi tham gia lớp này, quyền lợi được vào phòng điều chế.

“Nhìn gì?”

Tôi cau mày nhìn lấy Astia, người đang nhìn lấy tôi như thể kẻ thù không độ trời chung.

***

Ngồi bên cạnh cửa sổ mà tận hưởng lấy luồng gió mát, tôi nhìn lấy Lapharen và Revena đang ngồi vui vẻ trò chuyện với nhau ở bàn bên, dù ban đầu Lapharen có phần vụng về nhưng Revena lại khá dễ tính nên hai người nhanh chóng làm quen với nhau.

Revena thân thiện thế à?

Tôi không khỏi tự hỏi khi thấy Revena thân thiện đến lạ, bởi lẽ trong “Hy vọng le lói” thì cô ta là một kẻ điên đã giết các cô gái với mái tóc đỏ chỉ vì ghen tuông.

Ước gì mình viết chi tiết hơn…

Tôi thầm thở dài khi nghĩ đến bản thân quá khứ, vì còn quá non nớt nên tôi đã mô tả khá qua loa về Revena dẫn đến việc tôi không biết quá nhiều về cô ấy, giờ đây chính sự cẩu thả ấy đã quay lại cắn chính tôi bây giờ.

“Nè Eleris.”

“Hửm? Có chuyện gì không Irina?”

Tôi bối rối nhìn Irina ngồi cạnh mình, nhìn lấy đôi mắt xanh mở to trên gương mặt xinh xắn ấy mà bất giác mỉm cười.

Tại sao tên khốn đó có thể ghét cô bé xinh xắn này cơ chứ.

“À, ừm… Eleris, tớ không có ý gì đâu nhưng Revena, cậu ấy có thực sự là hung thủ không.”

“Thành thật mà nói thì tớ cũng hy vọng là cô ấy không phải hung thủ, nhưng Revena thực sự là kẻ đã tấn công mọi người gần đây.”

“Ừm… Nhưng tại sao chứ?”

“Tớ cũng không biết nữa.”

Irina không nói gì mà nhìn lấy Revena với vẻ đầy lo lắng, với bản tính tốt bụng của mình Irina chắc hẳn đang lo rằng cô ấy đang gặp vấn đề gì đó và cần cứu giúp. 

“Cạch.”

Cửa phòng học mở ra và từ cửa một ông già bước vào, khoác lên mình chiếc áo choàng màu xanh dương, mái tóc bạc trắng và bộ râu dài đến bụng, gương mặt hiền từ của ông nhăn nheo chứa đầy vết tích của thời gian, ông là Yuki Margut, hiệu trưởng của học viện Arcatia và cũng là người thầy đáng kính trong bộ tiểu thuyết của tôi, người luôn hết mực vì học trò và là tấm khiên vững chắc bảo vệ những đứa trẻ khỏi lũ thờ quỷ.

Ngay khi ông bước vào tất cả học viên đều đồng loạt đứng dậy để bày tỏ sự tôn trọng với thầy ấy, thấy các học viên nhiệt tình ông chỉ cười khổ rồi vẩy tay ra hiệu cho tất cả ngồi xuống.

“Nè Eleris, thầy hiệu trưởng tuyệt lắm đúng chứ.”

“Ừm, dù gì thầy ấy cũng là một trong những cấp 8 hiếm hoi của đế chế mà.”

“Chào các em, thật mừng khi thấy các em có mặt ở lớp hôm nay, dù tiếc rằng trò Vera không có mặt ngày hôm nay do vụ việc gần đây do sơ suất của chúng tôi, nhưng hy vọng các em vẫn có thể tập trung vào bài học hôm nay.”

Hiệu trưởng nói với vẻ đầy tiếc nuối.

“Trước khi bắt đầu bài học lịch sử hôm nay thì ta có thể hỏi là ở đây có ai biết gì về thời đại hỗn loạn không?”

Trước câu hỏi của hiệu trưởng mọi người bắt đầu xì xào bàn tán, nhưng không ai vội giơ tay trả lời.

“Nè, Eleris, cậu có biết gì về thời đại hỗn loạn không?”

“Không nhiều, tớ chỉ biết một vài truyền thuyết và nguyên nhân thời đại đó được gọi là thời đại hỗn loạn thôi.”

“Vậy tại sao nó được gọi là thời đại hỗn loạn vậy?”

“Irina mặt cậu gần quá!”

Irina nhướng người về phía tôi và hỏi, mặt cô ấy áp sát mặt mình làm tôi không khỏi ngại ngùng, dù bản thân cũng là con gái nhưng tôi khó lòng quen được việc người khác áp sát mặt vào như vậy.

Vội đẩy Irina ra xa rồi cố nhớ lại những thông tin về thời đại hỗn loạn, dù tôi có là tác giả của “Hy vọng le lói” nhưng trớ trêu thay tôi lại biết rất ít về thời đại đó, bởi lẽ tôi đã dùng cái cớ lịch sử đã bị xóa sạch sau thời đại ấy một cách cẩu thả để biện minh cho việc nhồi nhét đủ thứ huyền bí đều xuất thân từ thời đại ấy.

“Ờm… Hầu hết lịch sử của thời đại đó đều bị xóa sạch bởi những kẻ thờ quỷ nên tớ không chắc chắn cho lắm, giờ đây chỉ một số ít ghi chép còn tồn tại trong các di tích hay những công trình vốn đã tồn tại thời đại đó đến bây giờ như cung điện ánh dương của vương quốc Randell, cung điện bất diệt của đế chế Zelendal, đền thờ ánh sáng của thánh quốc và tháp pháp sư Babel, à! Và sau này cậu có thể đến đền thờ ánh sáng và đọc về lịch sử của thời đại đó đấy.”

Tôi cố gắng đổi chủ đề trong khi nói ra mấy thông tin vô nghĩa.

“Sao cậu biết mình sẽ đến đó trong tương lai? À quên mất, cậu có từng nói là cậu biết tương lai của bọn mình đúng không nhỉ? Vậy lúc đó mình đến đọc gì vậy?”

“Không có gì nhiều đâu, chỉ là mấy truyền thuyết về các quỷ vương và cách để tiêu diệt chúng ấy mà.”

Tôi nói với chút miễn cưỡng rồi nhìn về phía hiệu trưởng, trên tay ông đang cầm một tập tài liệu trông khá mới không giống như những cuốn sách có tuổi đời hàng nghìn năm mà tôi đã miêu tả trong tiểu thuyết về những ghi chép của thời đại ấy.

Nhưng tại sao thầy ấy lại nói về thời đại đó cơ chứ? Chẳng phải nó được coi như lịch sử không tồn tại sao?

“Vậy ở đây không có ai biết về thời đại hỗn loạn đúng chứ? Đúng như ta nghĩ, dù gì kết thúc của thời đại này cũng chính là lúc những ghi chép chính thức đầu tiên của chúng ta được ghi lại nên các em không biết cũng phải.”

“Vậy thưa thầy, tại sao chúng ta lại cần phải học về thời đại đó vậy?”

“Câu hỏi hay đấy trò Eleris, vậy để tôi hỏi các em rằng các em có nhớ về lời tiên tri về kết thúc của nhân loại không?”

Irina ngay lập tức giơ tay với vẻ mặt hào hứng.

“Mời em Irina, em có thể kể cho ta và các học viên khác về lời tiên tri ấy không?”

“Vâng, em được các sơ trong tu viện kể về lời tiên tri ấy rằng, vào hơn 1000 trước, khi các anh hùng đánh bại quỷ vương bóng đêm Krazacas và mở ra kỷ nguyên ánh sáng, nhưng sau khi quỷ vương bị phong ấn thì các vị thần đã đưa ra một lời sấm truyền rằng một ngày nào đó hắn ta sẽ trở lại và một lần nữa nhấn chìm cả thế giới vào màn đêm hỗn loạn cùng với các quỷ vương khác, đưa nhân loại đến bờ vực diệt vong một lần nữa.”

Irina phát biểu với tâm trạng phấn khởi như một đứa trẻ có được cơ hội khoe ra việc mình giỏi khiến tôi không khỏi bật cười, bởi lẽ cô ấy luôn như vậy, một đứa trẻ ngây ngô trong sáng trong câu chuyện đầy bi kịch của tôi, cô ấy như một ngọn nến soi sáng con đường đang chìm trong đêm đen.

Thật may là hắn ta không giết cậu.

Tôi thầm thờ phào nhẹ nhõm khi nhớ lại khoảnh khắc ấy, cảnh tượng Irina bị thanh kiếm đâm xuyên vẫn ám ảnh trong đầu tôi, dù cho chúng tôi chỉ mới gặp nhau gần đây nhưng cô ấy vẫn luôn là đứa trẻ tôi yêu quý nhất trong tác phẩm của mình, nghĩ cái cảnh người gần như là ngọn đèn chiếu sáng thế giới này suýt vụt tắt khiến tôi ngày càng trân trọng nó hơn, bởi lẽ nếu không có cô ấy thì các quỷ vương tương lai sẽ không thể bị tiêu diệt.

“Cảm ơn em đã kể lại cho mọi người nghe về lời tiên tri ấy, thành thật mà nói hiện tại chẳng còn mấy ai coi trọng lời tiên tri ấy nữa và chỉ coi đó như câu chuyện hù dọa trẻ em, nhưng hãy nhớ rằng các vị thần không bao giờ đưa ra một lời sấm truyền vô nghĩa, hơn hết gần đây ta cảm thấy rằng có những dấu hiệu về việc lời sấm truyền ấy sẽ trở thành sự thật nên ta nghĩ bản thân cần phải dạy cho các em về những điều tưởng chừng như vô dụng như các thần thoại và câu chuyện xưa cũ, bởi ai biết đâu rằng một ngày nào đó các em sẽ thực sự cần nó để cứu lấy thế giới này?”

Lời hiệu trưởng vừa dứt thì mọi người cũng bắt đầu xì xào bàn tán, dù vậy chẳng mấy ai coi trọng lời của ông, bởi lẽ đối với mọi người đây cũng chỉ là mấy lời hù dọa con nít, tuy vậy tôi biết rất rõ ràng rằng, sớm thôi lời sấm truyền ấy sẽ linh ứng.

Thấy mọi người vui vẻ cười đùa như vậy hiệu trưởng thầm thở dài, dù trông có vẻ hơi chán nản nhưng ông không trách móc lấy mọi người, bởi lẽ ông cũng hiểu hơn ai hết rằng sự thật ấy khó tin đến mức nào.

“Bây giờ ta sẽ bắt đầu bài học đầu tiên của mình, với tư liệu của Hemas Valeria, hôm nay ta sẽ kể về một trong những thuộc hạ của quỷ vương, cô ta là kẻ có thể đưa một đội quân có kỷ luật thép vào trong cơn điên loạn để họ chém giết lẫn nhau, đồng thời cũng là mụ đàn bà có thể quyến rũ bất cứ ai ngoại trừ các anh hùng và quỷ vương, Phù thủy tâm trí Iris Lanova.”

Đó là một cái tên xa lạ với tôi, có lẽ vì đây là một nội dung ngoài lề mà bản thân không viết nên có lẽ nó cũng chẳng quan trọng lắm.

Không để tâm đến bài giảng của hiệu trưởng, tôi nhìn lấy Lapharen đang ngồi vui vẻ trò chuyện cùng Revena về điều gì đó.

“Huh?”

Tại sao tay cô ta bị thương vậy?

Tôi bối rối khi thấy tay của Revena được quấn trong băng gạc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!