Tại một quán cafe nhỏ trong một con hẻm tối, Salvina bối rối nhìn lấy ly cafe trên tay với vẻ mặt hoài nghi nhân sinh, không chỉ cô mà cả Helen ngồi phía đối diện cũng làm ra vẻ mặt y hệt chỉ duy có Iris, người đang chỉ ngồi đó và mỉm cười nhìn 2 đứa con của mình.
“Ọe!”
“Ọe!”
Cả hai đồng loạt nôn ra sàn, còn Iris ngồi một bên nhếch môi và nhấp lấy ly cafe với đôi lông mày giật giật trong khi cô chủ quán chỉ lặng lẽ chuẩn bị xô và chổi như thể đã quá quen với điều này.
“Tại sao cafe lại có mùi như *** Vậy!”
“Mẹ ơi! Thứ này là cái quái gì thế! Tại sao bọn họ có thể bán thứ tệ hại này!”
“Đây là cafe hồi mana đấy, uống nó giúp con hấp thụ mana từ môi trường dễ hơn nên vẫn có nhiều người uống nó, dù vậy vị nó không dễ chịu tí nào.”
Iris nói với vẻ mặt khó chịu thấy rõ sau khi cố kìm lấy cơn nôn sau khi uống hết ly cafe.
“Hồi trước ta dụ Handal với mọi người đến đây để cho họ biết mùi, với cả quán này là do cha mấy đứa tìm ra đấy, hồi trước chàng ấy đã dụ ta vào quán này và bảo nó ngon lắm nên cũng thử…”
Iris nói với vẻ mặt tồi tệ.
“Bố ác thật.”
“Đúng vậy, nhưng ai ngờ được chú Eden lại đi học công thức và pha nó uống mỗi ngày sau khi bị mẹ dụ luôn.”
Hai đứa trẻ chết lặng nhìn mẹ mình, họ khô lời không chỉ vì việc họ bị mẹ dụ đến đây mà còn là vì kẻ đã pha thứ thức uống kinh tởm này để uống mỗi ngày.
Bất chợt Salvina nhận ra bản thân đã lâu chưa gặp người ấy mà bày ra vẻ buồn rầu rồi nhìn mẹ mình, người đã mang trên mình hình dáng mẹ mình và kết bạn với cô giờ đây chẳng biết đang ở đâu sau khi cô ở mẹ mình mấy ngày hôm nay.
“Mẹ, chú Eden là người như thế nào vậy?”
“Hừm, chú ấy là một người kỳ lạ.”
“Con tưởng chú ấy đáng sợ lắm.”
Helen bất ngờ lên tiếng với chút sợ hãi khi nhớ lại điều gì đó kinh hoàng, thấy dáng vẻ đó từ con gái mình Iris bất giác thở dài.
“Con đã bị chú ấy tấn công đúng không?”
“Vâng, vừa gặp chú ấy đã chặt phăng đầu con!”
“Ôi trời… Thật may là chú ấy không giết con thật… Mẹ đã khá lo chuyện đó khi triệu hồi đến đây rồi, đáng lẽ mẹ phải ở đó trấn tĩnh chú ấy trước đã nhưng tự dưng có việc gấp mất.”
Iris nói với vẻ hối lỗi, dù vậy hai đứa trẻ lại càng tò mò hơn, rằng vì lý do gì mà mẹ họ lại triệu hồi một kẻ nguy hiểm đến vậy.
“Mẹ, chú ấy thực sự nguy hiểm đến thế sao?”
“Không, chú ấy thực ra là người khá ôn hòa, hãy nghĩ chú ấy như một cựu chiến binh về hưu ấy, chỉ muốn tận hưởng cuộc sống về già theo ý muốn và chỉ can thiệp khi mọi thứ xảy đến ngay trước mắt, chú ấy thường sẽ cung cấp giải pháp và để các con tự xử lý giống như vụ của Revena vậy, tất nhiên nếu các con thất bại thì chú ấy cũng sẽ can thiệp giúp đỡ khi cần và như các con đã thấy, chú ấy sẽ phạt con bằng cái mê cung ảo ảnh của chú ấy.”
Nghe đến đây hai người rùng mình khi nhớ lại cái mê cung ảo ảnh mà bản thân đã trải qua, nó khủng khiếp đến mức bọn họ không bao giờ muốn trải nghiệm nó lần 2.
“Nếu có bất cứ khó khăn nào thì hãy tìm chú ấy nhé, vì mấy đứa là con của mẹ nên chú ấy sẽ giúp thôi.”
Iris vỗ đầu mấy đứa con của mình với vẻ ấm áp.
“Thành thật mà nói, vì các con nên mẹ mới buộc phải triệu hồi chú ấy, bởi không ai khác chú ấy là người đã vệ cả ta và cha con vào những thời khắc khó khăn nhất, chỉ khi chú ấy ở học viện mẹ mới có thể yên tâm giải quyết chuyện riêng được.”
“...”
“Mẹ… Vậy chú ấy trông như thế nào?”
Bất chợt Salvina hỏi với vẻ lo lắng, thấy vẻ mặt của con gái mình Iris ngay lập tức hiểu con bé đang lo điều gì mà nhẹ nhàng xoa đầu Salvina.
“Nói thẳng ra thì chú ấy sẽ trông khá giống Handal hiện tại nhưng già hơn dặn hơn khá nhiều, nhưng con đừng lo, con sẽ thấy một dáng vẻ khá thú vị của chú ấy.”
“Thú vị?”
“Rồi con sẽ thấy thôi, với cả mẹ khá mong là cha con sẽ gặp chú ấy trong hình dạng đó.”
Iris vừa nói vừa tủm tỉm cười, thấy thế Salvina rơi vào trầm tư như thể đang cố đoán xem ý mẹ nói thực ra là gì.
“Mẹ ơi, con nghe Eleris có bảo rằng cô ấy là người từ thế giới khác giống như mẹ, liệu mẹ có biết cô ấy không?”
“Không phải người nào từ thế giới khác cũng biết nhau đâu con yêu, với cả cô bé Eleris đó chỉ xuất thân từ một thế giới tương tự của mẹ chứ không cùng một thế giới, bởi chính thứ đã giúp mẹ trải nghiệm thế giới này không xuất hiện ở thế giới của cô ấy.”
Iris nói với vẻ nghiêm túc lạ thường như thể cô thực sự coi trọng vấn đề đó, biết bản thân không nên quá đào sâu Helen cũng không hỏi thêm gì mà nhìn Salvina ngồi đối diện với chút không hài lòng.
“Con thực sự phải gọi cô ta là chị ư.”
“Đúng rồi đấy Helen! Cậu sinh sau tôi một ngày nên phải gọi tôi là chị.”
“Sùy.”
Helen khịt mũi với khó chịu, nhưng rồi cô nhận ra gì đó mà nhìn lên mẹ mình.
“Mẹ, tại sao mẹ và cha không chính thức cưới nhau vậy?”
“Nói sao nhỉ…”
Iris hơi do dự nhìn lấy 2 đứa trẻ, mỗi người đều mang những đặc điểm riêng biệt đến nỗi không ai có thể nghĩ rằng họ là chị em ruột chứ chưa nói đến là sinh đôi và chính cô cũng không tin điều đó nếu không tự mình sinh ra 2 đứa nhỏ.
Trong game hai người họ như hai mặt đối lập chẳng bao giờ có thể hòa hợp với nhau, không chỉ vì hận thù cá nhân mà bản thân 2 gia tộc nơi họ sinh ra cũng đối đầu với nhau một cách gay gắt từ lâu, dù bản thân cô đã cố gắng hàn gắn mối quan hệ ấy cùng với Paven nhưng lúc đó họ chẳng có đủ khả năng để làm điều đó.
“Salvina, hôm nay cha con tổ chức lễ sinh nhật cũng là để chính thức tuyên bố mình là chủ nhân gia tộc Valeria đúng chứ?”
“Vâng.”
“Vậy thì cũng đã đến lúc chính thức tuyên bố mối quan hệ giữa chúng ta rồi, lúc trước vì cha mẹ hai bên nên khó lòng có thể chính thức kết hôn được, nếu không mọi thứ sẽ trở nên hỗn loạn và các con sẽ gặp nguy hiểm, nhưng giờ khác rồi.”
Iris lấy ra từ trong túi một chiếc huy hiệu hình ngôi sao 8 cánh làm bằng mythril với mỗi cánh được đính thêm 8 viên đá đủ màu sắc, nhìn thấy nó Salvina liền chồm người dậy để nhìn kỹ hơn còn Helen thì ngơ ngác nhìn nó như thể không hiểu nó có gì đặc biệt.
“Mẹ đã trở thành pháp sư cấp 8 ư! Danh hiệu của mẹ là gì vậy!”
“Ánh trăng bảo hộ, ban đầu mẹ định chọn phù thủy tâm trí cơ nhưng hoàng đế không cho nên thôi.”
“Tại sao mẹ lại muốn cái biệt danh cũ vậy? Nó có ý nghĩa gì đặc biệt không?”
“À, thì mẹ thích mấy thứ cũ hơn, như tên cũ của mẹ là Iris Lanova vậy, dùng suốt rồi nên quen.”
Thực ra là do mình đặt tên hơi tệ.
Nuốt lời đó vào lòng cô đưa cái huy hiệu của mình cho Salvina, thấy cô bé nhìn ngắm chiếc huy hiệu với ánh mắt chăm chú cô bất giác mỉm cười với vẻ tự hào, nhưng ở bên cạnh Helen dường như không mấy hứng thú với nó mà nhìn cô với ánh mắt tò mò.
“Mẹ ơi, mẹ và chú Eden ai mạnh hơn?”
“À, mẹ chưa kể với con nhỉ, chú ấy là sư phụ của cả mẹ và cha con đấy, với cả chú ấy là người mạnh nhất mà mẹ biết và sức mạnh của chú ấy lúc đỉnh điểm có thể chặt mẹ làm đôi ngay lập tức luôn đấy.”
“Đợi đã, thế chú Eden cấp mấy? Với cả chú ấy là kiếm sĩ hay pháp sư?”
Salvina giật mình hỏi.
“Chú ấy là ma pháp kiếm sĩ cấp độ 9, danh hiệu không chính thức là quỷ vương tận thế là cái danh hiệu nhiều người biết nhất, còn danh hiệu tu sĩ tro tàn mới là chính thức nhưng lại có khá ít người biết đến nó.”
“...”
Salvina và Helen nhìn Iris với ánh mắt hoài nghi, bởi lẽ cấp độ 9 chỉ còn là truyền thuyết và chưa có bất kỳ ghi nhận thực tế nào về nó.
“Các con không tin cũng không sao, mà có lẽ chúng ta nghỉ ngơi đến đây thôi nhỉ, đi mua đồ tiếp thôi.”
***
Ngồi trong thư viện khổng lồ với vô số giá sách, tôi đứng một bên và nhìn lấy cô gái trước mắt tỏ rõ vẻ khó chịu, trên bàn của cô những cuốn sách chồng chất lên nhau như tạo thành một cái vạn lý trường thành bằng sách vậy.
“Trời ơi, cô lấy cả đống sách này làm cái quái gì vậy? Từ điển quái vật sống trong hang thì ừ chấp nhận được, nhưng tại sao lại có cả sách hướng dẫn gãi lưng sao cho đã thế này? Mà đợi đã, tại sao trong thư viện lại có cuốn này?”
Tôi bối rối đọc lấy nội dung trong sách xem có gì đặc biệt không nhưng rồi khi đọc một lúc tôi nhận ra đây thực sự là một cuốn hướng dẫn gãi lưng.
“Nhưng nó hiệu quả mà?”
“Để thử xem.”
Tôi thực hiện theo các bước ghi trên sách và thật sự nó khá là phê.
“Ừ cuốn này cũng chả phế đến thế, mà tại sao lại có cả cuốn sách hướng dẫn cách đặt khoai tây lên đầu thế kia?”
Tôi bối rối nhìn tựa đề cuốn sách rồi nhìn sang cô gái, một người với vẻ ngoài chẳng có gì đặc biệt với cái kính gọng tròn to bự có kèm khả năng ngụy trang và suy giảm nhận thức, cùng cái đặc điểm nhận dạng là kiểu tóc chẻ đôi sang hai bên để lộ vầng trán, mỗi khi rảnh tôi lại đến thư viện và ngồi bên cái cô này để đọc sách do cái cô này luôn mang đến một cuốn sách khá thú vị để đọc.
Cầm lấy cuốn cách đặt khoai tây lên đầu rồi ngồi xuống cách cô gái một chiếc ghế và đọc sách, chúng tôi cứ thế đọc lấy phần của mình mà chẳng bận tâm đối phương là ai.
Vừa đọc lấy mấy lời dẫn ngu đần của tác giả tôi vừa nghĩ xem cách để có thể dự sinh nhật của Salvina, càng đọc tôi càng khó chịu vì chẳng thể hiểu làm cách nào cuốn sách này có thể xuất bản cũng như lọt được tận vào trong thư viện.
Bỏ cuốn sách sang một bên vì chán ngấy tôi nhìn lấy cô gái hở trán ngồi bên cạnh mình, người đang đọc lấy cuốn sách trước mắt một cách chăm chú mà chẳng quan tâm đến việc ở ngay ngoài cửa sổ có 2 đám học viên lao vào đánh nhau.
“Này, cô nghĩ gì nếu cô bạn dễ mến của mình biến thành một ông chú khó gần?”
“Hửm? Ừm… Tôi sẽ chẳng nghĩ đó là bạn mình, với cả nghe nó không quá biến thái sao?”
“Ừ, tôi cũng nghĩ vậy.”
Mình là một tên biến thái.
Tôi chấp nhận sự thật ấy với lòng tự trọng bị tổn thương cực độ, rồi chợt tôi nhìn lấy bìa cuốn sách mà cô gái hở tráng đang đọc có một cái tên khá quen thuộc.
Sách do thằng nhãi đó viết à?
Thấy cái tên Hemas Valeria ghi trên cuốn sách tôi bất giác cảm thấy tò mò mà tìm lấy trong đống sách mà cô gái này đặt lên bàn xem có cái nào của hắn ta không, rồi sau một lúc tìm kiếm tôi tìm thấy một cuốn có tựa đề đáng ngại là cách chơi cờ vua.
“Hử?”
Ngay khi đọc cuốn sách một lúc tôi bất giác cau mày bởi những gì ghi trong cuốn sách thất bại này không đâu khác là huyền thoại 100 trận thắng 0 của tôi, bằng việc đưa thẳng các nước cờ của tôi vào trong sách và kèm hướng dẫn cách thoát khỏi thế thua cuộc.
“Mẹ thằng chó!”
“Hửm? Cậu có vấn đề gì với cuốn sách dạy chơi cờ đó à?”
“Không, nhưng tôi cần cho tên viết ra cuốn sách này một bài học!”
“À vậy à.”
Cô gái thờ ơ đáp, còn tôi thì đặt cuốn sách lại chỗ cũ rồi tiến thẳng đến phòng điều chế, bởi lẽ có thứ tôi cần làm để trả thù thằng khốn đã nhục mạ tôi.
Mà mình cũng đang hết tiền đúng không nhỉ?
Không hiểu sao tôi lại nghĩ đến chuyện tiền nong, sau vụ xử lý Revena thì túi tôi cũng sắp cạn đến nơi nên có lẽ tôi cũng nên nghĩ ra cách làm đầy túi mình nữa.
1 Bình luận