Nghiện game là một vấn đề kinh niên của thời đại, vốn đó đã là một vấn đề nhức nhối và khi những con game thực tế ảo như “Học viện kì bí” ra mắt thì vấn đề đó càng trở nên nhức nhối hơn.
Qua những con game thực tế ảo ấy mọi người có thể trải nghiệm một thế giới hoàn toàn khác với trái đất, một thế giới mà mọi người có thể bộc lộ con người thật của mình mà không sợ bất kỳ ai phán xét, họ có thể ăn bất cứ thứ gì mình muốn mà vẫn cảm nhận được vị, chơi những môn thể thao một mạng mà không phải sợ hãi về cái chết, nhưng nghiêm trọng hơn cả là giết những người chơi và NPC để tận hưởng khoái cảm giết chóc mà ngoài đời bản thân không thể làm.
“Cuộc sống ảo, vấn đề nhức nhối của xã hội; Tỉ lệ người trẻ sống trong thế giới ảo gia tăng.”
“Những ghi nhận về những căn bệnh tâm thần do chơi những game thực tế ảo; Một người đã tự sát vì chấn thương tâm lý sau khi tham gia một cuộc chiến tranh trong trò chơi.”
“Chính phủ thông báo cấm các tựa game sau: Học viện kì bí, đội đặc nhiệm cuối cùng v.v do các lo ngại về bạo lực gia tăng do những tựa game thực tế ảo mang lại.”
Nhìn những tựa đề của các bài báo tôi chỉ biết ngao ngán, dù hơi nhột vì bản thân cũng đang trong tình trạng nghiện cuộc sống ảo trong game nhưng tôi cũng không thể phủ nhận những nguy hại từ nó mang lại. Dù biết là hại nhưng tôi lại chẳng thể bỏ được, bởi lẽ với tôi cuộc sống lặp đi lặp lại ngoài đời chẳng còn mang lại cho tôi sức hấp dẫn.
Chẳng để tâm đến chúng nữa mà đi xử lý hết đống công việc cá nhân trước khi nằm xuống giường, cầm lấy chiếc kính thực tế ảo và đội vào đầu, chỉ trong một khoảnh khắc căn phòng tẻ nhạt của tôi biến thành một cánh đồng cỏ xanh mướt tuyệt đẹp.
“Eden, anh vào sớm thế.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng tôi, quay lại thì tôi thấy Paven đang ngồi trên một gốc cây và đọc sách một cách chăm chú bên cạnh đống nhu yếu phẩm mà chúng tôi đã chuẩn bị để chinh phục hầm ngục huyền thoại.
“Iris đâu?”
“Cô ấy chưa vào đâu, với cả tôi cũng có chuyện cần nói về cô ta.”
Paven gập cuốn sách lại và nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc.
“Dù hơi tế nhị nhưng em có điều tra sơ qua về gia cảnh ngoài đời của cô ấy-”
“Paven, mày hơi quá trớn rồi đấy.”
Tôi kề cây rìu vào cổ Paven với vẻ bực bội, bởi lẽ ai cũng biết điều tra một người ngoài đời nó là vấn đề nhạy cảm như thế nào nên tôi khó lòng bỏ qua cho cậu ta được.
Dù bị kề rìu vào cổ nhưng ánh mắt Paven vẫn không hề giao động.
“Em biết là anh ghét việc nói đến cuộc sống ngoài đời thực nhưng để em nói hết đã, anh không thấy việc Iris gắn bó quá mức với chế độ cốt truyện có hơi bất thường sao?”
“Đó không phải lý do để mày điều tra thông tin cá nhân của người khác.”
“Kể cả khi cô ấy bị bắt nạt ngoài đời sao?”
Tôi nhíu mày khó chịu khi nghe được sự thật ấy, từ từ hạ lưỡi rìu xuống tôi ngồi xuống kế bên đống hành lý và nhìn Paven với tâm trạng cực kỳ khó chịu.
“Kể rõ ra.”
“Anh nhớ cái lần mà em lỡ tay đánh cô ấy chứ.”
“Nhớ, con bé thậm chí còn không dám đứng lên sau cú tát của mày.”
“Anh không thấy điều đó bất thường sao? Không đời nào một người bình thường lại phản ứng như thế sau khi bị đánh được!”
“Ý mày là con bé bị chấn thương tâm lý.”
Paven gật đầu với vẻ chắc chắn.
“Vâng, theo như những gì em điều tra được thì cô ấy đã bị bắt nạt ở trường trong thời gian dài, thậm chí em còn tìm được mấy tấm ảnh cô ấy bị bầm tím khắp người-”
“Rồi mày kể với tao vì điều gì, mày thích khơi lại mấy ký ức không hay lắm à?”
Sự bực bội của tôi khiến Paven có phần do dự, nhưng rồi cậu khẽ lắc đầu rồi nhìn thẳng vào mắt tôi với ánh mắt kiên định.
“Anh Eden, anh thân với cô ấy hơn em nhiều, với cả em khó có thể nói chuyện với cô ấy do em không quá quan tâm đến mấy nhân vật ở chế độ cốt truyện, vì vậy em muốn anh ít nhất đối xử với cô ấy nhẹ nhàng hơn xíu.”
“...”
Tôi không biết nói gì trước lời đề nghị của Paven, bất chợt một luồng sáng xanh xuất hiện ngay gần đó, từ trong luồng sáng Iris từ từ xuất hiện với vẻ mặt cau có như mọi ngày.
“Cuối cùng cũng được chơi rồi! Con mẹ mấy thằng nhà báo!”
Vừa vào cô ấy đã hét lên một cách đầy khí thế, thấy vậy tôi thật sự chẳng biết những lời mà Paven nói có phải sự thật không, dù thế nào đi chăng nữa tôi cũng không định đối xử khắc nghiệt với cô ấy.
“Này mấy người nói xấu sau lưng tôi à!”
“Đừng có mà vu khống đồ nhà quê!”
Paven bực bội hét lên phản bác, dù cậu ta mới khuyên tôi nên nhẹ nhàng với Iris hơn nhưng giờ đây cậu ta lại cáu gắt với cô ta.
“Cái thằng vô trách nhiệm, thích đẩy việc khó cho bố mày thế à!”
Tôi vỗ lưng Paven một cái thật mạnh khiến cậu ta văng đi chục mét.
***
Nhớ lại những ký ức cũ tôi bước vào trong nhà hàng xúc xích, vừa bước vào thôi mùi hương của xúc xích đã xộc vào mũi khiến bụng tôi lập tức gào lên bảo tôi cho nó ăn, khác với mọi hôm tôi đến giờ đây lại có một vị khách đang ngồi lủi thủi ăn lấy những cây xúc xích trong khi ông chủ đang bận rộn nướng thêm mấy cây khác.
“Con lợn kia, ngồi thẳng lưng lên mà ăn uống chứ ngồi lủi thủi như thế nuốt không nổi đâu.”
“Ờ, kệ tôi…”
Tôi trêu Helen một câu rồi ngồi xuống cách cô một chiếc ghế, lạ thay hôm nay cô ấy không thèm chửi tôi một câu mà chỉ thờ ơ đáp lại cho có lệ.
Cảm thấy có gì đó không ổn tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy, khác với đôi mắt dữ dằn mọi ngày, khóe mắt cô đỏ hoe như thể vừa mới khóc xong khiến tôi không khỏi bối rối, bởi lẽ trong ký ức của tôi thì trừ khi có ai đó thân thiết với cô chết thì còn không việc làm cô khóc còn khó hơn cả việc bảo hoàng đế quỳ xuống liếm giày.
“Bị đá hay sao mà rầu rĩ thế.”
“Im đi Aiden, ngươi biết gì mà nói chứ.”
Helen bực bội đáp.
“Đúng là tôi không biết gì để mà nói cả, nhưng ít nhất tôi có thể lắng nghe.”
“...”
Helen liếc nhìn tôi với ánh mắt khó chịu, tôi cũng chẳng nói gì mà gọi một phần xúc xích của riêng mình.
“Aiden, ngươi còn nhớ đầu năm ngươi gọi tôi là gì gì không?”
“Đồ con hoang à?”
“Ngươi gọi tôi như thế đấy đồ khốn, thế có bao giờ ngươi biết gì mà nói điều đó?”
Tôi lắc đầu với vẻ vô tội, bởi lúc đó là Aiden nói chứ chẳng phải tôi nên nào tôi biết lý do.
“Chỉ vì mẹ mang tôi trở về sau khi hạ sinh tôi mà có biệt danh ấy, tôi thậm chí còn không biết bố mình là ai vậy mà mấy người cứ cho rằng bố tôi là thường dân hay nô lệ nào đó!”
“Chịu, cô việc một cô gái tự dưng đem con về cho gia đình chăm sóc trong khi chả rõ cha là ai trong giới quý tộc thường chỉ có 2 trường hợp, một là cha đứa bé là một người có địa vị thấp dễ bị giới quý tộc lợi dụng hoặc đó là một mối quan hệ nhạy cảm như kẻ thù, thường thì trường hợp đầu hay xảy ra hơn nên người ta thường mặc định là như vậy thôi.”
“Chết tiệt! Ngươi cũng nghĩ như vậy à!”
“Không, tôi chẳng quan tâm nữa, dù sự thật có là gì cũng chẳng liên quan đến tôi.”
Tôi thờ ơ đáp và ăn lấy cây xúc xích nóng hổi mà chủ quán mang ra.
“Thật là… Ngươi đúng là đồ vô tâm.”
“Ừ, nghĩ gì kệ cô, à, mà cô nghĩ gì về mẹ mình.”
“Bà ấy là một người dịu dàng.”
Helen nói với vẻ mặt nhớ nhung.
“Từ khi tôi còn nhỏ, tôi luôn muốn trở thành một pháp sư giống như bà ấy và những thế hệ trước, gia đình tôi là một gia tộc pháp sư danh tiếng nên tôi cũng nghĩ mình cũng sẽ trở thành pháp sư giống như họ.”
“Nhưng cô không có tài năng trở thành pháp sư.”
“Ngươi không thể nói nhẹ nhàng hơn được à! Tôi buồn đấy!”
Helen bực bội nhai lấy cây xúc xích để xả giận.
“Trí nhớ tôi không được tốt cho lắm, tôi khó có thể nhớ nổi những công thức phép thuật ấy để mà thi triển, dù vậy mẹ không trách tôi mà đã đưa cho tôi một cây cung bất chấp sự phản đối của gia đình, có lẽ bố tôi là một cung thủ và tôi giống ông ấy nên ngay từ lần đầu kéo cung tôi đã biết đây là con đường tôi nên đi, nếu không có mẹ thì tôi đã đâm đầu vào con đường vô vọng không phù hợp với mình ấy rồi…”
“Cô ấy là một người khá linh hoạt không bị cứng nhắc.”
“Ừm, mẹ thật sự là một người tuyệt vời, tôi nghe nói rằng có nhiều người vì truyền thống gia đình mà không được phép sử dụng vũ khí khác dù có tài năng, nếu không có mẹ thì tôi cũng đã như vậy rồi.”
Helen nói với vẻ mặt tự hào, có vẻ như cô ấy rất tự hào về mẹ mình nên tâm trạng của cô cải thiện thấy rõ khi kể về bà ấy.
“Mẹ không bao giờ ép tôi làm bất cứ điều gì, mẹ luôn cho tôi chơi bất cứ khi nào tôi muốn, dạy tôi những điều tôi thực sự thích, dù vậy mẹ không bao giờ kể cho tôi về bố của mình trong khi lại hay kể cho mấy câu chuyện kỳ lạ và chuyện người đầu tiên cô ấy yêu là một gã điên yêu những thứ không có thật.”
Tại sao mình cảm thấy hơi nhột nhỉ?
Tôi bất giác tự hỏi khi nhìn lấy gương mặt thất vọng của Helen.
“Dù tôi không biết tại sao mẹ lại biến mất lúc tôi lên 8, nhưng chắc hẳn bà ấy phải có lý do, dù vậy tại sao mẹ lại tới gặp con nhỏ đó chứ.”
“Gặp ai?”
“Salvina.”
“...”
Tôi suýt sặc nước khi Helen nói ra cái tên quen thuộc ấy, bởi lẽ người mà cô ấy coi là mẹ không ai khác chính là tôi trong khi giả trang thành Iris.
“10 năm, mẹ thậm chí còn không gửi một bức thư nhưng rồi lại xuất hiện chỉ để ở bên con khốn đó! Tại sao chứ!”
“À mà mẹ cô tên gì ấy nhỉ?”
“Ngươi xúc phạm mẹ người khác trong khi còn chẳng biết tên ư! Đại pháp sư, Lana Lowan đó là tên của mẹ tôi! Nhớ lấy.”
Nghe thấy cái tên lạ lẫm tôi thở phào nhẹ nhõm.
“May quá… Có lẽ mình nghĩ nhiều rồi.”
“May cái gì cơ?”
“Không có gì, mà tôi ăn cái này đi, ngon lắm.”
Tôi dí cây xúc xích đang rỉ ra dịch trắng về phía Helen, thấy nó Helen liền giật mình mà té ngửa ra sau với một tiếng hét thất thanh.
“Thằng chó!”
***
Trong văn phòng nhỏ của thương hội Valeria, Salvina sau khi xử lý xong đống tài liệu ngã người ra sau. Ngồi đó một lúc cô bất chợt nhớ về chuyến đi chơi của mình với Iris lúc chiều mà nở một nụ cười, nhưng rồi khi cô nghĩ đến việc bản thân đã nằm trên đùi Iris và mặc cho cô ấy xoa mặt thì cô liền giật mình ngồi thẳng lưng với gương mặt đỏ như trái cà chua.
“Vì tớ muốn xoa cái mặt xinh xắn của cậu tôi, còn gì hạnh phúc hơn khi được chạm tay vào một gương mặt tuyệt đẹp chứ.”
Dù muốn hay không thì câu nói của Iris vẫn vang vọng trong tâm trí cô, một câu nói hoàn toàn thật lòng không hề giả dối khiến cô xấu hổ đến mức đập đầu vào bàn liên tục.
“Bộp! Bộp! Bộp!”
Đập đầu một lúc cô mới có thể bình tĩnh lại, nghĩ đến Iris cô cứ có một cảm giác nhớ nhung lạ kỳ.
“Những lời chị ấy nói đều là thật lòng…”
Từ nhỏ cô đã có khả năng nhìn thấu người khác, cô luôn biết người khác nghĩ gì về mình theo bản năng chỉ bằng cách nhìn vào mắt họ, vì vậy cô biết rằng tất cả mọi người tiếp cận cô đều vì một điều gì đó, tiền tài, tước hiệu hay chính cơ thể cô, cô biết rõ điều đó và ghê tởm chúng hơn ai hết.
Nhưng khi cô nhìn vào mắt Iris thì cô chưa bao giờ cảm thấy điều như vậy, cô ấy không đòi hỏi gì ở cô cả, ánh mắt của Iris thuần khiết đến mức như đang phản chiếu chính con người cô, một người vô tư, cô đơn, đơn thuần và luôn nở nụ cười để giấu đi nỗi buồn trong lòng.
“Rốt cuộc chị đã trải qua điều gì…”
Không chỉ mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo, Iris dường như còn đã trải qua điều gì đó khủng khiếp hơn nữa, nhớ lại cách cô ấy đổ thẳng thuốc hồi phục lên vết thương, một điều chỉ thường thấy ở những cựu binh.
Salvina rút ra một con dao và rạch nhẹ ở đầu ngón tay, sau đó cô lấy ra lọ thuốc hồi phục và nhỏ đúng một giọt lên vết rạch ấy.
“Xèo, xèo…”
“AHHHH!”
Chỉ trong một khoảnh khắc một cơn đau tê dại truyền đến cô khiến cô co giật mà nằm vật xuống sàn, vì vết thương rất nhỏ nên nỗi đau chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc nhưng cú sốc từ nỗi đau từ thuốc hồi phục vẫn khiến cô choáng váng.
Chị ấy còn không thèm quan tâm, như thể cơn đau đó chẳng là gì vậy… Làm sao mà chị ấy có thể chịu được nỗi đau ấy cơ chứ.
Salvina bối rối tự hỏi và ngồi lại lên ghế, bất chợt cô để ý lấy quả cầu pha lê được đặt trên bàn đang phát sáng, thấy nó cô vui mừng mà truyền mana vào đó, ngay khi mana được truyền vào thì từ trong quả cầu hiện ra một người đàn ông nghiêm khắc với đôi mắt xanh lục sắc lẹm.
“Cha ơi, cha có khỏe không?”
“Ta vẫn ổn, ta nghe nói con bị phục kích bởi đám thương nhân phá sản, con không bị thương ở đâu chứ?”
“Con vẫn ổn thưa cha.”
Salvina vui vẻ đáp lại câu hỏi của cha, ngày hôm nay đối với cô đã là một ngày tuyệt vời, ấy vậy mà tối còn được cha gọi điện hỏi thăm càng khiến cô hạnh phúc hơn.
“Vậy à, vậy công việc ta giao sao rồi.”
“À, xong rồi thưa cha, nhờ có bạn con giúp nên việc sắp xếp đồ đạt nhanh hơn dự kiến.”
“Bạn? Bạn của con là ai?”
Hemas hỏi với vẻ đầy bất ngờ, như thể không ngờ đến việc con gái của mình có bạn.
“Chị ấy là tiền bối năm 2, chị ấy là người mà con đã kể với cha đấy, chính nhờ những lời dạy của chị ấy mà con đã đánh bại 8 tên đã phục kích con chỉ bằng một đợt phép thôi đấy.”
“Hửm, có vẻ như bạn con cũng có tí năng lực đấy nhỉ.”
“Với cả chị ấy còn nhận ra mình bị phục kích nữa cơ, chị ấy đã cứu con đấy cha! Chị ấy đã lấy tay không đỡ lấy mũi tên đang bay đến để con không bị thương đấy!”
“Vậy à, vậy con nghĩ người bạn ấy đáng tin không?”
Trước câu hỏi của cha Salvina hơi do dự nhưng rồi cũng gật đầu với vẻ kiêng quyết.
“Vâng! Chính con là người tiếp cận chị ấy trước chứ không phải chị ấy tiếp cận con, với cả chị ấy thuần khiết hơn bất cứ ai hết, cha phải tin con.”
“Ừ, ừ ta tin vào con mắt của con.”
“À, với cả con có thể mời chị ấy đến buổi sinh nhật tới được không cha?”
“Còn phải xem đó là ai nữa, nếu là thường dân thì khó, do ta đang định mời khá nhiều quý tộc đến nên nếu bạn con hành động hấp tấp thì sẽ tự chuốc họa vào thân đấy.”
“Đừng lo thưa cha, chị ấy lịch sự lắm, từ cách uống trà đến cách đi đứng đều đúng chuẩn quý tộc, với cả chị ấy có xuất thân từ một gia đình quý tộc đã bị lư vong.”
Hemas gật đầu với vẻ hài lòng, ông dường như cũng bắt đầu hứng thú với cô gái mà con gái ông khen ngợi hết lời khi cứ liên tục vuốt lấy bộ ria mép được chải chuốt cẩn thận của mình.
“Gia đình quý tộc lưu vong à, đó là gia đình nào vậy?”
“Gia tộc Lanova, chị ấy tên là Iris Lanova, cha có biết không?”
“...”
Vẻ mặt Hemas cứng đờ khi nghe đến cái tên ấy, ánh mắt của ông mở to nhìn lấy Salvina như thể không tin những gì mình vừa nghe.
“Cha ơi.”
“Bạn con… có thật sự tên là Iris Lanova không?”
Hemas ấp úng hỏi như thể đang lo lắng điều gì đó.
“Vâng, chị ấy tự giới thiệu mình là Iris Lanova.”
“Cô ấy trông giống hệt Helen đúng không?”
“Tại sao cha lại nhắc đến con nhỏ đó hoài vậy, nhưng mà tại sao cha lại biết chị ấy giống hệt Helen.”
“Không có gì đâu… Con cứ mời bạn con đến đi, ta không phiền đâu.”
Trước vẻ lúng túng của cha, Salvina dường như nhận ra điều gì đó khả nghi, bởi lẽ cô chưa bao giờ thấy vẻ mặt ấy từ cha mình.
“Cha, cha biết chị ấy phải không!”
“Ta có việc gấp rồi, nhân viên vừa báo với bố có một khiếu nại từ một quý tộc lớn cần ta xử lý ngay, tạm biệt con.”
“Cha-”
Salvina chưa kịp hỏi gì thêm thì quả cầu đã mất đi ánh sáng, thấy vậy cô có chút thất vọng nhưng cô cũng vui mừng vì Iris có thể đến tiệc sinh nhật của mình.
“Cha nói dối dở tệ.”
Cô không mấy bận tâm việc cha cô có quan hệ mờ ám với người tên Iris, bởi lẽ đó cũng chỉ là thân phận giả mà bạn cô đã mượn.
7 Bình luận