Vol 2 Học kỳ rắc rối.

Chương 16 Tri kỷ (1)

Chương 16 Tri kỷ (1)

Tại sân tập ma pháp, tôi đứng đối diện với Salvina với nụ cười tự tin trên môi, dù vậy cô ấy dường như không hài lòng lắm khi tôi chỉ đứng đó cười mà không vào tư thế chiến đấu.

“Iris, cậu thực sự không cần đũa phép hay quyền trượng?”

“Không, dù gì cũng dùng phép không đũa quen rồi, với cả nếu chỉ là đạn ma pháp thì cũng không cần đũa làm gì.”

“Tôi không nhường đâu đấy.”

“Cứ bung hết sức đi.”

Tôi mỉm cười một cách thản nhiên rồi triệu hồi ra một viên đạn ma pháp lơ lửng trên ngón trỏ mình. Mặt đối mặt chúng tôi nhìn nhau với ánh mắt dò xét, nhưng trong ánh mắt của Salvina tôi có thể cảm thấy sự khinh thường hiện rõ.

“Cậu biết tại sao cả hiệu trưởng và Lapharen đều nói điểm yếu chết người của cậu chính là thái độ khinh địch không?”

“...”

Salvina không đáp lại nhưng tôi chỉ nở một nụ cười cảm thông, bởi lẽ dù là trong game hay ở đây cũng vậy, Salvina vẫn là Salvina mà tôi biết, cô ta vẫn luôn có thái độ khinh địch nên luôn mất cảnh giác và cũng vì thế nên quá nửa kết cục của cô ta là do bị phản bội hoặc một kẻ không ngờ tới giết chết.

“Thật ra nói khinh địch thì chưa đúng, cậu vẫn luôn đủ cảnh giác khi đối đầu với những người đã chứng tỏ họ thực sự mạnh, nhưng với những người yếu hơn hay những kẻ không rõ sức mạnh thì cậu lại quá tự tin vào sức mạnh của mình, Salvina, nếu còn giữ thái độ đó thì tôi khá chắc cậu sẽ chết trên đường phố thay vì chiến trường đấy.”

“Bắt đầu được chưa?”

“Lời nói của kẻ mạnh mới được coi trọng, có lẽ điều đó cũng đúng với cậu nhì?”

Nói xong tôi tạo ra hàng loạt đạn phép xung quanh bản thân, thấy vậy Salvina cũng tạo ra những quả cầu lửa, mũi tên băng và cả những lưỡi đao gió, tất cả đều bay về phía tôi lần lượt nhưng tôi cũng chẳng hề bận tâm đến chúng mà bắn hạ tất cả những phép đang bay về phía mình bằng đạn ma pháp, nhưng chưa dừng lại ở đó cô ấy còn bắn tôi bằng một tảng đá bay với tốc độ chóng mặt tuy nhiên chỉ trong khoảng thời gian ngừng giữa hai phép thì tôi đã tạo ra đến 4 viên đạn ma pháp.

“Như tôi đã nói, thời gian niệm phép của cậu tương đối lâu so với Lapharen và cả tôi vì chúng tôi đều sử dụng đạn ma pháp, cậu không thể cứ dùng tất cả phép mạnh nhất mà cậu có mà thay vào đó là sử dụng chúng đúng tình huống.”

Nói xong hai viên đạn ma pháp của tôi bay đến và phá vỡ viên đá mà Salvina bắn về phía tôi, cùng lúc đó thì hai viên còn lại cũng bắn thẳng về phía cô ấy nhưng trước khi viên đạn chạm đích thì nó đã bị chặn bởi một lớp ánh sáng mờ.

“Phép cấp thấp cũng chỉ là phép cấp thấp, không phải chỉ nhanh thôi là thắng mà còn phải đủ hỏa lực để xuyên qua khiên ma pháp của đối phương, Iris, tôi thua Lapharen là vì tôi không đủ cảnh giác chứ không phải là tôi không sử dụng phép phù hợp.”

“Ừm, việc cậu không đủ cảnh giác đúng là điểm yếu lớn nhất của cậu, nhưng mà này nhé Salvina, cậu có xem trận Lapharen đánh nhau với Rohan không đấy?”

“Hử?”

“Keng!”

Một âm thanh lớn vang lên khiến Salvina không khỏi giật mình, bức màn sáng bao bọc lấy cô đã vỡ tan từ lúc nào không hay và một luồng sáng bay sượt qua mặt cô, thấy vậy tôi chỉ nở một nụ cười thỏa mái.

“Đạn ma pháp có thể mạnh hoặc yếu tùy thuộc vào lượng mana được bơm vào và kỹ thuật bắn, dù cho nó là phép cấp thấp đi chăng nữa thì nếu được sử dụng đúng cách thì nó vẫn có thể giết chết cậu, và cú vừa nãy tớ cố ý bắn trượt đấy, nếu nó trúng thì tớ bị đuổi học vì lỡ tay giết cậu mất.”

Salvina hơi rùng mình trước lời nói của tôi, nhưng nhanh chóng cô ấy đã bình tĩnh lại, lúc này ánh mắt cô nghiêm túc khác hẳn lúc bắt đầu trận đánh.

“Cậu dường như chỉ nghiêm túc với những đối thủ cậu coi là xứng tầm, đó là một sai lầm chết người, như lúc nãy nếu tớ là kẻ thù của cậu thì cậu đã chết ngay lúc đó rồi, không ai cho cậu cơ hội để nghiêm túc hơn đâu.”

“Cảm ơn vì lời khuyên.”

Salvina nói với vẻ nghiêm túc rồi tạo ra những mũi kim gió, nhìn thấy nó tôi cũng hiểu là cô ấy đã phần nào tiếp thu lời tôi nói rồi. Để đáp lại tôi cũng tạo ra hàng loạt đạn ma pháp xung quanh mình, với một cái vẫy tay những mũi kim gió của cô ấy và đạn ma pháp của tôi lao vào nhau rồi triệt tiêu lẫn nhau.

Không dừng lại ở đó Salvina tạo ra một cầu lửa và bắn thẳng xuống đất, cùng lúc đó những viên đạn của tôi cũng đang lao đến nhưng trước vụ nổ của của cầu lửa thì chúng đồng loạt tan biến, thấy vậy tôi nở một nụ cười hài lòng và quyết định kết thúc cuộc chiến này.

“Salvina, cậu biết tại sao trong các sân tập thường có một lớp màn chắn cho không ai có thể nhìn vào không?”

Tôi chỉ vào bức màn ma pháp bao quanh cả hai chúng tôi, nó là một bức màn mờ đục có khả năng chặn lấy hầu hết các phép các trung ở một mức độ nhất định chuyên dùng cho sân tập ma pháp với chi phí là 1 đồng vàng mỗi lần kích hoạt.

“Là để thử nghiệm và tập luyện một cách kín đáo trước các cuộc thi?”

“Đúng nhưng thiếu, đây cũng là nơi duy nhất trong học viện để các học viên luyện tập các con bài tẩy của họ.”

Nói xong tôi tạo ra hàng loạt đạn ma pháp nhưng rồi tôi tập trung tất cả trước lòng bàn tay tôi, thấy thế Salvina liền dựng một bức tường đá để che đi cơ thể của mình.

“Vô dụng thôi.”

Lời vừa dứt thì những viên đạn đồng loạt bay về phía Salvina như một viên đạn khổng lồ, ngay khi viên đạn ấy chạm vào bức tường đá thì một tiếng nổ vang lên và những viên đạn bắt đầu bay tứ tung theo mọi hướng đồng thời lộ ra Salvina đang nấp sau bức tường thủng một lỗ.

“Kết thúc.”

Lời vừa dứt thì những viên đạn bay tứ tung bắt đầu  chệch hướng và bay thẳng về phía Salvina, dù cô ấy có cố tạo ra một lá chắn ma pháp và những mũi kim gió để chặn những viên đạn nhưng những viên đạn quá nhiều, những mũi kim không tài nào chặn hết, ngay sau đó những viên còn lại bắt đầu va đập dồn dập vào khiên ma pháp của cô ấy và điều gì đến cũng sẽ đến.

“Keng!”

Một âm thang lớn vang lên tấm khiên vỡ tan và không còn gì che chắn, những viên đạn ma pháp của tôi cứ thế mà lao thẳng về phía Salvina, nhưng ngay khi những viên đạn cách cô chỉ đúng 1 cm thì chúng đã dừng lại rồi từ từ biến mất.

“Tớ thắng.”

Tôi mỉm cười nói, ở phía đối diện Salvina thì đã ngồi bệt xuống vì mệt mỏi, thấy vậy tôi liền tiến đến và chìa tay ra tỏ ý đỡ cô ấy dậy.

“Nếu cậu chiến đấu với Lapharen như cách cậu đánh với tớ lúc nãy thì cậu đã có thể thắng Lapharen rồi.”

“Nhưng tôi vẫn không thể đánh bại cậu.”

“Chà điều đó là không thể tránh khỏi rồi, dù gì kinh nghiệm chiến đấu của tớ và cậu cách nhau quá lớn.”

“Kinh nghiệm chiến đấu? Tôi nhớ là năm nhất không có quá nhiều bài học chiến đấu thực tế vậy tại sao kinh nghiệm chiến đấu của hai ta lại cách nhau quá lớn?”

Nghe vậy tôi hơi giật mình vì đã lỡ lời, bởi lẽ tôi đã quên mất rằng dù cách nhau 1 năm học nhưng giữa năm nhất và năm 2 sẽ không có quá nhiều khác biệt về kinh nghiệm chiến đấu, vì trong 3 năm đầu học viên sẽ chủ yếu học lý thuyết còn năm 4 trở đi họ mới thực sự học chiến đấu nhiều.

“À, thì dù là cùng một năm học thì cũng có người này người kia đúng chứ? Có một số sẽ chỉ ở nhà cắm đầu học nhưng cũng sẽ có người bị ném ra chiến trường mấy lần, nên kể cả khi không học ở học viện thì một số người vẫn có kinh nghiệm chiến đấu vẫn cao hơn nhiều những năm nhất vì những gì họ đã trải qua.”

Tôi lúng túng biện minh và có vẻ Salvina đã khá hài lòng với câu hỏi đó nên đã nắm lấy tay tôi mà từ từ đứng dậy.

“Cảm ơn vì những lời khuyên, thưa tiền bối.”

“À, ừm tại sao bây giờ lại lịch sự đến thế? Cứ như bình thường được rồi.”

“Dù gì cậu cũng là năm hai mà, nên gọi là tiền bối có phải lạ lắm đâu.”

“À thì nó không lạ thật nhưng…”

Tôi hơi lúng túng nhìn Salvina đang nghiêm túc nhìn mình, dù khá ghét con nhỏ này trong game nhưng chí ít tôi cũng biết rằng có rất ít người được cô gái này gọi là tiền bối, bởi lẽ con nhỏ này có lòng tự tôn rất cao nên rất khó để nhỏ hạ mình trước ai đó.

Nếu nó biết mình thực ra là Aiden thì toi.

Nghĩ đến trường hợp đó thì có lẽ Salvina sẽ bị sang chấn tâm lý và cố giết tôi bằng được, nếu điều đó xảy ra thì sẽ có kha khá thứ phiền phức xảy đến nên tôi cũng hơi e dè.

Chà cứ đóng vai Iris cho tốt đã rồi tính sau.

Thở một hơi rõ dài tôi nhìn lại Salvina, lúc này cô ấy tỏ rõ vẻ mệt mỏi vì trận chiến vừa nãy, thấy vậy tôi quyết định rằng chúng tôi nên nghỉ ngơi một chút bởi lẽ tôi bây giờ còn mệt hơn cô ấy.

“Salvina, có lẽ chúng ta nên nghỉ ngơi một chút đi.”

Nói xong tôi ngã gục xuống đất với lồng ngực đau một cách dữ dội, bởi lẽ lúc nãy tôi đã sử dụng quá nhiều mana nên cơ thể tôi bắt đầu phản ứng.

“Hộc…”

“Tiền bối?”

Cố gắng hít thở lấy chút không khí tôi dàn trải lại mana quanh cơ thể để sự phân hủy không diễn ra, ngay lúc đó Salvina cũng bày ra vẻ mặt rõ hoang man không biết nên phản ứng như thế nào với tình trạng của tôi.

***

Tại một hành lang vắng vẻ nào đó, Lapharen lặng lẽ nhắm mắt cảm nhận lấy làn gió mát thổi qua cơ thể mình dưới ánh mặt trời dịu nhẹ, dù trông cậu có vẻ bình thản nhưng tâm trạng cậu lại rối bời hơn bao giờ hết, nhìn lấy tờ giấy mà Aiden đã đưa cho cậu lúc sáng mà không khỏi suy tư.

“Cậu gọi tôi đến đây có việc gì.”

Bỗng một giọng nói đầy cảnh giác vang lên phía sau, tại đó một cô gái với mái tóc vàng óng mượt đang nhìn lấy cậu bằng đôi mắt xanh sâu thẳm đầy cảnh giác.

“Cậu là người đề xuất thành lập nhóm điều tra đúng không, Eleris?”

“Đúng vậy, cậu muốn tham gia à?”

“Nếu chỉ vậy thôi thì tôi đã không gọi riêng cậu đến đây.”

Lapharen nhìn lấy Eleris với vẻ mặt nghiêm túc.

“Cậu cũng biết hung thủ là ai đúng chứ?”

“Đúng vậy, Aiden đã nói với cậu phải không?”

“Không, tôi chỉ đoán thôi, dù gì cậu cũng là người duy nhất biết tương lai giống như tiền bối.”

“...”

Eleris cắn chặt răng nhìn lấy Lapharen với đôi mắt run rẩy, cô cảm thấy sợ hãi trước sự thật rằng Lapharen cũng biết lấy danh tính thật của cô nhưng hơn hết cô sợ hãi kẻ đứng sau cậu ta.

“Hít hà…”

Hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh bản thân cô nhìn thẳng vào mắt Lapharen bằng tất cả dũng khí.

“Cậu muốn gì?”

“Cứu lấy cô ấy, kẻ đã gây ra những vụ việc gần đây.”

“Hiểu rồi, nhưng tại sao cậu không nhờ Aiden?”

“Có thể tiền bối sẽ cố giết cô ấy.”

Ngay lập tức Eleris cau mày tỏ vẻ khó tin, thấy vậy Lapharen chỉ đưa ra tờ giấy mà cậu cầm trên tay nãy giờ cho Eleris.

“Tôi sẽ xem xét cách cậu xử lý cô ta, nếu không ổn ta sẽ tự tay giết cô ta!”

Eleris đọc lấy dòng cảnh báo mà Aiden đã viết ngay đầu trang khiến cô không khỏi lo lắng, tiếp đó cô đọc lấy những thông tin khác được ghi trên đó, đọc một hồi cô cảm thấy ớn lạnh đến nổi da gà khi mà thông tin về hung thủ của những vụ việc gần đây được ghi chi tiết đến khó tin.

“Làm thế nào mà cậu ta biết những điều này.”

Cô không khỏi sợ hãi mà lẩm bẩm.

“Cậu hiểu rồi chứ, chúng ta cần phải tìm cách xử lý cô ta ổn thỏa nhất có thể, nếu không tiền bối sẽ giết cô ấy.”

Lapharen nói với vẻ mặt đầy nghiêm túc, thấy vậy Eleris cũng gật gù với vẻ đồng tình rồi nhìn lại tờ thông tin với vẻ mặt đầy suy tư, từ những thông tin lý lịch, quá khứ và khuynh hướng của Revana cô bắt đầu hình dung lấy cách để xử lý một người có cái tính cách có phần bệnh hoạn của cô.

Không thể chỉ bắt cô ta được.

Ban đầu cô đã định lập kế hoạch để bắt tại trận Revena rồi để nhà trường xử lý, nhưng khi nhìn lấy thông tin mà Aiden đã cung cấp cô liền nhận ra lý do tại sao cậu ta lại muốn giết Revena.

Revena sẽ trở thành quỷ nhân nếu dồn ép cô ta quá mức.

Nghĩ đến viễn cảnh một quỷ nhân chạy lông nhông và giết vô số học viên khiến cô không khỏi lo lắng, nhưng rồi cô nhìn lấy Lapharen rồi mới nhớ ra là cậu đáng lẽ trở thành một quỷ nhân trong cuộc thi xếp loại.

“Đợi đã Lapharen, cậu còn nhớ cách mà Aiden cứu cậu thoát khỏi việc trở thành quỷ nhân không?”

“Hừm… Đại khái là tiền bối đã xâm nhập vào tâm trí tôi vào lúc tôi suýt biến thành quỷ nhân và cứu rỗi tôi bằng cách đáp ứng mong muốn của tôi vào lúc đó, nhưng tôi không nghĩ chúng ta có thể thực hiện cách mà tiền bối đã làm đâu.”

“Hiểu rồi… Dù chúng ta không thể thực hiện theo cách đó nhưng nó đã cho tôi vài manh mối.”

Eleris suy ngẫm lại về những tình tiết trong tác phẩm của mình, dù cô chưa hoàn thành nó nhưng đã có rất nhiều chi tiết liên quan đến việc quỷ hóa và qua đó cô tự tin bản thân hiểu rõ việc quỷ hóa hơn bất cứ học viên nào trừ Aiden.

“Quỷ hóa là quá trình lũ quỷ chiếm lấy thân xác chủ sở hữu, nhưng trước đó bọn chúng phải đánh hơi thấy họ qua những ham muốn mãnh liệt và trong trường hợp của Revena thì đó là sự đố kỵ vì tình yêu không được đáp lại, nhưng nếu chúng ta thỏa mãn điều đó thì sao?”

“Lũ quỷ sẽ không đánh hơi thấy.”

“Đúng vậy, nhưng chúng ta cần một người làm đối tượng…”

Eleris nhìn lấy Lapharen với chút chán nản.

“Nhưng cậu xấu quá không biết làm được không đây.”

“...”

Lapharen tỏ rõ vẻ chán chường, Eleris cũng chẳng biết nói gì hơn rồi nhìn lấy chiếc đồng hồ quả quýt cũ nát của mình.

“Được rồi để chuyện đó tính sau, chúng ta cũng cần phải bàn kế hoạch với mọi người nữa, với cả…”

Eleris chìa tay ra về phía Lapharen với chút khó xử.

“Hãy làm bạn nhé.”

“Được rồi.”

Lapharen bắt lấy tay Eleris với vẻ mặt lạnh lùng, dù vậy tâm trí của cậu thì chẳng thể lạnh lùng nỗi khi hình ảnh ngôi nhà và những đứa trẻ cứ hiện lên trong đầu cậu. 

Cùng lúc đó có một người khoác lên mình chiếc áo choàng màu đen đang lặng lẽ quan sát hai người họ, dù hắn ta đang đứng ngay kế bên nhưng họ vẫn không nhận ra sự tồn tại của hắn ta, hắn chỉ đứng đó quan sát hai người họ với nụ cười trên môi như thể thấy tình huống này thật thú vị.

“Sắp đến giờ rồi, chúng ta nên đi thôi.”

“Ờ.”

Hai người cùng nhau rời khỏi tòa mà không biết rằng, ngay phía sau họ có một bóng hình đang lặng lẽ theo sau.

***

Với cơ thể mệt mỏi rã rời tôi nằm dài ra bãi cỏ trong công viên mà nhìn lấy những tia nắng chiếu qua những khe lá, ở bên cạnh tôi Salvina đang lặng lẽ quan sát với vẻ mặt khó chịu.

“Cậu làm tôi hết cả hồn đấy tiền bối, tôi còn tưởng cậu sắp chết rồi cơ.”

“À thì chỉ là hơi kiệt sức do cạn kiệt mana tí thôi, dù gì mình cũng hơi quá sức mà không kiểm soát lượng mana được dùng cho cẩn thận.”

Tôi ngượng ngùng gãi đầu tỏ vẻ vô tội, dù vậy Salvina vẫn nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm nghị.

“Đó không phải triệu chứng của cạn kiệt mana.”

“Ờm thì…”

Tôi do dự khi tiết lộ tình trạng của mình, dù vậy trước mặt Salvina tôi khó lòng có thể giấu được nó khi đang đóng vai Iris, bởi lẽ trong số những nhân vật chơi được thì cô ta là người thông minh và có có vốn kiến thức rộng nhất nên rất khó để có thể lắt léo được.

“Với trình độ kỹ năng như vậy thì tiền bối có thể dễ dàng xếp hạng S, hơn nữa cậu còn có thể mô phỏng lại chính xác kỹ thuật Lapharen đã dùng nên tôi cho rằng cậu là một pháp sư có trình độ ngang ngửa 2 công chúa, dù vậy vì một lý do nào đó tiền bối chỉ là học viên cấp A vậy nên phải có một nguyên do nào đó đúng chứ?”

“Ờ thì…”

Không để cho tôi giải thích Salvina tiếp tục chất vấn.

“Với cả tôi chưa bao giờ thấy tiền bối trong bất kỳ sự kiện nào như sự kiện xếp loại học viên, hơn nữa tiền bối cũng không quá nổi tiếng vì vậy cậu là loại người không thể chiến đấu và thể hiện kỹ năng thường xuyên được đúng chứ? Xét theo việc trình độ kỹ năng không tương xứng với lượng mana thì có phải chị mắc một căn bệnh nào đó liên quan đến việc lưu trữ mana?”

“Ờm, đại loại vậy…”

Tôi không khỏi cảm thấy ớn lạnh khi Salvina dễ dàng suy ra tình trạng của tôi từ một vài dữ kiện nhỏ, dù phần lớn đều là cô ấy tự suy diễn.

Nhìn cái nét mặt khó chịu của Salvina thì tôi cũng chỉ biết giơ hai tay chịu thua bởi hơn ai hết tôi hiểu rõ cái cô này dai dẳng đến mức nào khi muốn tra hỏi điều gì đó, dù tôi có thể chầy cối thêm một lúc để cô ta hối lộ bằng tiền để thỏa mãn sự tò mò của mình nhưng sau một hồi cân nhắc thì tôi nhận ra rằng tiết lộ trước vẫn hơn.

“Tớ mắc một căn bệnh gọi là bazack, nó là căn bệnh khiến cơ thể tớ không thể sống thiếu mana nhưng đồng thời cũng cản trở tôi phát triển lõi mana của mình.”

“...”

Salvina cau mày tỏ vẻ thương hại khi biết tình trạng bệnh của tôi, bởi lẽ nếu so sánh thì căn bệnh này đối với người trái đất chẳng khác nào ung thư cả.

“Có cách nào chữa được nó không.”

“Dù có vài cách để trì hoãn nhưng để chữa khỏi thì vô vọng, theo ghi chép thì đây là một căn bệnh khá hiếm gặp và đã có khá nhiều nỗ lực để điều trị nó vài trăm năm qua nhưng chưa cái nào thành công cả.”

Tôi nói với nụ cười vô tư không hề giả trân, dù tôi trông lạc quan như bệnh nhân ung thư nhưng trong mắt Salvina thì tôi có vẻ trông đáng thương hơn bao giờ hết.

“Còn bao nhiêu thời gian.”

“Chịu, cứ mỗi khi dùng phép thuật quá mức thì tuổi thọ cơ thể lại giảm, nếu mình ước tính đúng thì chắc khoảng đâu đó 5 năm nữa là tớ sẽ được đem chôn.”

“Thật ngắn ngủi.”

“Cũng chẳng quan trọng lắm nếu tớ sống lâu hơn.”

Tôi nói một cách thật lòng, dù cho tôi có mang gương mặt của Iris đi nữa thì trong vấn đề này thì tôi quyết định sống đúng với bản chất của mình.

“Tớ chẳng có cha mẹ, bạn bè cũng chẳng còn, chẳng còn ai nhớ đến tớ cả nên có chết cũng chẳng có ai khóc cho và cũng chẳng có ai để tớ phải lo cả.”

“Tiền bối không có ước muốn gì à?”

“Không.”

Tôi thẳng thắn thừa nhận, tôi nở nụ cười thản nhiên rồi ngồi dậy nhìn lấy gương mặt khó chịu của Salvina.

Khó chấp nhận lắm đúng chứ?

Sau biết bao nhiêu lần chơi thì tôi gần như có thể đọc được suy nghĩ của những nhân vật chơi được chỉ bằng cách nhìn vẻ mặt họ, với tôi họ vẫn luôn là những đứa trẻ dễ đoán.

“Tớ cũng đã nghe nhiều về cậu Salvina, con gái của một trong 10 thương gia giàu nhất đế chế, một pháp sư tài năng luôn có trong tay gần như mọi thứ và có một tương lai sáng lạng, nhưng cậu có bao giờ thực sự vui chưa?”

“...”

Salvina khó xử quay mặt đi hướng khác, thấy thế tôi chỉ nở một nụ cười nhẹ rồi nắm lấy tay cô ấy.

“Tớ không có ước mơ, tớ cũng không quá thiết tha với việc sống nhưng tớ biết cách tận hưởng nó, có lẽ cậu luôn nhìn mọi thứ dưới thước đo giá trị do xuất thân của cậu nên đôi lúc cậu cũng nên nhìn nó dưới một lăng kính khác, hãy cảm nhận mọi thứ thay vì đánh giá nó.”

“Ý tiền bối là gì?”

Salvina bày ra vẻ mặt khó chịu, dù vậy tôi không mấy để ý mà kéo con bé đi đến một hướng của công viên, nơi mà cả tôi và Iris khá thường đến trong trò chơi.

Sau khi đi một lúc thì chào đón tôi là vô số những sạp hàng được bày ra như trong những hội chợ, khắp nơi nào là những sạp bán những món ăn vặt khá phổ biến ở trái đất, bên cạnh đó là những sạp trò chơi nhỏ với phần thưởng là những con gấu bông màu hồng.

“Có cả chỗ như thế này trong học viện á?”

“Cậu năm nhất nên không biết thôi, chứ đây là tụ điểm ăn chơi của khá nhiều học viên đấy.”

Tôi nhìn lấy vẻ mặt ngạc nhiên xen lẫn thích thú của Salvina rồi dẫn cô ấy đến một sạp hàng gần đó.

“Muốn ăn chút gì đó không?”

“Hả, được thôi.”

Salvina hơi mất tập trung khi cứ liên tục quan sát xung quanh với ánh mắt tò mò, thấy vậy tôi cũng chẳng nói gì thêm mà nhìn lấy học viên đang chiên đống khoai tây trước mặt với nụ cười trên môi.

“Chào cậu, cho tôi một hộp khoai tây lắc cho hai người nhé.”

“À vâng, của em hết 5 đồng.”

“Tiền đây.”

Cầm hộp đồ khoai tây đến một băng ghế gần đó, chúng tôi mở hộp đồ ăn ra thì một mùi thơm nức mũi đập vào mũi hai chúng tôi, thấy Salvina ở một bên vẫn còn nhìn lấy đống khoai tây với vẻ e ngại thì tôi liền lấy một que xiên rồi đâm lấy một miếng khoai tây lắc và đưa về phía miệng Salvina.

“Làm một miếng đi.”

“Tôi cũng có tay mà, không cần tiền bối phải đút đâu.”

Nói xong Salvina vội lấy một cái que và tự lấy một miếng khoai tây cho vào miệng mình, thấy thế tôi cũng ăn miếng khoai tây trên tay mình.

“Cũng không tệ.”

“Còn rẻ nữa.”

“Ừm.”

Salvina ăn với vẻ hài lòng, thấy thế tôi chỉ nở một nụ cười như mọi lúc ăn một miếng khoai và ngay lập tức tôi chẳng thể giữ nụ cười của mình, bởi lẽ lúc này tôi mới nhớ ra là mình đã mất vị giác từ lúc nào rồi nên chẳng thể cảm nhận nổi vị của thứ này nữa, dù vậy khi nhìn thấy Salvina đang vội ăn lấy mấy miếng khoai thì tôi bất giác lấy lại nụ cười của mình, bởi lẽ chỉ việc nhìn một đứa trẻ xinh xắn ăn lấy thức ăn mình mua cho cũng không tệ cho lắm.

Tôi hiểu vì sao cô lại yêu quý bọn họ đến vậy rồi Iris.

“Salvina.”

“Hửm?”

“Cảm ơn vì đã ở bên mình hôm nay.”

Salvina cau mày tỏ vẻ không hiểu gì, dù vậy tôi cũng chẳng buồn giải thích mà ăn lấy những miến khoai tây vô vị với tâm trạng vui vẻ hiếm có. Ở bên cạnh Salvina dường như cũng khá vui khi mà cô ấy nở một nụ cười hiếm thấy và nhìn lấy tôi bằng đôi mắt có phần ngây ngô, một khía cạnh mà tôi chưa bao giờ thấy trước đây ở cô.

“Tiền bối…”

“Hửm?”

"..."

Salvina do dự một hồi như thể đang nói điều gì đó xấu hổ.

“Liệu ngày mai-”

“Hở? Chẳng phải đó là Salvina sao! Tại sao con khốn đó lại ở đây! Mà đợi đã, cô ta đang ở bên một học viên tóc đỏ kìa!”

Bất chợt một nữ sinh gần đó nhận ra Salvina mà hét toáng lên, ngay sau đó cô ta nhìn lấy tôi với gương mặt hoảng hốt, cô ta vội chạy lại và kéo tôi ra khỏi ra khỏi Salvina.

“Cẩn thận đừng lại gần cô ta! Cô ta chính là hung thủ của những vụ việc gần đây đấy!”

“Cái gì?”

“Chẳng phải cô đang làm thân với cô ấy rồi sau đó dẫn đến một khu vắng người để xử lý sao! Tôi biết tỏng thủ đoạn của cô rồi!”

Nữ sinh lạ mặt hét thẳng về phía Salvina với vẻ thù ghét, ngay sau đó những người khác khi nhận ra danh tính của Salvina cũng bắt đầu vây lại xung quanh cô ấy.

“Chết tiệt.”

Tôi quên mất việc hầu hết học viên ở khu vực này đều là thường dân nên việc dẫn Salvina đến đây chẳng khác nào đem cô ấy vào biển lửa cả, bởi lẽ cô đang bị đồn đoán là tên sát nhân tóc đỏ và hầu hết các học viên thường dân đều đồng tình rằng cô ta là thủ phạm.

“Cậu có sao không, cô ta có làm gì cậu không?”

Một vài học viên thường dân bắt đầu vây lấy tôi với vẻ mặt lo lắng, trong khi đó một số khác bắt đầu vây lấy Salvina và sỉ vả cô, nhưng mọi chuyện không dừng lại ở lời nói mà các học viên thường dân thậm chí rút vũ khí ra và chuẩn bị lao vào cô đến nơi.

“Tsk.”

Thấy các học viên thường dân rút vũ khí ra và lao vào mình, Salvina cũng không nhân nhượng mà rút quyền trượng ra để thi triển phép để tự vệ.

“Này-”

“Ở đây nguy hiểm lắm, cậu nên chạy đi.”

Không cho tôi can thiệp, các học viên thường dân kéo tôi đi mà chẳng để tôi có cơ hội ngăn xung đột leo thang, chỉ trong phút chốc đã có vài thường dân đã bị đánh văng bởi phép thuật của Salvina.

Bất chợt một bóng đen từ trên trời lao xuống giữa bãi chiến trường, ngay lập tức cuộc ẩu đả đã dừng lại trước sự xuất hiện của một giáo sư, một gương mặt hết sức quen thuộc đang nhìn lấy mọi người với một áp lực chưa từng có.

“Cô ta là hung thủ đấy giáo sư Handal! Bọn em thấy cô ấy tiếp cận-”

“Im lặng!”

Handal nhìn quanh với đôi mắt sắc lẹm khiến ai nấy đều im thin thít, nhưng rồi khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau thì áp lực từ đôi mắt ấy như biến mất và chỉ còn lại sự ngạc nhiên.

“Chết tiệt.”

Nhận ra tình hình có vẻ không ổn tôi liền thi triển phép rối loạn nhận thức rồi chuồng đi, núp vào bụi cỏ tôi truyền mana vào chiếc nhẫn để biến thành một người khác rồi giả vờ nằm ngủ, ngay sau đó Handal theo sau và nhìn chằm chằm lấy tôi.

“Sylvia, tại sao em lại ở đây?”

“...”

Tôi giả vờ từ từ tỉnh dậy với vẻ khó chịu, nhìn lấy đôi mắt ngạc nhiên của Handal tôi giả vờ giật mình rồi cắn răng với vẻ xấu hổ.

“Đừng cố quá Sylvia.”

“Vâng.”

Tôi trả lời với vẻ khó chịu rồi đứng dậy, nắm nhẹ lấy mép váy rồi khẽ nhún gối cùng với cúi nhẹ đầu rồi rời đi mà chẳng nói thêm bất cứ lời nào, thấy vậy Handal cũng không nói gì mà để tôi rời đi.

Mãi một lúc sau, khi mà không còn cảm thấy sự hiện diện của Handal ở gần thì tôi mới dám thở phào nhẹ nhõm rồi trấn tĩnh trái tim đang đập một cách mất kiểm soát của mình, dù hơi sợ bị bắt tại trận nhưng tôi không bận tâm nhiều đến nó bởi lẽ còn một thứ tôi còn bận tâm hơn bây giờ.

Nhớ lại lúc Salvina bị vu khống trong khi chúng tôi đang có một khoảng thời gian yên bình khiến tôi cảm thấy khó chịu đến cùng cực, đã quá lâu tôi mới có thể thoải mái như vậy nhưng lại bị phá hỏng bởi mấy vụ việc khó chịu khiến tôi càng muốn giải quyết nó nhanh hơn.

“Chắc mình phải giải quyết cô ta sớm hơn dự kiến.”

Tôi bực bội lẩm bẩm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!