Thật ra, dù tôi không nói thì chắc mọi người cũng tự hiểu thôi.
Tôi chẳng hề có khao khát mãnh liệt là mình phải sở hữu một bộ ngực khủng hay gì cả.
[Nói dối là không tốt đâu nhé! ?]
'Thật mà! Tôi thề là mình chẳng muốn nó to thêm một tẹo nào luôn đấy!'
Tôi là ai cơ chứ!
Thân xác này là Chloe A. Turing.
Mười lăm tuổi.
Đến từ quốc gia xuất khẩu "Nho giáo" duy nhất trên thế giới.
Một nam nhi đại trượng phu chính gốc của vùng Gyeongbuk, Hàn Quốc đầy tự hào.
Dĩ nhiên, nếu phải cân đo đong đếm, và nếu tôi có thể gom đủ bảy viên ngọc rồng để thực hiện một điều ước...
'Thì tôi cũng muốn trở thành một mỹ nam cao trên mét chín chứ bộ.'
À không, chẳng cần mỹ nam gì đâu.
Tôi sẵn sàng dâng hiến gương mặt mỹ thiếu nữ này luôn, chỉ cần đổi lại giới tính cho tôi là được.
Nghĩ đến đó thôi mà đêm nào tôi cũng khóc ướt đẫm gối đây này.
Thế nhưng.
'Đó là một điều ước quá đỗi phi thực tế.'
Nghĩ lại thì, việc này có khác gì mấy gã hay đăng bài nhảm trên mấy diễn đàn kiểu: "Huhu, ước gì được biến thân thành mỹ thiếu nữ tóc bạc" đâu cơ chứ.
Làm người ấy mà, đúng không?
Sống trên đời đôi khi cũng phải biết thỏa hiệp.
'Nếu đã không thể làm mỹ nam, cũng chẳng thể cạo trọc đầu đi tu.'
Thì ít nhất cũng phải cho tôi lớn thêm một chút chứ?
Vậy mà.
Nhìn Chloe lúc dỗi kìa, đáng yêu xỉu luôn.
Con bé này miệng thì hay càu nhàu thế thôi chứ đảm đang nhất trần đời đấy.
Hay là em làm vợ chị đi.
Đây không phải là lời thoại trong một văn phòng toàn đàn ông đâu nhé.
Mà là những lời vàng ngọc của các nữ tu đang theo học khóa đào tạo chính quy đấy.
Và tôi bị đối xử như thế chỉ trong một hai năm thôi sao?
Không hề.
Sáu năm rồi.
'Tôi đã phải sống kiếp "linh vật" suốt sáu năm trời ròng rã đấy.'
Tất cả là tại cái đám hormone chết tiệt này.
Cái cơ thể này cứ khăng khăng dừng lại ở hình hài của một đứa trẻ tám tuổi.
Thế nên.
"Thì tôi cũng đã thỏa hiệp rồi còn gì. Không cao lên được thì ít nhất ngực cũng phải to ra một chút chứ, chẳng lẽ không thể cho tôi trông ra dáng người lớn một tí được sao?"
"Vậy à."
Tôi đã nhiệt tình giải thích đến thế rồi, vậy mà ôi thôi, thật là bi kịch làm sao.
Một thiếu nữ đang ở độ tuổi trăng tròn, cái tuổi mà đặc điểm giới tính thứ hai đang phát triển rầm rộ.
Có vẻ như một họa sĩ đã trang bị sẵn "tên lửa tầm nhiệt hạng Aegis" như cậu ta thì chẳng thể nào đồng cảm nổi với nỗi khổ của tôi.
"Đúng là cái lũ thiên tài..."
Cậu không hiểu được sao?
Dù là nam hay nữ thì ai chẳng ngưỡng mộ những thứ "vĩ đại" cơ chứ.
'Vả lại.'
Kích cỡ cúp ngực của phụ nữ.
Nếu đem so sánh với chiều cao thì có vẻ không hợp lý cho lắm, vì phụ nữ cũng quan tâm đến chiều cao mà.
'Nếu ngực là biểu tượng của phái nữ, thì đàn ông cũng phải có cái gì đó tương ứng chứ.'
Từ hôm nay trở đi, các người cũng nên đánh dấu kích cỡ cúp cho quần lót nam đi là vừa.
Để tôi còn biết đường mà mỉa mai nếu nó nhỏ, hay trầm trồ nếu nó to chứ.
[Hả! Thế nếu cái gì họ cũng hoàn hảo thì sao ạ? ?]
Nếu họ có tất cả á?
Thì lúc đó tôi sẽ ngoan ngoãn dập đầu xuống đất mà tuyên bố đầu hàng thôi.
Kiểu như: "Xin lỗi vì một đứa nhóc chẳng có gì ngoài cái mặt như tôi lại dám múa rìu qua mắt thợ ạ!"
Vì vậy.
Tôi hướng về phía cậu bạn "ngậm thìa vàng", người đang sở hữu tất cả mọi thứ.
Tôi đưa tay về phía Emil và tuyên bố đầu hàng.
"Cướp hết của người ta như thế, cậu thấy hả dạ lắm rồi chứ gìiii..."
"Chẳng có gì tốt đâu. Nặng nề lắm."
Emil vừa che đi "cặp bánh bao" của mình vừa tỏ vẻ chán ghét.
Đúng không?
Quả nhiên là chẳng có gì tốt đẹp cả mà!
'Mà thôi, đàn ông ngực lép một chút thì đã sao.'
Tôi chẳng thèm bận tâm đâu nhé.
Phẳng lì như bức tường?
Cái đó thì có cái quái gì quan trọng chứ?
Dù mấy bà nữ tu có cười khúc khích bảo "Gà mờ quá ♡ Nhỏ xíu hà ♡" thì tôi cũng chẳng thèm chấp.
Vì tôi thấy bình thường mà?
Thật đấy, người nhẹ nhàng thế này đi lại cho nó sướng, có vấn đề gì đâu cơ chứ.
"Hà, thôi được rồi. Emil nhà ta cứ làm những gì cậu muốn đi."
Đời là mấy tí.
Cứ sống theo ý cậu đi, Emil ạ.
"Xong chưa? Giờ đến lượt tôi nói được chưa đây."
Chỉ là.
Con người toàn năng của thời đại, người sở hữu mọi thứ trong tay.
Có vẻ như "cặp bánh bao" toàn năng của chúng ta cũng có nỗi khổ riêng.
Emil phủi phủi bộ ngực căng tròn của mình rồi thở dài một tiếng.
"......Cậu thôi đi được không?"
"Ai cơ, tôi á? Tôi có nói gì đâu?"
"Đừng dùng miệng. Rời mắt đi chỗ khác đi."
Chết tiệt.
Tôi vừa làm cái quái gì với một đứa trẻ vị thành niên thế này.
Dù tôi hoàn toàn không có ý đồ đen tối gì, nhưng đúng là thất lễ thật.
Phải nghĩ đến cảm nhận của Emil nữa chứ.
Tôi nở một nụ cười rạng rỡ để xua tan nỗi lo của cậu bạn.
"Yên tâm đi mà. Chẳng lẽ cậu lại nghĩ tôi có ý đồ xấu với cậu sao?"
"..................Vậy à."
Sao tôi cảm thấy cậu ta còn bực mình hơn lúc nãy nhỉ.
"Tôi biết rồi. Sau này tôi sẽ đến thăm cậu thường xuyên hơn."
"Từ trước đến giờ có thấy mặt mũi đâu?"
"Thì tại tôi sợ cậu ghét nên mới không đến đấy chứ."
"Tại sao tôi lại ghét thời gian ở bên cậu cơ chứ?"
Tôi hậm hực lườm cậu ta một cái.
Cậu có biết ở tu viện khổ cực thế nào không hả?
Hoạt động ở đây còn nhiều hơn cả trong quân đội đấy.
Đi làm tình nguyện cho dân là chuyện cơm bữa luôn.
Nên mấy buổi thăm nuôi được nghỉ làm thế này là thiên đường đấy biết không.
"Đừng có chỉ gửi thư không thôi, thỉnh thoảng cũng phải vác mặt đến cho người ta nhìn với chứ."
"......Vậy à."
Emil lộ rõ vẻ đắc ý trên khuôn mặt.
Này, sao cậu lại tự nhiên đắc ý thế hả?
Không thấy tôi đang nổi cáu đây à?
'Chết tiệt. Quả nhiên dù là ngực hay chiều cao thì cũng phải lớn lên mới đúng.'
Hồi còn ở chế độ 20 tuổi ấy, đúng không?
Chỉ cần tôi đứng im không nói gì thôi là ai nấy cũng đều thấy e dè rồi.
Thế mà bây giờ, dù tôi có nổi giận thì họ cũng chỉ thấy buồn cười thôi là sao?
Cái uy nghiêm của Thánh nữ hay gì gì đó rốt cuộc đã bay đi đâu mất rồi.
[Lúc 20 tuổi ngực ngài cũng đâu có lớn đâu ạ? ?]
'Chết đi.'
Chết thật luôn đi.
Chết quách cho rảnh nợ.
Đang mải mê nguyền rủa, tôi bỗng nhiên không tin vào tai mình nữa.
"Xin lỗi nhé. Đáng lẽ tôi nên viết trong thư là bảo cậu đến đây mới phải."
"Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy cậu xin lỗi đấy."
"Cậu mà không nói được câu nào tử tế thì im đi cho nhờ."
Thư từ á?
Viết thư trả lời chỉ tổ tốn thời gian nghỉ ngơi cá nhân thôi.
'......Dù rằng việc nhận thư của Emil cũng không đến nỗi tệ.'
Dù rằng trong cái thế giới không có điện thoại này thì đó cũng là một thú vui.
Dù rằng thỉnh thoảng Emil cũng gửi kèm cả tranh vẽ nữa!
Dù rằng mấy bức tranh biếm họa cậu ta vẽ trong thư đáng yêu đến mức tôi còn sưu tầm vào sổ tay nữa!
'Dù rằng vì thế mà tôi cũng bắt đầu tập tành vẽ tranh luôn!'
Là vẽ tay đấy nhé.
Chứ không phải tranh AI đâu.
Giống như hồi cấp một, cấp hai hay vẽ bậy vào vở ấy.
Tôi cũng bắt đầu dấn thân vào con đường hội họa một cách nghiêm túc.
Dù không có màu vẽ nên chỉ dừng lại ở mức vẽ nháp thôi nhưng mà.
"Chuyện đó cũng làm tôi ngạc nhiên đấy. Tôi cứ tưởng lúc rảnh rỗi cậu chỉ biết chơi nhạc cụ thôi chứ, Chloe."
"Hết việc thì cũng đã tối mịt rồi, còn chơi bời gì được nữa cơ chứ."
Bị cấm túc, lúc mọi người đi ngủ mà tôi lại vác đàn ra gảy á?
Điên chắc.
'Đến cả Lilit cùng phòng chắc cũng sẽ lườm tôi cháy mặt mất.'
Chắc là vậy.
À mà, ừm.
Nếu là con bé đó thì có khi nó lại vỗ tay tán thưởng cũng nên.
"Hình như mấy nữ tu khác có vẻ sợ Lilit thì phải......."
"Lilit?"
"Có chứ. Vừa là bạn cùng phòng, vừa là bạn thân, lại vừa là con gái tôi nữa."
"Cái mối quan hệ điên rồ gì thế này."
Thế nhưng.
Đó là tên con gái mà.
Emil khẽ lẩm bẩm một mình.
Thì là bạn đồng môn ở tu viện nên dĩ nhiên phải là con gái rồi.
'Chẳng lẽ mình cũng từng nói chuyện kiểu này với Lilit rồi sao?'
Dù sao thì.
Giống như mấy anh lính thời chưa được dùng điện thoại.
Vì quá buồn chán nên mới lôi mấy cuốn "Quân Vương" với "Tư Bản" ra đọc ấy.
Tôi cũng tự nhiên mà tìm đến hội họa thôi.
Vừa để giết thời gian, vừa để làm thú vui tao nhã.
"Thế nên là dạo này tôi còn nhận cả vẽ thuê (commission) nữa đấy, cậu tin không?"
"Giá bao nhiêu?"
"Đổi lấy sự ưu ái của các tiền bối thôi."
"Giao dịch hời đấy chứ."
Emil cũng đã trưởng thành đến mức biết trả lời như vậy rồi sao.
Tôi cảm động muốn rơi nước mắt.
Cái cô nàng mọt sách với kỹ năng xã hội bằng không này cuối cùng cũng đã ra dáng con người rồi.
Nếu là Emil của ngày xưa á?
'Chắc chắn cậu ta sẽ nhíu mày bảo tôi là đồ ngốc vì bị lợi dụng cho xem.'
Nhưng bây giờ cậu ta không làm thế nữa.
Điều đó có nghĩa là cậu ta đã thấu hiểu được tầm quan trọng của các mối quan hệ nhân sinh rồi!
Thật là một chuyện đáng mừng biết bao!
Tôi vỗ tay bộp một cái.
"Đúng thế! Emil này, cậu đã kết bạn được với ai chưa? Đừng có suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào học, phải đi chơi với bạn bè thường xuyên vào nhé?"
"Biết rồi mà. Sau này tôi sẽ đến thăm cậu thường xuyên hơn."
"Ơ kìa? Chẳng lẽ tôi vừa mới xuyên không quay ngược thời gian à?"
Cái tên Emil này bị làm sao thế nhỉ, đang đóng phim hồi quy đấy à.
'Hừm. Mà thôi, nếu là nữ chính thì cũng có thể lắm chứ.'
Mấy thể loại vòng lặp hay hồi quy là cơ bản của giả tưởng rồi còn gì.
Đến cả tôi còn xuyên không với đầu thai được, chỉ là chưa hồi quy thôi.
À không phải.
Hồi quy về mặt thể xác thì tôi làm suốt còn gì.
Tôi khẽ hắng giọng một cái.
"Chuyện thăm nuôi thì không cần bận tâm đâu. Chuyện qua rồi."
"Vậy à."
"Ừ. Tôi cũng sắp xuất ngũ... à không, sắp tốt nghiệp tu viện rồi."
"Cậu sẽ quay lại Yaltesance chứ?"
"Hả? Ờ, ừm."
Sao cậu nói nhanh thế?
Cứ như là viết văn không thèm cách dấu ấy.
Tôi ngơ ngác gật đầu.
"Chắc là có ghé qua, nhưng tôi sẽ không ở lại lâu đâu."
"Tại sao?"
"Vì tôi phải đi Bashman."
Để trả giá cho việc nhân danh Chúa mà bán rẻ thông tin nguyên tác.
Tất nhiên là tôi không nói ra điều đó rồi.
Mà dù tôi có định nói đi chăng nữa, chắc Emil cũng sẽ cướp lời tôi thôi.
"Bashman."
Emil khẽ lẩm bẩm cái tên đó trong miệng.
"Hơi xa đấy. Tôi sẽ chuẩn bị sẵn xe ngựa."
"Vì là đi hành hương nên chắc tôi sẽ đi bộ... mà khoan, đừng bảo là cậu định đi theo tôi đấy nhé?"
"Tôi chỉ đi vì việc cá nhân thôi."
Emil thản nhiên đáp lại.
Cứ như kiểu: "Ôi trời, trùng hợp thế! Địa điểm du lịch của mình lại trùng với tour lưu diễn của anh nhà kìa!" vậy đó.
"Bashman là quốc gia nghệ thuật số một lục địa mà. Dù sao thì sớm muộn gì tôi cũng định đến đó một chuyến."
"À há."
Nghe cái giọng giải thích dài dòng là thấy mùi ngụy biện rồi đấy.
Nhưng tôi cũng không nghĩ nhiều làm gì.
'Vì tôi cũng có nghe qua rồi.'
Hồi Sơ tu nữ Rin của chúng ta còn đương thời.
Thánh Hoàng Quốc đã hòa trận chiến với Bashman.
Hoặc nói đúng hơn là đã giành được thắng lợi trên thực tế.
Thế nhưng.
Bíp bíp. Ức, đây là văn minh của loài người sao?
Thật buồn nôn. Đi tắm đi cho sạch. Người các ngươi bốc mùi quá đấy.
Tên khốn nhà ngươiiiiii!
Về các lĩnh vực như kiến trúc, hội họa, giả kim thuật...
Nghe nói là chúng ta đã bị họ áp đảo hoàn toàn về mặt nghệ thuật.
'Và tầm ảnh hưởng đó đang lan rộng khắp Thánh Hoàng Quốc hiện nay.'
Đào tạo nhân tài nghệ thuật và thể thao.
Đó là quốc sách gần đây của Thánh Hoàng Quốc.
Suốt sáu năm qua.
Đó cũng là lý do khiến giáo phái Luddite dễ dàng mở rộng thế lực.
'Trong nguyên tác, Emil cũng từng ghé qua Bashman mà.'
Cậu ta đã đi cùng nhân vật chính còn gì.
Lại còn mắng Asta là đồ mộng ma dơ bẩn nữa chứ.
Rồi dùng màu vẽ và tranh ảnh để kết thân với Eline.
Nói chung là làm đủ trò hết.
Ơ kìa.
'...Đây chẳng phải là chuyến du lịch nước ngoài đầu tiên của Emil sao?'
Chuyến hành trình đầu tiên trong đời với nhân vật chính đấy.
Liệu mình có nên cướp mất cơ hội này không nhỉ?
Bỗng nhiên cảm thấy tội lỗi với nhân vật chính quá đi mất.
'Nhưng chắc là... không ngăn được đâu.'
Đây là Emil cơ mà, có phải ai khác đâu.
Mấy lời khuyên can bình thường chẳng có tác dụng gì với cậu ta cả.
Còn nếu dùng lời lẽ nặng nề để đuổi đi á?
'Chắc phải nói kiểu như "tôi tuyệt đối không muốn đi cùng cậu" thì mới xong.'
Nhưng tôi mà lại nói thế á?
Với cậu ta á?
'Vô phương.'
Đó không phải là đạo lý làm người.
Đúng rồi, chính là cái từ "vô phương" (bất khả thi) đó đấy.
Làm sao tôi có thể vứt bỏ tình nghĩa và đạo lý với bạn bè được cơ chứ.
Phù.
'Thôi thì, ít ra trong những lúc thế này, làm con gái cũng có cái lợi.'
Vì chắc chắn Emil sẽ không bao giờ nảy sinh tình cảm với tôi đâu.
Hãy cảm ơn bộ nhiễm sắc thể cái của tôi đi nhé, nhân vật chính.
Nếu tôi mà là đàn ông, thì với cái sức hút chí mạng này, tôi đã hốt sạch dàn nữ chính của cậu rồi đấy, biết chưa?
Đã lâu lắm rồi tôi mới lại xuống núi để hành tẩu giang hồ.
'Tôi sẽ biến chuyến đi này thành một chuyến du lịch lành mạnh như tiệc độc thân vậy.'
Vua Đá Cuội?
Dù là Emil thiên hạ vô song thì liệu có dám đuổi theo đến tận đó không nhỉ.
Hơn nữa.
"Tôi cũng đâu có điên mà vừa gặp đã đấm thẳng vào mặt Vua Đá Cuội rồi hét lên: "Đưa hạt giống của ngươi đây mau!" đâu cơ chứ."
"Hạt giống?"
"Tôi nói nhảm thôi. Bỏ qua đi."
Thay đổi góc nhìn một chút thì thấy cũng vui đấy chứ.
Đi du lịch nước ngoài cùng bạn thân.
Chẳng phải là mục tiêu hàng đầu trong danh sách những việc cần làm sau khi xuất ngũ sao?
Tôi nheo mắt hỏi khéo:
"Hóa học... à không, cũng phải xem qua bên giả kim thuật nữa chứ nhỉ. Cậu cũng định đi xem màu vẽ để dùng cho tranh của mình mà đúng không?"
"Sao cậu biết?"
"? Chuyện của cậu mà sao tôi lại không biết được cơ chứ."
Không.
Oa.
'Cái này hơi bị sốc đấy nhé.'
Chúng ta chẳng phải là bạn bè thân thiết hơn bảy năm trời rồi sao?
Dù không biết nguyên tác thì ít nhất tôi cũng phải biết đến mức đó chứ.
"Này! Cậu tưởng tôi không quan tâm đến cậu đến mức đó sao?! Chúng ta là quan hệ gì cơ chứ?!"
"......Vậy à. Chắc là vậy rồi. Tôi biết mà."
"Cái tên này, người ta đang nổi cáu mà cậu lại cười à? Cậu thấy chuyện này buồn cười lắm sao?"
"Tôi có cười đâu."
"Che miệng cũng muộn rồi nhé. Ôi trời ơi, đúng là tình bạn của phụ nữ chẳng được tích sự gì mà. Ôi cái số tôi sao mà khổ thế này."
"Đã bảo là không cười rồi mà."
Phập.
Emil lấy cái mũ pháp sư đội sụp xuống mặt tôi.
Thật là tức chết đi được.
Cái khoảnh khắc mà tôi lỡ nghĩ rằng mùi hương này thật dễ chịu ấy.
"Cậu cũng dùng nước hoa à?"
Nếu là giữa đàn ông với nhau á, thì tôi đã bảo: "Này! Thằng đàn ông con trai mà lại dùng nước hoa à!" rồi trêu chọc đủ kiểu, sau đó lén lút đi tìm mua dùng thử rồi.
Nhưng với phụ nữ thì đó không phải là cách mở đầu câu chuyện hay ho gì cho lắm.
Nếu cậu ta bảo: "Ừ, tôi dùng đấy, thì sao?" thì tôi cũng chẳng biết nói gì hơn.
Vì vậy tôi hỏi thẳng thắn, và Emil cũng trả lời.
"Tôi sẽ chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến đi Bashman. Dù sao thì trước khi khởi hành, cậu cũng phải ghé qua Yaltesance đấy nhé, Chloe."
"Tôi đang hỏi là cậu có dùng nước hoa không cơ mà."
"Đừng có hiểu lầm. Không phải tôi xịt nước hoa để đến gặp cậu đâu."
Ai nói gì đâu cơ chứ.
Khịt khịt. Khịt khịt.
Thấy tôi cứ hít hà cái mũ, Emil liền giật phắt lại.
Cậu ta vội vàng đội lên đầu rồi lườm tôi cháy mắt.
"Ghê quá đi. Cứ như biến thái ấy. Đừng có làm thế nữa."
"Làm gì mà nhạy cảm thế."
Chẳng lẽ con gái với nhau lại không làm thế sao?
Hồi còn ở Trái Đất, chúng tôi vẫn hay đùa kiểu: "Eo ôi! Mùi kinh quá. Này, giặt cái mũ đi rồi hãy đội nhé!" mà.
Thế nhưng.
'Mùi này hình như cũng có trên giấy thư thì phải?'
Chẳng lẽ cậu ta cũng chăm chỉ xịt nước hoa vào giấy thư...
Chắc là không đâu.
Làm thế với bạn bè để chứng tỏ "mình có mùi thơm" thì được cái gì cơ chứ.
Điều đó có nghĩa là.
Ồ?
"Emil này! Cậu có bạn trai rồi đúng không!"
"Làm gì có. Tuyệt đối không bao giờ có chuyện đó đâu."
"Mấy đứa hay nói thế thường là mấy đứa lấy chồng sớm nhất đấy."
Phủ định mạnh mẽ chính là khẳng định còn gì.
Cái kiểu như mèo vờn chuột ấy.
Cứ giả vờ đanh đá cho lắm vào, đến lúc lọt hố một cái là không tài nào thoát ra được đâu, chính là cái loại người này đây.
Tôi xoa xoa hai bàn tay vào nhau như mấy bà lão xem bói dạo.
"Emil à. Để chuyên gia tình yêu Chloe này cho cậu một lời khuyên nhé."
"Cái gì cơ... Cậu mà cũng yêu đương á?"
"Nữ tu thì yêu đương cái nỗi gì. Đồ ngốc này?"
Có nên giết cậu ta không nhỉ.
Cái suy nghĩ đó hiện rõ mồn một trên mặt cậu ta luôn kìa.
Tôi vội vàng nói tiếp:
"Noemilica Altzenovaya. Ta dùng tâm nhãn nhìn thấy số mệnh của ngươi rồi, ngươi sẽ bị một gã tồi tệ nào đó dắt mũi cả đời thôi."
"Có nên giết không nhỉ."
"Vì vậy, tuyệt đối đừng để tuột mất mối tình đầu, mà nếu có lỡ tuột mất thì cũng phải quên đi thật nhanh. Nếu không muốn cả đời sống cảnh cô đơn lẻ bóng."
Hiểu chưa hảaaa~?
Tôi dùng ánh mắt hỏi cậu ta, nhưng Emil chẳng nói chẳng rằng.
"Vậy à."
Cậu ta chỉ thở dài một tiếng thườn thượt.
"Lời khuyên hữu ích đấy. Nếu tôi có lỡ phải lòng ai đó, tôi sẽ lập tức từ bỏ ngay cho nhanh."
"Này! Chưa thử chiến đấu mà đã đòi bỏ cuộc là sao. Cái tư tưởng của kẻ thất bại thấm nhuần vào người cậu rồi đấy à. Hay là hồi nhỏ cậu bị thiên tài bị quỷ ám nào đó đánh bại rồi?"
"Chết đi cho rảnh nợ."
Đừng có dùng bút lông mà đâm tôi nữa.
Cậu không cần cái đó cũng dùng được ma pháp mà.
"Ức! Ác! Íc! Mà thôi, cũng đến giờ rồi nhỉ."
Vừa bị bút lông đâm vào ngực vào tay, tôi vừa thốt lên một câu.
Chẳng mấy chốc mà buổi thăm nuôi đã trôi qua hơn một tiếng đồng hồ.
Thời gian trôi nhanh thật đấy.
Chắc là vì lâu lắm mới được gặp lại Emil.
Làm sao tôi biết giờ giấc khi không có đồng hồ á?
Với người dân Rundtraval thì đồng hồ sinh học là tính năng cơ bản rồi nhé.
Tôi bất giác nở một nụ cười ngây ngô.
"Hì, nhìn thấy mặt cậu là tôi thấy vui rồi. Chẳng biết thời gian trôi đi đâu mất nữa."
"......Cậu từ nãy đến giờ là cố ý đúng không."
"Hả? Cố ý cái gì cơ."
"Thôi bỏ đi. Ngậm miệng lại đi. Ngậm miệng rồi chết đi cho khuất mắt tôi."
Kỹ năng xã hội vừa mới tích lũy được đã bốc hơi sạch sành sanh rồi sao?
Đúng là cái tuổi dậy thì của học sinh lớp chín, còn dữ dội hơn cả lúc chín tuổi nữa.
Cái tính khí của cậu ta càng ngày càng gắt gỏng rồi đấy.
Hay là sắp tới kỳ thi tuyển sinh vào trường chuyên lớp chọn nên mới thế?
"Ác! Biết rồi! Biết rồi mà nên đừng có đâm nữa!"
"Không thích. Trò này cũng vui đấy chứ."
"Đừng có lấy việc đâm tôi ra làm thú vui nữa! Mà chẳng phải cậu cũng có chuyện muốn nói nên mới đến đây sao!"
Mọi việc cần thiết thì cứ dùng thư từ.
Bình thường Emil chỉ thích trò chuyện qua văn bản thôi.
Một người như thế mà lại cất công đến tận đây thăm nuôi?
Điều đó có nghĩa là đã có chuyện gì đó xảy ra mà không thể nói qua tin nhắn được.
"Vẫn chẳng thay đổi gì cả. Chỉ có mấy chuyện kỳ lạ là cậu lại nhanh nhạy một cách bất thường."
Tiếng thở dài vương vấn nơi cây bút lông vừa được rút lại.
Suốt từ nãy đến giờ chỉ toàn tán gẫu chuyện phiếm mà không hề đả động đến vấn đề chính.
Và rồi, Emil thốt ra cái chủ đề nặng nề đó một cách đột ngột.
"Lão già sắp chết rồi."
"Cái gì cơ?"
"Đến nhìn mặt ông ấy một lần đi. Trước khi quá muộn."
Cái gì cơ?
0 Bình luận