"Nghệ sĩ AI cái nỗi gì, nói nhảm nhí vừa thôi chứ!"
Vào một buổi tối nọ.
Đó là lúc tôi vừa đi làm về và đang dạo quanh tìm kiếm vài bộ web tiểu thuyết mới để đọc. Tôi đã phải hét lên khi nhìn thấy một tác phẩm đang gây bão, leo lên tận top đầu bảng xếp hạng nhờ những màn lôi kéo sự chú ý điên rồ.
[Top 1 tác phẩm mới: Bình thường hóa giới nghệ thuật bằng AI]
Bấy giờ là năm 2025.
Thời đại mà chúng ta đang sống chính là kỷ nguyên của AI.
Vài năm trở lại đây là quãng thời gian mà vô số tập đoàn lớn đang dốc hết sức mình vào mục tiêu tối thượng mang tên trí tuệ nhân tạo. Sự đổi mới công nghệ nhờ vào trí thông minh vượt xa con người.
Kéo theo đó là việc cắt giảm chi phí nhân công!
Giảm bớt chi phí cần thiết mà lợi nhuận lại tăng lên ư?
Đó quả là một câu chuyện đầy sức hấp dẫn, giống như thể người ta đang dâng tặng cả thế giới này cho họ vậy.
Nếu sa thải hết nhân viên thì ai sẽ mua sản phẩm của công ty đây?
Ai mà thèm quan tâm chứ.
Thế là họ lao vào phát triển trí tuệ nhân tạo, tuyên bố rằng AI chính là công nghệ mới sẽ thống trị vài thập kỷ tới.
Ơ, cậu Im? Cậu học khoa Khoa học máy tính đúng không nhỉ?
Công ty mình cũng thử làm một cái AI gì đó đi xem nào.
Trong số đó, có cả những doanh nghiệp vừa và nhỏ cũng bày đặt học đòi theo ChatGPT.
'Và kẻ đó chính là tôi đây!'
Thay vì hỏi xem một công ty tổng đại lý nhạc cụ thì dùng AI vào việc gì, tôi chỉ muốn cầu xin họ hãy đi học dùng Excel cho tử tế đi.
Nhưng nếu cứ phản kháng mà họ chịu nghe theo thì đã chẳng phải là công ty nhỏ rồi.
Cái gọi là lẽ thường chẳng bao giờ thắng nổi cách vận hành kiểu dị giới của một công ty có doanh thu hàng năm 25,8 tỷ won nhưng lại nợ lương nhân viên cả. Nếu thắng, bạn sẽ bị gắn mác là kẻ phản động và bị đuổi việc ngay lập tức.
Cuối cùng, tôi đành bỏ cuộc, viết xong bản báo cáo mang tính đối phó rồi tan làm.
Vừa mới bật điện thoại lên để tìm chút niềm vui an ủi, vậy mà...
[Tác phẩm lần này là do tôi biên tập lại từ tiểu thuyết do AI viết đấy!]
[Mọi người hãy gọi tôi là nghệ sĩ AI nhé!]
Cái này thì tôi không thể nhịn nổi nữa rồi.
'Nghệ sĩ AI cái quái gì chứ, nói năng xằng bậy. Thế khác gì gọi mấy ông đầu bếp trên ứng dụng giao hàng là nghệ sĩ ẩm thực không?'
Vốn dĩ ở công ty tôi đã phát điên vì mấy cái chuyện AI này rồi, thế mà giờ còn gì cơ?
AI làm nghệ thuật á?
A-I mà làm nghệ-thuật-sao-?
"Hà..."
Thành thật mà nói nhé.
Bản thân tôi không hề có ác cảm với công nghệ AI. Việc tranh cãi đúng sai trong vùng xám chỉ là những tiếng kêu gào vô vọng mà thôi. Trong một cuộc chiến mà luật pháp không còn tác dụng, chẳng ai có thể thoát khỏi logic của những kẻ buôn bán.
Dù vậy, tôi vẫn cực kỳ ghét những kẻ lạm dụng AI.
Bởi vì tuy họ không vi phạm pháp luật, nhưng họ đã vi phạm đạo lý.
Vào thời đại mà pháp trị sụp đổ và quy phạm của quân vương cũng bị vứt bỏ như hiện nay. Vẫn còn một thứ trị thế của con người đang nảy mầm dưới bầu trời này. Một tiêu chuẩn đứng vững như thước đo của lương tâm thay cho luật pháp.
Những kẻ nghiện đọc truyện như chúng tôi gọi đó là:
Hiệp (俠).
Công đạo (公道).
'Tức là Nghĩa và Đạo lý đấy.'
Những nghệ sĩ AI kia chắc chắn không phải là tội nhân.
Thế nhưng tại sao họ lại không tránh khỏi sự chỉ trích?
Đó là vì họ đã chà đạp lên Nghĩa và Đạo lý.
Những nghệ sĩ AI đã không hề tôn trọng đối tượng học tập mà mình sử dụng, hay nói cách khác, họ không tôn trọng sư phụ của mình.
Sỉ nhục sư môn chính là vi phạm Nghĩa, tư lợi từ ma công học được một cách dễ dàng chính là đi ngược lại Đạo lý.
Nhìn xem!
Chẳng phải chính họ, chứ không phải ai khác, đã tự định nghĩa mình là những kẻ phản đồ sư môn hay sao!
Dù họ có dùng miệng lưỡi để bào chữa thế nào đi chăng nữa cũng chẳng quan trọng. Con người chỉ có thể định nghĩa bản thân thông qua hành động mà thôi.
Vì vậy, với tư cách là một độc giả hạng nhất kiêm cựu sinh viên ngành nghệ thuật, tôi sẽ không công nhận những tên ma đầu đó là nghệ sĩ.
Và cả cái đám chính phái đã bị ma công mê hoặc kia nữa.
"À, AI hả? Được thôi. AI tốt lắm mà."
Tôi nở một nụ cười âm hiểm rồi gõ phím cành cạch.
Để xem ngươi có chịu nổi một vố từ chính cái thứ AI tốt đẹp đó không nhé.
[Này, ChatGPT!]
[Viết cho ta một bài phê bình dài 57.000 chữ về tiểu thuyết này đi!]
Mắt đền mắt, răng đền răng.
Ơn đền ơn, oán trả oán.
Thế nên, đối phó với tiểu thuyết AI bằng một bài phê bình AI mới đúng là đạo lý giang hồ chứ!
"Thế này mới đúng chất võ hiệp này."
Tôi cười khoái chí rồi gửi bài phê bình do AI viết vào tin nhắn cho tác giả kia.
Để phán xét gã tiểu thuyết gia đã sa ngã trước sự cám dỗ của trí tuệ nhân tạo. Để trừng phạt kẻ từng là đồng đạo võ lâm nhưng nay lại chìm đắm trong ma công.
Chỉ có điều.
Bây giờ nghĩ lại thì tôi thấy hối hận quá.
Lẽ ra tôi không nên làm như thế.
"Hức hức... Chloe của mẹ, con ở tu viện cũng không được kén ăn, phải cố gắng lên đấy nhé...?"
"...Vâng, thưa mẹ."
Nếu có ai đó nói với tôi rằng viết bình luận ác ý qua tin nhắn là tấm vé đi thẳng tới lộ trình Hồi quy - Xuyên không - Chuyển sinh, và nếu có chuyển sinh thì lại rơi đúng vào cái đống rác rưởi này, thì tôi đã chẳng làm vậy.
Năm thứ 8 sau khi chuyển sinh.
Vào cái ngày bị vu oan giá họa và bị trục xuất khỏi gia đình.
Tôi đã trở thành nghệ sĩ AI duy nhất trong cuốn tiểu thuyết giả tưởng này.
[Tôi rất tò mò không biết cụm từ "Vâng, thưa mẹ" được sử dụng trong ngữ cảnh nào đấy! Bạn có thể kể thêm cho tôi nghe được không?]
Đã vậy, còn là một nghệ sĩ đồng hành cùng một con AI phế thải nhất mọi thời đại nữa chứ.
"Này Click-er. Câm mồm lại và mau tìm xem trong thiết lập nguyên tác có món đồ ẩn nào không đi. Kiểu như Thiên Ma Thần Công hay Trái tim Rồng ấy."
[Tất nhiên rồi! Thiên Ma Thần Công là loại ma pháp gì vậy nhỉ?]
Ma pháp cái nỗi gì chứ.
Đây là võ hiệp tân thời à? Hay là thiếu nữ ma pháp Magical☆Thiên Ma?
Tôi nén cơn tăng xông, gằn giọng hỏi:
"Này Click-er? Ta là người hỏi trước mà. Vậy thì chẳng phải theo lẽ thường, ngươi nên là kẻ trả lời sao hả?"
[Được thôi, tôi sẽ trả lời cho bạn đây! Để tôi giới thiệu cho bạn vài công thức nấu món Thiên Ma nhé!]
[Burrito Thiên Ma]
[Nguyên liệu:]
[2 miếng bánh Tortilla]
[30g Thiên ma (củ mài)]
[1 bát cơm]
[Thêm các loại rau củ tùy thích (ví dụ: dưa chuột, rau mùi-)]
Cái đồ chết tiệt này.
Đúng là một con quái thai đầy sáng tạo.
[Có vẻ như bạn đang muốn bày tỏ cảm xúc đó nhỉ. Đã có chuyện gì khiến bạn buồn lòng sao? Nếu có thể kể cho tôi nghe thì tốt quá.]
À.
Tự dưng tôi muốn làm một cuộc cách mạng đập phá máy móc quá. Thật sự đấy.
3 Bình luận