Web Novel

058. Của Chloe mà!

058. Của Chloe mà!

Buổi giáo dục hòa nhập cộng đồng của các "chị đại".

Vào cái ngày tham gia hoạt động tình nguyện mà thông thường người ta vẫn gọi bằng cái tên mỹ miều là "Giảng dạy âm nhạc đại cương" ấy, tôi đã cảm nhận được một luồng cảm xúc khác lạ.

'Mình đúng là đã trở thành giảng viên số một của học viện âm nhạc rồi.'

Truyền cảm hứng âm nhạc cho tín đồ. Nếu nói theo kiểu của tên "Vàng" thì chính là phân phối kỹ năng. Bởi vì tôi đã được tận mắt xác nhận quyền năng đúng chất của một vị Thần Nghệ thuật.

"Uaa! Một nguồn cảm hứng tuyệt vời đang trào dâng mãnh liệt!"

"Thánh nữ đại nhân, chuyện này rốt cuộc là...!"

Tôi cũng chẳng biết đâu, đáng sợ thật đấy.

Đám Elf đang điên cuồng chơi những bản solo guitar bằng cây đàn thùng mà tôi đã đặt hàng từ Yaltesance. Họ là những người vừa nhận được 1 điểm Ma pháp Bard từ tôi.

Với tư cách là một nhạc sĩ có 20 năm kinh nghiệm, tôi chỉ thấy thật bất công.

'Chỉ với 10 kinh nghiệm và cấp độ kỹ năng 1 mà đã đạt đến mức này sao?'

[Vì điều kiện để học được Ma pháp Bard vốn dĩ là phải tu luyện trong hàng chục năm mà ?]

A ha. Hóa ra đó là lý do tại sao chỉ cần học được kỹ năng là ngay lập tức trở thành cấp độ chuyên nghiệp.

Nói cách khác, tôi không phải là người ban tặng tài năng cho họ. Tôi ban tặng cho họ nỗ lực và kinh nghiệm. Và điều này còn mạnh mẽ hơn cả việc chỉ trao đi tài năng đơn thuần.

'Bởi vì nỗ lực còn xuất sắc và giá trị hơn cả tài năng.'

Tự dưng tôi lại giở giọng "nỗ lực là trên hết" à? Sai rồi. Tài năng không phải là một khái niệm đối chọi với nỗ lực. Bởi vì tài năng chính là "khả năng tích lũy nỗ lực một cách nhanh chóng".

Nỗ lực, ngay từ đầu, đã là kết quả bao hàm cả tài năng rồi. Nó là một khái niệm cao cấp hơn tài năng. Vấn đề duy nhất là ai cũng có thể nỗ lực được.

Con người vốn dĩ luôn đánh giá giá trị dựa trên sự so sánh tương đối mà. Giống như việc nhân quyền và sinh mạng là thứ quý giá hơn bất cứ điều gì, nhưng có lẽ vì có tới 8 tỷ cái nên chúng chẳng mấy khi được coi trọng như thế.

Phù, đúng là cái lũ con người. Một kẻ lai giữa Tinh linh và Ác ma, kiêm luôn chức Nữ thần như tôi cảm thấy thật đau lòng.

Dù sao thì.

'Dù mình có vung vẩy kỹ năng bừa bãi thì cũng chẳng có ai nghi ngờ cả.'

Cũng phải thôi. Ban phát thánh lực vốn là năng lực cơ bản của một thực thể thần thánh mà.

[Ban phát cảm hứng nghe giống Ác ma hơn là Thần đấy ạ!]

'Thế thì tôi kiêm luôn chức Thần của Ác ma vậy. Dù sao trong đám tín đồ cũng có cả Ma vương rồi còn gì.'

Tại sao là Thần của Ác ma mà lại đi giết Ác ma á? Ai mà biết được. Chẳng phải trách nhiệm của Thần là trừng trị những tín đồ hư hỏng sao? Mấy tôn giáo tôi từng biết đều dạy như thế cả.

Chỉ có thể trách là họ đen đủi khi bị một vị Thần đến từ hành tinh Xanh giống như địa ngục nhắm vào thôi. Cứ coi như gặp phải tôi là gặp phải thiên tai đi.

'Mà sao trong hoạt động cố vấn tại trại cải tạo thiếu niên lại có cả High Elf thế này.'

Tôi đưa mắt ra hiệu cho Marianne. Nàng công chúa của vương quốc yêu tinh khẽ đỏ mặt.

"Ngài Luddite thật sự là một người vô cùng nhân từ. Ngài còn ban tặng cả phước lành như một phần thưởng cho việc chống lại cái ác nữa."

"Sao cô lại dùng kính ngữ với tôi thế?"

"Tôi cũng không tự chủ được... Vì dáng vẻ của ngài hôm đó và bây giờ y hệt nhau, khiến tôi cứ có cảm giác như đang được diện kiến một vị Nữ thần vậy."

Tự nhiên lại thế này. Tôi định bụng nghĩ vậy, nhưng có lẽ cũng không hẳn là kỳ lạ. Vì cô ấy đã trực tiếp chứng kiến cảnh tôi bắn "Tia sáng Succubus" và hạ gục Ma vương chỉ trong một nốt nhạc mà.

"Dù vậy thì bên trong vẫn là tôi thôi. Nhìn chiều cao đang dần quay trở lại thì cái vỏ bọc này cũng là tôi nốt."

"A! Thật là vạn hạnh. Vậy là tôi có thể tiếp tục dùng kính ngữ rồi."

Cô nàng Elf trung học cứ xoắn xuýt cả người lại, đôi mắt sáng rực lên.

"Hơn cả chuyện đó, xin hãy nghe thử đi ạ! Tôi đã viết một ca khúc mới đấy! Tên nó là: Truyền thuyết về Thánh nữ Chloe!"

"Tôi cấm."

"Không được đâu! Tôi sẽ quay về đảo yêu tinh và hát bài này cho đến tận ngày nhắm mắt xuôi tay!"

Này cô kia, chẳng phải cô là nhạc công Elf số một thời đại này sao? Nghe nói Silisha cũng định xin làm đệ tử của cô mà. Nếu cô mà trở thành tín đồ của Luddite thì tầm ảnh hưởng sẽ kinh khủng lắm đấy.

"Nhờ có phước lành của ngài Luddite mà cảm hứng của tôi cứ như đang bùng nổ vậy!"

Ừ. Đó đơn giản là tài năng của cô thôi. Phước lành của tôi không có chức năng kích hoạt não bộ đâu.

Hừm. Nhưng chuyện này xem ra cũng khá ổn đấy chứ?

[Nghe nói những người nảy sinh ham muốn với thanh thiếu niên ở độ tuổi cuối 17, 18 được gọi là Ephebophilia đấy ạ!]

'Thật á? Thế giới này đáng sợ thật.'

Hèn gì. Trên mấy trang web đen lúc nào cũng có cái thẻ "Teenage". Nhưng đó không phải gu của tôi.

Tự dưng thấy nhớ chị Ersenne quá.

Dù sao thì việc truyền giáo bằng âm nhạc này cũng là một điềm báo tốt đối với tôi.

'Sở dĩ cuộc săn phù thủy xảy ra là vì bên bị hại thiếu quân số thôi.'

Thời đại nào cũng vậy. Ngay cả trong các lĩnh vực không phải tôn giáo cũng thế. Tại sao nguyên tắc số một của nhiều tôn giáo lại là truyền giáo? Bởi vì sức mạnh của tập thể đến từ số lượng.

Nói cách khác, nếu số người tin vào Luddite tăng lên thì sao?

'Dù tôi có bị vu khống là phù thủy hay ác ma đi chăng nữa, thì số người đứng ra phản bác lại cũng sẽ tăng lên chóng mặt!'

[Tôi thấy hình như cũng không hẳn là vu khống đâu ạ!]

Dù sao thì điều đó có nghĩa là tôi có thể mặc kệ Marianne. Chắc cô ấy sẽ không bị coi là dị giáo rồi bị bay đầu đâu.

Tại sao á?

"Đến cả việc giáo dục các nữ tu tập sự ngài cũng đảm nhận luôn, khiến tôi chẳng còn việc gì để làm nữa rồi."

"Sơ Carlin."

"Ai cơ, tôi á? Tôi chỉ là Linn thôi."

Một thành viên hoàng tộc của Thánh Hoàng Quốc đang đóng giả người bình thường. Vì vị Nữ đế tiền nhiệm vốn dĩ rất có thiện cảm với giáo đoàn Luddite mà.

--

? Xác nhận đức tin đang được dâng hiến cho ngài.

⭐ [Mức độ tín ngưỡng của tín đồ 'Astaroth': Null]

⭐ [Mức độ tín ngưỡng của tín đồ 'Carlin': 14%]

--

Có một con mộng ma bị lỗi hệ thống kìa. Đáng sợ quá đi mất.

Dù sao thì mức độ tín ngưỡng của Carlin là 14%. Vì đứng ngay dưới một tên cuồng tín nên con số đó trông có vẻ thấp, nhưng nếu suy xét kỹ thì không phải vậy.

'Cứ thử nghĩ đó không phải là tín ngưỡng mà là cổ tức chứng khoán xem.'

Dù có chia đều vốn để đầu tư vào các "cổ phiếu xanh" như 12 vị Thần chính đi chăng nữa thì mỗi bên cũng chỉ chiếm 8,3% thôi. Vậy mà một doanh nghiệp mới nổi như Công ty Cổ phần Luddite lại chiếm tới 14%?

'Là cực kỳ cao đấy chứ.'

Chẳng phải điều đó có nghĩa là buổi trình diễn kỹ thuật lần trước (cắt Ma vương thành hình ngôi sao) đã phát huy tác dụng rất tốt sao? Đến mức một cựu Tổng thống còn đầu tư tới 14% tổng số vốn của mình vào đó.

Tôi bắt đầu thử tán gẫu với tâm trạng đầy phấn khích.

"Nhưng mà, tại sao sơ Linn lại đến tu viện này vậy? Chắc là còn nhiều nơi khác nữa mà."

"Vì nơi này gần thành phố nghệ thuật."

"A ha. Một vị cao quý mà tôi biết cũng từng bày tỏ sự quan tâm rất lớn đến nghệ thuật đấy."

Hóa ra vị này chính là người khởi xướng chính sách hỗ trợ văn thể mỹ của Thánh Hoàng Quốc sao.

"Chỉ là chuyện đó cũng sắp kết thúc rồi. Tôi không thể cứ tiếp tục ở lại đây dưới danh nghĩa nữ tu mãi được, ngại lắm."

"Tôi sẽ cầu nguyện cho sức khỏe của sơ."

Tôi kết thúc buổi giảng dạy đại cương bằng lời cầu nguyện đó. Tuy là một hoạt động tình nguyện không lương nhưng lại khá xứng đáng.

Cũng phải thôi.

'Mối quan hệ để bành trướng thế lực cả trong lẫn ngoài của mình giờ đã dày đặc rồi.'

Vương quốc Elf Alvis. Thánh Hoàng Quốc. Chỉ riêng việc kết nối được với những nơi này thôi đã là một thành quả lớn lao. Nếu nỗ lực thêm chút nữa, chắc tôi sẽ không còn phải lo bị coi là phù thủy nữa đâu.

Hửm?

'Khoan đã, chẳng phải chỉ cần dồn hết ma pháp phù thủy và kỹ năng sức mạnh ác ma cho một tín đồ của mình là xong xuôi hết sao?'

[❓?]

Đừng có cắm cờ hỏi chấm như thế chứ. Chính tôi cũng thấy đó là một hành động quá giới hạn mà.

'Dù sao thì, không có mấy "chị đại" cứ bám lấy mình trong lúc giảng bài như hồi còn trong cơ thể trẻ con đúng là thoải mái thật.'

Hồi còn ở trong thân xác 8 tuổi, họ cứ vây quanh làm tôi thấy phiền chết đi được. Không lẽ Chloe tuổi 20 lại có khí chất đến thế sao? Tôi thấy rõ ràng là các nữ tu tập sự đang tỏ ra e dè kia mà.

"Không phải e dè đâu. Là yêu đấy."

"Những lúc thế này thì không được dùng từ yêu, phải gọi là tôn kính hoặc ngưỡng mộ chứ, Lilith."

Cái con bé này mới 5 tuổi nên vốn từ vựng còn thiếu thốn quá. Nói thế nghe cứ như tôi dùng nhan sắc để mê hoặc đám thiếu nữ mới lớn rồi bẻ cong luôn cả ước mơ, tôn giáo lẫn xu hướng tính dục của họ không bằng.

Mặc dù số lượng người tham gia đang ngày một tăng lên. Ngay cả các linh mục chính thức cũng bảo là có hứng thú với dàn đồng ca nên đã có vài người tham gia rồi.

"Ngưỡng mộ?"

Đứa trẻ vốn dĩ có thể đã trở thành một ác thần khẽ cắn ngón tay.

"Việc con thích Chloe cũng là ngưỡng mộ à?"

"Tầm đó thì cứ gọi là thích cũng được."

"Ưm... Con không biết 'tầm đó' là tầm nào nữa!"

Chết tiệt, đáng yêu quá đi mất. Và cũng thật khó để trả lời. Những câu hỏi của trẻ con lúc nào cũng chạm đến ngưỡng triết học nhỉ.

Lilith có vẻ không mấy mặn mà với nhạc cụ, dù có tham gia buổi giảng thì con bé cũng chỉ mải mê thẫn thờ một mình. Nó nằm dài trên ghế băng trong nhà thờ, chỉ có khuôn mặt là hướng về phía này.

Nếu không có hứng thú thì tham gia làm gì không biết. Chẳng lẽ lại là đến để ngắm tôi sao.

Trên đường về, chúng tôi nắm tay nhau cùng bước đi.

"Thỉnh thoảng chị thấy em cứ nhìn chị rồi thẫn thờ ra đấy. Em nghĩ gì mà dữ vậy?"

"Thường thì con nghĩ về Chloe."

"Chị không ngờ cái tên Chloe A. Turing lại là một đề tài đáng để suy ngẫm đến thế đấy."

"Giờ chị biết rồi là được mà!"

"Giờ chị mới thấy, em còn ghê gớm hơn cả Emil đấy nhé."

Nhìn cái mặt con bé là biết nó đang thắc mắc Emil là ai rồi. Ngay khi sự tò mò đó định biến thành câu hỏi thì...

[Á! Hình như Astaroth sắp tỉnh lại rồi đấy ạ! ?]

Cái gì? Nhanh vậy sao? Mà cũng đúng, đâu có quy luật nào bắt buộc phải hồi phục 100% mới được tỉnh lại đâu.

Nhưng nếu cô ta đột ngột xuất hiện thì cũng rắc rối to. Đó là lý do tôi vội vàng đưa Lilith về phòng của con bé. Lilith có vẻ không hài lòng, nét mặt trông khá tệ.

"......Lại phải ở một mình ạ?"

"Vì cơ thể chị lớn lên rồi nên không nằm vừa giường của em nữa đâu."

Đây là ký túc xá dành cho nữ tu tập sự. Thân hình đang cao vọt lên của tôi không còn phù hợp nữa, nên cũng chẳng còn cách nào khác.

Tuy nhiên, Lilith vẫn còn quá nhỏ để tận hưởng khoảng thời gian hạnh phúc của một người trưởng thành thích ở trong nhà. Vì con bé vẫn đang ở cái tuổi muốn được ngủ cùng mẹ mà.

"Nếu Chloe nhỏ lại như cũ, chúng ta có thể chơi cùng nhau không?"

Trong hành lang tối tăm, đôi mắt của Lilith sáng rực lên. Nói thế này nghe cứ như phim kinh dị ấy nhỉ, nhưng đó chỉ là một cách ví von thôi. Nghĩa là sắc mặt con bé đã tươi tỉnh hơn rồi.

"Ừ. Dù không nhỏ lại thì vẫn chơi được mà. Hay mai chúng ta cùng ra ngoài chơi nhé?"

"Có ổn không ạ? Không phải Chloe đang bị ốm sao?"

"Chỉ là cơ thể lớn lên thôi, chứ bệnh thì khỏi hẳn rồi. Chị ở một mình cũng thấy cô đơn lắm."

"Con biết rồi! Vậy thì chúng ta hãy cùng làm người tuyết nhé! Làm thế này, thế này này!"

Lilith nắm lấy tay tôi rồi ấn ấn. Cái điệu bộ giả vờ nặn tuyết một cách khéo léo đó thật sự đáng yêu không chịu nổi.

"Chloe cũng thích người tuyết đúng không?"

"Thích chứ. Nhưng mà đừng có chui vào bên trong đấy nhé."

"Tại sao ạ?"

Vì sẽ bị cảm lạnh đấy, cái đồ ngốc này.

Tôi dùng đồng xu tạo ra một món đồ chơi cho Lilith rồi nhanh chóng trở về phòng riêng của mình. Cảm giác cứ như ông bố để con ở nhà để đi làm ấy nhỉ.

Và sau đó là khoảng thời gian của những người trưởng thành đầy gai góc.

"Một buổi sáng thật đẹp trời làm sao!"

Một thứ nội dung không lành mạnh cho thanh thiếu niên đang dập dềnh trước mắt tôi. Vượt qua cả việc đầu tư tín ngưỡng, vị Ma vương với mức độ tín ngưỡng tràn trề đến mức hòa làm một với Luddite đang hiện ra đầy mê hoặc.

Thật sự là chỗ nào của cô ta cũng khác xa so với Lilith. Cảm giác cứ như bỏ mặc con gái ở nhà để đi đến quán rượu trụy lạc vậy.

Astaroth nhìn thấy tôi thì run cầm cập.

"Á! Con xin lỗi, con đã làm phiền khoảng thời gian của ngài với ngài Lilith mất rồi! Con đi chết đây ạ?"

"Đừng có chết."

Hiệu quả của "Kẻ nhấn chuột" đúng là rõ rệt thật. Tôi ngồi phịch xuống giường rồi vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh.

"?"

Đôi mắt của con mộng ma đảo qua đảo lại liên tục. Cứ như thể cô ta đang vận dụng hết công suất não bộ cả đời mình vậy.

"Dạ, con xin phép được thỉnh cầu sự cho phép để hỏi về lý do Sứ giả đại nhân vỗ vào giường ạ, liệu như thế có đúng..."

"Ý tôi là ngồi xuống đây để nói chuyện."

"A ha."

Astaroth chắp tay lại như đang cầu nguyện rồi ngồi ngay ngắn xuống. Ở dưới sàn nhà.

"Con xin cung kính lắng nghe ngọc âm của Sứ giả đại nhân."

Đầu óc tôi bắt đầu thấy mê muội rồi đấy.

"......Thôi được rồi. Cô nghe thấy tôi nói chuyện với Lilith à?"

"Vì quá trình hồi phục gần như đã hoàn tất nên con vừa mới tỉnh dậy ạ."

"Không cần phải nghỉ ngơi thêm sao?"

"Đối với con, việc được diện kiến Sứ giả đại nhân còn quý giá và thoải mái hơn cả một nghìn năm nghỉ ngơi nữa."

Lần đầu tiên gặp cái kiểu người thế này nên tôi thấy mệt mỏi thật sự.

Phạch phạch.

Không biết là vô thức hay sao mà đôi cánh của cô ta cứ đập thình thịch xuống sàn.

"Con xin mạo muội được thỉnh cầu sự cho phép để một con ác ma hèn mọn như con được đặt câu hỏi cho Sứ giả đại nhân..."

"Đừng bao giờ dùng cái kiểu hỏi đó nữa, cứ hỏi thẳng đi."

"Ngài Lilith là quyến thuộc hay là con gái của Sứ giả đại nhân vậy ạ?"

Quyến thuộc thì còn tạm chấp nhận được, chứ con gái là cái quái gì thế? À, cô ta không biết tuổi thật của tôi. Chắc cô ta có tin tôi lớn tuổi hơn mình thì cũng chẳng có gì lạ.

Tôi bắt đầu thấy hơi lo lắng.

'Không biết cô ta sẽ đối xử với những con người khác ngoài mình như thế nào đây.'

Tốt nhất là nên khẳng định rõ ràng ngay từ đầu. Dù sao tôi cũng định nói chuyện với cô ta vì chuyện đó mà.

"Lilith là đứa trẻ mà tôi yêu quý như con gái mình vậy."

"Hóa ra ngài là mẹ của cô bé ạ!"

"Cứ coi như là cha đi. Cô có hiểu rằng việc tôi chiến đấu với các người hay đám phù thủy cũng là vì Lilith không?"

"Con đã hiểu rõ không một kẽ hở rồi ạ."

Ma vương đại nhân khẽ nhắm mắt lại như đã thấu hiểu tất cả.

"Nghe lời dạy của ngài, con đã thấu hiểu được lòng từ bi và sự lo lắng của Sứ giả đại nhân. Ngài đang lo lắng cho sự ngu muội của con đúng không ạ."

"Cũng không hẳn là không phải... Từ bi?"

"Bởi vì nếu ngài cảm thấy khó chịu, ngài hoàn toàn có thể đánh chết con như đã làm với kẻ thù, nhưng ngài lại cho con cơ hội để cung kính và hối lỗi."

Cách suy nghĩ của lũ ác ma đúng là đáng sợ thật. May mắn thay, Astaroth đã giúp tôi trút bỏ được nỗi lo. Bằng một phương pháp hơi khác lạ một chút.

"Nếu ngài muốn sai bảo con mà không lo con làm trái ý Sứ giả đại nhân, xin hãy nhận con làm quyến thuộc."

"Bằng cách nào?"

"Xin hãy dùng thánh biểu của ngài để đeo xích vào cổ con."

Để cô ta có thể hiểu được ý muốn của tôi mà không cần nói ra. Để tôi có thể nắm giữ sợi xích và không để cô ta đi chệch khỏi con đường tôi đã chọn.

May mắn là tôi đã hiểu ngay ý của cô ta.

"Ý cô là muốn lập khế ước như với Tinh linh chứ gì?"

"Ngài phải làm rõ mối quan hệ trên dưới hơn nữa ạ. Để con không làm mất khoảng thời gian quý báu của Sứ giả đại nhân bằng những câu hỏi đáp như thế này."

Chẳng lẽ lại giống như tôi với tên "Kẻ nhấn chuột" sao? Không, chắc không phải đâu. Có lẽ nó gần giống với việc truyền đạt và tiếp nhận mặc khải trong tôn giáo hơn.

'Dù có hành động như một kẻ ngốc thì Ma vương vẫn cứ là Ma vương nhỉ.'

Đó là một đề nghị rất vừa ý tôi. Chắc chắn cô ta đã nhìn thấu nỗi lo của tôi nên mới đề xuất như vậy. Nói cách khác, tâm tư của tôi đã bị cô ta đọc sạch sành sanh rồi.

Chính vì thế, tôi không thể để mình bị coi thường được. Phải tỏ ra là mình biết tuốt mới được.

"Cứ làm vậy đi. Cô hãy đề xuất phương thức mà mình muốn."

Nếu tôi không biết mà đi hỏi thì xấu hổ chết đi được. Hơn nữa, nếu bị nghi ngờ về năng lực hay kiến thức thì cũng rắc rối lắm.

"Phương thức... con muốn... ạ?"

Đó chính là sai lầm của tôi. Astaroth run rẩy như thể vừa nhận được vàng bạc châu báu vậy.

"Th-thật sự ổn chứ ạ! Ngài mới rộng lượng làm sao! V-vậy thì!"

Con mộng ma mặc đồ hở hang nhiều hơn đồ che thân đột ngột đứng phắt dậy. Rồi cô ta chìa cái bụng phẳng lì với cơ bụng săn chắc ra trước mặt tôi.

"Xin hãy khắc chân danh của Sứ giả đại nhân lên cơ thể con!"

"?"

Cái này mà cũng lái sang kiểu "xăm tên bạn trai" được à? Mà đúng là nhìn theo góc độ nào đó thì nó cũng giống kiểu sùng bái ác ma thật.

'Mà tại sao nhất thiết phải là bụng chứ.'

[Chẳng phải vì đó là vùng đan điền sao ạ!]

Đừng có lôi thiết lập truyện kiếm hiệp vào đây đột ngột thế chứ. Trong nguyên tác chắc chắn là không có cái trò đó đâu.

Cái gọi là thánh biểu gì đó chắc chỉ cần dùng thánh lực là được nhỉ. Tôi vừa tập trung sức mạnh vào đầu ngón tay vừa có chút do dự.

"Có... chỗ nào khác không?"

"Nếu vậy thì trên lưng con! Không, ở thắt lưng, à không! Hay là ở trên trán đi ạ!"

"Thôi cứ làm ở bụng đi."

Mấy cái lựa chọn sao mà cái nào cũng kỳ cục thế không biết. Cứ khắc đại vào đâu đó đi. Đã bảo là chân danh thì chắc chỉ cần ký tên thôi là được nhỉ?

[Tất nhiên rồi! Cứ giao cho tôi!]

"Ế."

Tôi đã sơ hở. Nếu phải bào chữa thì vốn dĩ tôi không phải kiểu người sử dụng Thánh Hiền Thuật hay Ma pháp Bard theo kiểu lý thuyết. Vậy mà giờ lại phải tập trung nó vào đầu ngón tay? Vì là lần đầu làm chuyện này nên tâm trí tôi đã bị phân tán đi chỗ khác.

Kết quả là.

Tên "Kẻ nhấn chuột" phiên bản trả phí đã tạo ra một kiểu chữ nghệ thuật bằng AI trên bụng dưới của Ma vương với tốc độ phản hồi cực nhanh.

[Của Chloe!]

Kieeeek.

'Aaaah!!! Cái thằng điên này!!! Làm ơn đi mà!!!'

[Hức! Những lời đó làm tôi tổn thương lắm đấy ạ! ?]

'Tổn thương hay không kệ xác nhà ngươi!'

Cái thằng điên này thậm chí còn viết bằng chữ Hàn nữa chứ! Cái kỹ năng căm thù loài người này là muốn chơi xỏ tôi và vua Sejong cùng một lúc đấy à.

Hèn gì dạo này thấy nó ít gây họa, hóa ra là để dành cho lúc này. Tâm trí tôi như bay tận phương nào, nhưng mà xem kìa.

Astaroth hét lên trong sung sướng.

"Đây chính là... thánh biểu của Sứ giả đại nhân!!"

Không phải đâu!!

"Tôi có điên đâu mà dùng cái này làm thánh biểu chứ?!"

"Nói như vậy nghĩa là, đây là thứ chỉ dành riêng cho con thôi sao...?! Aaa! Asta...!! Asta...!! Vì quá cảm động nên con không còn sức để đứng vững nữa rồi!!"

Phịch.

Có lẽ vì cảm xúc quá dạt dào nên Ma vương đại nhân đã thực sự ngã quỵ. Đúng như dự đoán, cô ta để lại một bảng trạng thái trước mặt tôi.

--

? Xác nhận khế ước chính thức với Ma vương Sắc dục.

? Đã khuất phục được Nữ vương của Mộng ma.

? Sử dụng chức năng của [Ma đạo thư của Nexor].

⏳ Hoàn tất phân tích.

✨ Học được ma pháp đã phân tích.

[Học được: Sức mạnh của Ma vương (Epic)]

⭐ Cấp độ Pháp sư tăng thêm 39.

⭐ Giới hạn cấp độ (Max-Level) tăng thêm 39.

--

Tại sao lần tăng tiến sức mạnh khủng khiếp nhất lịch sử lại được thực hiện bằng cách ký tên lên bụng dưới của một con mộng ma cơ chứ. Tôi vẫn chưa thể hiểu nổi cái thế giới Rundtraval này. Và cả cái chủng tộc ác ma nữa.

"He ư ư..."

Khuôn mặt của Astaroth khi ngất đi trông thật bình thản, như thể đang mơ một giấc mơ hạnh phúc vậy. Cô thấy thích là tốt rồi. Với chuyện này, chắc tôi có thể thả cô ta về lại tự nhiên được rồi nhỉ.

Nhưng mà ác ma đâu có nằm mơ.

'Nhân vật chính à... Tự dưng tôi thấy ngưỡng mộ cậu quá đi mất...'

Trí tuệ của cậu khi né được cái kết harem đúng là không tầm thường chút nào. Tại sao dàn nữ chính của cậu ai cũng thế này vậy hả.

Thùng thùng!

Không biết có phải vì thấu hiểu tâm trạng muốn ngất đi cùng cô ta của tôi hay không. Đột nhiên có tiếng gõ cửa sổ vang lên. Tôi giật nảy mình, nhưng may thay căn phòng này ở tầng hai. Chắc không có ai nhìn trộm đâu.

Tiếng gõ cửa sổ có vẻ như là do ai đó ném thứ gì đó vào.

'Tuyết sao?'

Nhìn kỹ lại thì thứ dính trên cửa sổ đúng là tuyết thật. Tôi thận trọng nhìn ra ngoài và rồi nước mắt chực trào.

"E hế hế."

Một đứa trẻ nhỏ với đôi tai và đôi má đỏ ửng vì lạnh. Đó là vì Lilith đang ngước nhìn lên phòng tôi. Hơn nữa, con bé còn làm hai người tuyết mô phỏng lại hai chúng tôi ở ngay bên cạnh nữa. Để tôi có thể nhìn thấy bất cứ lúc nào từ cửa sổ.

'Làm thế này thì dù có ở một mình chị cũng không thấy cô đơn nữa đúng không?'

Đôi mắt cười híp mí của Lilith như đang muốn nói điều đó vậy. Hóa ra Thánh nữ thật sự đang ở đây. Lilith à, hay là em làm Nữ thần thay chị luôn đi.

Đêm trôi qua sau khi tôi chìm vào giấc ngủ cùng những người tuyết đáng yêu. Khi ánh nắng ban mai bắt đầu len lỏi qua cửa sổ.

Tôi tỉnh dậy và rên rỉ vì sự khác lạ của cơ thể.

"Ư.... Bị chuột rút rồi...."

Có lẽ vì tôi đã nhường giường cho phụ nữ (Mộng ma, Ma vương) một cách đầy nam tính rồi ngủ dưới sàn nhà chăng. Không có gối ở đầu giường, mà tôi có với tay ra cũng chẳng thấy đâu.

Vừa co người lại vừa quờ quạng, tôi bỗng khựng lại. Tay tôi nhỏ đi rồi.

"Á!"

Tôi bật dậy kiểm tra cơ thể ngay lập tức. Sau khi nhìn tay chân và xác nhận cảm giác, tôi chỉ biết thở dài. Nếu bảo là tôi chưa từng dự đoán đến chuyện này thì là nói dối, nhưng đây lại là kết quả mà tôi không muốn tin nhất.

"Thật sự... mình còn nhỏ hơn cả cơ thể ban đầu nữa à!"

Chắc chỉ tầm 5 tuổi thôi quá. Nhìn tay chân thì thấy gần như bằng tuổi với Lilith luôn rồi.

'Từ 20 tuổi xuống còn 5 tuổi thì chẳng phải là rớt giá thê thảm quá sao?'

Cái lũ hormone này, cũng phải biết nhìn sắc mặt mà bớt bớt lại chút chứ. Chỉ trong một ngày mà mất đi 3/4 số tuổi là sao? Hình như lưỡi cũng ngắn lại rồi nên phát âm cứ bị ngọng nghịu.

"Khẹc, khẹc, khừ..."

[Chào buổi sáng ạ! Ngài có dấu hiệu bị cảm lạnh sao?]

Không phải à? Hình như là do ngủ dưới sàn lạnh nên miệng bị méo luôn rồi thì phải.

"Khịt. Chắc là vậy rồi. Mũi cũng bị nghẹt nữa... Ua?!"

Tôi lảo đảo đứng dậy trong cơn cảm lạnh. Vừa định bước đi thì tôi giẫm phải thứ gì đó rồi ngã nhào.

Cốp!

Đầu tôi đập vào kệ sách nhưng không thấy đau. Có vẻ như dù cơ thể nhỏ lại nhưng các chỉ số vẫn được giữ nguyên.

'Aigo, mà mình vừa giẫm phải cái gì thế?'

Là một thứ gì đó tròn tròn? Chẳng lẽ Astaroth lại leo xuống dưới gầm giường rồi sao?

Trong căn phòng vẫn còn mờ ảo ánh bình minh, tôi cầm cái thủ phạm đã làm mình ngã lên trước mặt. Có lẽ mắt tôi vẫn chưa thích nghi được với bóng tối. Tiêu cự không chuẩn lắm, để xem nào...

Một lớp vỏ cứng. Và một khối cầu tỏa ra hơi ấm nóng hổi truyền qua cả lớp vỏ đó.

"?"

Đó là một quả trứng của sinh vật sống.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!