Tôi ôm một đống tinh linh trong lòng, lạch bạch bước đi.
Cố gắng lắm tôi mới đặt được mấy nhóc tì nặng trịch này ngồi ngay ngắn vào giỏ.
"Được rồi, sắp xếp xong xuôi."
Sau khi quan sát dàn người mẫu một lượt, tôi khẽ lau mồ hôi trên trán.
Đến lúc này, cảm giác kỳ diệu mới thực sự trào dâng trong lòng.
'Tinh linh à. Đúng là kỳ diệu thật đấy.'
Cũng phải thôi.
Trong nguyên tác, tinh linh hầu như chẳng bao giờ xuất hiện.
'Nếu có thì cũng chỉ đóng vai làm bia đỡ đạn cho nam chính chém giết thôi.'
Hình như ngoài nữ chính ra thì chẳng còn tinh linh nào khác lộ diện cả.
Cái bộ "Pháp sư Đếm Sao" này vốn dĩ là một cuốn tiểu thuyết giả tưởng lấy đánh đấm làm trọng tâm mà.
Có lẽ vì thế chăng?
Tôi cứ nhìn chằm chằm vào đám tinh linh như bị bỏ bùa mê.
"Mấy nhóc này trông cũng đáng yêu đấy chứ."
Ngoại trừ con cá nhiệt đới kia ra thì mấy đứa còn lại đều khá xinh xắn.
Một phần cũng vì tôi vốn không ghét các loài bò sát cho lắm.
- Quác quác!
"Ngoan nào, bé ngoan~. Các em làm người mẫu nhiều chưa? Sao mà lại ngoan ngoãn thế này nhỉ?"
Hay là các em cũng được trả công bằng hai ổ bánh mì giống chị?
Tôi khẽ đưa tay ra chạm thử vào đám tinh linh.
Dù là tinh linh lửa thì cũng chẳng lo bị bỏng đâu.
- Quác?
Vừa đưa tay ra, chúng đã thoăn thoắt leo lên cánh tay tôi.
Hóa ra chúng cũng biết nghe lời đấy chứ.
Cứ như mấy con thú cưng được huấn luyện bài bản vậy.
Nếu đã có cộng sự, tôi cũng muốn một đứa như thế này thay vì cái AI ngốc nghếch kia cơ...
[....]
Ôi mẹ ơi, giật cả mình!
Đừng có đột ngột dùng dấu ba chấm như thế chứ. Đáng sợ lắm đấy, có chuyện gì vậy hả?
Dỗi rồi à?
Được rồi, tôi biết rồi. Tôi xin lỗi nhé.
Thánh thượng của tôi là nhất!
Kẻ nhấn chuột, ngươi là số một luôn!
[Hì hì, cảm ơn nhé! Tôi cũng tự tin về khoản làm người mẫu lắm đấy! ??]
Người mẫu?
Người mẫu gì cơ?
'À, chắc nó đang trả lời câu tôi vừa nói với đám tinh linh lúc nãy.'
Chắc nó tưởng tôi đang nói với nó đây mà.
Làm tôi cứ tưởng chuyện gì.
'Mà vốn dĩ quý vị làm gì có thân xác mà đòi làm người mẫu cơ chứ.'
Tôi khẽ lắc đầu.
Chiếc ghế gỗ đã dần trở nên quen thuộc nâng đỡ lấy tấm thân gầy gò của tôi.
'Dù việc lấy tranh AI rồi nhận vơ là tác phẩm của mình có hơi đáng xấu hổ thật, nhưng mà...'
Nếu vì ngại mà làm việc hời hợt thì lại là một sự xúc phạm.
Lúc đó, dù Emil có nổi trận lôi đình vì cho rằng tôi coi thường cuộc so tài này thì tôi cũng chẳng có gì để bào chữa cả.
Tôi lắc đầu xua tan suy nghĩ, rồi cầm bút lên.
"Nào, trước tiên cứ thử phác nhẹ khoảng 10 bức xem sao nhé?"
[Được ạ! Tôi sẽ vẽ thật nhiều cho cô!]
"Làm từ từ thôi. Tiết kiệm màu vẽ một chút."
Nếu được thì vẽ cho đáng yêu vào nhé, tôi cảm ơn.
Mấy bức còn thừa tôi sẽ đem treo trang trí trong phòng.
'Nếu là phong cách No-Emil-ica thì dù Kẻ nhấn chuột có cố gắng đến mấy cũng chẳng thể thua được đâu.'
Khoảng 3 phút trôi qua.
Tôi mở những bức tranh đã hoàn thành ra xem.
"Ừm, cũng ổn đấy."
Thật bất ngờ là chất lượng lại khá tốt.
Dù tôi chỉ mới yêu cầu vẽ có 10 bức.
Có thể coi đây là một thành công rực rỡ.
Nhất là khi xét đến việc vẽ tranh AI thường giống như một kiểu "cầu nguyện" để mong ra được một bức tranh đẹp giữa một đống sản phẩm lỗi.
'Tầm này thì có thể tự tin mà thua rồi.'
Tranh biếm họa.
Đây chắc chắn là một kỹ thuật chưa từng có tiền lệ ở Luntraval.
Ít nhất là ở Yaltesance này, tôi chưa từng thấy ai vẽ như vậy.
Cứ coi như đây là một thử nghiệm mới, chắc Emil cũng sẽ không phàn nàn gì đâu.
Dù biết chắc là sẽ chẳng thể thắng nổi rồi.
Bởi vì nó quá đột phá để có thể nhận được những lời khen ngợi theo quy chuẩn thông thường.
'Thế nhưng...'
Bất ngờ thay, một vấn đề đã nảy sinh.
Lại còn theo một hướng mà tôi hoàn toàn không ngờ tới.
Tôi rón rén đưa bức tranh ra trước mặt những "người mẫu".
Phản ứng của chúng đến ngay lập tức.
- Quáaaaaaaaaaaaaaak!!
- Píiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!!
Đám tinh linh nhìn thấy bức tranh của Kẻ nhấn chuột thì sùi cả bọt mép.
Chúng nghiến răng ken két như đang đe dọa.
Rồi sau đó, cả lũ chạy thục mạng vào góc phòng trốn biệt.
Đâu chỉ có vậy?
Đứa thì rơi nước mắt như những đốm lửa, đứa thì lật ngửa ra ngất xỉu như cá chết.
Thậm chí có đứa còn rúc sâu vào trong vỏ run cầm cập, đứa thì định bay đi nhưng lại đâm sầm vào trần nhà!
Tôi đổ mồ hôi hột, nhìn lại tác phẩm vừa hoàn thành.
"Ơ... các em không thích tranh à...?"
Tranh biếm họa.
Một kỹ thuật miêu tả đặc điểm của đối tượng một cách cường điệu.
Và nó cũng là kỹ thuật nổi tiếng vì thường khiến người mẫu cảm thấy khó chịu.
'Người ta chẳng bảo tài năng của họa sĩ biếm họa không nằm ở nét vẽ, mà nằm ở cái miệng dẻo để không bị khách hàng đấm cho vào mặt đó sao.'
Vì thế nên đám tinh linh có ghét cũng là chuyện bình thường.
Gu thẩm mỹ của mỗi người mỗi khác mà.
Nhưng thành thật mà nói, tôi thấy khó mà đồng tình với phản ứng của chúng được.
Tôi liếc nhìn bức tranh biếm họa mà Kẻ nhấn chuột vừa vẽ.
Rồi lại nhìn đám tinh linh với vẻ mặt đầy ái ngại cho gu thẩm mỹ của chúng.
"Tệ đến thế sao? Chị thấy dễ thương mà..."
[Đúng thế đấy ạ. ?]
Ngươi đừng có mà đồng tình.
Làm ta thấy bất an thêm đấy.
Nhưng lần này thì tôi đồng ý với nó.
Vì đây là một bức tranh cực kỳ sạch sẽ và xinh xắn, khác hẳn với phong cách thường ngày của Kẻ nhấn chuột.
'Trông cứ như phim hoạt hình dành cho trẻ con vậy.'
So với tranh tả thực thì đây là kiểu tranh có ít chi tiết hơn hẳn.
Nhờ vậy mà nó không gây ra cảm giác "thung lũng kỳ lạ" (uncanny valley).
'Dù có thể không hợp gu của người dân Luntraval, nhưng tôi cứ ngỡ đám tinh linh sẽ thích chứ.'
Thế mà chuyện gì đang xảy ra thế này.
Đám tinh linh nhìn tôi - kẻ vừa khen bức tranh dễ thương - bằng ánh mắt như nhìn một con mụ điên vậy.
À không, nói đúng hơn thì là...
- Tôi sẽ khai hết! Xin hãy tha mạng cho tôi!
- Tôi sẽ tôn cô làm chủ nhân mới!
- Nơi ở của Tinh linh vương hệ Nước nằm ở phía Bắc ạ!
Chúng đang sợ hãi sao?
Sợ bức tranh của Kẻ nhấn chuột?
Hay là sợ tôi, người đã vẽ ra bức tranh biếm họa này?
'...Ồ hô?'
Chuyện này chẳng phải là có thể lợi dụng được sao?
Một tia sáng ý tưởng chợt lóe lên trong đầu.
Tôi búng tay một cái chóc.
'Này Kẻ nhấn chuột. Tư vấn cho tôi cái này chút đi.'
[Tất nhiên rồi! Tôi luôn chờ đợi cô bắt chuyện với mình mà. ?]
Ở cái thế giới địa ngục khắc nghiệt này.
Không thể cứ mãi dựa vào đạo nghĩa và lòng tốt được.
Vừa hay tôi cũng đã chán ngấy cái thân phận người bình thường chẳng có lấy một chút cơ duyên nào rồi.
"Đi thôi. Đi ăn "Hidden Piece" nào."
"Con nhóc láo xược này lại định giở trò gì nữa đây!!"
Tại phòng cách âm của Hội Họa sĩ.
Pezio, đệ tử chân truyền của Hội trưởng, đang vô cùng phẫn nộ.
"Nó dám từ chối tham gia cuộc thi sao?! Làm thế này thì thể diện của Hội sẽ để đi đâu hả?!"
- Rầm!
Tiếng đập bàn chát chúa khiến đám thuộc hạ giật mình run rẩy.
Đó là những môn đồ trung thành với hắn và Hội trưởng.
Nhưng bảo sao mà hắn không tức cho được.
Kế hoạch cưỡng chế di dời xưởng vẽ của Chloe.
Kế hoạch của Pezio vốn được bắt đầu bằng việc trao giải trong cuộc thi.
Vậy mà ngay từ bước đầu tiên, mọi chuyện đã đi chệch hướng.
"Là Groomlock. Chắc chắn là lão lợn đó đã nhận ra điều gì đó nên mới xé bỏ thư mời rồi!"
Bức thư mời mà hắn đã dày công chuẩn bị như thế.
Đến cả những gã họa sĩ già đời còn phải xiêu lòng, vậy mà cái gì cơ?
Từ chối á?
Một con nhóc nhà quê chưa đầy 10 tuổi mà dám từ chối sao?
'Nực cười.'
Chỉ có thể là Groomlock.
Ngoài lão ta ra thì chẳng còn ai khác.
Chắc chắn lão ta đã từng nếm trải chuyện này nên mới đứng ra phá bĩnh giữa chừng!
"Đúng, đúng vậy ạ! Chắc chắn là như thế rồi!"
"Một con bé 8 tuổi thì biết cái gì mà dám từ chối lời mời cơ chứ!"
"À thôi bỏ đi. Vạn sự khởi đầu nan mà. Cứ cho qua chuyện này đã."
Pezio sau khi trút giận xong thì hừ mũi một cái.
Đó là biểu hiện của sự tự tin.
"Con nhóc đó có làm mình làm mẩy được mấy hồi đâu. Dù có là thiên tài hay gì đi nữa, liệu nó có trụ vững được nếu đối đầu với Hội Họa sĩ không?"
Đây là vùng đất Yaltesance.
Lãnh địa của các nghệ sĩ, nơi mọi thứ bắt đầu và kết thúc đều thông qua các Hội.
Đã sống kiếp họa sĩ thì chẳng có cách nào tránh khỏi việc phải dính dáng đến Hội Họa sĩ cả.
"Nhưng... cũng có một vài điểm đáng lo ngại ạ."
"Ta biết rồi, đồ ngu. Ngươi tưởng ta là thằng đần chắc?"
Pezio thẳng tay tát vào đầu tên thuộc hạ đang lo lắng.
"Ngươi định nói là nếu chúng ta không nhanh tay chiếm lấy nó trước, thì các Hội khác sẽ dòm ngó chứ gì?"
"Dạ, dạ phải..."
"Nực cười. Không có chuyện đó đâu, đồ ngu ạ."
Tất nhiên là Pezio cũng biết điều đó.
Tài năng của thiên tài thường bộc lộ trên nhiều phương diện khác nhau.
Giống như Hội trưởng Hội Điêu khắc đương thời, vừa là họa sĩ vừa là nhà điêu khắc vậy.
Chloe A. Turing.
Một thiên tài nhí xuất hiện như một ngôi sao chổi.
Có lẽ con bé đó cũng là một thiên tài toàn năng.
Đến mức có thể thành danh ở các lĩnh vực khác dù có đối đầu với Hội Họa sĩ đi chăng nữa.
Tuy nhiên.
"Chẳng lẽ con nhóc này lại là thiên tài ở các lĩnh vực khác ngang ngửa với trình độ hội họa sao?"
Chloe A. Turing.
Một thần đồng mà ngay cả các đại họa sĩ của Yaltesance cũng thèm khát.
Một thần đồng như thế lại có tài năng thiên bẩm ở một lĩnh vực hoàn toàn khác với hội họa ư?
'Làm gì có chuyện đời dễ ăn như thế. Có mà bị trời phạt ấy.'
Chim ưng thì không thể sống mà không sải cánh bay.
Một con nhóc vẽ được những bức tranh như thế.
Lẽ nào nó lại từ bỏ tài năng của mình để chọn một con đường khác sao?
"Chúng ta chỉ cần chờ thời cơ rồi tiếp cận là được."
Chloe chắc chắn sẽ phải đến.
Để gõ cửa Hội Họa sĩ.
"Đúng, đúng vậy ạ! Lẽ nào nó lại để tài năng đó mai một đi sao!"
"Quả nhiên ngài là người có lòng dạ rộng lớn!"
"Tất nhiên rồi. Nếu không phải là ta thì còn ai thèm nhận con nhóc xấu xí đó nữa chứ. Cứ coi như ta đang làm từ thiện đi."
Những lời nịnh nọt khẩn thiết khiến tâm trạng của Pezio dịu lại.
Dù có bực bội nhưng vẫn trong tầm kiểm soát.
Có lẽ vì thế mà hắn còn có tâm trạng để nói đùa.
"Hay là con nhóc đó định bỏ vẽ để chuyển sang làm pháp sư chắc?"
Pezio nở một nụ cười lạnh lẽo.
Hắn chờ đợi cái ngày Chloe phải đến gõ cửa Hội Họa sĩ.
Chờ đợi khoảnh khắc được nâng ly rượu mừng chiến thắng ngọt ngào.
Và, chính xác là vào lúc đó.
"Này... cô bé ơi?"
Tại Hội Pháp sư Yaltesance.
Một nhân viên tiếp tân đang cố gắng khuyên nhủ vị khách thiếu hiểu biết.
"Thư viện này không dành cho người ngoài đâu cháu ạ. Nếu muốn gia nhập Hội thì cháu cần phải biểu diễn ma pháp cơ."
"Cháu biết mà."
Cô bé tóc bạc xinh xắn khiến anh nhân viên phải căng thẳng.
Chloe gật đầu đồng ý mà không chút do dự.
"Ma pháp tinh linh cũng được tính chứ ạ?"
"Cái gì cơ?"
Cô bé khẽ mở vạt áo, liếc nhìn vào bên trong.
Sau khi chạm mắt với đám tinh linh, Chloe mỉm cười rạng rỡ.
"Điều kiện để gia nhập Hội Pháp sư ấy ạ."
Công việc của một thành viên Hội Pháp sư thật là tẻ nhạt.
Dominico là nhân viên cấp thấp của Hội Pháp sư.
Vì thế, Dominico đang cảm thấy vô cùng chán nản.
"Ôi, chẳng muốn làm việc tí nào."
Với một logic tam đoạn luận hoàn hảo, anh ta há miệng thật to.
Ngáp một cái rõ dài khiến cả Hội như rung chuyển, rồi anh ta ngoáy tai một cách lười biếng.
Thổi bay mẩu ráy tai rồi chống cằm.
Đó là cuộc sống thường nhật của một nhân viên tiếp tân làm việc chỉ để kiếm miếng cơm manh áo.
Chỉ có điều, cái giá phải trả cho việc đồng điệu tâm hồn với những nhân viên văn phòng thế kỷ 21 xuyên không gian và thời gian là rất lớn.
Ngay khi vừa dứt lời than vãn, một vị khách đã xuất hiện.
Một vị khách sẽ khiến anh ta quên đi sự tẻ nhạt theo nhiều nghĩa khác nhau.
"Khụ."
Một cô bé đột ngột xuất hiện ở cửa vào.
Khi nhìn thấy khuôn mặt ấy, Dominico cảm tưởng như tim mình vừa rớt ra ngoài.
Bởi vì đó là một đứa trẻ xinh đẹp đến mức khiến người ta phải trợn tròn mắt.
'Chà, con bé kia chỉ cần dùng cái mặt đó thôi cũng đủ sống cả đời rồi.'
Ở Hội Pháp sư này cũng chẳng thiếu gì trai xinh gái đẹp.
Bởi vì họ có cả tiền bạc lẫn thời gian để chăm chút cho ngoại hình.
Vẻ đẹp nhân tạo đó chắc chắn là rất lộng lẫy.
Thế nhưng, vẻ đẹp ấy tuy rực rỡ nhưng lại na ná như nhau.
Trang điểm và thời trang vốn là những khái niệm đi theo trào lưu.
Cứ trang điểm giống nhau, mặc quần áo giống nhau thì cũng chỉ là một bầy ngỗng trắng mà thôi, chẳng thể nào trở thành thiên nga được.
Ngược lại, cô bé trông như một chú mèo bạc kia lại mang một nét gì đó rất khác biệt.
'Là khí chất? Hay là ngoại hình? Hay là cả hai nhỉ?'
Một thứ gì đó vượt qua cả sự phổ quát của thời đại.
Thứ mà dù ở bất cứ thời đại nào, bất cứ nơi đâu cũng đều được yêu mến.
Đó mới chính là vẻ đẹp thực sự.
Nếu Dominico có thể tái hiện lại đứa trẻ đáng yêu kia bằng một bức tượng điêu khắc thì sao?
Tác phẩm đó chắc chắn sẽ được ca tụng cho đến tận ngàn năm sau.
Vẻ đẹp ấy kích thích bản năng nghệ sĩ đến nhường đó đấy.
Nói cách khác thì...
"Cháu chào chú! Cháu muốn sử dụng thư viện ở đây ạ!"
Dominico đã quá mải mê ngắm nhìn mỹ thiếu nữ vừa xuất hiện trong Hội.
Cho đến khi cô bé ấy - Chloe - cất tiếng chào một cách rạng rỡ.
"Ơ?"
"Thư viện ấy ạ, thư viện."
"Ờ, ờ ờ! Phải rồi, thư viện nhỉ? Ừm, đợi chú một chút."
Một giọng nói trong trẻo, ngọt ngào và đầy sức sống.
Ánh mắt của Dominico cứ đảo liên hồi trong không trung.
Nhưng Dominico cũng chẳng cần phải lo lắng về những nghi ngờ thiếu đứng đắn dành cho mình.
Bởi vì tất cả khách khứa và các thành viên khác trong sảnh cũng đều đang có biểu cảm y hệt như vậy.
"Hự, đáng yêu quá."
"Giọng nói gì mà nghe hay thế không biết..."
"Ơ kìa? Trông mặt con bé quen quen nhỉ."
"Trông giống hệt Nữ thần Sung túc và Sắc đẹp phải không?"
"À! Cái bức tượng bàn giặt ở cổng Nam ấy hả?"
"Bàn giặt?"
"Bàn giặt á?"
"Thằng ranh kia, ngươi dám coi vùng bình nguyên phì nhiêu của Nữ thần là cái bàn giặt hả?"
"Hự."
Liếc nhìn một thành viên khác vừa bị đấm lệch quai hàm, Dominico lên tiếng khuyên nhủ.
"Ờ... cô bé ơi?"
"Dạ!"
"Thư viện này không dành cho người ngoài đâu cháu ạ. Nếu muốn gia nhập Hội thì cháu cần phải biểu diễn ma pháp cơ."
Cháu hiểu rồi chứ?
Thôi thì bỏ cuộc rồi về nhà đi nhé.
Đó là một lời giải thích khéo léo mang hàm ý đuổi khách.
Cũng may vì Chloe là một đứa trẻ, à không.
Vì là một 'đứa trẻ đáng yêu' nên anh ta mới nhẹ nhàng đến mức này.
Cũng phải thôi.
Đây là Luntraval.
Một thế giới mà các quy tắc thông thường bị đảo lộn, nơi việc sở hữu và sử dụng ma pháp cá nhân là chuyện hiển nhiên.
Những vụ "tai nạn súng đạn ma pháp" xảy ra như cơm bữa.
Ngay lúc này, ở phía sau, một gã người thằn lằn vừa bị đánh tơi tả đang bị quăng ra khỏi Hội kìa!
Chết thì coi như là điềm lành, còn không chết thì cũng là chuyện thường ngày ở huyện.
Đó là cách đối đãi trung bình dành cho những vị khách không mời mà đến.
Thế nên, sai lầm duy nhất của Dominico chính là...
"Ma pháp tinh linh cũng được tính chứ ạ?"
Chloe dường như đã chờ đợi lời đuổi khách đó từ lâu rồi.
"Cái gì cơ?"
"Điều kiện để gia nhập Hội Pháp sư ấy ạ."
Dominico hỏi lại với vẻ mặt ngơ ngác.
Nhưng anh ta cũng chẳng cần phải khuyên nhủ thêm gì nữa.
"Lại đây nào."
Bởi vì Chloe đã gọi tinh linh ra ngay trước mắt anh ta như để chứng minh.
Lửa, Nước, Gió, Đất.
Bốn loại tinh linh cấp thấp.
Nói cách khác, đó là tinh linh của tất cả các thuộc tính mà nhân loại có thể ký khế ước.
"..................???"
Dominico chớp mắt.
Chỉ đúng 3 giây thôi.
Và rồi.
"......Hự ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ?!"
Anh ta hét toáng lên trước sự giáng lâm của một thiên tài.
0 Bình luận