Quay ngược thời gian một chút, về thời điểm trước khi Lindaryl tìm đến.
Chứng kiến quyết định cắt tóc ngắn của người bạn, Chloe quyết định thực hiện nghĩa vụ của một người trưởng thành trước đã.
"Emil! Con gái mà cứ tùy tiện xử lý mái tóc như thế là không được đâu nhé, hư lắm đấy!"
"...Đó là lời mà cậu nên nói à?"
"Lại định lôi bình đẳng giới ra để vặn lại tôi đấy à?"
Thì đúng vậy thật. Chẳng có luật lệ nào bắt con gái là phải để tóc dài cả. Có lẽ tôi hơi mang định kiến giới tính rồi. Tôi xin tự kiểm điểm.
'Nhưng mà khoan, tại sao tôi lại phải học về bình đẳng giới từ một người thế giới khác thế này?'
Chloe cảm thấy bất lực trước khả năng tranh luận của chính mình. Đúng là lẽ ra tôi nên theo khối xã hội mới phải. Cái mớ kiến thức tự nhiên đó chẳng giúp ích được gì trong mấy vụ hồi quy, xuyên không thế này cả.
Cứ đà này thì tôi trượt tư cách làm nhân vật chính của tiểu thuyết mạng mất. Đã là nhân vật chính thì phải dùng cái lưỡi không xương mà lừa cả rồng chứ, đúng không?
'À mà đúng rồi, mình đâu phải nhân vật chính.'
Cái tên nhân vật chính nguyên tác đang ở xó xỉnh nào rồi không biết. À, ngay cả phần mở đầu còn chưa tới nữa mà. Cảm giác như hắn vẫn đang ở một nhà thờ nào đó để xây dựng cái gọi là 'quá khứ bí ẩn' sẽ được hé lộ vào giữa truyện vậy.
"Hức hức...!"
Trong khi đó, Yaltarion lại một lần nữa bùng nổ cảm xúc. Tình bạn (đầy ngang trái) của những thiếu nữ khiến ngay cả Nữ đế cũng phải cảm động! Kẻ nào có thể dửng dưng trước vở kịch nhân văn này thì kẻ đó không xứng đáng làm nghệ sĩ!
"Chloe, Emil...! Ông sẽ đi rồi về ngay đây! Ông sẽ làm cho Chloe của chúng ta một bộ tóc giả tuyệt vời nhất!"
"Á, vâng."
Chẳng phải ngài nên an ủi cô cháu gái vừa vì tôi mà phải cắt tóc ngắn sao? Chloe (kẻ trượt tư cách nghệ sĩ, dân tự nhiên) quyết định giữ im lặng.
'Chẳng mấy chốc mà mình đã thành "Chloe của chúng ta" luôn rồi.'
Hết ông chú rồi lại đến ông nội. Khả năng "thu hoạch" người thân của mình cũng đỉnh thật đấy. Thu thập người nhà còn nhiều hơn cả vật phẩm ẩn nữa.
Chloe sực tỉnh khi thấy Emil định rời đi.
"Gì vậy? Emil, em lại định đi đâu nữa?"
"Đi trút giận."
"Đột ngột thế? Với ai cơ?"
"...Đệ tử của tên trộm vặt?"
Đó là ai vậy chứ? Mà sao câu trả lời lại có dấu chấm hỏi ở cuối thế kia?
'Không, quan trọng hơn là...'
Định ra ngoài vào đêm muộn thế này sao? Chloe tặc lưỡi trước sự thiếu cảnh giác của Emil.
"Trẻ con không được đi lung tung một mình đêm hôm đâu. Emil, em mà bị bắt cóc thì đừng có kêu nhé?"
"Đó. Là. Lời. Mà. Cậu. Nên. Nói. À."
"?"
"Hà... Thôi được rồi. Đi đi. Đừng có ra khỏi quán trọ đấy."
Chloe bị đẩy vào phòng trọ, không được đi đâu cả. Cảm giác cứ như bị giam cầm vậy. Đã thế còn phải khuyến mãi thêm màn tái ngộ với một Groomlock đang khóc nức nở.
"Thầy ơi, sao thầy lại khóc nữa rồi?"
"Không có gì đâu con... Ôi, trời mưa rồi kìa..."
"Thánh Hoàng Quốc này tham nhũng trong xây dựng nghiêm trọng thật đấy."
Yaltarion đã thế, giờ đến lượt chỗ này cũng vậy sao? Quán trọ với biệt thự nhìn bên ngoài thì lộng lẫy thật đấy, nhưng bên trong thì dột nát chẳng khác gì nhà hoang.
Sau khi kết thúc màn tái ngộ đẫm nước mắt một chiều đó, Chloe bị nhốt vào một phòng riêng có canh phòng cẩn mật. Cô nhìn chằm chằm vào nhạc cụ đặt trên bàn.
Một cây vĩ cầm dành cho trẻ em. Đó là nhạc cụ cô nhận được trên đường về quán trọ.
"Bờ-ti-phun (Beautiful)..."
Đã bao lâu rồi nhỉ? Nhìn nó mà tôi chỉ muốn hôn một cái thôi. Nhìn cái eo thon thả của nó kìa. Quyến rũ quá phải không?
Đàn piano càng lớn càng tốt, nhưng vĩ cầm thì càng nhỏ lại càng hay. To quá thì thành Cello mất rồi còn gì. Chloe rùng mình trước sự logic trong lập luận của chính mình.
Càng nhỏ nhắn xinh xắn thì càng yêu, càng to lớn thô kệch thì càng tránh xa. Đúng vậy! Vĩ cầm chính là nhạc cụ dành cho những người yêu cái đẹp nhỏ nhắn...!
Nếu nó quá lớn, một nghệ sĩ vĩ cầm sẽ nảy sinh phản ứng bài trừ kiểu như: "Eo, to thế này thì chịu thôi". Những thứ như Octobass chính là nạn nhân điển hình của tư tưởng này.
Con đường của dòng họ vĩ cầm là con đường bá đạo thiên hạ. Lấy một cây vĩ làm mỹ nhân, vượt qua con đường âm nhạc đầy chông gai chính là sự bá đạo!
Dĩ nhiên, Chloe cũng chỉ biết chơi mỗi vĩ cầm thôi. Nghĩ ngược lại thì, ít nhất cô cũng biết chơi vĩ cầm. Thế nhưng.
"Suỵt..."
Cô khựng lại khi đang lên dây đàn. Khi thử kéo một tiếng đàn, cô lại khựng lại lần nữa. Chloe ôm cây vĩ cầm mà rên rỉ.
Không phải vì người bạn đồng hành mà bạn của cha cô giới thiệu quá nhỏ bé. Thứ nhỏ bé ở đây chính là lá gan của Chloe. Nhưng biết làm sao được.
'Không biết có ổn không nữa. Mình đã bỏ bê một thời gian khá dài rồi.'
Tận hai tháng trời. Đó là khoảng thời gian cô phải "yêu xa" với cây vĩ cầm. Nếu những người quen ở Yaltesance nhìn thấy Chloe lúc này thì sao?
Chắc chắn họ sẽ hoang mang kiểu: "Cái quái gì thế, sao tự nhiên con bé này lại chơi nhạc? Chẳng phải nó là họa sĩ sao?". Hai tháng là một khoảng trống lớn như vậy đấy.
[Đúng là một khoảng thời gian rất dài.... ? Nhưng tôi vẫn sẽ ủng hộ bạn!]
"Nghe ngươi cổ vũ xong ta còn thấy bực mình hơn đấy."
[Ai kìa, khách sáo quá! Tôi sẽ luôn ủng hộ bạn bất cứ lúc nào!]
Ta đã nói cảm ơn hồi nào trong cái ngữ cảnh này hả? Tức đến mức giữa mùa đông mà người tôi cứ nóng hừng hực lên đây này.
[Vấn đề tản nhiệt à? Vậy thì thử bôi keo tản nhiệt xem sao!]
Làm ơn ngừng ngược đãi nhạc sĩ đi. Chloe thở dài rồi cầm cây vĩ cầm lên.
'Phải rồi, so với những vất vả ngày trước thì chuyện này có là gì đâu.'
Kể từ giây phút quyết định bán tranh AI, tôi đã vứt bỏ lòng tự trọng rồi. Còn chuyện tái sinh thành con gái thì sao? Giờ đây, việc mặc quần áo con gái tôi cũng đã chịu đựng được rồi.
'...Thật sự là từ lúc nào đó, mình mặc váy mà chẳng thấy sao cả. Hồi lễ hội trường đại học, mình còn vừa giả gái vừa khóc ra máu cơ mà.'
[Giả gái là hành động nam tính nhất đấy! ?]
Vậy thì cái quái gì, giả trai là hành động nữ tính nhất chắc? Nếu tôi mặc quần thì tôi sẽ bị biến chất thành giống cái à?
Chloe run rẩy trước sự trống rỗng đang ập đến. Và rồi cô phẫn nộ. Hãy nhớ lại đi! Cái nỗi nhục nhã của ngày đầu tiên bị bắt mặc váy ấy!
Nhớ lại quá khứ khi bị răn đe rằng: "Nếu con cứ ghét nó thì cả đời này đừng hòng được mặc quần áo đẹp!", để rồi cô thật sự chỉ mặc mỗi cái quần lót đi ra ngoài và bị đánh cho nhừ tử!
Khốn kiếp! Thà giết ta đi còn hơn!
Con gái yêu của mẹ muốn chết thật à?
Dạ không ạ, con sẽ mặc, làm ơn cho con mặc ạ.
Biết làm sao được. Sinh ra đã là thời đại "phi unisex", nơi con gái mặc quần bị coi là dị giáo rồi.
'Được rồi, thử xem sao nào.'
Chloe trấn tĩnh lại, đặt cằm lên giá đỡ. Người ta cũng nói rằng đó là lúc lòng tự trọng bị sụp đổ. Thế là Chloe bắt đầu kéo đàn để tìm lại cảm giác.
"Titus. Tìm đi."
"Dạ, dạ?"
"Tìm cho ra đi! Ai là người đang chơi bản nhạc này!"
Sự việc dẫn đến tiếng hét như xé lòng của Lindaryl.
Lindaryl chạy dọc hành lang như bị bỏ bùa, đuổi theo tiếng đàn vĩ cầm vẫn còn mờ nhạt.
'Nốt đầu tiên phải thật đều đặn.'
Nhanh, rồi chậm. Lại nhanh.
'Và rồi chậm lại.'
Tiếng đàn kéo vĩ đầy cương trực. Âm sắc vang lên rõ mồn một như thể đang thử nhạc cụ. Chẳng có chút kỹ xảo hoa mỹ nào để phô trương bản thân cả.
Và cũng chính vì thế, nó mới thật đẹp đẽ. Dù tiếng đàn thô ráp cho thấy rõ đó là một nhạc cụ chất lượng kém. Thế nhưng.
Tiếng đàn của người này có một ma lực quỷ quyệt. Một sức mạnh chiếm trọn linh hồn con người. Một sức hấp dẫn tuyệt đối.
'...Chính là người này.'
Lindaryl quên sạch lý do mình đến đây. Trong đầu cô chỉ còn duy nhất một ý nghĩ.
'Phải mời bằng được người này đến buổi biểu diễn ngày mai!'
Đôi tai của tộc Elf khi tập trung đến cực hạn đã dẫn lối Lindaryl đến nguồn gốc của tiếng đàn. Cô không ngần ngại gõ cửa căn phòng hiện ra trước mắt.
"Này, xin lỗi! Xin lỗi vì đã làm phiền buổi tập! Tôi có chuyện này nhất định phải nhờ cậy!"
Tiếng đàn dừng lại, thay thế bằng tiếng bước chân. Người nhạc sĩ vừa khiến Lindaryl cảm động mở cửa phòng. Khoảnh khắc cánh cửa mở ra dài đến lạ lùng.
Nó dài và chậm đến mức khiến người ta thấy xót xa và tiếc nuối. Bởi vì ngay lúc này, trái tim Lindaryl đang tràn đầy mong đợi như một đứa trẻ đang mở hộp quà.
"Vâng, đây là đoàn của ngài Yaltarion ạ. Ai thế ạ?"
"......Hả?"
Cánh cửa mà cô đã gõ trong trạng thái vô thần. Cho đến khi Chloe bước ra từ đó. Cô bé đội bộ tóc giả bù xù, nghiêng đầu thắc mắc. Một tay vẫn còn cầm cây vĩ.
"Ngài ấy vừa đi tìm tóc giả cho cháu rồi, nếu là khách thì cô vào trong chờ nhé?"
"Ơ, ơ? Khách thì đúng là khách, nhưng mà."
Đúng là khách thật. Nhưng vấn đề quan trọng không phải là cái đó. Ý tôi là, cái gì cơ? Khoan đã, đầu óc tôi không hoạt động được nữa rồi. Chuyện này là sao, tức là.
'Là em sao?'
Là em đã chơi sao? Bản vĩ cầm vừa rồi ấy?
"Em, em? Em là Chloe? Chloe đầu trọc? Chloe đó hả?"
"Vâng. Chloe đầu trọc lóc, sáng bóng loáng chính là cháu đây ạ."
"Chị biết! Chloe A. Turing! Con gái của Oliver!"
Sao cô ấy lại biết nhỉ? Kẻ bám đuôi à? Ngay khi Chloe nảy sinh cảnh giác.
"Trời đất ơi!"
Chầm lấy!
Lindaryl không kìm được lòng mình, ôm chầm lấy Chloe và vuốt ve nựng nịu.
"Áaaa! Elf biến thái! Biết thế mình đã khóa cửa kỹ hơn!"
"Không phải biến thái đâu mà! Oliver không nói gì với em à? Chị là Lindaryl đây! Lindaryl, bạn của bố em đây!"
"Ơ."
Ơ kìa? Nghe vậy nhìn kỹ lại thì thấy khuôn mặt này cũng quen quen.
'A! Là người mình đã gặp hồi nhỏ!'
Hồi còn là một đứa trẻ mới bắt đầu nhận thức được sự vật xung quanh. Đây chính là một trong những người Elf đã từng đến nhà Oliver.
"Không, quan trọng hơn là! Bản nhạc vừa rồi là gì thế? Chẳng lẽ là do Chloe em sáng tác sao?"
"Dạ không? Là khúc nhạc của người khác ạ. Cháu không biết sáng tác đâu."
"À, ra là vậy sao?"
Thấy Chloe trả lời ngay lập tức, Lindaryl mới thấy nhẹ nhõm đôi chút. Phải rồi. Làm sao mà đến cả sáng tác cũng giỏi đến mức đó được chứ.
'Lát nữa nhất định phải hỏi xem nhà soạn nhạc là ai mới được.'
Nhưng chuyện đó có thể để sau. Bởi vì lúc này, bao nhiêu lời khen ngợi cũng vẫn là chưa đủ. Dĩ nhiên rồi.
Nếu thực lực kém thì cứ coi như đi thi văn nghệ thiếu nhi sao? Nực cười. Song tấu á? Tuyệt đối không.
'Chỉ có thể là hợp tấu!'
Chỉ có hợp tấu. Nhất định phải hợp tấu! Tuyệt đối phải hợp tấu!! Có đánh chết cũng phải là màn hợp tấu của toàn bộ nhạc đoàn cung đình!
"Không sao, không biết sáng tác cũng không sao! Chị vừa nãy ngạc nhiên đến mức suýt rớt cả hàm đây này! Sao Chloe của chúng ta lại có thể chơi đàn giỏi đến thế cơ chứ?"
Sự hoan hô nồng nhiệt đến mức có phần hơi quá đà. Câu trả lời của Chloe dành cho điều đó chỉ mang theo một chút âm hưởng từ những bài luyện tập của Emil.
"Cháu cũng thấy vậy đấy ạ."
"?"
Con bé này bị sao thế? Lindaryl ngẩn người. Chloe cũng ngẩn người theo. Cũng phải thôi.
'...Sao mình lại chơi giỏi đến mức này nhỉ?'
Hai tháng sống đời đồ đệ. Đối với một đứa trẻ, đó là một khoảng nghỉ đủ để gây ra hậu quả nghiêm trọng. Vậy mà sau khoảng trống đó, đôi bàn tay của Chloe lại đang tạo ra những giai điệu mê hoặc hơn trước rất nhiều.
Lại là chiêu trò của "kẻ nhấn chuột" sao? Nếu vậy thì cô đã chẳng ngạc nhiên đến thế.
[Dĩ nhiên rồi! Oa... Tôi mải thưởng thức đến mức thẫn thờ cả người, chẳng làm được gì luôn đấy!]
'Im lặng chút đi. Đừng có làm mất hứng.'
[Vâng!]
Dù sao thì. Những gì vừa rồi chắc chắn là thực lực của Chloe. Một màn trình diễn hoàn toàn của riêng cô, được thực hiện bằng ý chí của chính cô.
'Nếu đây là guitar hay piano thì mình còn hiểu được.'
Không chỉ hiểu thôi đâu, cô còn có thể vênh mặt lên mà khoe khoang nữa kìa. Cô là ai chứ? Một nhạc sĩ 10 năm kinh nghiệm với hàng trăm buổi biểu diễn đường phố. Một thành viên ban nhạc từng chơi qua cả guitar lẫn keyboard, để rồi cuối cùng chốt hạ ở vị trí keyboard. Một người chơi nhạc vì đam mê.
Nhưng còn vĩ cầm thì sao?
"...Mình học vĩ cầm còn chưa đầy 3 năm mà."
"Hả?"
Lời tự nhủ đầy kinh ngạc của Chloe. Lindaryl thoáng nghi ngờ lỗ tai mình, rồi sực nhớ ra tuổi tác của cô bé này mà bừng tỉnh. Dĩ nhiên, Chloe chẳng còn tâm trí đâu mà giải thích thêm cho Lindaryl.
Bản Sonata số 1 cho vĩ cầm không kèm đệm. Khúc Fugue. Đó là một kiệt tác mà cô đã học thuộc lòng từng nốt nhạc. Chính Bach đã đưa ra bản chuyển soạn cho đàn Organ, và Chloe đã luyện tập nó đến phát chán trên piano.
Vì thế, cô không thể không biết.
'Khúc Fugue số 1 không phải là bản nhạc mà một nghệ sĩ vĩ cầm nghiệp dư có thể chơi được.'
Một kiệt tác nổi tiếng với độ khó cực cao. Chloe của hai tháng trước không thể chơi được bản nhạc này. Ít nhất là với vĩ cầm.
Vậy mà bây giờ cô lại làm được. Chẳng hề luyện tập gì mà thực lực lại tự tăng lên. Cứ như thể. Cứ như thể tài năng của Chloe đã thực sự trưởng thành vậy.
Chloe cảm thấy hoang mang trước kết luận của chính mình.
'Tài năng... cũng có thể trưởng thành sao?'
Giới hạn đã được định sẵn từ khi sinh ra. Thứ đứng đầu trong những khái niệm không thể thay đổi bằng nỗ lực. Chẳng phải tài năng là thứ như vậy sao?
Vậy mà nó lại tăng lên? Giới hạn của tài năng tự mình nới rộng ra sao?
'Khoan đã, chẳng lẽ nào?'
Chẳng lẽ, bảng trạng thái của "kẻ nhấn chuột" là thật sao? Chloe và Lindaryl nhìn nhau. Và rồi cả hai cùng ngơ ngác thốt lên.
"Cái gì thế này?"
Đó là màn đồng ca của những nhạc sĩ vừa bị phá vỡ mọi thế giới quan thông thường.
--
? Tên:
Chloe A. Turing
? Cấp độ nghề nghiệp:
Chiến binh 1 / Pháp sư 9
? Kỹ năng sở hữu:
Ma pháp Tinh linh Lv 1
Ma pháp Bard Lv 1 → 2 (Mới!)
[Trí tuệ của Dragonborn giúp tài năng của bạn khai hoa.]
[Ma lực thấm đẫm vào tiếng đàn.]
[Có thể sử dụng Chú ngữ hát.]
⭐ Giới hạn cấp độ hiện tại: 10 / 41
--
0 Bình luận