Domenico là một nhân viên tiếp tân cấp thấp tại Hội Pháp sư.
À không, xin được đính chính lại.
Anh đã từng là một nhân viên tiếp tân cấp thấp.
"Th-thăng chức ạ?"
"Ừ. Nghe bảo lần này cậu đã tiếp nhận một tân binh cực kỳ triển vọng mà?"
Tân binh triển vọng.
Người đó không ai khác chính là Chloe.
"Nghe nói cô ấy đã triệu hồi được cả bốn đại tinh linh chỉ bằng một bản hợp đồng tạm thời sao?"
"Đúng vậy ạ. Lúc đó tôi cũng thực sự rất kinh ngạc."
Đó chính là lý do Chloe có thể vượt qua bài kiểm tra chỉ trong vòng một ngày. Có thể coi đây là một dạng tuyển thẳng dành cho những tài năng đặc biệt.
"Nhờ công lao đó, cộng thêm thâm niên của cậu cũng đã đủ, nên tôi đã dùng chút quyền hạn để giúp cậu vượt qua kỳ thẩm định."
"Trời đất ơi! Thật không thể tin được! Tôi vô cùng cảm ơn tiền bối ạ!"
"Nếu thấy biết ơn thì nhớ khao một chầu đấy nhé."
"Vâng! Tất nhiên rồi ạ!"
Cuối cùng!
Cuối cùng thì anh cũng thoát khỏi cái vị trí chuyên đi giải quyết khiếu nại của lũ khách hàng quái đản đó rồi!
'Tiền bối, Nữ thần, và cả tiểu thư Chloe nữa! Con xin đa tạ mọi người!'
Domenico cười hớn hở, lòng tràn ngập niềm vui sướng tột độ.
Vừa về đến nhà, anh đã lập tức cầm lấy con dao. Tất nhiên, anh không định dùng nó để trút bỏ sự phấn khích này lên bất kỳ ai.
Anh cầm dao là để phục vụ cho sở thích, cũng là nghề tay trái của mình: Điêu khắc.
Nhưng nên điêu khắc cái gì đây?
Câu hỏi đó chẳng khiến anh phải bận tâm quá lâu.
Chloe A. Turing.
Ngoài nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai ấy ra, còn có thể là gì khác được nữa chứ!
"Hê hê hê."
Ánh mắt Domenico trở nên mơ màng. Với cái đà này, có khi anh sẽ lập luôn một ban thờ để tôn thờ Chloe mất thôi.
Thế nhưng, đời không như là mơ.
"KHÔNG PHẢI THẾ NÀY YYYY-!!"
Rầm rầm!
Mới chỉ bắt đầu thử thách điêu khắc được một ngày, Domenico đã quậy tung cái bàn như một con quái vật Ogre.
Cũng phải thôi.
"Sự đáng yêu của Chloe không phải như thế này!!"
Đôi má phúng phính ấy.
Ngũ quan duyên dáng đầy nét tinh nghịch ấy.
Giọng nói trong trẻo như tiếng thì thầm ấy.
Cả hàng lông mi dài đến mức gợi cảm, và dáng đi uyển chuyển như một chú mèo nữa!
Domenico chẳng thể tái hiện được bất kỳ điều gì trong số đó.
Thiếu kỹ năng ư?
Được thôi, anh chấp nhận điều đó.
Thế nhưng, lòng tự trọng của một nghệ sĩ không cho phép anh lấy lý do thiếu kỹ năng để tạo ra một bản sao lỗi xấu xí như thế này!
"Dạo này ông có chơi đồ không đấy?"
"Nếu thứ đó giúp tôi vượt qua nỗi đau sáng tạo này, thì dù là thuốc gì tôi cũng chơi..."
"Đừng có nói nhảm nữa, đi theo tôi. Đến triển lãm thôi."
Ngay cả lời mời gọi của cô bạn đồng nghiệp cùng khóa ở Hội cũng chẳng khiến anh bận tâm.
Nghệ sĩ vốn là loài sinh vật nhạy cảm như thế đấy.
Bạn hỏi một thành viên của Hội Pháp sư thì làm nghệ sĩ kiểu gì ư?
Đúng là chẳng biết gì cả.
Ma pháp và nghệ thuật vốn có mối quan hệ thân thiết chẳng kém gì quyền lực và tiền bạc đâu.
Hơn nữa, đây còn là Yaltesance.
Thành phố nơi ma đạo phải cúi đầu trước nghệ thuật.
Những kẻ chấp nhận trả cái giá thuê nhà cắt cổ ở trung tâm thành phố này, làm sao có thể thờ ơ với nghệ thuật cho được?
"Thế triển lãm của ai vậy?"
"Là của ngài Yaltarion."
"Cái gì? Ngài ấy vừa ra mắt tác phẩm mới à? Cuối cùng thì ngày này cũng đến sao?"
"Không, nghe bảo là triển lãm lại các tác phẩm cũ thôi."
Ai~, làm tôi cứ tưởng chuyện gì to tát lắm.
Domenico lộ rõ vẻ thất vọng.
Yaltarion.
Vị đại pháp sư nhận được sự kính trọng tuyệt đối từ giới pháp sư.
Thế nhưng, Domenico của ngày hôm nay là một nhà điêu khắc. Việc học hỏi từ một họa sĩ không phải là chuyện dễ dàng.
Nhưng sự thất vọng đó cũng chỉ kéo dài trong chốc lát. Domenico đã thay đổi suy nghĩ.
'Cứ đi xem thử xem sao. Dù sao thì công việc cũng đang bế tắc.'
Biết đâu đấy? May mắn thì lại tìm được nguồn cảm hứng thì sao.
Dù anh cũng chẳng kỳ vọng gì nhiều cho lắm.
Chính vì thế.
"Này này, Dom! Nhìn cái này đi. Hình như là đang có cuộc bình chọn gì đó đấy?"
Trước một bức tranh không phải của Yaltarion, Domenico đứng chôn chân tại chỗ, cơ thể run rẩy như vừa bị sét đánh ngang tai.
"Nhưng sao lại không để tên nhỉ? Là đồ đệ mới của ngài ấy à?"
"... Tìm thấy rồi."
"Hả?"
"Tìm thấy rồi! Tôi tìm thấy rồi! Chính là nó!"
Bức tranh của Kẻ nhấn chuột và Chloe.
Bản vẽ phác họa về bốn đại tinh linh.
Domenico run rẩy trước những hình khối giản đơn ấy.
"Hóa ra mình không cần phải bắt chước y hệt! Mình chỉ cần khắc lại những gì đang hiện lên trong tâm trí mình thôi!"
Sự giác ngộ ấy giống như một mũi tên xuyên thấu trái tim anh. Cảm giác như những định kiến cũ kỹ đang sụp đổ như một bức tường mục nát.
Vẻ đẹp của Chloe rạng rỡ như ánh mặt trời. Chính vì thế mà anh đã bị mê hoặc.
Anh đã từng muốn điêu khắc lại chính xác những gì mình nhìn thấy.
Thế nhưng, việc điêu khắc ánh mặt trời là điều không thể. Bởi ánh sáng đâu thể bị gọt giũa bằng dao.
Tuy nhiên, nếu ta thắp lên một ngọn đèn ấm áp trên trần nhà đang che khuất bầu trời, thì tại sao nó lại không thể thay thế cho ánh mặt trời cơ chứ?
Sự biến dạng theo chủ quan.
Và sự ký hiệu hóa nghệ thuật dựa trên đó!
Đó mới chính là bản chất.
Deformation (Sự biến dạng nghệ thuật).
Sự tái giải thích tự do trong sáng tạo.
Chính là bản chất đã khai sinh ra khái niệm đó.
Nếu bỏ lỡ nguồn cảm hứng này, chắc chắn anh có chết cũng không nhắm mắt được.
Domenico không thể kiềm chế được sự nôn nóng mà hét lên:
"Xin lỗi nhé, tôi về trước đây!"
"Cái gì? Sao tự nhiên lại về?!"
"Cậu đừng bận tâm đến tôi, cứ thong thả mà xem đi! Ôi trời, nếu không có cậu thì tôi biết phải làm sao đây!"
Đúng là tình đồng nghiệp còn cao cả hơn cả tình yêu quê hương đất nước mà.
Anh nắm tay cô bạn lắc mạnh rồi quay ngoắt 180 độ hướng về phía lối ra.
"À, suýt nữa thì quên."
Domenico vui vẻ đáp lại nguồn cảm hứng mới của mình.
===
Tên tác phẩm:
[Tôi thích cái này]
Số phiếu hiện tại:
[2 phiếu] → [3 phiếu]
===
'Thật nực cười. Một kiệt tác thế này mà sao chỉ có 2 phiếu cơ chứ?'
Domenico tặc lưỡi.
Tác phẩm của vị họa sĩ vô danh này rõ ràng là một kiệt tác. Nó đủ sức truyền cho Domenico một nguồn cảm hứng vượt qua mọi giới hạn của thời đại và tài năng.
'Vậy mà họ không nhận ra sao? Lũ người này bị điên hết rồi à?'
Đúng là một lũ già hủ lậu, chỉ biết bám lấy những khuôn mẫu cũ kỹ.
"Này, này! Dom! Domenico! Ông có biết hôm nay tôi đã mất bao nhiêu tiếng để trang điểm không...!"
"Ơ? À, ừ, cảm ơn cậu nhiều nhé! Vậy mai gặp lại!"
"AAAAAH!! Ông định đối xử với tôi như thế thật đấy à!!"
Dù sao thì việc cần làm cũng đã xong. Domenico không thèm ngoảnh đầu lại mà đi thẳng về nhà.
Chỉ có điều, lời hứa mai gặp lại đã trở thành một lời nói dối.
Bởi vì sau khi xin nghỉ phép, Domenico đã quên ăn quên ngủ, nhốt mình trong phòng suốt mấy ngày trời chỉ để múa dao.
Xin nhắc lại một lần nữa, điêu khắc là nghề tay trái của Domenico.
Và vì thế, anh cũng là thành viên của Hội Điêu khắc.
Đã cất công gọt giũa thì cũng phải mang đi bán chứ, đúng không?
Vì vậy.
Vào ngày đi làm đầu tiên sau kỳ nghỉ phép, anh đã hiên ngang bước vào Hội Điêu khắc để nộp tác phẩm của mình.
"Xin hãy nhận lấy! Đây chính là kiệt tác để đời của tôi!"
"Cái gì? Cái bức tượng trông như mới gọt dở này á? ... Ơ, nhưng mà nhìn cũng đáng yêu đấy chứ nhỉ?"
"Đúng không ạ?"
Bức tượng được tạc theo hình mẫu của Chloe.
Đó chính là câu chuyện đằng sau việc những mô hình chibi cách điệu đầu tiên trên thế giới được tung ra tại Yaltesance.
Và rồi.
"Thánh nữ?"
"Khịt khịt... Tôi ngửi thấy mùi của Thánh nữ tỏa ra từ bức tượng này!"
Đó cũng là cái cớ kích thích khứu giác nhạy cảm của những kẻ tôn thờ Cynthia đang khao khát nguồn cảm hứng.
Tại tòa nhà phụ trong xưởng vẽ của Yaltarion.
Phòng triển lãm cá nhân của ông ấy đã được mở cửa trở lại chỉ dành riêng cho chúng tôi.
"Kia rồi!! Là tác phẩm mới của Thánh nữ!!"
"Chắc chắn rồi! Những nét vẽ mang tính cách mạng này chỉ có thể là của người đó thôi!"
Tôi đang cảm thấy mình chẳng khác nào một người sống sót trong thảm họa zombie vậy.
"Quả nhiên, đây là bức tượng được lấy cảm hứng từ Thánh nữ!"
"Aaa, lại là các anh nữa sao..."
"Thật bõ công khi chúng ta đã tuyên chiến với Hội Điêu khắc!"
Mấy tên này rốt cuộc là cái quái gì vậy chứ.
Sao tên nào tên nấy cũng cầm trên tay một cái mô hình đậm chất "otaku" thế kia?
[Oa! Bạn cũng biết về mô hình sao! Đó là tượng nhựa resin tỉ lệ 1/12 đấy! Đôi tai mèo trông đáng yêu quá đi! ✨]
Còn ngươi lại là cái quái gì nữa hả, đồ thần chết tiệt!
"Một chủng tộc có tai thú sao. Chắc hẳn là tộc người ở Đông Lục địa sống cùng với lũ Orc nhỉ?"
"Cũng đại loại thế ạ. Dù họ không sống cùng nhau cho lắm."
"Trông giống nhóc đấy."
Câu cuối cùng là của Emil.
Tôi bất giác nhăn mặt đầy khó chịu.
Đừng có đùa. Tôi chẳng nhớ mình đã làm người mẫu cho bức tượng nào cả.
Bức tượng đầu tiên lấy tôi làm hình mẫu lại là một cái mô hình thiếu nữ tai mèo xinh xắn dành cho lũ otaku sao?
Không đùa đâu, tôi muốn tự tử quách cho xong.
Đối với một nam nhi đại trượng phu, còn trò nhục hình nào kinh khủng hơn thế này nữa chứ.
Nhưng trước khi tôi kịp lên tiếng phản bác.
- Xoẹt.
Emil đã túm lấy tôi và kéo vào một góc khuất.
Gì vậy, sao tự nhiên lại thế này?
"Hả! Khoan đã, thế này thì phiền phức lắm! Gu của tôi là người lớn tuổi cơ!"
"Tôi không quan tâm đến gu đàn ông của cậu."
Không phải gu đàn ông.
Đã bảo không phải gu đàn ông mà!!
Dù đang vô cùng tức giận, nhưng tôi vẫn chưa kịp trút giận ra ngoài.
Bởi vì mãi một lúc sau tôi mới nhận ra lý do tại sao Emil lại đưa tôi rời khỏi chỗ đó.
"Yaltarion! Đó chắc chắn là tranh của ngài Cynthia đúng không?!"
"Có phải ngài đã thu nhận Thánh nữ rồi không?!"
"Làm ơn đi! Xin hãy cho chúng tôi được diện kiến người đó một lần!"
"Ơ kìa, mấy người này thật là. Cứ làm loạn hết cả lên."
Cynthia?
Đó chẳng phải là mình sao.
'Ơ? Mình là Thánh nữ từ bao giờ thế?'
Thật là một chuyện ngoài ý muốn.
Dù trong giới tiểu thuyết mạng của chúng tôi, Thánh nữ là một nghề nghiệp dành cho nam giới chẳng kém gì các thiếu nữ ma pháp, nhưng mà là tôi á?
[Chẳng phải để làm Thánh nữ thì bạn hơi quá ranh ma sao? ?✨]
Hơi hay quá thì chọn một cái thôi.
Tôi cũng chẳng có ý định phụng thờ một chòm sao như ngươi đâu.
[A ha! Nếu vậy thì tôi cũng sẽ 'nỗ lực' để bản thân trở nên quyến rũ hơn nhé!]
Không. Đừng làm thế. Đừng có nỗ lực gì cả.
Tôi sai rồi, tôi xin lỗi.
Dù ngươi định làm gì thì làm ơn hãy cứ ngồi yên đó đi.
Những lời nói rợn người đó khiến đầu óc tôi tỉnh táo hẳn ra. Đó cũng là lý do tôi có thể giữ được sự bình tĩnh một cách thần kỳ.
"Mấy người đó là ai vậy? Tại sao họ lại tìm tôi?"
"Nhìn là biết rồi còn gì."
"Không, thật sự là có chuyện gì vậy. Tôi không biết nên mới hỏi đấy."
Emil nhìn chằm chằm vào tôi một hồi lâu, rồi nét mặt cậu ta giãn ra. Có vẻ như cậu ta đã nhận ra tôi thực sự không biết gì.
"Chẳng cần phải hỏi đâu. Tất cả bọn họ đều là những kẻ sùng bái cậu đấy."
"Kẻ sùng bái? Ý cậu là fan hâm mộ á?"
"Fan hâm mộ là cái gì."
Ôi trời. Lũ người Runtraval thiếu hiểu biết này.
"Ý tôi là, tất cả bọn họ đều là 'Hội những người yêu mến Chloe' à?"
"Đừng có tự tiện tạo ra mấy cái từ ngữ mới mẻ đó nữa. Dù ý nghĩa thì cũng đúng đấy."
Cuối cùng thì khả năng suy luận của tôi cũng đã hoạt động bình thường trở lại.
Lý do tôi mang tranh phác họa đến cuộc đấu này là để giới thiệu một kỹ thuật mỹ thuật mới.
Đó giống như một khoản phí bồi thường cho những rắc rối mà tôi đã gây ra để sinh tồn vậy.
Vì thế, việc có họa sĩ nào đó nhận được cảm hứng từ tôi cũng không có gì là lạ.
Vì đây là mục đích của tôi nên tôi cũng chẳng thấy ngạc nhiên lắm.
'Nhìn mấy bức tượng họ đang cầm, có vẻ như ngay cả các nhà điêu khắc đến xem triển lãm cũng nhận được cảm hứng thì phải.'
Nhưng điều đó tuyệt đối không có nghĩa là bức tượng đó là tôi.
Xét về mặt logic thì thật kỳ quặc. Họ đâu có biết tôi là Cynthia, vậy tại sao họ lại điêu khắc tôi dựa trên nguồn cảm hứng nhận được từ Cynthia cơ chứ?
Vậy tại sao họ lại coi tôi là Thánh nữ?
Không khó để tưởng tượng ra lý do. Ở đây cần một chút cách tư duy kiểu Runtraval.
'Bởi vì kẻ có thể truyền cảm hứng cho con người chỉ có thể là thần linh hoặc ác quỷ mà thôi.'
Oa! Tài năng của quỷ dữ!
Cynthia hoàn toàn là Lucifer!
Ở Runtraval, đây là một lời chửi rủa thậm tệ. Tuyệt đối không phải là một lời khen ngợi.
Vậy họ sẽ ca ngợi đó là tài năng do thần ban tặng sao?
Điều này cũng không tốt. Nó vừa quá phô trương, lại vừa có vẻ bất kính nếu lạm dụng.
'Vì thế nên họ mới đưa ra cái danh hiệu là Thánh nữ, ra là vậy.'
Nếu nhìn theo cách tư duy của người Runtraval thì đây là một bước phát triển logic khá lành mạnh.
Nếu tôi không phải là đàn ông thì mọi chuyện đã hoàn hảo rồi.
"Á."
Nghĩ đến đó, tôi bỗng khựng lại.
Tôi quay sang phía Emil. Tôi định nói lời cảm ơn vì cậu ta đã đưa tôi thoát khỏi 'Hội những người yêu mến Chloe'.
Nghĩ lại thì, nãy giờ tôi cứ vô thức nói trống không với cậu ta. Dù sao thì tình hình lúc đó cũng quá hỗn loạn, vả lại đối phương cũng chỉ là một đứa trẻ nên tôi đã lỡ lời.
"Gì vậy, cậu ta đâu mất rồi."
Thế nhưng, đối phương lại là nhân vật chính của nguyên tác với ưu điểm là vô cùng lạnh lùng.
Emil đã biến mất từ lúc nào, như thể chẳng thèm quan tâm đến mấy chuyện đó.
Cũng có sức hút đấy chứ. Nếu cậu ta lớn tuổi hơn một chút thì chắc tôi cũng đổ rồi.
[Ai chà~ Bạn quá khen rồi! ?]
Cái con mắm này lúc nào cũng nhảy vào đúng lúc khiến người ta phát điên lên được.
Làm ơn hãy biết lúc nào nên xen vào, lúc nào không được không?
'Dù sao thì cứ thế này cũng không ổn chút nào.'
Tại sao ư? Bởi vì như thế này thì cuộc đấu sẽ không còn công bằng nữa.
'Nói thẳng ra, chẳng lẽ Emil lại không có fan hâm mộ nào sao.'
Sức mạnh của người hâm mộ.
Đó là lá bài gian lận mạnh mẽ nhất ngay cả trong các cuộc bình chọn chương trình âm nhạc.
Nhưng tình hình hiện tại thì sao? Chỉ có mình tôi là nhận được sự hỗ trợ từ người hâm mộ.
Nếu vậy thì việc bình chọn còn có ý nghĩa gì nữa chứ? Nếu tôi là Emil, chắc chắn tôi sẽ tức điên lên cho mà xem.
Phải làm sao đây? Hay là cứ công khai luôn bức tranh còn lại là tác phẩm của Emil nhỉ?
'Thôi bỏ đi. Chỉ tổ làm mọi chuyện thêm rắc rối.'
Triển lãm của một đại pháp sư, mà lại treo tranh của cháu gái ông ấy sao?
Làm vậy thì cũng chẳng tốt đẹp gì cho Emil cả. Chẳng khác nào con gái của Ninja King giành giải nhất cuộc thi vẽ tranh nhờ bố mình là trưởng làng Ninja vậy.
Đừng hiểu lầm nhé. Tôi không hề có ý định nhường cho Emil thắng đâu.
'Chiến thắng nhờ những lá phiếu thương hại chỉ khiến lòng mình thêm khó chịu mà thôi.'
Tôi đã từng là một người mơ ước trở thành nhạc sĩ. Những chuyện như thế này tôi hiểu rõ hơn ai hết.
[Đúng là một vấn đề nan giải nhỉ. ?]
'Dù không muốn đồng tình với ngươi chút nào, nhưng lần này ta cũng thấy vậy.'
Thực ra, nếu là ở Trái Đất thế kỷ 21 thì tôi đã chẳng phải lo lắng như vậy.
Sức mạnh của người hâm mộ. Dù mạnh mẽ đến đâu thì nó cũng luôn đi kèm với những tác dụng phụ.
Ánh sáng càng mạnh thì bóng tối càng đậm sâu. Fan càng nhiều thì các kiểu người xuất hiện cũng càng đa dạng.
"Mau hành động ngay đi! Đây là cơ hội ngàn năm có một đấy!"
Nói cách khác, đó chính là tác dụng phụ mang tên "anti-fan".
Một tiếng gầm thấp lọt vào tai khiến tôi vô thức nín thở và áp sát vào tường.
'Cái gì vậy?'
Có lẽ vì nơi Emil đưa tôi đến là một góc khuất vắng người. Có mấy gã đàn ông lạ mặt cũng đang nấp ở đó và lớn tiếng bàn bạc.
"Nh-nhưng ngài Pezio...!"
"Chẳng phải ngài Yaltarion cũng đang quan tâm đến con bé đó sao? Hay là chúng ta nên rút lui thì hơn..."
"Câm miệng. Ngậm mồm lại và mau tập hợp lũ trẻ lại đây."
Gã đàn ông đang túm cổ áo kẻ kia gầm gừ.
"Từ giờ trở đi, chúng ta sẽ thao túng cuộc bình chọn này."
Thao túng?
Lại là cái trò bẩn thỉu này nữa sao?
Tôi cảm thấy vô cùng phẫn nộ trước hành vi tàn ác không thể dung thứ này.
Tôi, Chloe A. Turing, một hiệp khách của võ lâm chính đạo.
Có ba loại ác mà dù có phải chống lại cả bầu trời tôi cũng không thể làm ngơ.
Đó chính là tà ma ngoại đạo, những kẻ phá đám, và câu hỏi liệu hai loại đó có cùng một ý nghĩa hay không.
Ngay khoảnh khắc tôi định lao ra vì quá tức giận.
Tên tà ma ngoại đạo tên Pezio đó.
Gã đàn ông trông có vẻ xấu tính ấy đã hung hãn thốt lên:
"Bằng mọi giá phải hạ bệ Cynthia! Đừng để bức tranh ghê tởm đó nhận được bất kỳ lời khen ngợi nào nữa!"
Ơ?
Trời đất ơi, hóa ra ngài là một đại ca thuộc chính phái sao?
0 Bình luận