Web Novel

020. Ngôi mộ này hơi bị xa hoa quá rồi đấy (2)

020. Ngôi mộ này hơi bị xa hoa quá rồi đấy (2)

Vài giờ trước.

Đó là khoảng thời gian Balt vừa tự thú với vệ binh và bị bắt giữ.

"Chloe vẫn chưa về nhà sao?"

Groomlock và Yaltarion đang cuống cuồng cả lên.

Chloe nói rằng sau khi hoàn thành yêu cầu cuối cùng sẽ về ngay.

Thế nhưng, trời đã khuya khoắt mà bóng dáng con bé vẫn chẳng thấy đâu.

"Vâng! Đáng lẽ con bé phải về từ lâu rồi chứ... Ngài cũng không thấy con bé ghé qua sao?!"

"Con bé không có ở đây! Mấy ngày nay ta còn chẳng được gặp mặt nó nữa là!"

"Trời đất ơi. Chẳng lẽ con bé bị bắt cóc rồi sao...?!"

"Trị an ở Yaltesance đâu có tệ đến mức đó? Mà quan trọng là, kẻ nào lại dám nhắm vào con bé cơ chứ!"

Yaltarion bình tĩnh phân tích tình hình.

Hội trưởng Hội Họa sĩ bắt cóc Chloe sao?

Thật là nực cười!

'Hắn vốn dĩ đâu có quan tâm đến Chloe mà!'

Yaltarion vẫn nhớ rất rõ.

Sự khinh miệt mà tên Hội trưởng đó đã dành cho những bức tranh của Chloe.

Vậy thì là Pezio, kẻ đã bày trò phá hoại trong trận đấu lần trước?

Điều đó lại càng vô lý hơn.

'Trừ khi hắn chán sống rồi, bằng không sao hắn dám bắt cóc Chloe, người mà ngài Yaltarion hết mực yêu quý cơ chứ!'

Groomlock cũng nhớ như in.

Cái bộ dạng hèn nhát của Pezio, đến mức chẳng dám làm chuyện gì to tát vì sợ bị Yaltarion để mắt tới.

Những nỗ lực tuyệt vọng của Hội trưởng Hội Họa sĩ.

Đủ loại chiêu trò nhắm vào Chloe.

Thế nhưng, vì chẳng có hành động nào trong số đó tạo ra nổi một gợn sóng nhỏ, nên cả hai người họ đều không thể ngờ tới kẻ thủ ác thực sự.

Lần này, lỗi cũng tại Chloe nữa.

Dẫu vậy, Yaltarion vẫn là một Đại pháp sư lừng danh thiên hạ.

Dù ông không mấy mặn mà với danh hiệu này, nhưng đôi khi nó lại cực kỳ hữu dụng.

Bởi trong những tình huống cấp bách, nó cho phép ông thực hiện một vài hành vi vượt quyền nhỏ nhặt.

Và kết quả là.

"Thủ phạm thực sự là Hội trưởng Hội Họa sĩ sao?!"

"Vâng? À, vâng. Chắc chắn là hắn ta rồi ạ."

Ngày hôm đó, Balt đã đầu hàng trước vị pháp sư số 2,

và bán đứng vị khách hàng số 2 của mình.

Cái giá phải trả là được giảm 30% thời gian ngồi tù.

"Chuyện là như vậy đấy."

"Chết tiệt!"

Yaltarion trở về sau vài giờ đồng hồ.

Groomlock, sau khi nghe ông kể lại tiến triển của sự việc, đã đấm mạnh xuống bàn một cách đầy giận dữ, khác hẳn với vẻ điềm tĩnh thường ngày.

"Là do tôi quá sơ hở. Không ngờ bọn chúng lại dám giở cái trò hèn hạ này!"

"Đừng tự trách mình nữa. Nghe đâu tên đó cũng đang bị dồn vào đường cùng rồi."

Groomlock miễn cưỡng gật đầu.

Hắn ta đã dám gây ra một vụ tội phạm ngu xuẩn đến mức này.

Rất có thể hắn đang bị những kẻ có quyền thế đe dọa.

Và chính tại thời điểm đó, Groomlock và Yaltarion đã đánh giá lại mức độ nguy hiểm của tên Hội trưởng lên một tầm cao mới.

Cũng phải thôi.

"Ai mà ngờ được cơ chứ? Một kẻ đang bị đe dọa tính mạng lại có thể ngu ngốc lãng phí thời gian suốt hơn hai tháng trời như vậy!"

Khoảng hai tháng.

Đó là khoảng thời gian mà tên Hội trưởng đã lãng phí một cách vô ích.

Hắn đã để thời gian trôi qua mà chẳng đạt được bất kỳ thành quả nào.

Ngay cả khi mạng sống của chính mình đang ngàn cân treo sợi tóc!

Ngay cả bây giờ, khi đã nắm rõ nội tình, họ vẫn cảm thấy nửa tin nửa ngờ.

Bởi vì hắn chẳng làm được trò trống gì, đến mức họ tự hỏi liệu hắn có thực sự nhắm vào Chloe hay không.

Thậm chí, ngay cả chính chủ là Chloe còn chẳng biết mình đang bị nhắm tới nữa là!

Trong tình cảnh đó, làm sao họ có thể nghi ngờ được cơ chứ?

Rằng tên Hội trưởng đang bị dồn vào đường cùng đến mức liều mạng thực hiện vụ bắt cóc này.

Đó chính là lý do khiến hai người họ cảm thấy rùng mình.

"Cái dũng khí khi dám ngụy trang bản thân thành một kẻ đần độn nhất thiên hạ...!"

Những hành động có vẻ thiếu sót của tên Hội trưởng bấy lâu nay.

Thực chất, tất cả đều nằm trong tính toán của hắn.

Một âm mưu thâm độc nhằm khiến mục tiêu bắt cóc mất cảnh giác!

"Suốt hai tháng trời, việc duy nhất hắn làm chỉ là phá đám trận đấu của lũ trẻ con thôi sao...!"

"Sự ngu đần đầy tính toán và vô cùng thấu đáo...!"

Cái sự kiên nhẫn quái quỷ gì thế này.

Họ chỉ có thể thốt lên rằng mình đã bị hắn chơi một vố đau đớn.

Cả hai người đều đang vô cùng lo lắng.

Kẻ địch là một tên ác nhân đầy rẫy những mưu mô xảo quyệt như thế.

Chỉ cần tưởng tượng đến việc Chloe đang phải chịu đựng những sự đối xử tàn khốc nào thôi cũng đủ khiến họ thấy sợ hãi rồi.

Có lẽ vì thế mà.

Hai vị họa sĩ tài năng đã không kịp nhận ra.

Sự hiện diện của một người thứ ba, người đã thức giấc sớm hơn thường lệ vì những ồn ào từ lúc rạng sáng.

"...Ông nội. Vừa rồi ông nói cái gì cơ?"

"Hự!"

"E-Emil à!"

Cô bé cầm bức tranh mới vẽ đêm qua xuống lầu để nhờ hai vị họa sĩ đánh giá.

Noemilica lẩm bẩm với khuôn mặt tái mét.

"Chloe... đã bị làm sao cơ?"

Tạch.

Bức tranh trên tay Emil rơi xuống đất.

Đó là một bức tranh biếm họa phác họa hình ảnh một cô bé tóc bạc xinh đẹp.

Một món quà mà cô bé đã vẽ để xin lỗi Chloe.

Chloe đã bị bắt cóc.

Khi tình cờ nghe được sự thật đó từ cuộc trò chuyện,

ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Emil chỉ có một.

'...Là tại mình.'

Nếu mình không giữ khoảng cách với Chloe.

Nếu mình không nổi giận khi cậu ấy nói sẽ bỏ vẽ.

Không.

Ít nhất, nếu mình không yêu cầu cậu ấy vẽ tranh.

'Nếu mình không làm vậy, tên Hội trưởng Hội Họa sĩ đó đã không thể mang Chloe đi rồi.'

Vì vậy.

Nếu đảo ngược kết luận này lại.

Nguyên nhân khiến Chloe bị bắt cóc chính là Emil.

'A.'

Cảm giác như mặt đất dưới chân đang sụp đổ.

Trái tim con người không tự nhiên mà đập.

Nó chỉ đập khi con người ta còn ý chí muốn sống mà thôi.

Emil chỉ có thể nghĩ như vậy.

Bởi nếu không, cô bé chẳng thể nào giải thích nổi nỗi đau thắt lại nơi lồng ngực này,

hay cảm giác rơi tự do mịt mù như thể máu trong người đã ngừng chảy.

Hơi thở trở nên dồn dập, Emil nghiến chặt răng.

"...Vẫn chưa muộn đâu."

Vẫn chưa muộn.

Cô bé buộc phải tin là như vậy.

Dù biết rằng ngay cả khi tìm lại được Chloe, những vết thương mà cậu ấy phải chịu đựng cũng chẳng thể biến mất, nhưng cô bé vẫn cứ tin.

Bởi Emil không có tư cách, cũng chẳng có tâm trí nào để từ bỏ Chloe cả.

Vù ú ú t!

Bất thình lình,

một luồng ma lực rực rỡ hơn cả ánh bình minh lóe lên.

Yaltarion và Groomlock đứng hình vì kinh ngạc.

'Cái này là...!'

'Sự thăng tiến cảnh giới của pháp sư sao?!'

Những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu nay đã vỡ òa thành ma lực tràn trề.

Emil điều khiển dòng chảy đó theo bản năng.

Phân tán nó ra.

Hòa tan cảm xúc vào nước.

Để nó không biến mất.

Để nó không tan biến.

Bảo tồn nó để nó không bị khô cạn cho đến khi cần thiết.

Để khi đun nóng những cảm xúc này một lần nữa.

Cô bé có thể lấy chúng ra và sử dụng ngay lập tức.

"...Emil?"

"Cháu không sao."

Lần này, ngay cả sự khích lệ của Yaltarion cũng không cần thiết nữa.

Emil đã biến những dao động cảm xúc thành chất xúc tác.

Để vượt qua cảnh giới Tập sự hiện tại, thăng cấp thành pháp sư cấp Bình Minh trẻ tuổi nhất lịch sử.

Cũng phải thôi.

Tên của cô bé là Noemilica.

Noemilica Altzenova.

Đại pháp sư mạnh nhất lịch sử, người sẽ sớm vượt qua cả Yaltarion trong tương lai không xa.

"Yến tiệc."

"Gì cơ?"

"Buổi yến tiệc gần đây nhất là khi nào?"

Trước câu hỏi của Emil, hai vị họa sĩ không khỏi bàng hoàng.

Bởi giọng điệu của cô bé nghe chẳng có chút nể nang nào với người nghe cả.

"Yến tiệc...? À! Đúng rồi."

Thế nhưng, với những người biết rằng giọng điệu đó xuất phát từ trí tuệ thiên tài của Emil thì sao?

Yaltarion nhanh chóng hiểu ra ý đồ đằng sau câu hỏi đó.

"Thưa ngài? Emil đã nhận ra điều gì sao?"

"Hãy nghĩ mà xem! Tên đó chắc chắn sẽ muốn công khai mối quan hệ và vị thế của mình với Chloe càng sớm càng tốt!"

"A!"

Môi giới Chloe cho những kẻ quyền thế,

và được công nhận là đồ đệ của chính mình.

Dù có bị đe dọa hay sợ hãi việc Yaltarion sẽ truy đuổi, tên Hội trưởng mười mươi sẽ làm như vậy.

Dù là vì hắn không muốn chết đi chăng nữa.

Nói cách khác.

"Tên Hội trưởng sẽ định đưa Chloe đến buổi yến tiệc nơi các quyền quý tụ họp sao?!"

"Chắc chắn rồi. Với cái trò vặt vãnh này, hắn sẽ chẳng trụ được lâu đâu."

Chloe hiện tại không có sư phụ chính thức.

Bởi con bé chỉ hoạt động dưới nghệ danh Cynthia.

Vì vậy, tên Hội trưởng muốn được công nhận mối quan hệ thầy trò về mặt công khai trước cả họ.

Lúc đó, dù có chỉ ra sự thật thì cũng vô ích.

Nó sẽ chỉ giống như việc họ đang cố tình gây hấn vì để mất nhân tài mà thôi.

'Thật khó để tin rằng vị lãnh chúa hay đại thương nhân mà tên Hội trưởng đã bắt mối sẽ dễ dàng từ bỏ con bé.'

Chloe.

Vì con bé là một thiên tài đến mức đó mà.

Groomlock, người vô cùng thán phục Emil, vội vàng hỏi:

"Ngài có biết buổi yến tiệc gần nhất là khi nào không?"

"Là ngày kia đấy."

"Ngày kia sao?!"

"Vì ba ngày tới là sinh nhật của Nữ đế Thánh Hoàng Quốc mà."

Ngày trước sinh nhật.

Ngày chính lễ.

Và ngày sau sinh nhật.

Tổng cộng là ba ngày lễ hội mừng ngày sinh của người trị vì.

Đó là hình thức yến tiệc mừng thọ mà đa số các quốc gia đều áp dụng.

"Tính toán thời gian và khoảng cách, chắc hẳn bọn chúng đã đến gần khu vực tổ chức yến tiệc rồi."

"Chết tiệt. Chắc chắn chúng đã vượt qua trạm kiểm soát từ lâu rồi."

Tất nhiên, vẫn còn cách.

Đó là trực tiếp tham gia vào buổi yến tiệc.

Thế nhưng, đây cũng là phương án bất lợi nhất.

'Nếu xông vào và gây náo loạn trong ngày sinh nhật của Nữ đế thì...'

Yaltarion và Emil thì không sao.

Bởi danh tiếng và thành tựu của một Đại pháp sư là vô cùng to lớn.

Nhưng còn Groomlock thì sao?

Còn Chloe thì sao?

Chẳng có gì đảm bảo rằng họ có thể thoát ra một cách bình an vô sự cả.

Có lẽ ngay từ đầu, tên Hội trưởng đã nhắm vào ngày sinh nhật của Nữ đế rồi.

Yaltarion suýt chút nữa đã tặc lưỡi.

'Biết thế này, lúc con bé đấu với Emil, mình đã tuyên bố Cynthia là đồ đệ của mình cho rồi.'

Nhưng tình hình hiện tại không cho phép ông thảnh thơi mà than vãn.

Cũng phải thôi.

Sắc mặt của Emil còn tệ hơn cả Yaltarion nữa.

Đứa cháu gái của ông đang cúi gầm mặt xuống.

Thế nhưng.

Sự thật lại hơi khác so với những gì Yaltarion đang nghĩ.

Emil cúi đầu.

Nhưng đôi mắt của cô bé lại đang bùng cháy một ngọn lửa lạnh lẽo.

'Chloe.'

Cậu đang ở đâu.

Cậu đang phải chịu đựng sự hành hạ nào ở đó vậy.

Không sao đâu.

Hãy tin tớ và chờ thêm một chút nữa thôi nhé.

'Tớ... sẽ đến đón cậu ngay đây.'

Lời xin lỗi vì những sai lầm, hãy để sau khi tìm lại được bạn mình đã.

Trong đôi đồng tử của thiên tài, một bóng tối dày đặc đang trỗi dậy.

Đó là thứ ánh sáng mang tên phẫn nộ.

Và.

Cùng lúc đó.

Tại biệt thự bí mật của Hội trưởng Hội Họa sĩ.

"Chủ tịch ơi!! Miếng bít tết này ngon quá đi mất!!"

"Hố hố hố hố...! Cái đồ tham ăn, nhìn cái bộ dạng ngấu nghiến của ngươi kìa. Thật là khó coi quá đi."

Chloe đang cười rạng rỡ với cái miệng đầy ắp thịt bò.

Hiện tại, tôi đang cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Tuyệt đối không phải là tôi bị khuất phục trước miếng bít tết cao cấp mà kiếp trước tôi chưa từng được nếm thử đâu nhé.

Cái này gọi là gì nhỉ, đúng rồi.

Đây là lựa chọn chiến thuật nhằm khiến kẻ địch mất cảnh giác đấy.

[Chẳng phải người bị cái chiến thuật đó đánh lừa thảm hại nhất chính là cô sao? ?]

Câm mồm đi được không?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!