Cuộc đối đầu giữa Chloe và Emil.
Pezio coi trận đấu này là một cơ hội trời ban.
"Thời khắc ta mong mỏi bấy lâu cuối cùng cũng tới! Đây chính là lúc để dìm chết cái danh tiếng hão huyền của Chlo... Cynthia xuống bùn đen!"
Triển lãm của Yaltarion đột ngột được mở ra. Tranh của Chloe cũng được treo ở đó.
Ngay khi nghe tin ấy, Pezio đã rơi vào tuyệt vọng. Hắn cứ ngỡ Yaltarion, vị Đại pháp sư lừng lẫy và là người có quyền thế tại Đế quốc Fleureden, đã nẫng tay trên món hàng nô lệ mà hắn đang nhắm tới.
'Nhưng hóa ra không phải.'
Yaltarion đã cất công dựng lên một màn đối đầu. Tại sao chứ?
"Chắc chắn là vì ngài Yaltarion cũng không tin tưởng vào tài năng của Cynthia đâu."
Bảo rằng ngài ấy để mắt đến tài năng của Chloe sao? Nếu vậy thì ngài ấy tổ chức cái cuộc đấu này để làm gì, để cho ai xem chứ? Trong khi Chloe vốn đã cực kỳ nổi tiếng với nghệ danh Cynthia rồi.
"Hơn nữa, đối thủ của con bé lại quá mạnh."
"Vâng. Nếu định nâng tầm danh tiếng cho Cynthia, ngài ấy đã không để cô ta thi đấu với một họa sĩ xuất sắc đến nhường ấy."
Đối thủ bí ẩn của Chloe, dù nhìn thế nào đi nữa, cũng rõ ràng là một họa sĩ bậc thầy. Thắng thì cũng chỉ là giữ vững phong độ, nhưng nếu thua thì coi như mất trắng. Tại sao ngài ấy lại xếp một đối thủ mạnh đến vậy vào một cuộc đấu như thế này?
Chỉ đơn giản vì mục đích của cuộc đấu là để phân định cao thấp sao? Hay vì đối thủ của Chloe đã đe dọa Yaltarion rằng nếu ngài không đứng ra làm trọng tài, cậu ta sẽ không bao giờ nhìn mặt ông nội mình nữa?
Tất cả đều đúng. Nếu Emil nghe thấy những lời này, chắc chắn cậu ta sẽ lén lút lảng tránh ánh mắt của người khác vì ngượng.
Thế nhưng, Pezio không thể nghĩ theo hướng đó được.
"Ngài ấy đang muốn thử thách tài năng của Cynthia đấy. Thế nên mới để cô ta đấu với một họa sĩ hàng đầu."
Hắn nhếch mép cười đắc ý. Đó là nụ cười của một kẻ hoàn toàn tin tưởng vào đáp án (?) của chính mình.
"Nói cách khác, nếu Cynthia thảm bại ở đây..."
"Thì sau khi đánh mất sự quan tâm của ngài Đại pháp sư, Cynthia sẽ rơi vào tuyệt vọng."
"Chính xác! Và đó là lúc ta sẽ ra tay."
Pezio xoa hai bàn tay vào nhau.
"Chúng ta sẽ dẫn dắt Cynthia đi vào con đường 'đúng đắn' để cô ta không phải bẻ bút từ bỏ sự nghiệp."
Từ một thiên tài được vạn người ca tụng trở thành một kẻ thất bại thảm hại. Khi lòng tự trọng của người họa sĩ đã sụp đổ, hắn sẽ dùng những lời lẽ xảo quyệt để thao túng cô ta.
Vốn dĩ đây là màn kịch lừa đảo mà hắn định thực hiện tại cuộc thi vẽ tranh. Nhưng hãy nhìn xem! Chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi, chẳng phải một bàn tiệc y hệt kế hoạch ban đầu đã tự bày ra trước mắt đó sao?
Quả nhiên, chờ đợi thời cơ là quyết định sáng suốt nhất.
Pezio cười thầm trong cổ họng rồi tặc lưỡi ra lệnh:
"Hiểu rồi thì còn đứng đần mặt ra đó làm gì? Mau đi đi! Triển lãm chỉ diễn ra đến hết ngày hôm nay thôi đấy!"
"Rõ!"
Dù có chút gắt gỏng, nhưng trông hắn vẫn rất thong dong. Hay nói cách khác, dù đang ở trong tình thế có thể ung dung, hắn vẫn cảm thấy bực bội. Bởi vì tình hình hiện tại đã khác xa so với vài ngày trước.
- S-Sư phụ? Có chuyện gì vậy ạ?
- Ngươi còn hỏi à? Đám lãnh chúa đã bắt đầu để mắt tới rồi đấy! Nếu giờ mà để mất Chloe, ngay cả cái ghế Hội trưởng của ta cũng lung lay theo luôn đấy biết chưa!
Nghĩ lại chuyện mấy ngày trước, Pezio lại tặc lưỡi.
Lãnh chúa. Những quý tộc và thương nhân có quyền lực chẳng khác gì vua của một thành bang. Tại sao họ lại đột nhiên quan tâm đến tranh của Cynthia chứ?
Đối với hắn, đây chẳng khác nào tiếng sét ngang tai. Nếu không cẩn thận, hắn sẽ bị đám lãnh chúa ghi hận là 'lũ phế vật dám để tuột mất thứ mà ta quan tâm ngay trước mắt'.
Bây giờ, chuyện để mất cô ta không còn đơn thuần là điều đáng tiếc nữa. Pezio buộc phải dốc toàn lực. Việc đến tận hôm nay hắn mới nhận ra cuộc đấu tranh của Chloe cũng là vì quá bận rộn xoay xở với tin tức này.
'Nhưng tại sao đám lãnh chúa lại đột ngột hành động như vậy?'
Cứ như thể... Cứ như thể có bàn tay của một nhân vật tầm cỡ nào đó đang tác động vậy. Liệu hắn có đang lo lắng thái quá không?
'À, không đâu. Chắc là mình nghĩ nhiều quá thôi.'
Mình đã sống lương thiện thế này cơ mà? Đấng tối cao chắc chắn sẽ không dùng một công dân lương thiện như mình làm quân cờ đâu. Chắc chắn là vậy.
Pezio tuyệt vọng phủ nhận linh cảm của chính mình. Làm gì có chuyện một âm mưu thâm độc như thế lại đang rình rập hắn cơ chứ.
Tuy nhiên.
"Ức."
"Sao vậy?"
"Tai em ngứa quá. Dạo này làm nhiều việc xấu quá nên chắc có ai đó đang chửi rủa em rồi."
Cùng lúc đó, tại quốc gia láng giềng, nếu Pezio nghe được cuộc đối thoại giữa Tinh linh vương và Nhị công chúa, chắc chắn hắn sẽ ngất xỉu tại chỗ.
"Việc xấu à? Lại chuyện gì nữa đây?"
"Yaltesance là một thành bang mà đúng không ạ? Thế nên em đã viết một bức thư cho hoàng tử của Thánh Hoàng Quốc, người đang cai trị nơi đó."
"...Thư gì cơ?"
"Thấy anh ta có vẻ thích em, nên em đã giả vờ như mình rất thích hội họa. Chắc giờ anh ta đang dốc sức để lấy lòng em đấy nhỉ?"
Nhị công chúa chống tay lên má. Vẻ mặt cô bé trông ngây thơ đến lạ lùng, dù tâm địa thì đầy rẫy mưu mô.
Phải rồi, Pezio không được phép quên. Đây là thế giới Runtrabal.
Một nơi mà đứa trẻ 9 tuổi có thể đe dọa Đại pháp sư, và đứa trẻ 11 tuổi có thể điều hành quốc gia bằng những thứ vũ khí hủy diệt. Một thế giới mà lẽ thường tình đã bị đảo lộn hoàn toàn.
Ở vùng đất này, những kẻ sống theo lẽ thường chỉ có nước thân bại danh liệt. Giống như vị Tinh linh vương họ El nào đó, người vừa mới đánh mất đi một chút lương tâm của mình.
"...Vì nếu hoàng tử trực tiếp ra mặt thì ý đồ đen tối sẽ bị lộ rõ, nên anh ta sẽ sai thuộc hạ đi lật tung cái Hội Họa sĩ đó lên?"
"Chắc là vậy ạ? Đúng là một tình yêu thuần khiết đáng ngưỡng mộ mà."
"Con nên cảm thấy may mắn vì chỉ dừng lại ở mức ngứa tai đi..."
May mắn hay bất hạnh đây? Pezio không hề bị ngứa tai vì những lời đàm tiếu hay mưu đồ ngoại quốc như Nhị công chúa. Đó chính là sự khác biệt giữa dòng máu hoàng tộc và thường dân.
Sột soạt!
Thế nhưng, đôi tai của thường dân cũng có cái dụng của nó. Pezio giật bắn mình khi nghe thấy tiếng động phát ra từ phía sau.
"Gì đấy?! Ai ở đó?!"
Thám thính sao? Chẳng lẽ kẻ đó đã nghe lén cuộc trò chuyện vừa rồi?
'Chết tiệt, nếu nó nghe thấy cả chuyện thao túng phiếu bầu thì nguy to.'
Việc hắn nói oang oang không hẳn là sai lầm. Phải thuyết phục được đám thuộc hạ thì chúng mới truyền đạt lại nội dung cho sư phụ và tập hợp người lại chứ.
Thế nhưng, ngay khi bóng người đang ẩn nấp lộ diện, Pezio đã lập tức thu hồi mọi ánh mắt nghi ngờ.
"...Hức!"
Lý do thứ nhất: Đối phương chỉ là một đứa trẻ chưa hiểu sự đời.
Lý do thứ hai: Dù còn nhỏ tuổi nhưng cô bé lại xinh đẹp đến mức khiến người ta phải nín thở.
Và lý do thứ ba.
"Cháu chào chú! Chú là người từ Hội Họa sĩ đến đúng không ạ?"
Đứa trẻ đó, hay chính là Chloe, đang nhìn Pezio với đôi mắt lấp lánh đầy ngưỡng mộ.
'Thấy chưa? Tạch Tạch à, thế giới này vẫn còn người có lương tri đấy!'
[Hừm... Đến mức đó cơ à...?]
Có lẽ vì đã lén theo dõi hành tung của Pezio được một lúc, nên dù bị phát hiện, Chloe vẫn không hề tỏ ra sợ hãi.
Mà cũng đúng thôi. Cái gì cơ?
Dù có phải bôi nhọ danh dự của chính mình, chú ấy cũng muốn chấn chỉnh lại cái thói đời hiện nay, khi mà tranh của "Kẻ nhấn chuột" lại được đánh giá cao sao?
Sau đó chú ấy còn định dạy bảo hội họa cho Cynthia nữa? Để một đứa trẻ không phải tuyệt vọng mà bẻ bút từ bỏ đam mê?
'A, đây chính là tinh thần võ hiệp trong truyền thuyết đây mà.'
Một vị cao thủ chính phái đang thực hiện nghĩa hiệp, dạy dỗ đạo lý cho một thiếu nữ tà phái lầm đường lạc lối sao? Đây chính là võ hiệp chính tông!
Tôi đã quyết định như vậy. Từ giây phút này trở đi.
Chú ấy chính là ánh sáng và muối mặn của vùng đất Runtrabal này. Chloe cảm thấy hơi có lỗi vì bấy lâu nay cứ mỉa mai nơi này là lục địa của sự lãng mạn hão huyền.
'Vấn đề duy nhất là mình lại đang ở vị trí của thiếu nữ tà phái đó.'
Mà không. Thế thì có vấn đề gì đâu chứ?
'Chỉ cần không lộ danh tính là được mà?'
Vấn đề đã được giải quyết! Chloe thản nhiên bước ra. Pezio khi nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ đó cũng thở phào nhẹ nhõm.
'Hóa ra con bé chẳng nghe thấy gì cả.'
Cái kế hoạch lừa gạt Chloe để biến con bé thành nô lệ vẽ tranh cho mình... Nếu nghe thấy toàn bộ sự thật mà vẫn giữ được vẻ mặt cảm động như thế kia thì chỉ có thể là ác quỷ mà thôi.
Đó là lý do khiến cả hai bên đều buông lỏng cảnh giác một cách thoải mái.
"Hừm hừm. Phải, cháu nhìn đúng rồi đấy. Ta là Pezio Borsina, đệ tử chân truyền của Hội trưởng Hội Họa sĩ Yaltesance."
"Đệ tử chân truyền ạ?!"
Đệ tử trực hệ của minh chủ sao? Đúng là dòng dõi chính tông của chính tông rồi!
'Hì.'
Phản ứng thuần khiết bộc phát ngay lập tức. Cùng với biểu cảm tuyệt đối không thể là diễn kịch. Pezio hoàn toàn an tâm và bắt đầu lộ rõ ý đồ đen tối.
"Sao nào? Cháu có hứng thú với mỹ thuật à?"
Vừa nghe thấy nghề nghiệp của mình, một cô bé xinh xắn đã nhìn mình với đôi mắt lấp lánh như vậy sao? Việc cái tôi của hắn phình to ra cũng là điều tự nhiên. Hắn bắt đầu muốn thử tán tỉnh một chút.
Chỉ cần nhắm mắt làm ngơ trước tuổi tác của Chloe là được. Tất nhiên, Pezio không hề nhắm mắt. Hắn trưng ra nụ cười thân thiện như một người anh hàng xóm tốt bụng. Rồi hắn bước tới một bước đầy điêu luyện và hoạt bát.
"Nếu là học viên mỹ thuật thì cháu có muốn đến xưởng vẽ của ta chơi không? Nếu có gì muốn xem, ta sẽ cho cháu xem thỏa thích."
"Dạ không, cháu theo ngành âm nhạc ạ."
À. Pezio chép miệng. Hắn cố gắng che giấu sự tiếc nuối một cách lịch sự.
'Học viên nhạc công sao. Cũng hợp đấy chứ.'
Họa sĩ không phải là cái nghề chỉ dựa vào mặt mũi để kiếm ăn. Ngược lại, nhạc công thì sao? Nhạc công là nghề phải đứng trước mặt mọi người. Với nhan sắc này, đi theo con đường nhạc công chắc chắn sẽ dễ thành công hơn nhiều.
Thấy Pezio im lặng, Chloe sốt ruột hỏi ngay:
"Dạ, chú Pezio ơi, chú đã bầu cho ai thế ạ?"
"Ta hả? Ta bầu cho người không phải Cynthia."
"Quả nhiên là vậy!"
Quả nhiên? À, hóa ra con bé này cũng ghét tranh của Cynthia sao.
'Cũng phải thôi. Nhìn một học viên nhạc công xuất hiện ở đây thì chắc chắn con bé là đứa trẻ được ngài Đại pháp sư đặc biệt sủng ái rồi.'
Chắc chắn là vì quen biết với đối thủ của Chloe nên con bé mới ủng hộ bên đó. Hoặc cũng có thể là con bé ghét tranh của Cynthia thật.
Vì dục vọng cá nhân, cũng vì muốn duy trì mối quan hệ tốt đẹp với Yaltarion, Pezio vỗ ngực tự tin. Đây là hành động nhằm lấy lòng Chloe.
"Chuyện đó thì cháu cứ chờ mà xem. Trận đấu này, chắc chắn người mà chúng ta ủng hộ sẽ giành chiến thắng thôi."
"Thật ạ?"
"Tất nhiên là thật rồi."
Bởi vì chính ta sẽ khiến mọi chuyện thành ra như vậy mà.
"Nếu không tin, cháu có muốn cá cược với ta không?"
"A. Cá cược thì chắc không được đâu ạ. Vì cháu cũng muốn đặt cửa giống chú mà. He he."
Trời ạ, tâm đầu ý hợp đến thế là cùng. Sao mà cô bé này lại đáng yêu thế không biết? Mỗi khi con bé cười, cảm giác như không gian xung quanh bừng sáng hẳn lên.
Pezio tin chắc rằng lúc này nữ thần may mắn đang đứng về phía mình.
'Cảm ơn nhé, Groomlock! Và cả Chloe nữa!'
Cuộc gặp gỡ này cũng là nhờ Chloe, cái con nhóc ngu ngốc và xấu xí đó mà có. Nhờ chúng phản kháng mà mọi chuyện mới diễn ra suôn sẻ thế này.
Có lẽ vì vậy mà...
"Ơ? Thầy Groomlock?"
"Ta tìm con mãi đấy. Sao con lại ở chỗ này... Pezio?"
Khi tên Orc mà hắn chẳng muốn nhìn mặt xuất hiện, Pezio thậm chí còn cảm thấy một sự ưu việt dâng trào.
"Chà! Ta cứ ngỡ là ai, hóa ra là ông Groomlock đây mà."
"...Tại sao ngươi lại ở cùng con bé?"
"Ông cũng biết cô bé này à? Nghe nói cô bé là học viên nhạc công được ngài Đại pháp sư chăm sóc nên ta đang trò chuyện đôi câu ấy mà."
Đồ da xanh thảm hại. Hãy nhìn cái vẻ mặt thẫn thờ đó của lão ta xem.
Mà thôi, kệ đi. Sớm muộn gì lão cũng sẽ bị ta cướp mất món hàng nô lệ vẽ tranh hữu dụng, cướp luôn cả mối quan hệ thân thiết với Đại pháp sư.
'Và cả mối quan hệ với cô bé này nữa.'
Đệ tử chân truyền của Hội trưởng và một họa sĩ cá nhân quèn. Một gã nhân tộc điển trai và một tên Orc. Bên nào dễ chiếm được cảm tình của thiếu nữ hơn thì đã quá rõ ràng rồi.
Pezio mỉm cười nhìn cô bé tóc bạc chưa rõ tên. Quan điểm của hắn là tình yêu không phân biệt tuổi tác, nhưng chắc chắn là có phân biệt chủng tộc.
Thế nhưng. Tại sao chứ?
"A... Ra là vậy... Ngươi không biết gì sao..."
Cái bản mặt của tên Orc đáng ghét đó. Sao trông nó cứ như đang nhìn một kẻ đáng thương vậy nhỉ?
"Cái gì cơ?"
"Thì ra là thế... Không, ngươi không cần phải biết đâu. Bây giờ chưa phải lúc. Đừng nói chuyện này nữa..."
Cái thằng cha mặt lợn này đang lảm nhảm cái gì vậy? Ý thức được ánh mắt của Chloe đang nhìn mình, Pezio định tung ra một tràng lý luận sắc bén để đáp trả.
Hắn định làm thế thật, nếu như Groomlock không mở lời trước.
"Đột nhiên lượng khán giả đến triển lãm tăng vọt. Gần 40 người lận. Ta đoán chắc là do ngươi làm nên mới đi tìm đấy."
"Khán giả? Cái đó thì liên quan gì đến ta... Khoan đã, ông nói bao nhiêu người cơ?"
Bao nhiêu người? 40 người á? Tại sao chứ? Đám thuộc hạ mà hắn gọi đến chỉ có khoảng 20 người thôi mà?
"Ờ. Trong số đó có khoảng 20 người có vẻ là bạn của ngươi đấy. Nửa còn lại là người quen của ta."
Đúng là một sự trùng hợp ngẫu nhiên tuyệt vời nhỉ? Trước lời mỉa mai của Groomlock, Pezio đứng hình như tượng đá. Bởi vì hắn đã hiểu ra ý nghĩa của những lời đó.
"Vậy là chúng ta sẽ có một cuộc đấu công bằng rồi. Đúng không?"
"Thằng... Thằng ranh này...?!"
Lão ta đã nhận ra chiêu trò của mình và tập hợp người đến sao? Để họ bầu ngược lại với những lá phiếu thao túng nhằm triệt tiêu sự gian lận. Để chỉ những lá phiếu trong sạch mới quyết định thắng thua sao?!
'Thế này thì... Thế này thì không thể thao túng phiếu bầu được nữa rồi...!'
Hắn cũng không thể gọi thêm người được nữa. Nếu chuyện vỡ lở, Yaltarion sẽ nhận ra ngay. Một khi bị bắt quả tang thao túng phiếu bầu, Pezio coi như xong đời.
Và nếu cứ để trận đấu diễn ra sòng phẳng như thế này, cán cân chiến thắng sẽ nghiêng hẳn về phía Cynthia.
"Chép lại tranh của Thánh nữ á? Điên rồ thật!"
"Nhưng tôi thích đấy."
"Làm ngay thôi!"
"Chết tiệt, thưa Thánh nữ! Bức tranh này rốt cuộc là cái gì vậy chứ! Cảm hứng... cảm hứng cứ thế tuôn trào không dứt!"
Chính vì lũ đó. Chính vì lũ cuồng tín điên khùng đó!!
Hơi thở của Pezio trở nên dồn dập khi nhìn thấy thất bại đã hiển hiện trước mắt. Hắn chỉ còn biết đứng trơ ra đó như một pho tượng.
"Kể từ giờ phút này, cuộc bỏ phiếu chính thức kết thúc. Tôi xin chân thành cảm ơn tất cả các vị khán giả đã đến tham quan triển lãm ngày hôm nay."
Cho đến tận khi Yaltarion tuyên bố đóng cửa triển lãm, Pezio vẫn chưa thể hoàn hồn. Kể từ bao giờ hắn mới phải chịu nỗi nhục nhã lớn đến nhường này chứ?
Vì quá bi thảm, hắn thậm chí còn không dám đi xác nhận kết quả thắng thua. Nhưng thực ra hắn cũng chẳng cần phải bận tâm đến kết quả làm gì nữa.
Cộp cộp.
Tiếng giày da nhỏ nhắn của trẻ con vang lên. Dù đang cúi gầm mặt, hắn vẫn nhìn thấy mũi giày đó ngay trước mắt mình. Pezio ngập ngừng ngẩng đầu lên.
Đập vào mắt hắn là khuôn mặt đầy thất vọng của cô bé mà hắn vừa mới định lấy lòng.
"...Chú đã hứa là chắc chắn sẽ thắng mà."
Đồ nói dối. Cháu đã tin chú vậy mà.
Giọng nói đó như truyền tải trọn vẹn nỗi lòng của cô bé. Chloe dứt khoát quay lưng lại với Pezio. Hắn chỉ biết đứng nhìn cái bóng lưng ấy rời đi mà không thể thốt nên lời nào để giữ lại.
Bịch.
Pezio khuỵu xuống tại chỗ, sức lực hoàn toàn biến mất.
Khi triển lãm đóng cửa cũng là lúc hoàng hôn buông xuống. Tôi đưa mắt nhìn về phía kết quả bỏ phiếu.
"Haizz."
Dù có chút tiếc nuối mà buông lời cằn nhằn, nhưng trong cái rủi lại có cái may, tôi đã không giành chiến thắng trong cuộc đấu tranh này.
'Dù xét theo góc độ nào đó, kết quả này còn gây sốc hơn nhiều.'
Noemilica đối đầu với Kẻ nhấn chuột. 62 phiếu đấu với 62 phiếu. Nói cách khác, đó là một kết quả hòa.
Đúng là chuyện đời chẳng ai ngờ được. Sao có thể trùng khớp đến mức bằng điểm nhau như vậy chứ?
[Chẳng phải sự ngẫu nhiên đó chính là điểm thú vị của cuộc đời sao?]
Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, biến số lớn nhất trong cuộc đời ta chính là ngươi đấy. Mà thôi, lần nào ngươi cũng gây họa nên cứ coi như là hằng số đi cho rồi.
Nghĩ đến chuyện hôm kia tôi đã lén lút thử dùng ma pháp tinh linh với chút hy vọng nhỏ nhoi mà lại thấy bực mình. Kết quả thế nào á? Ngươi nghĩ là có thành công không? Nếu ma pháp mà phát ra được thì giờ này tôi đang bận ôm hôn cái tên Kẻ nhấn chuột này rồi chứ ở đó mà cáu, chết tiệt.
[Thật ạ? Vậy giờ chúng ta dùng thử nhé? Ma pháp tinh linh!]
'Đã bảo là không! Dùng! Được! Mà! Đồ điên này!'
[Chủ nhân thì không làm được nhưng tôi thì biết cách đấy nhé!]
Muốn giết nó thật sự mà. Hả, bình tĩnh nào. Cãi nhau với nó thì được ích gì chứ. Chỉ tổ làm hỏng tính cách của mình thôi.
Tôi quay sang bắt chuyện với một đối tượng bình thường hơn. Đó là Emil, người cũng đang đứng nhìn kết quả.
"Kết quả bất ngờ thật đấy nhỉ. Cho cả cậu lẫn tôi."
"Vậy sao."
Emil cũng quay sang nhìn tôi. Rồi cậu ta im lặng. Mãi cho đến khi tôi bắt đầu nghĩ 'Cậu ta ăn nhầm cái gì à?' thì Emil mới chịu mở lời như thể đã hạ quyết tâm.
"Làm thế nào vậy."
"Hả?"
"Làm thế nào mà chị lại vẽ đẹp đến thế chứ."
Tôi đã ký giao kèo với ác quỷ đấy, Emil ạ. Khi cuộc đấu này kết thúc, tôi sẽ được tự do. Thật đau khổ khi không thể nói ra sự thật như vậy mà.
"Đừng hỏi. Tôi thấy tranh của cậu đẹp hơn mà. Chắc hẳn những người khác cũng nghĩ vậy thôi."
"Những người khác là ai cơ."
Ai là ai chứ? Cậu ta lại nói cái gì lạ lùng vậy.
"Cậu không thấy kết quả à? Hòa nhau mà."
"Tôi thấy. Nhưng cái đó chẳng có ý nghĩa gì cả."
"Cái gì cơ... Kết quả mà không có ý nghĩa thì cái gì mới có ý nghĩa đây?"
"2 phiếu đầu tiên mà chị nhận được ấy."
Gì cơ?
"Chị nghĩ đó là của ai?"
Cậu ta đột nhiên bị làm sao vậy nhỉ. À, ý cậu ta là 2 người đầu tiên bầu cho tranh của Kẻ nhấn chuột là ai á?
'Để xem nào, ừm.'
Ngoài hội những người cuồng nhiệt Chloe ra thì ai có thể đánh giá cao tranh của Kẻ nhấn chuột được nhỉ? Tưởng chừng như không có ai, nhưng hóa ra lại có đấy. Mà lại còn đúng hai người nữa chứ. Hai vị họa sư mà tôi đều biết mặt.
'Ơ kìa?'
Khoan đã. Chuyện là như vậy sao?
"Kết quả hòa này là do chị đã làm tăng số lượng người bỏ phiếu lên thôi."
Ít nhất thì Emil có vẻ nghĩ như vậy.
"Thế nên trận này tôi thua rồi. Cả ông nội lẫn họa sư Groomlock đều chọn chị thay vì chọn tôi."
"...Chẳng phải tính đại chúng cũng là một ưu điểm lớn của người nghệ sĩ sao?"
"Tôi hoàn toàn không đồng ý. Nghệ thuật cần có nhãn quan và tư cách."
"Mỹ học của cậu và tôi khác nhau thật đấy."
"Vậy sao. Thế thì làm thế này đi."
Emil lẩm bẩm rồi cầm lấy cây bút.
"Coi như đây là chiến thắng của chị."
Xoẹt!
Cây bút vạch một đường dứt khoát vào ô bỏ phiếu. Emil đã bầu cho bức tranh của Kẻ nhấn chuột.
Cái thằng nhóc bướng bỉnh này. Nhưng đúng là vẫn còn trẻ con thật. Nhìn cho kỹ đây, hỡi nữ chính của nguyên tác. Căn bản của nghệ thuật chính là sự mô phỏng đấy.
"Vậy à? Thế thì làm thế này đi."
Tôi nhẹ nhàng "chôm" lấy cây bút ngay trước mắt cậu ta. Không để Emil kịp ngăn cản, tôi vung tay một đường.
Xoẹt!
Cây bút vạch một đường dứt khoát vào ô bỏ phiếu. Noemilica đối đầu với Kẻ nhấn chuột. Không phải. Emil đối đầu với Chloe. 63 phiếu đấu với 63 phiếu.
"Thế này là lại hòa rồi nhé."
Tôi mỉm cười đắc ý. Ngược lại, Emil nheo mắt nhìn tôi.
"Đúng là ngang ngược."
Dù nheo mắt, nhưng cậu ta cũng khẽ mỉm cười theo.
"Ngang ngược một chút cũng có sao đâu. Vòi vĩnh là đặc quyền của trẻ con mà."
"Vậy sao. Mỹ học của chị và tôi khác nhau thật đấy."
"Cũng đúng, trông cậu chẳng có vẻ gì là thuần khiết cả."
"Ý chị là sao cơ."
"Đói bụng quá, đi ăn tối thôi. Để kỷ niệm kết quả hòa, cậu khao nhé!"
"Tôi đang hỏi ý chị là sao mà."
Tôi không trả lời mà chạy biến đi mất. Dù là để được ăn chực hay để tránh một cú cốc đầu thì chạy đi vẫn là thượng sách.
Nhưng mà, biết nói sao nhỉ. Rốt cuộc thì nên đánh giá cuộc đấu này như thế nào cho đúng đây? Không tệ ư? Đó không phải là cách diễn đạt mà tôi thích. Câu đó nghe quá thụ động và mang tính tự bào chữa.
Che giấu điều mình ghét là phép lịch sự, nhưng không thể hiện điều mình thích lại là sự giả tạo. Bởi vì điều đó có nghĩa là mình đang cân đo đong đếm lợi hại để giấu đi tiếng lòng của chính mình.
Thế nên, chỉ một chút thôi. Chỉ trong giây phút này thôi, chúng tôi quyết định thành thật với cảm xúc của mình.
Chuyện AI, chuyện nghệ thuật. Hãy tạm gác lại những vấn đề rắc rối đó sang một bên.
"Vui mà đúng không? Cuộc đấu này ấy."
"...Hừ."
Có thể đó không phải là một cuộc đấu tuyệt vời nhất, nhưng chắc chắn đó là một cuộc đấu vô cùng thú vị.
Và thế là, hai cô bé vừa đi vừa chí choé dưới ánh hoàng hôn. Khoảng cách vốn dĩ vẫn còn xa cách cho đến tận ngày hôm nay dường như đã được thu hẹp lại đôi chút.
Một mối nhân duyên gần hơn người dưng nhưng lại xa hơn bạn bè. Có lẽ vì vậy mà người ta gọi mối quan hệ này là...
Đối thủ.
"Đúng rồi. Cậu biết tuần sau tôi phải đến tu viện rồi đúng không?"
"......Cái gì?"
"Nhạc công mà cậu định giới thiệu cho tôi ấy, cứ bảo người ta đến gặp tôi ở phòng diện kiến nhé. Tôi định giải nghệ vẽ tranh để tập trung hoàn toàn vào âm nhạc đây."
"........................Cái gì cơ?"
...Có lẽ là vậy.
0 Bình luận