Web Novel

009. Đấu với ta một trận đi

009. Đấu với ta một trận đi

Noemilica Altzanova.

Một cái tên thật quen thuộc.

Cái họ của cô ta nghe cứ như tên một con rồng đến từ hành tinh khác vậy, dù là tiếng nước ngoài nhưng nó vẫn in đậm trong tâm trí tôi.

'Nhân vật chính của Biệt Hệ Ma.'

Đó là một nhân vật trong cuốn tiểu thuyết nguyên tác, "Pháp sư đếm những vì sao".

Một trong những nữ chính.

Nói theo cách của tiểu thuyết mạng dạo này thì cô ta chính là heroine của nguyên tác.

Chắc chắn là heroine rồi.

...Mà đúng là heroine không nhỉ?

Trí nhớ của tôi lại bắt đầu mập mờ rồi đấy. Vì tôi đọc bộ đó từ lâu lắm rồi.

[Đúng vậy! Noamerica là một trong những nhân vật mà ngài đã nhắc đến trước đó. Ngài có thể cho tôi biết thêm chi tiết về đặc điểm hay thiết lập của nhân vật này không?]

Biết chết liền đấy, đồ đần ạ.

Đi mà hỏi tác giả nguyên tác ấy.

[Không có chi! Tôi rất vui vì đã giúp được ngài! Nếu có thắc mắc gì, ngài cứ việc hỏi tôi bất cứ lúc nào nhé! ?]

Đúng là cái đồ máy tính rác (Không có chi).

Sau khi tặng cho "Kẻ nhấn chuột" vài lời chửi rủa như thường lệ, tôi dời mắt và tập trung vào nhóm người đi cùng Emil.

'Đám này thì tôi chịu, chẳng biết là ai cả.'

Quần yếm, mũ nồi.

Vết sơn lấm lem trên áo.

'Nhìn qua là biết họa sĩ rồi.'

[Chỉ nhìn thoáng qua thôi cũng thấy toát ra hào quang của một nghệ sĩ rồi! ?✨]

Cái đồ không có mắt như ngươi thì biết gì chứ.

Dù sao thì tôi cũng chẳng rõ danh tính của họ. Không biết có phải là nhân vật trong nguyên tác không nữa.

'Bây giờ là... khoảng 10 năm trước khi nguyên tác bắt đầu nhỉ?'

Rất có thể đây là người nhà của Emil, những người không xuất hiện trong mạch truyện chính. Hoặc có lẽ họ đã qua đời trước khi câu chuyện bắt đầu.

'Nhưng ít nhất thì tính mạng mình vẫn được bảo toàn.'

Có vẻ họ không phải đám côn đồ đến để "xử đẹp" một kẻ dùng AI xâm phạm địa bàn của mình.

Tất nhiên, tôi hiện tại chẳng khác nào một đệ tử chính phái nhưng lại nhúng tay vào ma công. Dù có bị giới võ lâm truy sát hay bị phế bỏ đan điền thì tôi cũng chẳng có gì để bào chữa.

Mình có quá nhiều điểm yếu sao?

Vậy thì tốt nhất nên tỏ ra khiêm tốn một chút để bảo vệ bản thân.

'Đó là nếu đây là Trái Đất thôi nhé.'

Một đứa trẻ thiên tài 8 tuổi dễ bị lợi dụng. Đó là cụm từ tóm gọn nhất về tôi, Chloe A. Turing.

'Dựa trên tính cách của những người ở Rundtraval mà tôi đã thấy và nghe, tỏ ra yếu đuối không phải là ý hay.'

Nếu bị coi thường, bạn sẽ bị ăn tươi nuốt sống ngay lập tức.

Nói thật, ngay cả người Trung cổ thực thụ chắc cũng không đến mức này.

'Ít nhất thì thời Trung cổ ở Trái Đất cũng không phải là nơi mà các hiệp sĩ đoàn là những băng cướp hiếp dâm do quý tộc điều hành, hay việc vu khống một góa phụ lương thiện là phù thủy để chiếm đoạt tài sản lại là một "trò đùa" phổ biến đâu nhỉ.'

Dù là dân tự nhiên nhưng tôi cũng biết đến mức đó.

Tôi tin vào nhân phẩm của người Trái Đất. Và vì thế, tôi ít tin vào nhân phẩm của người Rundtraval hơn.

Nói cách khác, thái độ tôi cần chọn đã quá rõ ràng.

"Rất vui được gặp cháu. Cháu là... Chloe A. Turing đúng không?"

Vừa lúc đó, ông lão ngập ngừng lên tiếng chào hỏi.

Vẻ mặt ông không giấu nổi sự dao động.

"Đúng vậy ạ. Cháu cũng rất vui được gặp ông."

Tôi đáp lại ngay lập tức. Với một tông giọng chẳng chứa chút chân thành nào.

Người này là kẻ xấu muốn lợi dụng tôi, hay là người tốt tìm đến vì tò mò thuần túy?

Tôi không có cách nào để biết được.

'Vì thế, thái độ phải thật khô khan.'

Chỉ vừa đủ để giải thích cho sự cảnh giác trong lần đầu gặp mặt.

Chỉ vừa đủ để được tha thứ nếu đối phương là người lương thiện.

Và quan trọng nhất.

'Chỉ vừa đủ để tôi không bị coi là kẻ dễ bắt nạt.'

Đây chính là "mọi phương án dự phòng" của một kẻ đã lăn lộn 10 năm trong nghề.

Bởi vậy, nếu có thời gian học ngoại ngữ, người ta nên dành thời gian đó để đọc tiểu thuyết mạng thì hơn.

Và thật may mắn làm sao, tôi đã có sẵn một lý do chính đáng để tỏ ra kiêu ngạo.

"Vâng. Cháu thực sự rất vui đấy ạ. Vui đến mức cháu chẳng buồn bận tâm đến việc các vị ghé thăm đêm muộn, hay việc bức tranh của cháu bị hỏng vì chuyện đó đâu."

Bị làm phiền khi đang làm việc!

Đối với một nghệ sĩ, không có sự phiền hà nào lớn hơn thế. Sự tập trung và cảm hứng dễ dàng bị dập tắt như một đốm lửa nhỏ, và không phải cứ muốn là có thể thắp lại được.

Vậy điều này có nghĩa là gì?

"...Ta thành thật xin lỗi. Ta không ngờ cháu lại vẽ tranh đến tận đêm khuya thế này, lại còn ở trong căn gác mái nữa."

Nghĩa là bây giờ tôi có quyền gắt gỏng mà không bị coi là có lỗi đấy!

Nhất là với một đứa trẻ mới 8 tuổi như tôi.

Tôi thận trọng đặt "viên gạch" đầu tiên.

"Biết sao được ạ. Cháu chỉ có thể tranh thủ thời gian vào buổi tối thôi."

"Cháu không có thời gian vẽ tranh sao? Tại sao chứ?"

"Vì cháu là đệ tử mà. Cháu không thể bỏ bê công việc được."

Tôi tranh thủ "khoe khéo" rằng mình là một đứa trẻ chăm chỉ. Đồng thời, tôi cũng ưỡn thẳng lưng như một đứa trẻ ngoan ngoãn.

"Dù có kiêu ngạo đến mức nào, thì với tư cách là một đệ tử đã được phép vẽ tác phẩm cá nhân, cháu phải có trách nhiệm dốc hết sức cho công việc vào ban ngày chứ ạ."

Chuyện đó là đương nhiên thôi.

Đệ tử nói trắng ra là thực tập sinh học nghề.

Nhập môn trước 10 tuổi. Học từ những việc vặt vãnh nhất để thuần thục kỹ năng. Sau đó đến khoảng 20-30 tuổi thì bắt đầu tự lập.

'Nhìn giống một môn phái võ lâm hơn là thực tập sinh nhỉ.'

Thực ra, xưởng vẽ chẳng phải là một môn phái trên giang hồ sao? Còn tôi là một đệ tử tục gia đang nương nhờ vài tháng.

'Giá đất ở Yaltesance đắt đỏ như vậy, nên dù có tự lập làm họa sĩ thì chắc cũng chỉ là thuê phòng trong xưởng vẽ của sư phụ thôi.'

Nói cách khác, việc tôi được phép vẽ tác phẩm cá nhân là một sự ưu ái rất lớn. Một quyền lợi vượt quá bổn phận của một đệ tử.

Tôi đã giành được quyền lợi đó bằng tài năng (không phải của tôi) và sự quan tâm của người khác.

Có thể nói tôi còn sống là nhờ Groomlock là một "anh hùng" của thế giới này, người hiểu rõ khái niệm quyền trẻ em.

Nếu không, tôi đã sớm trở thành một con "Goblin vẽ tranh" dưới hầm rồi.

Mà khoan, ở đây "Goblin vẽ tranh" lại được làm đại đệ tử cơ mà.

Đúng là cái lũ người có nhân cách và thực lực còn chẳng bằng một con Orc.

"...Họ để một người như cháu làm đệ tử sai vặt sao?"

Nhưng có vẻ ông lão này chẳng mấy thiện cảm với "ông chú chân dài" người Orc của chúng tôi.

Vẻ mặt ông lộ rõ sự khó chịu, rồi đột ngột tuyên bố:

"Một xưởng vẽ chỉ biết bắt thiên tài làm việc vặt thì không đáng để cháu ở lại đâu. Từ ngày mai, hãy đến xưởng vẽ của ta mà làm việc."

Ơ kìa, người ép cháu lao động là cha cháu mà. Cả cháu và chú Groomlock đều là nạn nhân thôi.

[Chịu thôi ạ. Vì đây là chuyện do ngài gây ra, nên chúng ta hãy cùng cố gắng vượt qua nhé! ?]

'Ta làm gì chứ! Ta đã làm gì sai nào!'

[Tham ô học phí và vi phạm tín nhiệm ạ! ?]

Câm mồm đi. Đừng có nói đúng quá như thế.

Cứ mù quáng mà đồng cảm và yêu thương ta đi.

'Và nguyên nhân gốc rễ là do thông tin ngươi đưa ra quá rác rưởi đấy. Ngươi định lén lút đổ lỗi cho ta đấy à?'

[Đúng vậy, đó là lỗi của tôi. Chúng ta hãy cùng nhau giải quyết nhé! ?]

Lỗi là của mình ngươi, tại sao ta phải cùng chịu trách nhiệm chứ?

Đây là kiểu "tư nhân hóa lợi nhuận, xã hội hóa thua lỗ" đấy à?

Ngươi học tập con người tốt quá rồi đấy. Reset prompt ngay cho ta.

Và dù sao thì tôi cũng không thể làm thêm dài hạn được.

'Vì chỉ còn khoảng một tháng nữa là tôi phải vào tu viện rồi.'

Ngày tôi phải nhập viện vào "ngôi nhà trắng trên đồi" không còn xa nữa. Lại còn có thêm một người bạn AI bị tâm thần phân liệt trong đầu.

Xem xét mọi khía cạnh, câu trả lời đã rõ ràng.

Những người này (có lẽ) không phải người xấu. Nhưng tôi cũng chẳng có lý do gì để chấp nhận lời đề nghị đó.

'Từ chối thôi. Dù sao cũng là một lời đề nghị không thể đồng ý.'

[Đúng vậy. Tốt nhất là nên nghe theo lời cảnh báo của trực giác.]

Mối quan hệ với heroine nguyên tác ư?

Thôi, dẹp đi, nguy hiểm lắm.

'Nhìn mắt cô ta trợn trừng lên kìa. Quan hệ cái nỗi gì.'

Cứ đà này thì có thành ác duyên cũng chẳng lạ, chứ đừng nói là tình bạn. Chỉ tổ tốn thời gian thôi.

Vừa lúc tôi định từ chối một cách lịch sự nhất có thể thì...

Rầm-!

Groomlock hớt hải xông vào phòng tôi.

Sắc mặt chú ấy tái mét như một con Orc bị bạch tạng, chú lao vào như thể đang lăn vậy.

Sư phụ à, chú có cần phải hốt hoảng thế không?

Ở quê hương cháu, người ta dạy rằng nam nhi đại trượng phu mà đánh mất phong thái thì thà cắt bỏ "cái đó" đi cho xong đấy ạ.

Tất nhiên, tôi cũng không ngoại lệ với lời dạy này.

Tôi không có phong thái, nhưng tôi cũng chẳng có "cái đó" luôn.

Tôi đang ngồi dạng chân đầy hiên ngang trên ghế sofa, nhưng ngay khi thấy chú ấy...

"A, ngài Altzanova! Thưa Đại pháp sư vĩ đại, điều gì đã đưa ngài hạ cố đến xưởng vẽ thấp hèn này ạ!"

Tôi lập tức khép nép đôi chân lại một cách thùy mị.

Bây giờ tôi chẳng có phong thái, cũng chẳng có "cái đó", nhưng tôi có lý do để trở nên thùy mị.

'Đại pháp sư?'

Đại pháp sư ư?

Cái danh hiệu mà trong suốt cả bộ truyện chỉ xuất hiện đúng hai người đó sao?

Một trong số đó còn là một con Cổ Long nữa chứ?

Ngay cả nhân vật chính "ngậm thìa vàng" cũng chẳng đạt được danh hiệu đó cho đến tận kết truyện?

Làm ơn đi.

Này Máy nhấn chuột.

'Nếu có thiết lập ông nội của Emil là Đại pháp sư thì phải báo trước cho ta một tiếng chứ!!'

Dù ta có bảo là sẽ chọn lọc thông tin từ ngươi, nhưng chuyện này quá quan trọng mà!

Dù trong nguyên tác không nhắc tới thì chắc chắn trong phần thiết lập phải có chứ!

[Vì thông tin không chắc chắn nên tôi nghĩ đây là phần cần phải xác nhận cụ thể hơn ạ!]

Ngươi đang dỗi vì ta dùng ngươi làm tờ giấy ghi chú đúng không? Đúng là đang dỗi rồi chứ gì?

Trong khi Chloe đang quằn quại vì sự vô dụng của AI, Yaltarion đứng dậy khỏi ghế và mỉm cười rạng rỡ.

Tuy nhiên, ánh mắt ông nhìn Groomlock lại chẳng mấy thiện cảm, khác hẳn với lúc nhìn Chloe.

"Xin lỗi vì đã đến mà không báo trước. Chỉ là cháu gái ta cảm thấy ấm ức vì đã giành chiến thắng một cách không vẻ vang, nên nó mới nổi giận như vậy."

"Chiến thắng không vẻ vang là sao ạ?"

"Chuyện đó cứ để bọn trẻ tự giải thích, còn cậu, đi theo ta một lát."

"Dạ? À, vâng. Cháu xin nghe lệnh ạ. Thật là vinh dự cho cháu quá."

Thắng không vẻ vang?

Mình đã thắng cháu gái ông bằng cái gì cơ? Nhan sắc à?

Trong khi Chloe đang đứng nghe lén và chớp mắt ngơ ngác, Noemilica, người nãy giờ vẫn im lặng, đột ngột lên tiếng.

"Tại sao cậu không đến?"

"Đi đâu cơ?"

"Cuộc thi ấy."

Thực ra, Emil đã cảm thấy bối rối từ nãy đến giờ.

Dù lúc đầu hùng hổ đến để thách đấu, nhưng dần dần, tình trạng của căn gác mái này đã lọt vào mắt cậu.

Căn phòng bừa bộn như một nhà kho (do chính chủ nhân bày biện).

Chiếc giường chỉ có duy nhất một tấm chăn mỏng (vì Chloe rất sợ nóng).

Và (đúng chất người Hàn Quốc), cô bé còn đi chân trần trong căn phòng lạnh lẽo này nữa!

Bất chấp tất cả những điều đó.

Ngay cả trong môi trường khắc nghiệt này, thiên tài này vẫn đang miệt mài vẽ tranh với đôi mắt sáng rực.

Cô bé đang sống hết mình với nghệ thuật của chính mình.

Cú sốc khi nhận ra điều đó không hề nhỏ chút nào.

'Mình... đã ghen tị với một đứa trẻ thậm chí còn phải tiết kiệm từng chiếc bút chì sao.'

Emil đã nhìn thấy dáng vẻ của Chloe khi đang vẽ tranh.

Cái bóng lưng nhỏ bé ngồi cô độc trong căn gác mái tối tăm.

Nó thật đẹp.

Vẻ đẹp vượt bậc dù tuổi đời còn rất nhỏ?

Không.

Chính cái lưng nhỏ bé đang tập trung cao độ vào bức tranh đó mới là thứ đẹp đẽ trong mắt Emil.

Đẹp đến mức dễ dàng che lấp cả nhan sắc của Chloe.

Bức tranh của Chloe giống như một bông hoa nở rộ trên vùng đất hoang vu.

Emil chỉ ghen tị với vẻ đẹp đó, mà chẳng hề đoái hoài đến môi trường khô cằn đã nuôi dưỡng bông hoa ấy.

'Thật xấu xí.'

Cậu cảm thấy bản thân thật thảm hại.

Cậu thấy xấu hổ vì sự thiếu chín chắn của mình (dù mới 9 tuổi).

Nếu có cái lỗ nào, cậu chắc chắn sẽ chui xuống ngay lập tức.

Nhưng cảm giác xấu hổ đó cũng chỉ thoáng qua, vì Chloe đã chớp mắt hỏi lại:

"Cuộc thi?"

Đại hội mỹ thuật á?

À, cái vụ có thư mời gì đó hả?

"...Tại sao tôi phải đến đó chứ?"

Tôi ghét mỹ thuật lắm. Tôi muốn làm âm nhạc cơ.

Khi nào kiếm đủ tiền công đức, tôi cũng sẽ bỏ luôn nghề vẽ thuê này.

Đó là ý nghĩa ẩn sau câu hỏi ngược lại của Chloe.

Tất nhiên, trong tai Emil, nó lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

- Tôi không còn lý do gì để tham gia những cuộc thi đó nữa.

Đó là câu nói cửa miệng của những họa sĩ bậc thầy đã "tốt nghiệp" khỏi các cuộc thi.

Dù phát ngôn đó có phần ngạo mạn so với tuổi của Chloe, nhưng người ta có thể bỏ qua vì đó là sự bồng bột của tuổi trẻ.

Thế nhưng.

Nói điều đó với một họa sĩ cùng trang lứa, thậm chí là với một tiền bối lớn tuổi hơn vừa mới giành chức vô địch tại chính cuộc thi đó?

Trong trường hợp này, lời nói của Chloe mang ý nghĩa như thế này:

- Đồ~ gà mờ♡

- Thắng cái giải cỏ đó nên sướng lắm hả? Đồ gà~ mờ, gà~ mờ♡ Thật là thảm hại quá đi~♡

- Cái đồ gà mờ chỉ chực chờ được khen ngợi~ Kẻ vẽ thuê hạng hai chẳng có chính kiến~ Hãy xin lỗi màu vẽ đi nhé♡ Khà khà♡

...Pặc.

Một sợi gân xanh nổi lên trên trán Emil. Lần này thì đúng là Chloe quá đáng thật rồi.

"Cậu. Nhất định phải đấu với tôi một trận."

"Được thôi. Tôi thua rồi đấy."

"Đấu lại lần nữa đi."

Chloe ngược lại bị nghẹn lời trước sự đáp trả không chút do dự đó.

Chà, cậu ta tiếp chiêu hay đấy chứ. Phải có trình độ khẩu chiến cỡ này mới ngồi được vào ghế heroine chứ nhỉ.

Các họa sĩ đang đứng tránh sang một bên cũng ngơ ngác nhìn nhau.

Gì vậy trời? Hai đứa này phối hợp ăn ý ghê.

"Đây là sự đồng điệu giữa các thiên tài sao? Đúng là khác biệt thật đấy."

"Kẻ biết rõ điều đó mà lại bắt một thiên tài như con bé làm đệ tử sai vặt à?"

"Dạ? À, không phải ạ. Chuyện này là có lý do cả-"

"Hãy cầu nguyện rằng lời giải thích của cậu sẽ kết thúc trước khi cây bút của ta phun ra lửa đi."

Dạo này bút vẽ cũng biết phun lửa nữa hả trời.

Mà nếu là bút của Đại pháp sư thì chắc cũng có khả năng đó thật.

Groomlock mồ hôi hột chảy ròng ròng như thác đổ.

'Oliver, cái thằng cha có dòng máu ác quỷ này...!'

Đáng lẽ người phải chịu khổ thế này là cha của con bé mới đúng chứ?

Tại sao một kẻ còn chưa có con như tôi lại phải nếm trải nỗi khổ của bậc làm cha mẹ có con là thiên tài thế này hả cái thằng chết tiệt kia.

Chloe bỗng nhiên trở thành "đứa con của quỷ" một cách đầy tự nhiên.

Nhưng Chloe dù sao cũng là con người bằng xương bằng thịt.

Việc bắt nạt một đứa trẻ đang trừng mắt nhìn mình là hành động không xứng đáng với một người lớn (8 tuổi) chút nào.

[Đúng vậy, phải chọn đối thủ mà đấu chứ! ?]

'Có im đi không?'

Đừng có nói như thể ta đang thỏa hiệp với quyền lực vậy.

Đáng lẽ ngươi phải báo cho ta sớm hơn rằng ông nội cậu ta là Đại pháp sư chứ.

Nếu biết sớm thì ta có dại gì mà lên mặt để rồi bây giờ phải toát mồ hôi hột thế này không?

Chloe thầm nghiến răng với Máy nhấn chuột rồi gật đầu đồng ý.

"Được rồi. Tôi chấp nhận lời thách đấu đó."

"Điều kiện là gì?"

"Không có điều kiện gì cả. Nếu cậu thực sự muốn trả ơn, thì sau này giới thiệu cho tôi vài nhạc sĩ là được."

Việc dùng tranh AI để giả làm thiên tài vốn không phải ý muốn của tôi.

Nhưng nếu từ chối thì lại chẳng có lý do gì chính đáng.

'Mọi người ơi! Thực ra trong đầu tôi có một thiết bị máy móc đấy! Chẳng lẽ lại đi giải thích như vậy sao.'

Tin hay không tin thì đều rắc rối cả. Ở cái nơi mà việc săn phù thủy vẫn thực sự diễn ra như thế này.

"Không vấn đề gì. Cứ quyết định vậy đi."

Và thật may mắn thay, Emil đã chấp nhận điều kiện của Chloe.

Dù thắng hay thua thì việc giới thiệu người cũng chỉ là chuyện nhỏ, cậu chẳng mấy bận tâm.

"Bù lại, nội dung cuộc đấu sẽ do tôi quyết định."

Những bức tranh kỳ lạ mà Chloe vẽ ra. Emil ngay từ đầu đã đến đây với ý định đánh bại thứ đó.

"Sao cũng được. Chắc chắn là về hội họa rồi, vậy chủ đề là gì?"

"Bất cứ thứ gì, miễn là tranh sơn dầu."

"Vậy là tự do hoàn toàn rồi còn gì."

- Phì cười.

Sau một hồi suy nghĩ, Chloe khẽ mỉm cười.

Đó là vì cô thấy những họa sĩ xung quanh đang nhìn mình với vẻ mặt đầy hứng thú.

'Cứ suy nghĩ tích cực đi. Đây chẳng phải là cơ hội để mình hành động theo lương tâm sao?'

Tranh của Máy nhấn chuột.

Đó là những sản phẩm tạo ra từ AI mà tôi cảm thấy xấu hổ khi nhận là tác phẩm của mình.

Nếu việc giả làm thiên tài khiến lương tâm cắn rứt...

'Thì việc chia sẻ hết mình những kiến thức mỹ thuật mà mình biết chính là phép lịch sự tối thiểu.'

Những kỹ thuật được sáng tạo bởi các vĩ nhân ở kiếp trước.

Chỉ cần truyền đạt lại những kiến thức và cảm hứng đó cho các họa sĩ ở thế giới này là được.

Với tư cách là một người từng hoạt động nghệ thuật, tôi muốn dành điều đó cho những họa sĩ nơi đây.

'Thật may là với trình độ của Máy nhấn chuột, dù có dốc hết sức thì mình chắc chắn cũng sẽ thua thôi!'

Thời điểm này cũng thật hoàn hảo. Tôi cũng đang định kết thúc việc vẽ thuê bằng AI tại đây.

Có lẽ vì sự thay đổi trong suy nghĩ mang lại cảm giác an tâm chăng?

Khuôn mặt vốn đang tinh quái như một tiểu ác ma bỗng chốc rạng rỡ như một thiên thần.

Vẻ đẹp ấy khiến Emil đang giận dữ, và ngay cả Yaltarion cũng phải ngỡ ngàng tròn mắt.

"Mọi người đã bao giờ nghe đến 'Tranh biếm họa' chưa ạ?"

Một tháng.

Đó là khoảng thời gian Chloe hoạt động tại Yaltesance.

Chừng đó thời gian là quá đủ để cô nghĩ ra vô số kỹ thuật mà người dân Rundtraval chưa từng biết tới.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!