Web Novel

Chương 209: Kết Thúc (7)

Chương 209: Kết Thúc (7)

Xẹt, xẹt, xẹt...!

Thành thật mà nói, con đường đến chiều không gian cao hơn nguy hiểm hơn có thể diễn tả bằng lời.

Dòng chảy không-thời gian, thứ vốn hiền hòa như một dòng suối, sẽ bất chợt trở nên dữ dội mà không báo trước.

Vùuuu...!

Giống như bây giờ đây.

Đó là một cảnh tượng sẽ khiến bất cứ ai kinh ngạc, nhưng những người có mặt ở đây đều đã vượt qua ranh giới của bình thường từ lâu.

“Melina.”

Kiel quay sang nhìn Melina. Hoàng Đế Aria cũng nhìn cô.

Không cần thêm lời nào nữa. Họ biết rõ vai trò của ai là quan trọng nhất trong khoảnh khắc này.

Một công thức ma pháp khổng lồ nở rộ quanh Melina, ổn định [Cổng] dẫn đến chiều không gian cao hơn trước những cú sốc bên ngoài.

Thấy chưa đủ, cô còn làm chậm dòng chảy của không gian bên trong một cách nhân tạo. Chứng kiến khung cảnh đột nhiên dịu lại, Aria lên tiếng.

“Di chuyển nhanh lên. Ta không biết chúng ta có thể lừa dối thế giới được bao lâu đâu...”

Cô còn chưa kịp dứt lời.

Rắc...!

Một âm thanh giống như thứ gì đó đang tách ra. Nghe vậy, gương mặt Melina cứng lại ngay lập tức.

Toàn bộ không-thời gian đang vặn xoắn.

“Vì sao...?”

“Vì người sống và người chết đang đi cùng nhau.”

Cứ như đã biết sẵn, Aria nhún vai thản nhiên.

Ngay từ đầu, chuyện người chỉ là một linh hồn như cô, vượt qua các chiều không gian như những người có cơ thể vật lý nguyên vẹn đã là điều không thể.

“Xem ra trẫm chỉ hướng dẫn được đến đây thôi. Melina, từ giờ trở đi cô sẽ phải tự tìm con đường của mình.”

“...Cô định làm gì?”

“Trẫm định sẽ dùng con đường tái sinh. Trẫm sẽ đến nơi nhanh hơn hai người gấp nhiều lần. Và lối đi đó hẳn cũng an toàn hơn lối này nhiều.”

Với vẻ mặt hoàn toàn thoải mái, Hoàng Đế lẩm bẩm.

“Trẫm sẽ đi trước và đợi hai người.”

“...”

Kiel lặng lẽ gật đầu.

Gào...!

Không gian cuộn xoáy như một cơn bão. Một khe hở nhỏ xuất hiện nơi chính giữa.

Không chút do dự, Aria tiến vào khe hở đó.

.

.

.

.

.

Cô đã mơ.

Thú thật là, Hoàng Đế Aria không biết đây có thực sự là một giấc mơ, hay là cô đang thoáng thấy những mảnh vỡ của kiếp trước. Cô nhớ mình đã lao về phía con đường tái sinh.

Thế nhưng...

Cảnh tượng trước mắt cô hiện giờ là gì?

Ít nhất trong ký ức của cô, chưa từng có một vòng lặp nào như thế này.

Thứ đầu tiên cô nhìn thấy là một chiếc lồng xa lạ.

Tiếp theo là hình ảnh của chính cô, đang ôm Olivia bé nhỏ và khóc lóc trong một không gian đầy hơi ẩm và nấm mốc.

“Tất cả là lỗi của tớ. Vậy nên...”

Một tiếng nức nở co giật hơn là khóc than đơn thuần.

“...tạm biệt.”

Đôi mắt Aria trở nên bình tĩnh. Cô nhận ra đây không phải là một giấc mơ đơn giản.

“...”

Cô đã nhận ra quá muộn.

Aria lặng lẽ nhìn cảnh tượng dần phai.

Đây chính là kết thúc của công chúa.

Không, đó cũng chính là kết thúc của chính cô.

Nàng công chúa đã chuyển tất cả khả năng của mình cho Olivia của vòng lặp thứ 0 sẽ mất đi ký ức và sau hàng trăm vòng lặp, cuối cùng là trở thành con người hiện tại của cô.

‘...Mình rồi cũng sẽ trở nên như thế sao?’

Cô bỗng dưng cảm thấy lo lắng.

Gào...

Suy nghĩ của Aria không thể tiếp tục. Cô cảm giác như linh hồn mình đang bị hút về đâu đó.

‘Về đâu?’

Ý thức của Aria dần trôi xa.

———

Bịch!

Cảm thấy một cảm giác lạ trên lưng, Aria vô thức nâng mí mắt lên.

“A...a?”

Giọng cô phát ra. Không phải là một giọng nói trong tâm trí. Mà là giọng nói phát ra từ dây thanh quản của cô.

Ngón tay và ngón chân cô cũng cử động bình thường.

Chỉ có điều, cô không thể cử động chúng hoàn toàn theo ý muốn. Cảm giác như đang điều khiển cơ thể của một đứa trẻ chưa phát triển vậy. Aria cố gắng ngồi dậy. May mắn thay, có một chiếc gương ngay trước mặt cô.

“...”

Aria chậm rãi sờ lên mặt mình. Mái tóc ngắn vàng óng gọn gàng, đôi mắt tràn đầy sức sống và trí tuệ.

‘Chúng màu nâu.’

Chỉ có màu mắt là khác.

Tất nhiên, nếu đó là điểm khác biệt duy nhất, thì thật may mắn.

Ngón tay cô nhỏ xíu. Chiều cao của cô cũng thấp. Cô trông chừng ba hoặc bốn tuổi là cùng. Aria tò mò nhéo má mình. Chúng thật mềm mại.

‘...Ôi. Đây là tái sinh sao?’

Ký ức của cô... không hoàn chỉnh. Chỉ có các vòng lặp quan trọng mới quay lại rõ ràng, còn phần còn lại thì mờ nhạt như bị xóa đi. Aria nghĩ thế thực chất là may mắn.

Nếu cô nhớ tất cả các vòng lặp ngay cả sau khi tái sinh, tâm trí cô sẽ không tài nào chịu đựng được.

Aria chậm rãi nhìn quanh. Những đứa trẻ trạc tuổi cô đang chạy nhảy lung tung với đủ loại đồ chơi. Chỉ là, hầu hết bọn chúng đều có tóc đen.

‘Cả thế giới tràn ngập gen của Kiel.’

Nhưng như thế cũng không quá lạ lẫm gì. Thay vào đó, nó trông tự nhiên hơn. Trong năm năm qua khi cô chưa nhận thức về kiếp trước của mình, tâm trí cô đã hoàn toàn hòa nhập với thế giới này.

‘Ít nhất thì tên mình vẫn vậy.’

Trường mẫu giáo Thành phố Seoul, Lớp Bách Hợp, Aria.[note88714]

Nó có nghĩa là “cai trị uy nghi từ trên cao”.

‘Cái tên được chọn thật khéo.’

Mặc dù nghĩ vậy, tâm trí cô vẫn hỗn loạn. Trong một thế giới với hơn 7 tỷ người, cô không biết bằng cách nào để tìm thấy Olivia.

Bộp bộp.

Thế rồi, có ai đó chạm vào lưng cô. Một cảm giác giống hệt như khi cô lần đầu tiên nhận thức về kiếp trước.

Cô quay đầu lại ngay lập tức. Một cậu bé cao hơn cô một chút đang đứng đó với khuôn mặt tươi cười.

Một khuôn mặt tròn trịa, bụ bẫm như cái bánh bao. Cậu hẳn sẽ lớn lên thành một chàng trai khá đẹp trai.

“...?”

Thế nhưng nếu chỉ có vậy, cô đã không mở to mắt.

Cậu trông giống cô ấy.

Cậu trông rất giống Olivia.

Nếu Olivia kết hôn với Kiel và có một đứa con trai, nó sẽ trông giống hệt thế này.

Aria vội vã đưa tay ra và véo má cậu bé.

“Cậu nà ai!”

Cậu là ai.

Giây phút cô nói điều đó, Aria nhận ra lưỡi mình không hoạt động bình thường.

“...Cái gì thế này? Cái, cái gì...?”

Trong khi cô đang mấp máy miệng do khả năng ngôn ngữ bị thoái hóa đột ngột, cậu bé đưa thứ gì đó ra trước mặt cô.

“Cậu muốn ăn không?”

...Đồ ăn vặt?

Bình thường cô sẽ không bao giờ nhận nó, nhưng Aria hiện tại thì khác. Đến khi cô tỉnh táo lại, món đồ ăn vặt đã trôi xuống cổ họng cô. Nó có vị dâu tây.

“Aria ăn giỏi quá!”

Aria cau mày.

“Cậu tên gì?”

“Cậu không biết tên tớ hả?”

Chuyện này thật điên rồ.

Aria cố gắng kiểm tra thẻ tên của cậu bé trước mắt. Dù cô chỉ mới năm tuổi, nhưng giờ khi đã nhận thức về kiếp trước, ngôn ngữ hẳn là không thành vấn đề.

“Để tí nữa tớ cho cậu cái khác nhé!”

Chỉ là trước khi cô kịp kiểm tra thẻ tên, cậu bé đã nói vậy và chạy đi đâu đó với những bước chân nhỏ xíu.

“...”

Aria nhìn theo bóng dáng đang rời đi của cậu như bị mê hoặc.

Quá giống để có thể coi là trùng hợp, ngay cả khí chất cậu tỏa ra cũng giống hệt. Cô chợt nhớ lại những gì Aurelia đã nói.

Câu hỏi đó, ‘Cô nghĩ Olivia đã tái sinh thành thứ gì?’...

Đối với một đứa trẻ nhỏ như vậy, ngay cả việc chia sẻ đồ ăn vặt của mình với người khác cũng không phải là chuyện dễ dàng gì. Trừ khi một người lớn bảo cậu làm vậy, hoặc là cậu thích cô.

Thế nhưng, không có dấu hiệu nào như vậy mà cô cảm nhận được từ đứa trẻ đó.

Đó chỉ đơn giản là bản chất của cậu.

Nhưng...

‘Ngay cả khi đứa trẻ đó thực sự là kiếp sau của Olivia, thì cũng có gì khác chứ?’

Khi mà cậu không nhớ cô.

Đối với một người không nhớ kiếp trước của mình, các mối liên kết trong quá khứ cũng chỉ là xiềng xích.

Ngay cả khi họ trông giống nhau, ngay cả khi tính cách họ giống nhau, thì cũng chỉ có vậy.

Ký ức và cuộc sống họ đã sống là khác nhau.

“...”

Chỉ là, sẽ không sao nếu cô tham lam chứ?

Cô không kìm được mà thở dài.

Sau khi do dự một lúc lâu, Aria đi đến kết luận.

Sau cái chết, cô đã gặp lại người bạn đã khuất của mình.

Chỉ riêng vậy đã đủ là một phép màu...

Thế rồi.

“Oaaaa!”

Tuyết bắt đầu rơi ngoài cửa sổ. Tất cả bọn trẻ đồng thanh reo lên và chạy ra ngoài. Aria nhìn cậu bé với đôi mắt thẫn thờ như bị bỏ bùa.

Những bông tuyết nhẹ nhàng rơi trên tóc cậu. Khi ánh sáng phản chiếu trên chúng, thứ gì đó mờ nhạt lấp lánh phía trên. Cái hiện diện kết nối một nửa với cậu bé đó, quay lại nhìn cô với mái tóc trắng rực rỡ tung bay.[note88713]

“...!!”

Cảm giác như hơi thở cô dừng lại.

‘...Olivia?’

Không thể là nhầm lẫn. Không thể là ảo giác được.

Càng nhiều tuyết tích tụ trên tóc cậu bé, hình bóng của Olivia càng trở nên rõ ràng. Cô ấy nhìn cậu bé với đôi mắt xanh phát sáng, rồi quay sang Aria.

Và mỉm cười.

Nụ cười ấm áp ấy, một nụ cười rạng rỡ giống hệt như Olivia mà Aria từng biết.

“...A.”

Giọng cô run rẩy. Cô cảm thấy như mình sắp khóc.

Aria dụi mắt thật mạnh. Hình bóng của Olivia đã biến mất, nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.

Cô muốn cảm nhận phép màu nhỏ bé này lâu hơn một chút.

Chỉ một chút nữa thôi.

———

“...Đây là đâu?”

Ôm cái đầu đang đau nhói, Kiel nhìn quanh. Cây cối bao quanh anh ở mọi hướng. Khi tỉnh lại, anh thấy mình đang ở trong một khu rừng lạ nào đó.

Cảnh tượng cuối cùng anh nhớ là hình bóng Hoàng Đế biến mất vào dòng nước dữ dội.

“...Xem ra chúng ta đã thành công rồi.”

Là Melina.

Thân là một chuyên gia về ma pháp không gian, cô có thể nhận ra ngay lập tức.

Dòng chảy mana, sự chuyển động của khí quyển, mọi thứ đều khác với lục địa.

‘Đã bao lâu rồi?’

Có lẽ chỉ vài ngày, nhưng nơi họ trôi dạt không phải là một địa điểm bình thường.

Vùng trung gian của các chiều không gian nơi thời gian trôi đi một cách tùy tiện.

Cũng không lạ gì nếu vài ngày đã mở rộng thành hàng chục năm.

Melina kiểm tra tình trạng thể chất của mình.

Cô đã phải trả một lượng mana đáng kể làm cái giá, nhưng nó nằm trong phạm vi chấp nhận được.

‘...May mắn thật.’

Giờ nhiệm vụ còn lại là tìm ra Aria và Olivia đã tái sinh thành gì.

Tất nhiên, có khả năng họ đã tái sinh thành các sinh vật thấp kém hơn, nhưng chẳng hiểu sao, cô cảm thấy sẽ không phải như vậy.

Rộp.

Ngay khi cô định bước dọc theo một con đường nhỏ, tiếng bước chân trên tuyết vang lên từ gần đó.

Bước chân của con người.

“...”

Melina suy nghĩ một lúc. Có nên phớt lờ họ không đây? Hãy tốt hơn là gặp họ và thu thập thông tin? Còn về ngôn ngữ, cô có thể đơn giản sử dụng ma pháp dịch thuật.

Ngay khi cô nghĩ vậy.

“Nếu cô đi lại trong bộ quần áo như thế, người qua đường sẽ thấy cô kỳ lạ đấy.”

“...!!”

“Mười tám năm. Không phải là một con số nghe dễ chịu cho cam, nhưng do chưa đến hai mươi năm, trẫm sẽ tha thứ cho ngài.”

Nói xong, Aria cười khúc khích.

“Thay bộ quần áo này vào đi. Tôi mua chúng ở trung tâm thương mại đấy.”

...Trung tâm thương mại?

Nhưng hơn cả từ ngữ xa lạ đó, Melina ngạc nhiên hơn khi thấy Aria không già đi chút nào mặc dù mười tám năm đã trôi qua.

“Khi cô thay xong, tôi sẽ đưa cô đến chỗ Olivia.”

Aria nói thêm với một nụ cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Có thể bạn đã quên, tại chương 23, main có từng nhắc đến một cô bạn thân nhất
Có thể bạn đã quên, tại chương 23, main có từng nhắc đến một cô bạn thân nhất
[Lên trên]
阿理峨 (A Lý Nga)
阿理峨 (A Lý Nga)