Web Novel

Chương 174: Hoàng Đế Aria (1)

Chương 174: Hoàng Đế Aria (1)

Olivia lần nữa sử dụng manh mối của Chúa Tể Bóng Tối để hướng về Cung Công Chúa Đế Quốc.

Khác với Aria đầy uy nghiêm và đáng sợ của “hiện tại”, Aria trước mắt cô hiện giờ trông dễ thương và thậm chí là hơi ngốc nghếch.

“Hoho! Nhanh lên và chạy nhanh hơn nữa đi!”

“Đ-Điện Hạ. Xin người hãy giữ gìn phẩm giá...”

Trước một Công Chúa của Đế Quốc đang đòi các hiệp sĩ hộ vệ cõng vì đau chân này, ai mà nghĩ rằng cô lại là thiên tài của thế kỷ chứ?

“Hừm. Hôm nay cũng vui đấy. Giờ mọi người lui được rồi.”

Dưới ánh hoàng hôn, Aria sau khi lấy lại vẻ trang nghiêm, nhấp một ngụm trà.

Cô hầu gái đứng bên cạnh cô hẳn đã giành được lòng tin của Aria, vì cô dường như không hề ngạc nhiên trước đôi mắt tràn đầy trí tuệ của Aria.

‘Quả là một đôi mắt thú vị.’

Kỳ lạ thay, màu mắt của cô là màu tím. Để cho chắc ăn, Olivia đã truyền một chút mana vào cơ thể cô, nhưng cô chỉ là một người bình thường.

Sụp.

Olivia cũng ung dung tham gia vào buổi tiệc trà trang trọng này.

Với khoảng một giờ còn lại, cô cho phép mình hưởng thụ màn phung phí nhỏ nhoi này.

Mà thôi.

Lý do gặp lại Công Chúa Đế Quốc trong quá khứ rất đơn giản.

Để dự đoán, dù chỉ là đại khái, những gì cô có thể đang nghĩ.

“Aria.”

Aria ngẩng đầu lên. Cô Công Chúa Đế Quốc trẻ con vừa ăn ba cái bánh quy cùng lúc vào bữa trưa đã biến mất, thay vào đó là một quý tộc với những cử chỉ tao nhã.

Cô chỉ bộc lộ con người thật của mình trong một khoảng nhỏ của ngày. Ngoại trừ khi gặp cô bạn Olivia của mình, thì nhiều nhất là khi chơi cờ vua.

Cô làm vậy vì biết rằng mình càng tỏ ra bất tài, các anh trai của mình càng đến gần ngai vàng hơn.

Cô không chỉ nói suông về “các mối quan hệ”. Ta có thể thấy rõ qua việc cô sẵn sàng hạ thấp danh tiếng của chính mình để nâng cao vị thế cho các anh trai.

“Gì vậy?”

Mình nên bắt đầu thế nào đây?

Cô không thể cứ bất cẩn ném ra các câu hỏi được. Nếu làm vậy, Aria có thể hiểu lầm rằng cô đã chuẩn bị cho “cuộc thảm sát” trong tương lai từ thời điểm này.

“Tớ hỏi cậu một câu được không?”

Aria gật đầu tắp lự.

“Nếu là cậu, cậu sẽ tấn công kẻ thù chính trị của mình như thế nào?”

Cô hạn chế biểu đạt một cách rõ ràng.

Cô chọn từ “kẻ thù chính trị” thay vì “kẻ thù không đội trời chung” cũng chính bởi lẽ đó.

“...Kẻ thù chính trị?”

Gương mặt Aria đầy hoài nghi khi hỏi lại.

Đó là nỗi hoài nghi bắt nguồn từ cái chắc chắn rằng một người “bất tài” như mình không đời nào có kẻ thù chính trị.

“Chỉ là giả thuyết thôi. Cậu cũng đâu thể biết được hết mọi chuyện trên đời đâu.”

Sau khi suy ngẫm câu hỏi một lúc, Aria bèn hỏi.

“Kẻ thù chính trị này có mạnh hơn tớ không?”

“Có. Và cũng thông minh ngang ngửa cậu.”

Sau khi nhìn chằm chằm Olivia bằng cái nhìn tò mò một hồi, Aria nói.

“Nếu người đó có thể nghĩ ra các chiến lược giống tớ, họ sẽ thắng. Suy cho cùng, người có nhiều sức mạnh hơn sẽ chiếm ưu thế. Cơ mà... thứ cậu muốn biết không phải là cái này, mà là ‘làm thế nào để thắng’, phải không?”

“Phải.”

“Vậy thì tớ sẽ phải dùng đến một canh bạc.”

Dù gọi là canh bạc, nhưng nếu nó có xác suất thành công cao nhất, vậy nó không còn là canh bạc nữa.

Mà sẽ trở thành một nước đi xuất sắc.

“Phe có lợi thế sẽ không bao giờ dùng đến nước đi đánh cược. Kể cả khi họ biết nước đi đó tồn tại, họ cũng chẳng việc gì phải dùng đến nó. Bởi vì-”

“Họ vốn đã ở thế thượng phong rồi.”

Trước câu trả lời của Olivia, Aria chậm rãi gật đầu.

“Vậy nước đi đánh cược này là gì?”

“...Sao tớ biết được? Tớ chưa được kể tường tận về tình huống của tớ với kẻ thù chính trị này mà.”

Aria nhún vai thản nhiên.

“Hừm, dù tớ có ngó đi ngó lại đến mấy đi nữa, kẻ thù chính trị này cũng chỉ có thể là cậu thôi, Olivia.”

“...”

“Tất nhiên, chuyện đó chẳng đời nào xảy ra được. Hà tất gì cậu và tớ phải đánh nhau chứ? Kẻ thù chính trị? Cậu định bước chân vào giới chính trị sao? Cậu định trở thành pháp sư hoàng gia à? Với cái khả năng ấy của cậu, cậu chẳng cần để tâm đến chính trị làm gì.”

Chà, cô đã bị phát hiện nhanh hơn dự kiến nhiều.

Olivia cảm thấy bối rối một cách ngượng ngùng.

Cũng may là cô đã diễn đạt gián tiếp, nếu cô dùng từ trực tiếp “kẻ thù không đội trời chung”, cô có thể đã gây ra một sự hiểu lầm khủng khiếp.

Không, cô có lẽ đã gây ra rồi.

Chỉ cần nhìn vào đôi mắt mưu mẹo đó thôi, cô cũng biết được.

“...Muốn nghĩ sao tùy cậu.”

“Có chuyện gì vậy? Là do lần trước tớ ăn trộm ly kem trái cây của cậu à? Nếu cậu thấy buồn thì nên nói ra chứ!”

Olivia lắc đầu.

‘Nói gì thì nói chứ, một canh bạc...’

Một nước đi đánh cược mà chỉ Aria mới có thể thực hiện, kể cả khi Olivia đã biết về nó.

Cô không thể hỏi thêm nữa. Lấn sâu hơn sẽ rất nguy hiểm. Hôm nay, chuyện phát hiện ra sự tồn tại của nước đi đánh cược này là đủ rồi.

“Hôm nay tớ về trước đây.”

“...Chưa gì đã về rồi sao?”

“Xin lỗi, dạo này tớ hơi bận.”

Với biểu cảm phức tạp, Olivia mở cửa và rời đi.

Aria lặng lẽ nhìn cô rời đi.

Một khoảng cách vô thức đã xuất hiện trong cách mà Olivia đối xử với cô hiện giờ. Cô đặc biệt cẩn trọng trong lời nói, và theo bản năng cố gắng che giấu suy nghĩ thật của mình.

...Chuyện gì đang xảy ra thế này?

“...”

Aria nhìn cô hầu gái đang dọn dẹp bát đĩa bên cạnh mình.

Ba ngày trước, cô hình như đã nói chuyện gì đó với cô ta.

Chỉ là, cô không thể nhớ được.

Đối với một người ghi nhớ từng khoảnh khắc ngoại trừ khi ngủ như Aria, việc thiếu hụt ký ức này thật quái lạ.

Nếu là vậy, cô không còn cách nào khác ngoài hỏi.

Aria gọi tên cô hầu gái.

Con gái thứ ba của Nam Tước Hein từ phương nam của Đế Quốc.

Aria đã biết đây là danh tính giả. Chỉ một người đã thuộc lòng gia phả của hàng ngàn quý tộc như cô, mới biết được chuyện này.

Chuyện con gái thứ ba của Nam Tước Hein đã chết bảy năm trước là chuyện mà người anh trai thông minh của cô đã không xác minh được... Có điều, mấy chuyện như vậy chẳng liên quan gì đến Aria.

“Cô hầu gái” này rõ ràng là một nhân tài. Nếu cô ta nhạy bén và còn có năng lực, cô chẳng việc gì mà không chấp nhận cô ta làm hầu gái cả.

Aria gọi tên cô hầu gái.

Aurelia.

———

Lều của Melina.

Olivia vẫn đang ngủ say dù mặt trời đã mọc. Thay vì đánh thức cô đệ tử, Melina tiếp tục nghiên cứu.

Boong-.

Cùng lúc đó, tiếng con lắc đồng hồ vang lên.

Melina đang đắm chìm trong nghiên cứu ma pháp.

Một chuyện mà đến cả những người xung quanh đôi khi cũng quên là lĩnh vực chính của Melina không phải là ‘không gian’, mà là ‘không-thời gian’.

Mặc dù chỉ khác một từ thôi, nhưng khoảng cách tạo ra là quá lớn.

Hẳn là do từng trực tiếp chạm vào chân lý, mà Melina giờ đây đã đạt đến cấp độ có thể ‘quan sát’ quá khứ.

Melina vẫn chưa đạt đến cấp độ ngó nghìn vào các dòng thế giới khác.

Có điều, cô muốn đạt đến nó một lần nữa.

Chẳng phải đơn thuần là do cái tò mò với học thuật của một pháp sư. Mà là vì đệ tử của cô.

Cô hiểu bản tính của Olivia hơn ai hết. Dù cô đã nổi giận trước hành động của Chúa Tể Bóng Tối, nhưng đôi mắt cô vẫn tràn ngập nỗi buồn.

Cô đã bảo vệ thế giới này bằng cả mạng sống mình.

Vậy mà bọn người đó.

Melina không thể để cô trải qua nỗi đau nhìn họ chết trước mắt mình lần nào nữa. Và để ngăn chặn chuyện đó, lựa chọn duy nhất là ngăn chặn chiến tranh xảy ra.

‘...Đây là bổn phận của người sư phụ là mình.’

Thuyết phục Công Chúa Đế Quốc là không thể. Cô biết vì cô đã thử.

Nếu cô có thể băng qua các dòng thế giới và can thiệp vào quá khứ của một kiếp trước.

Và qua đó, biến cuộc diệt vong của Olivia như chưa từng xảy ra.

Vậy, chẳng phải cuộc chiến này cũng sẽ trở thành như chưa từng xảy ra sao?

Tất nhiên để làm vậy, cô sẽ phải chứng minh tiền đề vô lý là can thiệp vào quá khứ từ tương lai.

[Sư phụ, xin hãy nhận lấy cái này.]

Chẳng phải Olivia đã thành công trong chuyện này rồi sao?

“...Mình làm được.”

Melina nói như đang lập một lời thề. Trong năm năm, Melina đã dành phần lớn thời gian cho nghiên cứu này.

Chuyện này vốn dĩ là bất khả thi, nhưng nó khả thi vì cô đã từng trải nghiệm nó một lần.

Xoẹt xoẹt xoẹt!

Mana của Melina hội tụ về một điểm. Thứ mana bị nén đến giới hạn, giờ đã giảm xuống vượt quá mức của một quả cầu nhỏ và thành thứ gì đó giống như một điểm.

Thuộc tính của Melina là thời gian. Do đó, nén mana đồng nghĩa với nén thời gian.

Boong-.

Con lắc vốn đang đung đưa đều đặn qua lại dần chậm đi. Một sự thay đổi tinh tế đến mức đến cả Melina cũng khó lòng nhận ra.

Song, nó đang chậm lại. Cô chắc chắn là vậy.

Cơn gió xoáy dần tan biến. Giờ đây, cô đã cảm nhận được thời gian đang chậm lại.

Thình thịch-.

Giữa một thế giới đang mất đi tốc độ, chỉ có trái tim Melina vẫn giữ nguyên nhịp đập ban đầu.

Thình thịch-. Thình thịch.

Ảo giác rằng nhịp tim của cô đã tăng tốc hẳn là do thế giới đã chậm quá mức.

Cô đánh lừa thế giới.

Nếu tốc độ của mana chảy qua cơ thể cô không nhanh hơn được nữa, vậy cô chỉ cần làm cho thế giới chậm lại là đủ.

Vùuuu...!

Mana bắt đầu xoay chuyển với tốc độ mà Melina chưa từng trải qua trước đây. Thời điểm thế giới chậm lại, mana của Melina tăng tốc.

Giây phút con lắc hoàn toàn dừng lại.

Ý thức của Melina bị hút đi đâu đó.

Ầm ầm ầm...

Trong dòng chảy dữ dội của thời gian, nơi một khoảnh khắc trở thành vĩnh hằng trong dòng chảy của vũ trụ, Melina khó khăn lắm mới giữ được ý thức.

Vô số cánh cửa lóe lên trước mắt cô. Melina theo bản năng hiểu được bản chất của những cánh cửa này.

Vô số dòng thế giới. Tuy chưa chạm đến chân lý và không xác nhận được thứ gì nằm phía sau, nhưng cô có một cách.

Một phần tuổi thọ của cô. Cô không cần phải hy sinh tất cả. Cô không cần phải đọc vô số vòng lặp như trong kiếp trước.

Cô chỉ cần đọc một lần.

Vậy nên, chỉ khoảng 10 năm tuổi thọ là đủ.

Trong vô vàn cánh cửa chẳng có gì đặc biệt, Melina đứng trước một cánh cửa tỏa sáng màu vàng kim độc đáo. Giây phút cô nắm lấy tay nắm cửa, cô cảm thấy sinh lực mình dần bị rút rồi yếu đi.

“...Phù.”

Cạch.

Thời khắc cô mở toang cánh cửa, Melina thấy mình đang ở trong một không gian hoàn toàn khác.

Một không gian lạ lẫm nhưng đồng thời cũng quen thuộc.

Một không gian cô đã đến vài lần vì công việc trong quá khứ.

Thư Viện Hoàng Gia.

Nơi lưu trữ mọi sử sách và ma pháp của lục địa.

Chỉ là, kích thước của nó hơi khác so với những gì Melina nhớ. Thư Viện Hoàng Gia mà Melina nhớ chắc chắn nhỏ hơn thế này.

Cẩn thận nhìn quanh, vẻ mặt Melina bỗng chợt trở nên cứng lại.

“...”

Chính là vì một người phụ nữ đang đứng ở cuối thư viện.

Một cử chỉ uy nghiêm. Một cặp mắt tràn đầy trí tuệ. Một nốt ruồi lệ nhỏ bên dưới mắt.

Một người mà cô hoàn toàn không ngờ sẽ gặp ở đây.

“...Công Chúa Đế Quốc Aria?”

Bộp.

Cô đóng cuốn sách đang đọc và nhìn chằm chằm vào Melina.

“Hừm... Xem ra trẫm thực sự đã già rồi.”

“Trẫm?”

Trước cách tự xưng hô hoành tráng không phù hợp với một Công chúa Đế Quốc này, đầu Melina hơi nghiêng sang.

“Để mà trông thấy một hồn ma quá khứ bằng đôi mắt này.”

“Cái gì? Hồn ma?”

“Chẳng phải hồn ma thì là gì? Melina, ngươi đã chết hơn 30 năm rồi.”

...Mình đã rơi vào dòng thế giới nào thế này?

Chẳng thể che giấu nỗi hoang mang, Melina hỏi.

“Ngươi... là ai?”

“Chẳng phải trẫm vừa tự nói sao? Trẫm là Hoàng Đế thứ 43 của Đế Quốc, Aria Lactea.”

Vào giây phút đó, mắt Melina mở to.

Aria nhìn thẳng vào ánh mắt đó và nói với giọng đầy uy quyền và tông điệu quý tộc.

“Công Tước Kiel.”

Bộp.

Thế rồi, Kiel xuất hiện như một cái bóng.

“Vâng, Bệ Hạ.”

“Khanh có nhìn thấy hồn ma đó không?”

“Thần có, thưa Bệ Hạ.”

“Mang nó đến đây cho trẫm ngay lập tức.”

Vào giây phút đó, Melina nhận ra cô đã rơi vào một thế giới quái lạ hơn nhiều so với cô nghĩ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!