Web Novel

Chương 188: Ma Vương (3)

Chương 188: Ma Vương (3)

“Lời chào khó coi quá đấy.”

Asmodeus nói. Tuy đang ở ngay trước mặt, nhưng giọng ả nghe cứ như đang thì thầm bên tai cô vậy.

“Nếu ta không né thì sao?”

“Nếu ngươi muốn được chào đón, ngươi vốn dĩ không nên triệu hồi mấy con quái vật đó.”

“Theo lý đó, ngươi cũng mang theo khá nhiều con người đấy thôi. Ta dù sao cũng là Ma Vương, ta cần phải giữ thể diện chứ?”

Asmodeus nở một nụ cười đoan trang.

“Nhưng mà, ngươi biết ta sẽ đến đây ư?”

“Cũng đại loại vậy.”

Đã đủ mana.

“Ta không biết ngươi coi trọng ta đến thế đấy, mang theo nhiều người như vậy cơ mà. Nếu biết trước, ta cũng đã chuẩn bị thứ gì đó rồi.”

“Khỏi cần.”

“...Tại sao không cần?”

“Vì mấy người đó không được mang đến để ngăn chặn ngươi.”

Asmodeus nghiêng đầu.

“...Vậy ai...?”

Asmodeus vừa nói vừa nhìn Olivia. Ả cố gắng đọc suy nghĩ của cô bằng ma nhãn, chỉ là không thành công. Khóe miệng Asmodeus giật giật.

“Ngươi hẳn là một con người kỳ lạ. Khả năng miễn nhiễm của ngươi với ma nhãn mê hoặc của ta, và cách ngươi chịu đựng sự giáng lâm của Ma Thần khi bất tỉnh. Ngươi thực ra đã nhận được phước lành của nữ thần à?”

Chẳng có lời hồi đáp nào. Asmodeus nhìn chằm chằm vào Olivia bằng đôi mắt trống rỗng.

Asmodeus thầm đánh giá cao Olivia. Con người mạnh nhất mà ả từng gặp. Kể cả Ma Vương mà ả gặp trong trận chiến xếp hạng vài tháng trước cũng chẳng là gì với Olivia.

‘Nhưng thế là chưa đủ.’

Còn lâu mới đủ. Asmodeus hiện tại đã vượt qua cả bất tử để trở thành hiện thân của vĩnh hằng.

Cho dù Olivia có đạt đến chân lý của hai thuộc tính và tập hợp các chiến binh đáng gờm đi nữa, cũng sẽ chẳng có gì thay đổi.

Olivia không thể đánh bại ả.

‘Ta mong cô ta có thể cầm cự lâu nhất có thể.’

Vì suy cho cùng, trận chiến này cũng sẽ kết thúc ngay khi Olivia gục ngã.

Tất nhiên, Olivia sẽ không dễ dàng gục ngã. Cô rõ là sở hữu sức mạnh tinh thần to lớn đủ để chống lại sự giáng lâm của Ma Thần.

Nghĩ vậy, đầu ngón tay Asmodeus khẽ run lên. Đó là nỗi phấn khích khi thời khắc ả mong chờ bấy lâu cuối cùng đã đến.

Ả đã chờ đợi quá lâu. Giờ chính là lúc để gặt hái thành quả.

Một cảm xúc đặc quánh lấp đầy đôi mắt Asmodeus.

[Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ tiền đề (2) - “Tôi sẽ không để phải ai chết”! ]

Olivia nhìn chằm chằm vào thông báo xuất hiện phía trên tầm mắt mình.

Một nhiệm vụ thành công nếu tất cả 15 Hồi Quy Giả còn sống cho đến khi Ma Vương giáng lâm. Phần thưởng được trao cho ngay tức khắc, nhưng Olivia không hề cảm thấy gì cả.

Ghi nhớ ký ức của vòng lặp ngẫu nhiên, nhiệm vụ tiền đề thứ ba được mở khóa...

Cô dù gì cũng đã có biết sơ bộ về nhiệm vụ chính là gì, vậy nên mấy thứ này chẳng quan trọng cho lắm.

[Olivia. Giờ tôi nên làm gì?]

Giọng nói tâm trí của Aurelia vang lên từ đâu đó. Trong khi các Hồi Quy Giả khác đang bận rộn chiến đấu với quỷ và quái vật, chỉ có Aurelia đang nhìn Olivia với đôi mắt trong veo.

Olivia có thể đoán được nguyên nhân.

[Đi giúp Rebekah đi.]

[Còn cô?]

[Cô biết mà. Hiện giờ tốt nhất là tôi nên chiến đấu một mình.]

Trong một khoảnh khắc, không có phản hồi nào từ Aurelia.

Cô hẳn đang do dự vì cô biết rõ hơn ai hết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

[...Thôi được rồi. Cứ làm mấy chuyện cô muốn đi.]

[Cảm ơn.]

[Nhưng tôi sẽ không ngăn mấy người khác đến giúp cô đâu.]

Giọng cô nghe như đã buông xuôi. Cô cũng có vẻ hơi tức giận.

“......”

Olivia lặng lẽ giữ nụ cười.

[...Tôi đi đây.]

Sau câu trả lời ngắn gọn đó, Aurelia biến mất. Giây phút tiếp theo, một người khổng lồ cổ đại xuất hiện giữa chiến trường và lao vào lũ quái vật.

Asmodeus đang lặng lẽ quan sát cảnh tượng, bèn hỏi.

“Sao ngươi đưa được kẻ đó đến đây?”

“Sao? Ghen tị vì ta làm được chuyện mà ngươi không thể à?”

Trước câu trả lời ấy, Asmodeus khẽ cười. Có điều, đôi mắt ả trở nên dữ tợn hơn gấp bội so với trước.

“Phải.”

Bầu trời bất chợt tối sầm lại. Giống như ma giới. Tất cả những gì có thể trông thấy là đôi mắt đỏ lòm của Asmodeus.

“Ả là con người mà ta đã truy đuổi từ lâu.”

Olivia đoán được Asmodeus đang nói về cái gì.

Aurelia hiện được biết đến là “Đại Vu Sư”, nhưng danh hiệu ban đầu của cô là “Đại Ma Nữ”. Và cô được gọi là Đại Ma Nữ bởi vì...

‘Bởi vì cô ấy có khế ước với Asmodeus.’

Tất nhiên, đó không phải là một khế ước công bằng. Đó là một thỏa thuận bất công và bắt ép thông qua đe dọa.

Chính vì vậy mà Aurelia, dù là một ma nữ, lại nuôi dưỡng lòng thù hận đối với quỷ và có thể phản bội chúng mà không chút đắn đo—tất cả là vì bối cảnh đó.

“Ả biến mất không chút dấu vết nên ta đã quên mất ả, ta không ngờ lại thấy ả ở đây đấy.”

Cảm nhận được cái nhìn trắng trợn, Aurelia quay đầu trừng mắt nhìn Asmodeus. Giây phút tiếp theo, ngón giữa của cô giơ lên từ nắm đấm đang duỗi ra.

Một thông điệp khác được gửi đến tâm trí cô.

[Giết nó nhanh lên. Tôi không chịu nổi khi nhìn thấy con khốn đó.]

Thông điệp đó không chỉ gửi đến Olivia. Aurelia đã cố tình chia tách giao tiếp tâm trí của mình thành hai luồng.

Asmodeus, người đã đờ người như đang tải dữ liệu, cuối cùng cũng lên tiếng sau khoảng mười giây.

“...Sao ngươi dám... một phàm nhân dám xúc phạm ta...?”

Xoạt xoạt xoạt xoạt xoạt!

Một luồng sát khí khổng lồ đột nhiên dâng lên và đè nặng xuống bầu trời. Các linh mục đang đọc kinh ngã xuống như những con rối bị cắt dây, máu chảy ra từ mũi và mắt họ.

Chẳng còn thời gian để lãng phí nữa.

Khâu chuẩn bị đã hoàn tất.

[Sử dụng ma pháp siêu việt, ‘Song Kỹ Hợp Nhất’. ]

[Các thuộc tính dung hợp: Lôi Lưu, Băng Tinh]

Vùuu!

Đôi cánh màu xanh bắn lên từ cả hai vai Olivia. Theo ý chí của cô, chúng dần mở rộng và dang rộng.

[Ma pháp siêu việt, Thiên Dực]

Các mảnh băng bắt đầu rơi ra từ đôi cánh trên lưng cô. Với mỗi cú đập cánh, những chiếc lông vũ tô điểm bầu trời.

Rắc!

Ma pháp của Olivia xuyên qua lớp ma khí bao quanh Asmodeus. Cùng một lỗ thủng qua ngực, cơ thể Asmodeus bị đẩy lùi về phía sau.

Khi khói tan, cái lỗ trên ngực Asmodeus đã hoàn toàn biến mất. Chỉ còn đôi môi nhuốm máu đỏ đã chứng minh ả đã bị thương vài giây trước.

“...Được lắm. Là ngươi ra tay trước đấy.”

Mắt Asmodeus nheo lại. Ả cảm thấy ớn lạnh khi tim bị xuyên thủng, nhưng cũng không cảm thấy đau đớn gì. Các giác quan của ả đã chai sạn sau khi sống qua vô vàn kỷ nguyên.

“Olivia.”

Asmodeus nói rồi nhếch khóe miệng. Lớp ma khí bao quanh ả bắt đầu cuộn trào dữ dội. Một vụ nổ lớn bùng phát giữa Olivia và Asmodeus.

Bùm!

Nguồn mana to lớn trú ngụ trong những chiếc lông vũ rải rác khắp nơi. Các đám mây đen tạo ra bởi ma khí của Asmodeus rung chuyển và chao đảo.

Thời điểm hàng trăm sợi chỉ ma pháp bay phấp phới trong hư không bắn ra với tốc độ kinh hoàng và kết nối với tất cả những chiếc lông vũ mà Olivia đã rải ra...

Lóe lên!

Các đám mây đen vỡ tan cùng lúc, và một cột sáng khổng lồ bao trùm Asmodeus.

Rắc!

Những tia sét dữ dội đánh xuống hàng chục lần mỗi giây. Cứ mỗi khi Asmodeus giãy giụa, những chiếc lông vũ bèn thay đổi vị trí một cách bí ẩn để duy trì phép trói buộc.

Một trận pháp phong ấn thay đổi một cách hữu cơ tùy theo tình hình. Thứ kỳ tích phi thường này chỉ diễn ra là vì cô đã truyền sức mạnh cấp đại ma pháp vào từng chiếc lông vũ.

Bất chấp ma pháp tinh xảo ấy, những sợi chỉ ma pháp vẫn đứt từng mảng chỉ với một cú vặn nhẹ của Asmodeus.

Bên kia những tia sét lóe sáng, Olivia quan sát chuyển động của Asmodeus. Dưới những tia sét không ngớt, cơ thể Asmodeus chẳng để lại bất kỳ dấu vết nào. Không một mảnh thịt, thậm chí không một chút ma khí nào còn lại.

Ấy thế nhưng, Olivia không thay đổi biểu cảm mà mở rộng các giác quan ra mọi hướng.

Khoảnh khắc tiếp theo, khi cô cảm thấy ớn lạnh ở gáy và phát hiện sát khí...

Vùuu!

Ma khí đỏ thẫm bắn ra từ ngoài tầm nhận thức bao trùm cơ thể Olivia.

Ma khí của Ma Vương vốn đã sở hữu đặc tính phân hủy và ăn mòn. Giây phút nó chạm vào, cơ thể sẽ bị xé nát và thối rữa.

“Bắt được ngươi rồi.”

Asmodeus dí mặt vào rào chắn của Olivia. Cơ thể ả đang được tái tạo theo thời gian thực.

Xèo...!

Tiếp xúc với ma khí của Asmodeus, rào chắn bắt đầu tan chảy một cách bất lực.

Vậy chỉ xếp chồng rào chắn nhiều lần là không đủ sao?

Olivia hơi nhíu mày trước luồng ma khí mạnh hơn nhiều so với dự kiến.

“Ahaha...!”

Asmodeus cười khúc khích. Mặc cho việc cơ thể đang bị thiêu đốt bởi dòng điện theo thời gian thực, ả cũng không cảm thấy một chút đau đớn nào.

Với một âm thanh rợn người, ngay khi những móng vuốt sắc nhọn của Asmodeus sắp xuyên qua cơ thể Olivia...

Vùuu!

Một đòn kiếm bắn ra từ đâu đó và gạt đi tất cả các đòn tấn công trong gang tấc.

"Xin lỗi, Olivia.”

Một giọng nói thanh thản hoàn toàn trái ngược với bầu không khí chiến trường.

“Tôi đến quá muộn.”

Trông thấy thứ vũ khí trong tay anh, Olivia thở dài nhẹ.

“Tôi đã bảo anh đừng đến mà...”

Một kiếm sĩ đẳng cấp cao đến mức có thể đứng trên không khí loãng, đủ mạnh để chịu đựng trực diện luồng ma khí tỏa ra từ một Ma Vương.

Kiếm Thánh Kiel Rothschild đã xuất hiện để hỗ trợ Olivia.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!